Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 46

Chương 46.

Nói thật, chuyện ở quầy rượu buổi tối hôm đó, Hựu An thật sự không có ấn tượng gì cả, chủ yếu do ngày đó uống say. Những chuyện này về sau đều do Giai Kỳ nói lại với cô, chứ đừng tới mặt mũi của mấy người kia, một chút cô cũng không nhớ. Nhưng dù không nhớ, Hựu An cũng thực sự cảm thấy sợ hãi, cái loại sợ hãi giữa sự sống và cái chết. Kẻ bắt cóc hiển nhiên đã có chuẩn bị trước, nói không chừng đã theo dõi cô mấy ngày rồi, hèn chi ông chồng của cô không ngừng dặn dò cô. Hắn mặc đồng phục nhân viên phục vụ, thuận lợi đi vào chung cư, uy hiếp dì giúp việc, ở lại hẳn trong nhà ôm cây đợi thỏ. Hựu An tuyệt đối không cho rằng người đàn ông này làm vậy vì tiền, cảnh sát đã vây kín bên ngoài chung cư, một giọt nước cũng không lọt, nhưng người đàn ông này cũng không chút sợ hãi, thậm chí ngay cả khẩn trương cũng không có, trong mắt chỉ có sát ý điên cuồng, đây là một kẻ điên.

La Vĩnh Quốc nhìn ngoài cửa sổ một chút, quay đầu lại nở một nụ cười âm hiểm, vết đao trên mặt giật giật mấy cái, nhìn có mấy phần dữ tợn, hít hai hơi thuốc, ném xuống đất, giẫm tắt, đi tới, giơ con dao trên tay tới trước mặt Hựu An, doạ: "Cô nói xem, nếu như tôi hủy cái mặt xinh đẹp này đi, người đàn ông của cô còn có thể muốn cô không?" Hựu An hết sức kềm chế sự sợ hãi trong lòng, cố gắng bình tĩnh nói: "Nếu anh giết chết tôi, anh cũng không thoát khổi sự trừng trị của luật pháp, trừ phi tự thú......" "!@#$%$@, con quỷ nhỏ đừng cố nói, đừng dụ dỗ tao, tao đã từng giết người, hơn nữa còn vượt ngục ra ngoài, bây giờ về tự thú có tác dụng quỷ gì. Tao trốn ra ngoài chỉ vì báo thù, bất quá mày cứ yên tâm, bây giờ tao sẽ không giết mày, tao phải ở trước mặt người đàn ông của mày mà giết mày, thằng đó đã khiến ông đây khó chịu, thì nó cũng đừng nghĩ đến chuyện sống thoải mái." Đưa tay túm tóc Hựu An, kề dao vào cổ của cô, đẩy tới trước cửa sổ phòng khách, cửa kiến đã bị gã đập vỡ, gió hun hút lùa vào, gió phất tóc dài của Hựu An lên, quét lên mặt Hựu An, nhìn qua vô cùng nhếch nhác.

Lòng Phùng Thần giật thót, viên cảnh sát bên cạnh lấy loa ra, Phùng Thần xông lên, kêu gọi đầu hàng: "La Vĩnh Quốc, hãy thả con tin ra, chúng ta có thể trao đổi điều kiện, tôi cam đoan." La Vĩnh Quốc nói với dì giúp việc đang run run: "Bà kia, đem cái loa trên đất đến đây." Dì giúp việc run lẩy bẩy bước tới, xem ra là sợ hãi đến cực hạn rồi, cầm đến được nửa đường, chưa đưa đến tay La Vĩnh Quốc, liền đánh rơi trên mặt đất. La Vĩnh Quốc nhấc chân đá một cước: "!@#$%$@, con mẹ nó, bà đừng có giở trò với tôi, dám giở trò, có tin tôi giết chết bà ngay bây giờ không." Dì giúp việc đã hơn năm mươi tuổi, bị một đạp này, nửa ngày cũng không dậy được.

La Vĩnh Quốc nhấc chân lại muốn đạp, nhưng Hựu An nói lớn: "Nếu như dì ấy là mẹ anh, anh còn muốn đạp nữa sao?" La Vĩnh Quốc không thèm nghe, đi tới, lại đạp mấy cái, dì giúp việc đau không mà không dám kêu, tâm Hựu An thật lạnh, đây là một tên lưu manh mất hết nhân tính, một ít đạo đức cơ bản nhất cũng không có, là loại người bại hoại nhất, là khối u ác tính của xã hội. La Vĩnh Quốc đạp mấy đạp, lại còn nhổ một ngụm nước bọt: "Đừng giả chết, đem cái loa đưa cho tao, nhanh......" Dì giúp việc đành phải gượng dậy, run lẩy bẩy đưa cái loa cho La Vĩnh Quốc, lại nhanh chóng lui về ngồi chồm hổm ở góc tường bên kia.

