Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 43

Chương 43.

Phùng Thần còn chưa nói xong, bên kia đã truyền đến tiếng rè rè, Chu Tự Hoành cầm áo khoác quân đội lên liền xông ra ngoài, suýt nửa đụng phải đội phó Lưu Đào ở cửa ra vào. Lưu Đào cầm tư liệu diễn tập lần này trong tay: " Chu đội trưởng, báo cáo diễn tập lần này............." Không đợi anh nói xong, Chu Tự Hoành không kiên nhẫn phất tay một cái "Cậu tự viết đi, nghĩ thế nào thì viết thế đó, đằng nào diễn tập cũng đã kết thúc rồi, báo cáo có viết khá hơn nữa cũng chẳng dùng làm cái quỷ gì." Nói xong người đã xuống dưới lầu, khi Lưu Đào đuổi theo, xe Chu Tự Hoành đã vọt ra khỏi đại viện. Lưu Đào vỗ vào cặp tài liệu một cái: "Phải rồi, lại thành công việc của mình."

Chu Tự Hoành lái xe ra khỏi đại viện, nghiến răng nghiến lợi. Gọi điện cho Phùng Thần, Phùng Thần vừa nhận điện thoại liền cầm đưa ra thật xa, biết lần này Chu Diêm Vương chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh. Quả nhiên, mặc dù cách một khoảng, vẫn có thể nghe rõ tiếng Chu Tự Hoành rít gào truyền qua điện thọai: "Các anh đều mẹ nó thật bất tài! Nhiều người như vậy, súng vác vai, đạn lên nòng, còn có hàng rào điện, còn có quản ngục, vậy mà cũng không trông nổi một tên tù, các anh TMD làm cảnh sát gì chứ, về trông trẻ đi......" Phùng Thần chờ anh mắng xong mới nói: "Tự Hoành, anh bình tĩnh lại đã, đừng gấp gáp, tôi chỉ thông báo với anh một tiếng, thật ra cũng không thấy có gì nguy hiểm. Ngày đó vợ cậu gặp hắn trong quán rượu, chỗ đó ánh đèn mờ mờ ảo ảo, La Vĩnh Quốc cũng không phải là Tôn Ngộ Không, có Hỏa Nhãn Kim Tinh, nói không chừng cũng không thấy rõ hình dáng của vợ cậu. Mà cứ cho là hắn thấy rõ, Thành phố B lớn như vậy, hắn cũng khó mà tìm được cô dâu nhỏ nhà cậu, tôi chỉ muốn báo để cậu đề phòng trước, để cậu chuẩn bị tâm lý."

Chu Tự Hoành hừ một tiếng: "Đừng mẹ nó dùng những lời xã giao này an ủi tôi, tôi càng hiểu rõ hơn anh, nếu thằng nhóc này có thể thành thủ lĩnh một băng trộm cướp thì cũng không phải là hạng người bình thường. Trong tay nắm giữ những tên trộm vặt kia, rải ra tìm người không phải là một việc dễ dàng sao, anh đừng ở đây nói chuyện sẽ tốt đẹp với tôi, nếu vợ tôi thật sự xảy ra chuyện gì, các anh ai cũng đừng mong được sống yên ổn." Phùng Thần quẳng điện thoại di động xuống, khóe miệng giật giật, tính khí bạo phát này giống y lúc mới 20. Vậy mà còn nói Chu Diêm Vương tu luyện thành thần rồi, thì ra là chưa chọc tới yếu điểm của anh. Thật sự chọc tới, dù chỉ chút xíu, liền nổ tung. Cậu cảnh vệ bên cạnh nói: "Tổ trưởng, là ai vậy? Dám nói chuyện với anh như vậy, tìm gã dọn dẹp thôi." Phùng Thần quét mắt nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, rất khinh thường nói: "Chỉ bằng thằng nhóc như cậu mà cũng đòi dọn dẹp cậu ta? Đại đội trưởng đội đặc chủng, Binh Vương đứng đầu, cậu dọn dẹp nổi sao?"

