Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 44

Chương 44.

"Chú Chu, em đói bụng..." Cô cũng không nhớ rõ tối qua người đàn ông này làm mấy lần, chỉ nhớ cái cảm giác đó kéo dài, một lần lại một lần leo lên đỉnh khoái cảm, đến cuối cùng, cô và thân thể anh giống như hoà vào làm một. Một tháng không gặp, một đêm bù cho cả tháng, Hựu An cảm thấy, mỗi gân cốt trên người giống như bị tháo ra mà lắp lại lần nữa vậy, hơn nữa, eo vừa đau vừa xót, rõ ràng là triệu chứng của dục vọng quá độ. Nhưng sau một đêm mệt nhọc, người đàn ông này vẫn tinh lực mười phần như cũ, ôm cô vừa hôn vừa gặm. Cảm giác phía dưới có cái gì đó lại cứng lên chỉa vào, Hựu An vội vàng nói: "Chú Chu, em đói bụng....." Cũng thật sự là đói bụng rồi, dì giúp việc làm cơm so ra rất kém Chu Tự Hoành, cô bị người đàn ông này nuôi thành người kén ăn rồi, Hựu An đối với cơm canh đã đến nông nổi bắt bẻ soi mói mọi điều rồi. Hơn nữa, Hựu An biết rõ ông chồng cô thương cô, không nỡ để cô đói bụng.

Quả nhiên, Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn kĩ cô một lúc lâu, bàn tay xẹt qua vòng eo mảnh khảnh của cô, để lên ngực cô nhéo hai cái nói: "Một tháng nay không ăn cơm đàng hoàng phải không? Nơi này cũng nhỏ, vợ anh muốn ăn gì?" Hựu An nhìn ra ngoài cửa sổ một chút: "Chúng ta ăn lẩu cay được không?" Chu Tự Hoành lật người xuống giường, lưu loát mặc quần lính. Rửa mặt xong, ra ngoài, mở tủ treo quần áo chọn cho cô dâu nhỏ một chiếc váy len lông cừu màu xanh mỏng.

Hựu An nhìn qua liền nuốt nước miếng: "Không mặc cái này, rất thiếu nữ tính." Chu Tự Hoành không khỏi nở nụ cười, đi tới hôn vợ anh một cái: "Vợ anh vẫn còn nhỏ, mặc dù không còn là thiếu nữ, nhưng so ra vẫn còn thanh xuân hơn rất nhiều thiếu nữ. Ngoan đi, mặc cái này đi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm, thuận tiện mua chút nguyên liệu nấu lẩu, buổi tối chúng ta lại ăn lẩu được không?" Nói xong bèn chọn đồ lót tương xứng, mặc lên cho cô dâu nhỏ. Hựu An duỗi cánh tay để cho anh tròng dây áo vào, nằm sấp trong ngực anh, để anh cài móc khóa phía sau. Chu Tự Hoành cài móc khóa xong, cúi đầu nhéo nhéo mặt vợ anh, trêu ghẹo: "Thành con gái anh thật rồi, về sau nếu sinh một cô nhóc, anh sẽ rất mệt đây, phải hầu hạ hai tổ tông một lớn một nhỏ." Sắc mặt Hựu An có chút trầm xuống, để anh mặc váy, nghiêng người về phía trước, nhào vào trong ngực anh, cánh tay nhỏ nhắn ôm cổ anh, thật lâu không nói lời nào.

Chu Tự Hoành sửng sốt một chút, đưa tay lên sờ tóc cô, dịu dàng hỏi: "Vợ anh bị sao vậy? Vợ yên tâm, tương lai, ngay cả khi có con gái, trong lòng chồng em, vợ anh vẫn là bảo bối xếp thứ nhất, bảo bối ngoan, đừng ghen với con gái chứ!" Hựu An rầu rĩ nói: "Chú Chu, nếu em không thể sinh con thì sao?" Chu Tự Hoành hơi đẩy cô ra một chút, nghiêm túc nhìn kĩ khuôn mặt nhỏ nhắn của vợ anh, mới phát hiện trên hàng mi của cô dâu nhỏ hiện lên vẻ u sầu nhàn nhạt, như một cô vợ trẻ ưu thương. Chu Tự Hoành không khỏi cười khẽ một tiếng, búng một cái lên trán của cô: "Đoán mò cái gì?" Hựu An ngửa đầu, đôi mắt to không chớp nhìn anh, cố chấp hỏi: "Anh vẫn chưa trả lời em, nếu em không thể sinh con thì làm thế nào? Anh còn muốn em sao?" Trong giọng nói chứa đầy sự thấp thỏm không yên.

