Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 40

Chương 40.

Hoành Hoành run tai mèo kêu meo meo một tiếng, nhìn Hựu An, một đôi mắt mèo thật to, nhìn nhau với Hựu An, con ngươi tròn vo rất là đáng yêu. Hựu An sờ sờ cằm nhỏ của nó nhỏ giọng nói: "Thế nào? Không thích tên Hoành Hoành sao? Phải tên là Hoành Hoành, biết không......" Cúi đầu hôn cái trán mèo con một cái, ôm lên lầu. Kể từ khi có Hoành Hoành, Hựu An coi như là có chuyện làm, thật giống như hầu hạ phục vụ tổ tông, ngủ cũng hận không được ôm mà ngủ. Qua một tuần tăng cường huấn luyện, buổi tối thứ sáu, trong đội làm một buổi liên hoan nhỏ, lính đặc biệt liền vì một chút đó mà vui vẻ, nhiệm vụ đều thật gian khổ, đãi ngộ cũng lén làm cho tốt. Chu Tự Hoành bị mấy Tiểu Đội Trưởng cấp dưới thay phiên ép uống hết hai chai Ngưu Nhị, bia thì càng khỏi nói, uống như nước, cũng không nhớ được là uống bao nhiêu, uống thật có chút say, còn cần phải về nhà.

Người trong đội cũng biết đội trưởng của bọn họ cưới cô dâu nhỏ xinh đẹp, vừa xa nhau là xa một tuần lễ, khẳng định không thể chịu nổi, đội phó không yên lòng nhìn anh tự mình trở về, bảo tài xế cấp dưới đưa anh đi. Lúc Chu Tự Hoành về đến nhà, đã hơn mười một giờ, ra khỏi thang máy, đứng ở cửa ra vào một hồi, tỉnh rượu, lấy chìa khóa ra mở cửa, đèn trên tường phòng khách chiếu sáng, ánh sáng xanh tối của màn ảnh TV trên tường rọi lên trên người cô dâu nhỏ nằm trên ghế sofa, nhấp nháy, trong lòng Chu Tự Hoành ấm áp, biết đây là cô dâu nhỏ chờ anh. Rón rén đi tới, đứng trước người cô dâu nhỏ, chăm chú nhìn cô. Cô ngủ rất sâu, mí mắt nhẹ nhàng đóng lại, lông mi thật dài cuốn vểnh lên khẽ cong tạo ra đường cong tốt đẹp ở dưới mắt, cái mũi nhỏ nhọn vểnh lên, miệng nhỏ hồng hào khẽ mở, hơi thở tràn ra, giống như mang theo từng đợt từng đợt ngọt ngào, hấp dẫn Chu Tự Hoành không kìm hãm được cúi đầu muốn hôn lên cái miệng nhỏ nhắn mê người này. Không ngờ meo meo một tiếng, từ trong ngực cô nhóc chui ra đầu một con mèo.

Da lông của mèo con cùng màu sắc tấm thảm trên người cô dâu nhỏ không khác lắm, Chu Tự Hoành thật không chú ý tới nó. Mèo con nghiêng đầu nhìn anh một chút, lại meo meo một tiếng, chóp mũi cô dâu nhỏ cau lại. Chu Tự Hoành nhìn mèo con thở dài một tiếng, tắt tv, liền mang cả người và mèo ôm vào phòng ngủ đặt lên giường. Đưa tay muốn cởi áo cho cô dâu nhỏ, chợt phát hiện mắt Mèo con lóe sáng theo dõi vợ anh. Chu Tự Hoành không khỏi bắt đầu suy nghĩ, quên hỏi quân y, con mèo này rốt cuộc là đực hay là cái, nếu là cái thì còn may, đực...... Chu Tự Hoành nghĩ đến chỗ này, xách Mèo con lên, ra khỏi phòng ngủ, thả vào ổ mèo trong góc phòng khách, vỗ vỗ đầu của nó rồi mới trở về. Hai ba cái liền cởi hết quần áo ở nhà trên người cô dâu nhỏ. Bên trong, cô dâu nhỏ không mặc áo ngực, bên dưới mặc một cái quần lót màu trắng, bao lại cái mông nhỏ rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên, thật chọc người thèm ăn.

