Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 4

Chương 4.

Theo rung chuyển của xe, thân thể Hựu An lao về phía trước, mắt thấy sẽ phải đụng vào buồng xe trước mặt, một bàn tay to đưa qua tinh chuẩn bắt được cổ áo của cô, túm cô trở về: "Khả năng giữ thăng bằng quá kém, bây giờ anh bắt đầu hoài nghi, sao em có thể tốt nghiệp sau bốn năm ở đại học Quân y, nếu em là lính của anh......" Lời của anh chưa nói xong, liền bị Hựu An nhẫn tâm cắt đứt: "Rất may mắn tôi không phải là lính của anh, cho nên, đừng ở trước mặt tôi bày dáng vẻ thủ trưởng ra, Trung tá rất giỏi à!" Hựu An lầm bầm một câu, nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ. Giang Đông có lúc thật muốn đem nha đầu này ném vào trong lò rèn nung luyện thật tốt, đem cả người giống như con nhím đầy gai nhọn của cô rèn cho mất hết. Giang Đông là cục trưởng, cục trưởng cục trinh sát, phía dưới có 326 binh sĩ, không một người nào dám mạnh miệng vươn gai cứng với anh. Lúc mới tới, cũng có mấy người lớn gan, về sau bị anh dọn dẹp, tất cả đều đàng hoàng nghe lời giống như cô dâu nhỏ, nhìn thấy anh cũng hận không thể đi vòng qua. Bàn về mánh khoé, anh có nhiều, không sợ cùng người khác đốp chát. Nhưng đến trên người nha đầu Hứa Hựu An này, một chút cũng không khống chế được. Hơn nữa có ra chiêu thì tác dụng cũng không lớn, Giang Đông rất rõ ràng, nha đầu này không sợ anh. Lại nói, anh cũng không thật sự thu thập cô. Chỉ là lúc ấy khi cô đã thi Đại học xong, anh mang cô trở về báo tin, nha đầu này lại không chịu phục tùng. Không còn cách nào, anh chỉ có thể đem cô cột lại ném vào trong xe, mang về Thành phố B. Dọc đường nha đầu này không nói một tiếng, sau đó anh mới nghĩ lại, dù sao cô cũng là tiểu nha đầu, anh làm như vậy có chút quá đáng, muốn nói mấy lời dịu dàng khuyên nhủ cô.

Quay đầu nhìn lại, nha đầu này không khóc không náo, chỉ giương mắt nhìn chằm chằm anh. Bộ dáng kia giống như con mèo xù lông, giống như anh là kẻ thù giết cha của cô, cứng cổ, khiến ý nghĩ dụ dỗ cô trong lòng Giang Đông nháy mắt tan thành mây khói. Nha đầu kia thì ra cũng có bản lãnh này. Không phải Giang Đông chưa từng thấy cô và Trần Lỗi ở bên nhau. Ngoan ngoãn như một con mèo. Không phải xù lông, mà là một con mèo nhỏ đáng yêu khiến người ta hận không thể ôm về nhà nuôi. Lúc đó, tâm tình Giang Đông bất bình cực độ, Trần Lỗi gì chứ, chỉ là một thằng nhóc thôi. Không biết Hựu An chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại, nhìn chòng chọc anh thật lâu rồi mở miệng: "Anh đã sớm biết Trần Lỗi cùng Chu Na có chuyện, đúng không?" Một chút Hựu An cũng không hoài nghi năng lực của người anh kế này. Có mù cũng biết anh là cục trưởng cục trinh sát. Hựu An cũng hiểu, sau khi tốt nghiệp đại học Quân y, cô có thể thuận lợi tiến vào Quân tổng phía Bắc, bên trong khẳng định là do vị cha ghẻ hoặc người anh kế này nhúng tay.

Bọn họ thích quản cô, đặt cô dưới mí mắt mà canh chừng, muốn đem cô kéo ra ngoài liền kéo ra ngoài, muốn đem cô thả ra liền thả ra. Có lúc Hựu An cảm thấy, mình thật ra cũng rất bịt tai trộm chuông. Nhưng chính là cô không muốn biết rõ, không muốn hiểu rõ, cho nên chuyện Chu Na, Giang Đông khẳng định đã sớm biết hết. Quả nhiên Giang Đông cũng không nhìn cô, rất thoải mái thừa nhận: "Biết." Hựu An cắn cắn môi: "Tại sao không nói với tôi?" Những lời này khiến Giang Đông khẽ nghiêng đầu liếc cô một cái: "Tại sao phải nói cho em biết? Cho anh lý do xem?" Hứa Hựu An gật đầu một cái: "Đúng vậy! Sao anh phải nói cho tôi biết, nói không chừng anh đã sớm chờ cái ngày này, chờ tự tôi phát hiện, sau đó tới chứng tỏ anh thật anh minh, thật lợi hại, dự kiến trước mọi việc."