La Vĩnh Quốc cầm cái loa, nói với bên ngoài: "Cảnh sát Phùng, con mẹ nó, đừng nói dối mà lừa tao, tao không phải thằng ngu. Nếu tao đã vượt ngục ra ngoài, đương nhiên là sẽ không thể sống trở về, chẳng qua, tao chết như vậy cũng không giá trị, phải kéo theo mấy kẻ chết chung. Con nhóc này là người đầu tiên, bây giờ tao cho bọn mày năm phút, bọn mày phải khiến chồng của con nhóc này đi lên đây, hết năm phút, nếu không thấy người, tao liền ném con nhóc này ra ngoài." Mặt Phùng Thần liền biến sắc: "La Vĩnh Quốc, cậu đừng làm loạn! Được, tôi sẽ bảo anh ta lên." Quả nhiên anh đã đoán đúng, tên khốn này đúng là muốn trả thù Tự Hoành, nếu Tự Hoành đi lên thì càng phiền toái, nhưng cũng không thể không lên...... Sau lưng bỗng nhiên vang lên một âm thanh: "Tự Hoành ở góc nhà phía đông?" Nghe giọng của Giang Đông, Phùng Thần thở phào nhẹ nhõm, ba người là chiến hữu, nhưng Tự Hoành cùng Giang Đông cũng là anh em. Năm đó, lúc ở cục trinh sát, hai người đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, là một tổ hợp quí báu. Kỹ năng quân sự, tố chất tâm lý đều khó phân cao thấp. Hơn nữa, Phùng Thần chợt nhớ, hình như cô dâu nhỏ của Tự Hoành là em gái của Giang Đông.

Ống ngắm trên tay Chu Tự Hoành nhắm ngay La Vĩnh Quốc. Kỳ thực công việc này, Chu Tự Hoành cũng không nhớ mình đã làm bao nhiêu lần. Năm đó, lúc chưa vào bộ đội đặc chủng, anh tạm thời nhận một vài nhiệm vụ, tình huống lúc đó nguy cấp hơn bây giờ, hơn nữa kẻ bắt cóc đã trãi qua huấn luyện bộ đội chính thống, dưới tình huống này, Chu Tự Hoành chỉ nhắm đến việc hoàn thành nhiệm vụ, chỉ mất mấy giây. Nhưng bây giờ, Chu Tự Hoành phát hiện mình ngắm không chính xác, tay của anh không hề ổn định, không tự chủ mà run nhè nhẹ, biên độ rất nhỏ nhưng lại hoàn toàn không khống chế được. Anh sợ, sợ sẽ đánh mất thứ mình thương yêu nhất, dù chỉ một phần vạn khả năng, anh cũng không thể chấp nhận nổi. Một cánh tay từ sau lưng cầm lấy khẩu súng: "Ở đây đã có tôi, cậu lên ngăn gã bắt cóc đi, tôi sẽ tìm góc độ tốt nhất, nhưng trước hết phải bảo đảm an toàn của cô ấy, bởi vì, ai trong chúng ta cũng không chịu nổi một chút sơ xuất." Chu Tự Hoành giao súng cho anh ta, anh biết Giang Đông nói không sai, phải bảo đảm sự an toàn cho Hựu An, bọn họ đều chịu không nổi hậu quả mất đi Hựu An.

Chu Tự Hoành nhìn anh ta một cái, rốt cuộc Giang Đông lại mạnh mẽ hơn anh, rõ ràng tình cảm đối với Hựu An không hề ít hơn so với anh, nhưng súng trong tay anh ta lại bình ổn hơn trong tay mình nhiều. Phùng Thần lo lắng nhìn Chu Tự Hoành một cái, nhỏ giọng nói:"Thằng nhóc này là một tên biến thái, ghi thù với cậu, lên đó cậu chắc chắn sẽ bị giày vò, cậu nóng tính......" Chu Tự Hoành cắt ngang lời anh ta: "Tôi hiểu, vợ tôi ở trên đó rồi, vì vợ tôi, cái gì tôi cũng có thể nhịn." Xoay người, trực tiếp vào thang máy, Phùng Thần sửng sốt một hồi mới hồi hồn, dù sao thì, Giang Đông và Tự Hoành đều là loại đàn ông không thể khuất phục. Chu Tự Hoành ấn chuông, La Vĩnh Quốc không tự chủ mà khẩn trương, từ hôm đó gã cũng biết bản lĩnh của Chu Tự Hoành, người đàn ông của con quỷ nhỏ này không phải là nhân vật tầm thường, chỉ chỉ dì giúp việc: "Bà đó, đi mở cửa."