Cậu cảnh vệ cười hắc hắc co rụt cổ lại: "Vậy, vậy dĩ nhiên là không dọn dẹp nổi, ai cũng nói lính đặc biệt đều biến thái, em không chọc nổi." Phùng thần vui vẻ: "Ít nói nhảm đi, mấy ngày nay trông chừng kĩ một chút cho tôi. Hơn nữa khu nhà Lâm Thủy Uyển trực thuộc Đồn Công an, cảnh tỉnh một chút, nếu thật sự xảy chuyện, không phải là tôi hù dọa các cậu, chính tôi cũng không gánh nổi." Chu Tự Hoành này chính là Diêm Vương, Phùng Thần anh không chọc nổi. Chu Tự Hoành từ trong thang máy bước ra, phát hiện cửa nhà mình cũng không khóa, trong lòng không khỏi rơi lộp bộp xuống. Bước mấy bước vào phòng, đèn phòng khách sáng trưng, từ phòng ngủ mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện, Chu Tự Hoành nhanh chóng dán thân mình lên tường, cẩn thận lắng nghe, có tiếng cười của một người đàn ông, nghe vừa dâm loạn vừa kinh khủng. Chu Tự Hoành dán sát vào vách tường đi tới, đến trước cửa phòng ngủ, nhấc chân đá văng cửa, liền nghe tiếng cô dâu nhỏ vang lên sau lưng anh: "Chú Chu!"

Chu Tự Hoành nhanh chóng quay đầu lại, vợ anh cúi đầu thay dép, mặc quần áo ở nhà thoải, không biết từ đâu tiến tới đứng phía sau anh, trong tay còn xách theo thùng rác, trong ngực còn ôm mèo con, mắt to tròn trừng được lớn, cái miệng nhỏ nhắn ngạc nhiên mở thành hình chữ O, nhìn anh. Chu Tự Hoành nhìn lướt qua phòng ngủ, không khỏi bật cười, là laptop trên giường cô nhóc phát ra âm thanh, hẳn là đang xem phim, anh còn tưởng rằng...... Thật suýt chút nữa bị vợ anh hù chết. "Chú Chu, sao anh lại đạp cửa vậy?" Hựu An hết sức kỳ quái nhìn Chu Tự Hoành, vừa vào nhà liền nhìn thất anh nhấc chân đá văng cửa phòng ngủ, tư thế vô cùng đẹp trai, nhưng cửa phòng ngủ trêu chọc gì anh sao.

Chu Tự Hoành tiến tới, cầm thùng rác trong tay cô để qua một bên, sờ sờ gương mặt cô dâu nhỏ: "Sao không khóa cửa đã ra ngoài? Không sợ người xấu vào nhà sao." Hựu An cười hì hì nói: "Làm gì có nhiều người xấu như vậy, chung cư chúng ta có tiếng là an toàn nhất thành phố, ngay cả có người xấu cũng không vào được." Chu Tự Hoành cảm thấy cô dâu nhỏ nhà anh tồn tại quan niệm nhầm lẫn quá nghiêm trọng, anh liền vươn tay ôm lấy cô ngồi lên ghế sofa, bắt đầu giáo dục cô dâu nhỏ: "Hệ thống bảo an nghiêm mật thế nào đi nữa cũng có điểm mù, phương pháp phòng tránh bị xâm nhập tốt nhất là mình phải luôn cảnh giác, đi ra ngoài nhớ khóa cửa, phát hiện có kẻ khả nghi theo dõi, lập tức gọi điện thoại cho anh, biết không?"

Hựu An nghiêng nghiêng đầu, nghi ngờ quan sát anh thật lâu, đưa bàn tay nhỏ bé sờ sờ trán của anh: "Chú Chu, diễn tập không thuận lợi sao? Các anh thua sao?" Lồng ngực Chu Tự Hoành phập phồng, rất không hài lòng nói: "Chồng em mà có thể thua sao?" Người đàn ông này rất hiếu thắng, đôi lúc có vẻ đặc biệt ngây thơ. Chu Tự Hoành giơ tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé của Hựu An, nghiêm túc khác thường nói: "Vợ à, không được phân tâm, lời anh vừa nói em nghe rõ chưa?"

Hựu An gật đầu qua loa: "Nghe rồi!" lại chu chu môi: "Chú Chu, anh đúng là già rồi, sao lại trở nên hay càu nhàu như vậy." Những lời này của cô dâu nhỏ thực sự rất chói tai, Chu Tự Hoành bất mãn nhíu nhíu mày, ngẩng đầu chặn lại cái miệng nhỏ nhắn khiến người ta vừa yêu vừa hận, ráng sức gặm cắn, đầu lưỡi đưa vào bên trong khuấy động hương vị ngọt ngào, lôi kéo tù binh nho nhỏ bắt đầu tham lam bú mút, dường như muốn đem cả lòng của cô dâu nhỏ hút ra từ miệng...... Bàn tay cũng bắt đầu không thành thật, qua lớp vải vóc nắm lấy bộ ngực mềm mại của cô dâu nhỏ, dùng sức xoa nắn, xoa nắn tới khi cô dâu nhỏ không ngừng rên rỉ......