"Hứa Hựu An, anh có thể tha thứ tâm tình em không tốt sau khi thất tình, nhưng cố tình gây sự thật rất ngây thơ đó." Giọng Giang Đông xa cách lại thực tế. Cả người Hựu An giống như bóng cao xu xì hơi, xì một tiếng liền ủ rũ. Gây gổ với Giang Đông vĩnh viễn cô cũng không thắng nổi. Anh không hỗ là lính Trinh Sát ưu tú. Có lúc Hứa Hựu An cảm thấy, ở trước mặt anh mình hoàn toàn trong suốt, cái gì cũng không giấu được. Anh có thể tinh chuẩn tìm được điểm yếu của cô, một chiêu bóp chặt. Hơn nữa, cho tới bây giờ anh chưa từng tức giận, sẽ không để xảy ra tức giận, chỉ biết dùng một loại ánh mắt phiền toái nhìn cô, đối phó cô. Còn cô, chưa bao giờ muốn phiền toái anh, là anh nhất định để ý tới chuyện của cô. Hứa Hựu An nhìn thấy cảnh sắc ngoài cửa sổ không ngừng lui về phía sau, trầm mặc thật lâu mới nói: "Sinh nhật của bà thì gọi tôi đi làm gì? Người một nhà các anh nhiệt liệt ăn mừng chẳng phải là được sao, các người không sợ tôi đi sẽ khiến các người ngột ngạt sao?"

"Em không đi Dì Thanh sẽ khó chịu, cha sẽ áy náy." Hựu An gật đầu một cái: "Cho nên, vì để cho các người đều tốt, thì phải để cho tôi không dễ chịu đúng không?" Giang Đông nhìn cô một cái: "Hứa Hựu An, năm nay em 24 rồi, không phải 18, cũng không phải 15, em nên dùng lý trí của em mà suy nghĩ vấn đề đối đãi. Không phải bởi vì em kiên quyết phản đối, mà chuyện này không trở thành sự thật. Em phản đối hữu dụng sao, chỉ có thể cho thấy em ngây thơ đến buồn cười." Miệng tên khốn này thật độc! Hựu An cũng biết Giang Đông không nói thì thôi, há mồm sẽ không nói lời hữu ích. Cô không muốn lại để ý đến anh, cúi đầu lấy điện thoại di động ra chơi trò Ninja trái cây cho bỏ tức. Âm thanh cắt trái cây làm cho cô có một tia sảng khoái, ngón tay cô lướt nhanh trên di động, xem những thứ trái cây kia thành đầu của Giang Đông, lanh lợi cắt thành năm bảy mảnh.

Giang Đông liếc mắt nhìn cô một cái, thu hồi ánh mắt, đáy mắt thoáng qua điều gì đó mà chính anh cũng không nhận thấy. Đã nhiều năm như vậy, trong mắt anh, cô vẫn là cô bé gái xông vào lễ đường, chỉ về phía mẹ cô hô to gọi nhỏ. Một chút cũng không thay đổi, hồn nhiên, ngây thơ, cố chấp, còn có chút đáng yêu. Thật ra thì Giang Đông hoàn toàn có thể không để ý tới cô, mặc kệ cô, nhưng anh lại không làm được. Lái xe vào cổng lớn, chạm mặt một chiếc Hummer màu bạc quen thuộc. Giang Đông nhấn còi một cái, dừng xe lại, hạ cửa xe xuống, thò đầu ra: "Tự Hoành, bây giờ anh đi ra ngoài hay là về bộ đội?" Ánh mắt Chu Tự Hoành không khỏi xẹt qua cô gái đang cúi đầu chơi điện thoại di động bên cạnh anh, ngoài ý muốn chau chau mày. Đây là lần đầu tiên phát hiện một phụ nữ bên cạnh Giang Đông.