Chu Tự Hoành yêu thương cô còn không kịp, tha thiết ôm cô vào trong lòng: "Xin lỗi vợ, anh không biết em sẽ chịu áp lực lớn như vậy. Anh thực sự rất thích trẻ con nhưng trước khi gặp em, ngay cả nghĩ đến việc lấy vợ anh còn chưa nghĩ. Khi đó, cuộc sống của anh trừ diễn tập chính là huấn luyện, vốn cho rằng đã tham gia quân ngũ thì cả đời sẽ troi qua như vậy. Nếu thật như thế, anh nghĩ sẽ rất tiếc nuối, vì đời người sẽ rất đơn điệu. Em không biết đâu, anh thấy rất may mắn khi gặp được em, khi đó khẩn cấp muốn cưới em về, cũng không phải vì đứa bé, mà là vì em. Anh muốn ôm em, che chở em, nắm tay em từ nay cho đến hết đời, đến khi tóc chúng ta trắng xóa. Em chính là bảo bối lớn nhất anh nâng niu trong lòng bàn tay, đứa bé chỉ là anh yêu ai yêu cả đường đi, là kết tinh tình yêu của hai chúng ta, có em, đời này của anh đã đủ." "Chú Chu …" Hựu An chưa bao giờ biết, người đàn ông này lại có thể nói ra lời cảm động như vậy. Từ khi biết anh, anh cưng chiều cô, bảo hộ cô nhưng thời khắc này, cô cảm thấy Chu Tự Hoành rất yêu cô, rất yêu, rất yêu. Người đàn ông này đã ba mươi sáu, phương thức biểu đạt tình yêu kín đáo như vậy, cũng không đem lời yêu đặt trên khoé miệng. Có thể nói ra, lại khiến người ta cảm thấy tình yêu sớm khắc sâu vào lòng anh, khắc cốt ghi tâm. Chu Tự Hoành hôn một cái lên nước mắt của cô, cười nói: "Vợ anh lại cảm động, chỉ cần cảm động một chút vợ anh cũng khóc, thật xấu, sao cũng không sửa được. Nhìn xem, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng sắp giống như An An rồi". Hựu An chu môi: "Hoành Hoành, không phải An An". Chu Tự Hoành cười: "Được, Hoành Hoành thì Hoành Hoành, đi thôi, con mèo nhỏ nhà anh khóc nhè, nên đi rửa mặt rồi....." Hai người chuẩn bị một chút, lúc ra đến cửa đã mười một giờ.

Xe dừng, Hựu An ló đầu nhìn ra bên ngoài một chút, là một tòa nhà lớn hai lầu, vô cùng khí thế, hình dáng cũng không giống một nhà hàng, tòa nhà này mang mấy phần phong cách Italya, có loại khiêm tốn đến xa hoa. Hựu An chỉ chỉ phía ngoài nói: "Anh xác định nơi này là quán ăn?" Chu Tự Hoành cười, nghiêng người tháo dây đai an toàn trên người cô ra, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ hồng hồng của cô dâu nhỏ: "Yên tâm đi, chồng em không nỡ bán em đâu. Đây là nhà hàng của Tự Hàn, nói là món ăn gia đình gì đó, trước kia đã đến mấy lần, món ăn không tệ, lại không phải tốn tiền, cớ sao không ăn chứ". Hựu An cười hì hì một tiếng: "Chiếm lợi từ em trai mình, chú Chu, da mặt anh dày đến đâu?" Chu Tự Hoành lơ đễnh, xuống xe, ôm cô dâu nhỏ xuống xe, kéo vào trong ngực: "Ai bảo ông xã em là một anh lính nghèo, lại cưới cô dâu nhỏ kén ăn, chiếm chút lợi ích của em trai cũng đúng thôi. Yên tâm, cứ ăn của em chồng em thoải mái, tài sản của thằng nhóc này lên đến cả tỷ, không kém nhà giàu mới nổi chút nào."