Chu Tự Hoành dứt khoát cởi luôn quần lót của cô dâu nhỏ, đắp chăn, vọt vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ liền chạy ra, đem cô dâu nhỏ ôm vào lồng ngực mình. Vừa muốn thở dài một tiếng, chợt cảm giác không thích hợp, trên ngực có một thứ lông lá ngọ nguậy. Chu Tự Hoành vén chăn lên nhìn vào, Mèo con mới vừa bị anh ném ra ngoài, không biết từ lúc nào đã chạy trở lại, hơn nữa còn chui vào chăn, co rúc thành một khối, vùi ở trước ngực mềm nhũn của cô dâu nhỏ. Trong mắt Chu Tự Hoành thoáng hiện tia u ám, nghiêng đầu nhìn cửa một chút, vừa rồi quên đóng chặt cửa. Đưa tay xách Mèo con đi ra ngoài, lần nữa bỏ vào ổ mèo, vỗ vỗ đầu nhỏ của nó cảnh cáo: "Đây mới là chỗ ngồi của mày, bên trong là vợ của tao, biết không, không có phần của mày." Đi vào đóng cửa lại, lại mở ra, nhìn nhìn ra phía ngoài, sau đó dứt khoát khóa cửa lại, lên giường đem cô dâu ôm vào trong ngực, rốt cuộc mới thoải mái thở dài. Vẫn là ôm vợ ngủ mới thật thoải mái! Ở ký túc xá trong đội chỉ có một mình anh, lăn qua lộn lại giống như bánh nướng áp chảo, không ngủ được. Phải nói rằng thói quen là một thứ đáng sợ nhất, cưới vợ mới mấy ngày, mình đã không quen ngủ một mình.

Ôm một lát, liền bắt đầu nghĩ thứ khác, năm ngày nay không ôm vợ, khó khăn lắm vợ mới ở trong lòng mình, hấp dẫn này ai có thể chống đỡ được chứ. Bàn tay Chu Tự Hoành bắt đầu không thành thật di chuyển lên xuống, chỗ thì siết chặt, chỗ lại sờ sờ, càng sờ càng bốc hỏa. Hơn nữa người anh em nhà anh đói đã bụng năm ngày, thật khó mới có thể nhìn thấy thức ăn mặn, sao có thể nhịn, ngẩng đầu thật cao, vừa căng vừa sưng. Chu Tự Hoành rên lên một tiếng, lực độ trên tay không khỏi tăng lên, cúi đầu chui vào trong chăn hôn miệng hai con con thỏ nhỏ trước ngực cô dâu nhỏ, hôn hôn, liếm liếm, gặm tới gặm lui, dùng sức mà hút...... Bàn tay với xuống xẹt qua bụng phẳng của cô dâu nhỏ, chui vào khe hở trong tầng tầng thịt mềm. Hựu An cảm thấy, mình giống như mộng xuân, cả người nóng ran không nói nên lời. Hơn nữa, phía dưới giống như có con trùng, không ngừng chui vào trong cơ thể cô, chui một lát rồi dừng lại, lại chui một lát, lại dừng, làm cho trong lòng cô bắt đầu ngứa ngáy, ngứa đến nổi muốn đưa tay ngăn lại......

Hô hấp cũng càng thêm dồn dập, trong thân thể của mình giống như là quả bom, sẽ lập tức nổ tung. Hựu An sợ hãi mở mắt ra, nhớ là mình ở phòng khách xem ti vi chờ Chu Tự Hoành! A...... Hựu An chậm chạp phát hiện, giữa đùi cô có một thứ đang ngọ nguậy, mềm mại nóng bỏng đang hôn chỗ đó của cô. Hựu An vén chăn lên liền phát hiện, Chu Tự Hoành quỳ bên dưới cô, hai bàn tay to mở chân cô ra, cái đầu lớn chui vào, cúi đầu vừa hôn, vừa liếm, vừa gặm cắn giày vò, đầu lưỡi của anh vô cùng linh hoạt, ra ra vào vào ở phía dưới cô, vừa mút vừa liếm, chậc chậc thành tiếng, giống như đang ăn món ăn ngọt thơm ngon...... Hựu An cảm thấy, cái loại sảng khoái đó nhanh chóng chồng chất kéo lên trong cơ thể, giống như thủy triều dâng cao, kéo căng thân thể cô ra, ném lên cao, rơi xuống thấp, giống như có thứ gì từ trong thân thể mình chảy ra ngoài......