"Đương nhiên là về bộ đội, sắp diễn tập quân sự rồi, tôi phải suy nghĩ thật kỹ, làm thế nào để gọt nhóm dưa chuột các anh." Giang Đông hừ một tiếng: "Đừng ngạo mạn, Binh Vương rất giỏi sao, cục trinh sát chúng tôi cũng không phải chỉ để chơi, còn chưa biết ai gọt ai đâu." Chu Tự Hoành rất tự tin cười hai tiếng: "Vậy chúng ta gặp lại trên chiến trường đi." Nói xong, khởi động xe lướt qua xe Giang Đông, trong chớp mắt ấy, Hứa Hựu An ngẩng đầu lên, cùng Chu Tự Hoành nhanh chóng chạm mặt. Chu Tự Hoành không khỏi ngây người một lúc, trong lòng thắc mắc tại sao lại là cô, sao cô và Giang Đông lại đi cùng nhau. Hứa Hựu An chưa bao giờ hứng thú với bạn bè của Giang Đông, vì vậy càng sẽ không chú ý. Trong lòng cô lúc này chỉ nghĩ đến một chuyện, làm sao để vượt qua tối hôm nay.

Nơi này là khu nhà của người trong quân khu, mỗi tòa nhà đều khá bề thế. Có thể vào ở nơi này đều là nhân vật cấp thủ trưởng, cho nên ngay cả lính trinh sát đứng gác ở cửa cũng đều vác súng trên vai. Đây là nhà cha dượng cô, từ góc độ này mà nói, mẹ cô có thể gả cho cha dượng, thật sự là đã phất lên. Với điều kiện của cha dượng cô, muốn tìm vợ trẻ hơn Giang Đông, cũng không phải là việc khó gì. Nhưng coi trọng mẹ cô, còn gióng trống khua chiên cưới vào nhà, Hứa Hựu An phải thừa nhận, mẹ cô rất có bản lãnh, không chỉ thành công gả cho quan lớn, ngay cả cô cũng có thể ra vào nơi này. Chỉ là tính cả hôm nay, tổng cộng Hứa Hựu An mới tới đây sáu lần. Lúc bắt đầu học đại học năm thứ nhất, hàng năm vào sinh nhật mẹ cô, Giang Đông đều bắt cô về ăn bữa cơm, đến năm nay vừa đúng lần thứ sáu. Mặc dù hàng năm đều bị cô làm cho không khí trở nên lúng túng, nhưng hàng năm vẫn bắt cô phải đến. Hứa Hựu An muốn kết hôn, ở mức độ nào đó cũng là muốn thoát khỏi loại tình cảnh bị người quản thúc này. Cô kết hôn, tự nhiên sẽ có ông xã trông nom, Giang Đông, cha dượng, thậm chí mẹ cô, cũng không còn lý do chính đáng để quản cô, thật là một ý kiến hay.

Hứa Hựu An càng nghĩ càng cảm thấy kết hôn rất tốt. Kết hôn cô liền tự do, chỉ là ông xã thì phải chọn thật tốt. Phải tìm một người lợi hại, ít nhất phải lợi hại hơn Giang Đông. Có là đồ ngốc cũng hiểu, không khống chế được Giang Đông, không lợi hại hơn Giang Đông, cô còn có đường để đi sao. Giang Đông đem xe dừng ở trước cửa, tắt máy, xuống xe, đi vòng qua ghế phụ, mở cửa xe. Hựu An còn đắm chìm trong kế hoạch kết hôn của mình chưa thể tự thoát ra được, Giang Đông đưa tay gõ mui xe một cái: "Muốn anh kéo em vào sao?" Hứa Hựu An trừng mắt liếc anh một cái, đẩy anh ra, nhảy xuống xe. Cho dù đã tới sáu lần, Hứa Hựu An vẫn như cũ cảm thấy đây là một nơi xa lạ khác thường. Người mẹ cao quý xinh đẹp của cô luôn dùng loại ánh mắt ẩn chứa áy náy cùng bất đắc dĩ nhìn cô. Hứa Hựu An cảm thấy, có lẽ cha dượng cô chính là bị thứ ánh mắt này của mẹ cô bắt làm tù binh. Ánh mắt như vậy làm người ta thương tiếc, làm người ta không đành lòng. Đáng tiếc, Hứa Hựu An sẽ không bị lừa gạt, cô nhớ ánh mắt mẹ nhìn ba rất lạnh rất nhạt.