Diễn tập tổng hợp ở Quân khu kéo dài một tháng, một tháng này quả thật khiến Chu Tự Hoành ghẹn mà chết, lúc ẩn núp trong vùng đất hoang, vừa nghĩ tới cô dâu nhỏ ở nhà, người anh em của anh liền đứng thẳng. Sau khi cưới, hai người chưa từng xa nhau nhiều ngày như vậy, hiện tại cuối cùng cũng ôm được cô dâu nhỏ vào trong ngực, nếu Chu Tự Hoành còn có thể chịu đựng, khẳng định là chính là bất lực...... Cách y phục xoa nhẹ một lát, dù sao cũng chưa đã ghiền, giống như gãi không đúng chỗ ngứa, càng gãi càng ngứa, muốn tiến vào, cùng cô dâu nhỏ nhà anh tiếp xúc thân mật, bàn tay to sờ soạn nửa ngày, cũng không tìm được cách đi vào huyệt khẩu, khiến Chu Tự Hoành nhanh chóng thở hổn hển. Hựu An bị bộ dạng nôn nóng háo sắc của anh làm cho tức cười. Bộ y phục trên người là Giai Kỳ tặng cô, nghe nói cũng được xem như một loại tình thú, chất liệu nhung San Hô dán sát vào cơ thể, mặc lên người thoải mái khác thường, mùa này mặc rất thích hợp. Bộ quần áo ở nhà tạo hình theo dạng con thỏ trắng nhỏ, trên mũ có hai lỗ tai bằng lông, phía sau mông còn có cái đuôi nhỏ vểnh lên, khóa kéo dấu ở sau lưng, không nhìn kỹ, thật không thể tìm ra.

Nụ cười này của cô gợi lên lòng hiếu thắng của Chu Tự Hoành, há mồm cắn gương mặt non nớt của cô dâu nhỏ một hớp, oán hận nói: "Vợ à, em dám xem thường chồng em sao? Mới một tháng không thu thập em, em liền quên chồng em lợi hại thế nào rồi sao, lát nữa em đừng mong có thể cầu xin tha thứ, hôm nay dù có cầu xin cũng sẽ không bỏ qua cho em, nghe chưa?" Chu Tự Hoành lật người lại, đè cô dâu nhỏ xuống dưới người, bắt đầu lục lọi trên dưới tìm khóa mở của bộ y phục này. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn Chu Tự Hoành thiếu chút nữa thì phun máu mũi, thật không ngờ cô dâu nhỏ nhà anh còn có loại tình thú này. Cô dâu nhỏ giống như con thỏ nhỏ trắng như tuyết nằm dưới thân, là đàn ông ai cũng hận không thể giày xéo cô. Rốt cuộc cũng tìm thấy khóa kéo, cánh tay anh vừa lật liền xoay cô dâu nhỏ lại, kéo khóa từ trên xuống, giống như đang mở quà, làm cho Chu Tự Hoành hưng phấn khác thường.

Kéo khóa kéo ra, bên trong là thân hình trơn bóng của cô dâu nhỏ. Cô dâu nhỏ mặc quần lót chữ đinh, lộ ra hai bờ mông nhỏ trắng hồng, Chu Tự Hoành không nhịn được mà gặm cắn, thân thể cô dâu nhỏ mềm mịn còn mang theo mùi sữa tắm nhàn nhạt, khẳng định vừa mới tắm xong...... Chu Tự Hoành kích động không thôi, không ngừng gặm cắn, lần lượt in từng dấu răng trên mông cô dâu nhỏ. Cả người Hựu An như có lửa đốt, muốn đưa tay đẩy anh ra, bất đắc dĩ lại đưa lưng về phía anh, lại bị người đàn ông này gắt gao đè trên ghế sofa, căn bản là không thể nhúc nhích, hơn nữa, người đàn ông này gặm cắn một hồi liền bắt đầu tấn công các nơi khác...... Hựu An cảm giác anh lột sạch quần áo ở nhà của cô, kéo thân thể của cô ra ngoài, đẩy rộng hai chân cô ra, để cô nằm úp sấp, mà cái miệng ấm áp của anh cũng không an phận, môi lưỡi gặm cắn da thịt non mềm phía trong bắp đùi cô, dần dần đi lên, cuối cùng rơi vào giữa...... Hựu An không khỏi rên lên một tiếng, cái loại xúc cảm nóng bỏng này làm đầu óc cô trắng xóa, Hựu An rầm rì vài một tiếng, nhung nhớ trong lòng dần dâng lên, một chút ý thức cuối cùng cũng hóa thành khát vọng, môi lưỡi anh linh hoạt liếm hôn, gặm cắn, tốc độ ngày càng kịch liệt, cả người Hựu An run rẩy đạt cao trào, chất dịch ngọt ngào theo cơ thể tiết ra...... Bị người đàn ông này dùng miệng phục vụ mà lên đỉnh.