Chu Tự Hoành ngẩng đầu lên, nhìn vợ anh cười hắc hắc: "Vợ à, nước của em vừa nhiều lại vừa ngọt......" Hựu An bị anh nói, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ bừng. Chu Tự Hoành liếm liếm khóe môi, nằm trên người cô, cúi đầu muốn hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, Hựu An lập tức nghiêng đầu né tránh, Chu Tự Hoành cười: "Sao vậy? Là của em mà còn ngại, nếm thử một chút xem có ngọt hay không......" Miệng liền che kín miệng của cô, xâm nhập vào khoang miệng, khuấy động mút lấy, mang cảm giác động tình. Đem nước bọt của hai người hòa chung một chỗ, nuốt xuống, đầu lưỡi xâm nhập sâu đến cổ họng, đè xuống mút lấy, hôn đến miệng Hựu An không khép lại được, đầu lưỡi tê dại, Chu Tự Hoành mới thả cô ra. Đưa tay đem hai chân mảnh mai mềm mại của cô vòng ngang hông mình, đẩy mạnh mà vào, cái loại căng cứng bởi vì bên trong co rúc lại khiến Chu Tự Hoành bất giác rên lên một tiếng, tiến tới bên tai cô dâu nhỏ cắn một cái: "Vợ à, mới năm ngày không làm, chỗ đó của em lại càng chặt, tựa như lần đầu, muốn bóp chết ông xã em sao! Ừ......"

Hựu An vô cùng đỏ mặt, đối với lời nói càng ngày càng không biết xấu hổ của người đàn ông này, tự động lựa chọn không nghe, chỉ là phía dưới bị Chu Tự Hoành chỉa vào, thật cảm thấy có chút cực kỳ căng tức. Chu Tự Hoành thấy cô dâu nhỏ không lên tiếng, nảy sinh ác độc đâm mạnh vài chục cái, đâm đến khi Hựu An kêu lên, mới rút ra. Xoay thân thể cô dâu nhỏ lại, bàn tay nâng eo thon của cô dâu nhỏ lên, từ phía sau cắm vào, xương cột sống chống đỡ, dùng sức va chạm, từng phát từng phát vừa mạnh vừa hung ác. Bàn tay từ phía dưới với vào vuốt ve hai luồng mềm mại trước ngực, Hựu An bị anh va chạm nhiều lần cũng suýt chút nữa đụng vào đầu giường, âm thanh ** chạm nhau kết hợp với chất lỏng tung tóe...... Hựu An cảm thấy đầu óc có chút hoảng hốt, nhắm mắt lại, cảm giác tần số ma sát trong cơ thể quá nhanh chóng, quả thật có thể lấy mạng của cô, cái loại khoái cảm gần như quỷ dị đó chồng chất đến tận cùng, chợt nổ tung, giống như khói lửa đầy trời. Trước mặt Hựu An bỗng tối sầm, rất vô dụng mà hôn mê.

Chu Tự Hoành chỉ có thể kết thúc qua loa, cầm khăn lông mềm vội lau sạch sẽ cho hai người, tính toán, dù sao sáng mai và mốt được nghỉ phép, anh còn có thể bù lại...... Hựu An bị cắn tỉnh, mới vừa tỉnh táo lại, trong nháy mắt nghi ngờ trận hoan ái đêm qua vẫn chưa xong, vén chăn lên, đã nhìn thấy Chu Tự Hoành cúi xuống giữa hai đùi cô, vừa hôn vừa cắn, không khác tối ngày hôm qua lắm. Hựu An cảm giác, da thịt cả người giống như có chút tê ngứa, hơi đau, không biết người đàn ông này giằng co đã bao lâu. Nhìn thấy cô tỉnh, Chu Tự Hoành bất mãn nói: "Vợ, thể lực của em quá kém, mới làm một chút liền hôn mê, hiện tại có phải nên bồi thường chồng em thật tốt......" Nói xong, rất cấp bách liền đẩy vào......