Ôm Hựu An đi vào, bên ngoài nhìn khá khiêm tốn nhưng bên trong lại tương đối khác biệt, rất xa hoa nhưng cũng không xanh vàng rực rỡ. Theo giá cả của những bức bích họa trang trí trên tường kia cũng có thể đoán được một phần. Chu Tự Hoành luôn nói em trai mình là nhà giàu mới nổi, nhưng nhìn những thứ trang trí nơi này cũng có thể thấy Chu Tự Hàn rất biết thưởng thức. Hai người được dẫn tới một gian phòng, đi vào, Hựu An không khỏi kêu lên. Ngoài cửa sổ thủy tinh trong suốt là một mảng lớn forget me not, từng đóa từng đóa hoa màu lam trong suốt san sát nối tiếp nhau, cái loại hưởng thụ thị giác rõ ràng đó khiến Hựu An thất thần nửa ngày vẫn chưa tỉnh lại, dán trên cửa kính, miệng há lớn. Chu Tự Hoành cũng kinh ngạc chỉ chỉ bên ngoài hỏi: "Lần trước tới, tôi nhớ bên ngoài không phải thế này". Nhân viên quản lí một mực cung kính trả lời: "Hoa này mới được chở về từ nước ngoài vào tháng trước, cũng không dễ chăm sóc, là loại hoa rất quý hiếm, mời cả chuyên gia nước ngoài đến chăm sóc. Chu tổng bảo ông ta, cho dù làm cách nào cũng phải cho ông ấy thấy hoa forget me not nở rộ".

Chu Tự Hoành rất bất ngờ. Nói thật, người em trai kia so với anh còn không có một tế bào lãng mạn nào, thật sự là một người đàn ông lí trí đến lãnh khốc, sắp xếp như vậy phải nói là một thủ đoạn rất hay để lấy lòng phụ nữ. Nhưng Chu Tự Hoành thật không thể nghĩ ra, cô gái nào có bản lĩnh lớn như vậy, có thể khiến người em trai lạnh lùng của anh lãng phí tiền của để dây dưa. Không xem thực đơn, Chu Tự Hoành nói thẳng: "Cô sắp xếp vài món ăn lên đây là được, đủ dinh dưỡng nhưng đừng quá béo, hải sản, nhưng không lấy sò hến, nhớ để ít hành, gừng thôi, rau thơm hay thứ gì quá nồng thì đừng để. À, đem một bình trà thảo dược lên trước giùm". Nhân viên quản lí đi ra ngoài không khỏi chặc lưỡi một cái, hai anh em nhà này người sau càng tỉ mỉ hơn người trước, có điều đối xử với phụ nữ lại thật tốt, người sau lại tốt hơn người trước. Sao không để cho cô cũng gặp được một người đàn ông như vậy.

Nhân viên quản lí đi ra ngoài, chỉ lát sau, nhân viên phục vụ bưng trà thảo dược vào. Chu Tự Hoàn ôm cô dâu nhỏ đến chỗ ngồi, rót cho cô một chén trà thảo dược: "Lúc sáng em nói họng hơi ngứa, khí hậu mùa thu khô ráo, uống chút trà này, rất thông cổ họng...". Hựu An bị dụng cụ pha trà tinh xảo trên bàn hấp dẫn, ấm trà thủy tinh trong suốt, trong ấm thả vào rất nhiều cánh hoa, phía dưới đặt một cây nến tinh xảo, phát ra ánh sáng mờ ảo ấm áp, cánh hoa trong nước nở ra, xinh đẹp tựa như ảo mộng.