Hứa Hựu An cúi đầu, trầm mặc ngồi trên một bên sofa, tiếp tục chơi điện thoại di động của cô. Loại phản kháng tiêu cực này đã kéo dài sáu năm. Trong lòng Trương Tú Thanh khổ sở, chưa từng nghĩ tới, Hựu An lại là một đứa trẻ cố chấp như vậy. Sau khi đại náo hôn lễ, đã nhiều năm như vậy, cô chưa hề gọi bà một tiếng mẹ. Cô hận bà, Trương Tú Thanh biết. Vì cha cô, cô hận chết bà, hận bà năm đó lúc cha cô vừa chết liền tái giá. Đây là một lý do đủ để cô kiên trì chín năm. Giang Thành đưa tay nắm bả vai bà vỗ về an ủi. Trong lập trường của Giang Thành, ông không muốn cũng không thể quá tham gia vào chuyện giữa vợ và con gái. Chỉ có thể tận lực để cho bọn họ có thể gặp mặt, ông biết Tú Thanh nhớ Hựu An bao nhiêu, vì gả cho ông, bà mất đi con gái. Ông nghĩ hết cách để họ mở lòng với nhau, nhưng Hựu An cũng là đứa bé cố chấp hơn bất kỳ ai. Cô giữ vững kiên trì của mình, luôn ghi nhớ việc ba cô chết đi, thủy chung không chịu tiếp nhận bọn họ.

Thậm chí, ban đầu cô kiên trì ra ngoài độc lập, cô không muốn mang họ Giang, cũng không theo chân bọn họ ở chung một chỗ. Cho dù học bốn năm ở đại học Quân y, phân đến Quân tổng phía Bắc trong hai năm, nếu như Giang Đông không cưỡng chế đón cô về, sợ rằng một lần cô cũng sẽ không bước vào cái nhà này. Nha đầu này cố chấp giống như cục đá cứng. Giang Thành phất tay một cái, dì giúp việc bắt đầu bưng thức ăn vào phòng ăn. Trương Tú Thanh ngồi bên cạnh Hựu An dịu dàng nói: "Dì giúp việc đã làm món con thích ăn nhất, qua ăn cơm đi!" Hựu An cúi đầu không để ý tới bà, tiếp tục chơi điện thoại trong tay cô. Mắt Trương Tú Thanh đỏ lên, Giang Đông đã đi tới, không nói hai lời, xốc Hựu An lên kéo vào phòng ăn, đặt cô trên ghế, lại gần bên tai cô nhỏ giọng nói: "Đừng quá đáng, anh không muốn vì em mà tiêu hóa không tốt, biết chưa."

Hựu An nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh, Giang Thành gắp một khối sườn bỏ vào trong chén Hựu An: "Ăn sườn đi, mẹ con nói con thích ăn thịt kho tàu nhất......" Hựu An cũng không thèm nhìn Giang Thành, gắp miếng sườn trả trở về. Trương Tú Thanh đột nhiên để đũa xuống: "Hựu An, con còn muốn náo bao lâu. Con giận dỗi với mẹ, tội gì lại cùng chú Giang của con giận chó đánh mèo, rốt cuộc con muốn thế nào?" Hứa Hựu An ngẩng đầu lên: "Tôi muốn bà đừng động tới tôi, đừng để ý tới tôi, bà chỉ cần hạnh phúc làm vợ thủ trưởng là được." "Mặc kệ con?" Trương Tú Thanh có chút không kềm được: "Nếu con có thể tự lo cho mình, mẹ cũng không muốn quản con, nhưng nhìn con đi, quen một người bạn trai sáu năm, cuối cùng thì thế nào?"

Pằng một tiếng, Hứa Hựu An dằn mạnh đũa xuống, hung hăng liếc mắt nhìn Giang Đông, nói: "Sao chứ, tôi bị bắt cá hai tay, tôi rất cao hứng, tôi cao hứng trước khi kết hôn thấy rõ bộ mặt thật của Trần Lỗi. Để không phải như cha tôi, bị người ta đội nón xanh (cắm sừng) mà không biết......" "Hựu An!" Giang Thành lên tiếng cảnh cáo. Hứa Hựu An xoay người, đứng lên: "Tôi no rồi, tôi về trước." Nói xong, tự mình liền xông ra ngoài.......