Khi Chu Tự Hoành cảm thấy đủ, hài lòng buông Hựu An ra, đã qua buổi trưa. Dì người làm chỉ làm đến thứ sáu, Chu Tự Hoành nghĩ, thật thuận tiện cho mình nghỉ ngơi, không muốn người ngoài quấy rầy. Hơn nữa, anh thật thích phục vụ cô dâu nhỏ. Chu Tự Hoành ôm cô dâu nhỏ hỏi: "Muốn ăn cái gì?" Hựu An bị anh giày vò sắp không còn hơi nữa, ngẩng đầu nhìn anh một chút, có chút bất bình. Trạng thái của ông chồng nhà cô và bản thân cô hoàn toàn khác biệt, tinh thần quả thật giống như khuấy máu gà. Hựu An không còn hơi sức, nói: "Ăn cái gì cũng được, em sắp chết đói rồi." Chu Tự Hoành đau lòng hôn môi cô, đứng lên mặc quần áo tử tế, lại phục vụ cô dâu nhỏ rửa mặt, chuẩn bị tốt mới ôm ra, vừa mới mở cửa phòng ngủ ra, đã nhìn thấy Hoành Hoành co rúc bên khung cửa, đáng thương không chịu được. Nhìn thấy Hựu An liền kêu meo meo, meo meo vài tiếng.

Một tay Chu Tự Hoành vớt Mèo con lên đặt ở trong ngực vợ anh, Mèo con rúc vào trong ngực Hựu An cọ cọ, cọ đến khi trong lòng Hựu An mềm đi, nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy, Hoành Hoành nhớ mẹ sao?" Chu Tự Hoành lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã xuống: "Vợ, em gọi nó là gì?" Hựu An đúng lý hợp tình nói: "Hoành Hoành, sao chứ?" Chu Tự Hoành tận tình khuyên bảo: "Em xem, con mèo nhỏ đáng yêu như thế, gọi Hoành Hoành rất khó nghe, gọi An An thật hay, đúng không An An?" Mèo con mở mắt nghiêng đầu nhìn Chu Tự Hoành một cái, đầu nhỏ co rụt lại, chôn ở trong ngực Hựu An không để ý đến Chu Tự Hoành, Hựu An đắc ý, nói: "Anh nhìn đi! Nó thích Hoành Hoành." Chu Tự Hoành buồn cười nhìn cô dâu nhỏ, bỗng nhiên nói: "Vợ, hay là mình sinh một đứa đi, thế nào?"

Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, ngập ngừng nói: "Em chưa nói là không sinh!" Chu Tự Hoành cười: "Vợ, đây là em chê ông xã em không cố gắng sao?" Hựu An nói: "Khoa học mà nói, chuyện như vậy, quá chuyên cần cũng không khỏe mạnh." Chu Tự Hoành phì một tiếng, cười vui vẻ: "Vợ, anh không chuyên cần, chồng em cả năm ngày đều ở trong bộ đội, hai ta giống như ở riêng rồi." Hựu An liếc anh một cái, nói trong lòng, lời này mà anh cũng nói được, năm ngày không gặp, vừa về đến liền đem số lượng của năm ngày bổ sung cho đủ, làm khiến bây giờ cả người cô còn như mềm nhũn ra. Buổi trưa, hai người ăn sủi cảo, buổi chiều, Chu phu nhân gọi điện thoại tới, bảo vợ chồng son về nhà ăn cơm, cố ý dặn dò bọn họ về sớm một chút.

Buổi chiều hai người lái xe đến, xe vừa mới lái vào đại viện, Chu Tự Hoành liếc kính chiếu hậu chau chau mày nói: "Tại sao Giang Đông về đây?" Chu Tự Hoành dừng lại, thò đầu ra chào hỏi: "Nhóc Đông, tháng sau là diễn tập liên hợp lớn, không phải cục trinh sát các cậu đang hướng dẫn chuẩn bị cự ly xa ư. Tôi cho là cậu vội đến nổi hận không được sinh ra có ba đầu sáu tay, sao lại rảnh rỗi mà về nhà?" Giang Đông quét mắt liếc nhìn Hựu An đang cúi đầu, khóe miệng nhếch nhếch: "Dì Thanh bị bệnh......".