Hựu An nếm một ngụm nhỏ liền để xuống, vị ngọt lại có mùi thuốc đông y. Chu Tự Hoành lắc đầu một cái, bưng đến bên miệng cô, dụ dỗ: "Ngoan, uống hết chén trà đi em". Hựu An mím môi xoay đầu, ý là không muốn uống. "Trong này có bỏ trái lười ươi, chữa đau họng cho em, không có mùi gì đâu, ngoan, uống hết chén trà đi, nếu không anh mớm cho em......".

Xoay một cái, toàn bộ trà liền đổ vào miệng Chu Tự Hoành, ôm cô dâu nhỏ vào trong ngực mình, trực tiếp che lấy miệng cô, mớm toàn bộ nước trà vào. Khi trà đã mớm xong, cũng không buông cô ra, khuấy động chất mật trong miệng cô dâu nhỏ, từng ngụm từng ngụm nuốt hút chậc chậc vang lên......... Hựu An cảm thấy không khí trong phổi mình sắp bị người đàn ông này hút sạch, khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng, chợt, cửa bị đẩy ra, giọng Chu Tự Hàn vang lên: "Anh trai, chị dâu, các người....." Nói đến một nửa, liền cười: "Xin lỗi, các người cứ tiếp tục....". Lại khép cửa lại.

Hựu An xấu hổ muốn chết, còn ra thể thống gì, ở chỗ em chồng lại dính vào với Chu Tự Hoành, em chồng sẽ nghĩ gì đây? "Đều tại anh, đều tại anh, sói già háo sắc....." Hựu An vung nắm quả đấm nhỏ dùng sức đập Chu Tự Hoành vài cái, vẫn chưa hết giận, đưa tay đến ngang hông Chu Tự Hoành, hung hăng nhéo vài cái. Chu Tự Hoành giả vờ đau ai u kêu hai tiếng: "Vợ, em ngượng ngùng gì chứ? Hai chúng ta là một đôi nghiêm chỉnh, thân mật ở đâu ai mà quản chứ, lại nói, Tự Hàn cũng không phải là người ngoài". Hựu An tức giận, lại nhéo anh vài cái: "Anh còn nói" "Được rồi, được rồi, anh không nói nữa, được chưa?" Giương giọng hô lên: "Chu Tự Hàn, con mẹ nó, đừng có ở bên ngoài nghe lén, thịt của anh cậu sắp bị chị dâu cậu ngắt xuống hết rồi". Chu Tự Hàn đẩy cửa đi vào, cười híp mắt quét qua Hựu An, chị dâu bị anh trai nuôi thật tốt rồi, càng ngày càng xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ bé hồng hồng mềm mịn, một thân váy lông dê xanh mỏng, mặc trên người cô có loại thuần khiết của thiếu nữ cùng sự phong tình của thiếu phụ, rất mê người.

Chu Tự Hoành duỗi chân đạp cậu ta một cước, ghen tức nói: "Thằng nhóc thối, nhìn gì chứ?" Chu Tự Hàn vui vẻ: "Được, được, không nhìn nữa là được chứ gì, anh xem, anh cho chị dâu em ăn mặc xinh đẹp như vậy, không phải là để người ta ngắm sao?" Chu Tự Hoành tức giận: "Thối lắm, vợ của anh cậu, cần gì phải để người khác ngắm chứ". Chu Tự Hàn thật bất ngờ, ban đầu khi anh trai kết hôn, lại cưới một

cô nhóc, anh cũng không coi trọng lắm. Nhưng sau đó lén nhìn lại, mắt thực muốn lọt tròng. Có thể bởi vì chị dâu thực sự rất nhỏ, lúc ở cùng anh trai, Chu Tự Hàn cảm thấy hai người không giống một đôi, có chút cảm giác như cha như anh vậy. Nhưng vừa rồi khi đẩy cửa ra nhìn thấy anh trai như vậy, cừ thật, giống như dã thú đói bụng tám trăm năm hận không thể bổ nhào vào nuốt toàn bộ cô dâu nhỏ này vào trong bụng, có thể thấy được trong phương diện kia, hai người rất hài hoà. Chỉ là, anh cũng có chút lo lắng thay chị dâu, thân thể gầy nhỏ mong manh như vậy, có thể chịu đựng được anh trai mình sao?

.