Chu Tự Hoành lật cô lại động thân tiến vào, không khỏi rên lên một tiếng, bên trong nóng bỏng cùng co rút dồn dập, thiếu chút nữa khiến anh vừa đi vào liền nộp vũ khí đầu hàng, nếu thật sự như vậy về sau anh cũng đừng mong tiếp tục lăn lộn. Chu Tự Hoành cúi đầu xuống hôn vợ anh, cắn răng nói: "Thả lỏng, thả lỏng, vợ à, muốn bẻ gãy chồng em sao! Ưm......" Chu Tự Hoành vừa di chuyển vài cái chợt cảm giác chân có chút ngứa, thật không thích hợp, không khỏi cúi đầu nhìn xuống, ra là Mèo con nhà anh, không biết tới nằm bên chân anh từ lúc nào, một đôi mắt mèo mở lớn không chớp dõi theo thân thể cô dâu nhỏ nhà anh. Chu Tự Hoành liền cảm thấy cổ họng có một cơn ghen tức ngùn ngụt bốc lên, thật muốn một cước đá nó qua một bên. Có thể tưởng tượng được vợ anh yêu quý con mèo này đến mức nào, nếu anh thật sự làm như vậy, nói không chừng sẽ đắc tội với cô dâu nhỏ.

Không thể đụng đến nó, Chu Tự Hoành ôm lấy vợ anh, bước về hướng phòng ngủ, a...... Thân thể của hai người vẫn còn liền một chỗ, vừa di chuyển, Hựu An liền cảm thấy vật trong cơ thể như lớn thêm một vòng, lắc lư này giống như tần số nảy lên liên tục trong cơ thể, giống như anh đang đâm xuyên qua cô ...... Chu Tự Hoành cũng cảm thấy cô dâu nhỏ kích động, khiến anh cũng ngày càng gấp, đi nhanh vào phòng ngủ, lúc mèo con muốn theo vào là nháy mắt cửa liền khép lại, trực tiếp đặt cô dâu nhỏ lên trên cửa, bắt đầu di chuyển...... Bàn tay đem cặp chân mềm mại của vợ anh nhấc lên, từng cái từng cái đẩy vào càng sâu hơn, đưa Hựu An lên đỉnh, không ngớt kêu lên từng tiếng. Hựu An cảm giác mỗi cái đều đâm đến cực hạn, loại cảm giác ê ẩm căng căng này như muốn lấy mạng cô, tư thế này quá sâu, sâu đến mức cô cảm thấy không chừng cái nào người đàn ông này cũng đâm tới miệng tử cung cô, lại vẫn đang tiếp tục đi vào ma sát bên trong, cô nhịn không được bắt đầu cầu xin tha thứ: "Chú Chu, quá sâu, quá sâu, đau...... đau...... Chậm một chút, chậm một chút...... Ưm ưm......" Tiếng cầu xin mềm nhũn không có chút sức thuyết phục, đều bị nụ hôn cuồng dã của Chu Tự Hoành nuốt vào bụng.

Hôn đủ vốn, Chu Tự Hoành vẫn không buông tha, hỏi cô: "Sâu ư, vợ à, còn chê năng lực của chồng em không, hả? Nhóc con, dám coi thường anh, xem hôm nay anh có thu thập được em không...... Gọi ông xã, khen ngợi ông xã...... Mau gọi......" Vừa nói xong, phía dưới liền dùng sức đâm vào, càng lúc càng mạnh hơn. Hựu An cảm thấy, có lẽ ngay cả hai túi nhỏ của anh cũng chen vào rồi, sâu tới mức cả người cô run rẩy từng trận, loại cảm giác như sợ hãi lại như khuây khoả, làm thần trí cô đã sớm tan biến, nghe theo lời anh, theo từng nhịp đâm vào, hét to: "Ông xã, ông xã thật tuyệt vời, a...... A ông xã......" Đầu trắng xóa một mảng, mọi thứ như nổ tung, trước mắt chỉ còn trống rỗng.......