Chu Tự Hoành vừa bước vào, La Vĩnh Quốc liền lui về sau một bước, đứng ở cửa sổ, con dao gắt gao để ở cổ Hựu An, hô lên: "Giơ cao hai tay, cởi quần áo, có cởi hay không?" Dao nhấn một cái, Hựu An cảm thấy đau nhói, ánh mắt Chu Tự Hoành dừng trên vết máu ở cổ nhỏ của vợ anh, từng giọt từng giọt, giống như đang rơi trong lòng anh. Mắt Hựu An nhắm lại rồi mở ra, bình tĩnh nhìn anh, ánh mắt dũng cảm mà kiên định. Giờ khắc này, Chu Tự Hoành phát hiện, mình càng thương vợ mình hơn. Cô nhóc luôn yếu ớt, sợ nóng, sợ lạnh, sợ đau, nhưng bây giờ đối mặt với sống chết, lại có mấy phần dũng khí, khiến cô càng xinh đẹp đoạt hồn phách. Chu Tự Hoành giơ tay lên, bắt đầu cởi quần áo, áo khoác, áo sơ mi, quần, chỉ còn sót một cái quần lót tứ giác. La Vĩnh Quốc thấy anh nghe lời như vậy, chợt cười quái dị một tiếng: "Không phải mày rất lợi hại sao, thế nào, bây giờ vì con quỷ nhỏ này liền sợ hãi? Tối hôm đó, dọn dẹp dẹp mấy anh em bọn tao, hận không thể chết, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ cũng không được, hiện tại, mày cũng nên nếm thử chút cảm giác đó, quỳ xuống."

Mắt lạnh của Chu Tự Hoành chợt lóe, "Con mẹ nó, mày có quỳ hay không? Không quỳ, con quỷ nhỏ trước mặt tao sẽ......" La Vĩnh Quốc cầm con dao khẽ đặt lên mặt Hựu An. Chu Tự Hoành biết rõ, La Vĩnh Quốc muốn hù dọa anh, cho dù anh quỳ xuống, La Vĩnh Quốc cũng không vì vậy mà bỏ qua, nhưng đầu gối anh vẫn cong, quỳ xuống...... Nước mắt Hựu An rơi xuống, bây giờ mới hiểu đây là tên biến thái, đến hành hạ ông chồng nhà cô. Nhưng Hựu An lại phát hiện, cái gì mình cũng không làm được, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Tự Hoành quỳ trên mặt đất, người đàn ông cao lớn như núi, người đàn ông kiêu ngạo kiên cường bất khuất, lại quỳ xuống trước mặt kẻ bắt cóc, vì cô.

La Vĩnh Quốc hả hê, cười phá lên: "Ha ha, mày qua đây quỳ đi, bên kia quá xa, tao nhìn không rõ......" Chu Tự Hoành thật sự đi tới, quỳ xuống lần nữa, anh mới vừa quỳ xuống, La Vĩnh Quốc liền hung hăng đạp mấy cái: "Con mẹ nó, không phải mày rất lợi hại sao, mày đánh trả đi! Đánh trả đi! Ha ha...... Con mẹ nó, mày cũng có ngày hôm nay, mày cũng có ngày hôm nay......" Đạp mười mấy cái còn chưa hả giận, thuận tay liền xách một bình hoa thủy tinh lớn, đập tới. Bình hoa vỡ vụn, bên trong vẫn còn nước, dội cho máu của Chu Tự Hoành chảy xuống, nhìn mà đau lòng. Hựu An quát to một tiếng, không quan tâm đến con dao trên cổ, dù sao tay cũng không bị trói, giơ tay cào một cái. La Vĩnh Quốc không nghĩ tới cô gái này không sợ chết, bị cô cào lên mắt, đau quá liền giơ chân đá cô một đá. Kẻ này thật có gan giết người, không chút do dự, giơ dao lên, liền đâm xuống. Hựu An liền thấy một bóng dáng nhanh chóng nhào tới, che chở cả người cô vào trong ngực, mùi hương quen thuộc, khiến cô biết đây là ôm ấp của người đàn ông nhà cô. Pằng, một tiếng súng vang lên, Chu Tự Hoành rên nhỏ một tiếng, sau tiếng súng, là tiếng phá cửa ầm ĩ mà vào.

Hựu An cảm thấy cái ôm chồng cô có chút trì xuống, giống như sức nặng toàn thân đều đè lên người cô, cô ngọ ngoạy, thò đầu ra, chạm vào ánh mắt của Chu Tự Hoành, Chu Tự Hoành với tay sờ mặt cô: "Vợ, em không có việc gì, đúng không?" Hựu An gật đầu một cái: "Em không sao." Chu Tự Hoành nhỏ giọng cười: "Vợ, vậy em cười một cái cho ông xã em xem đi." Hựu An nở một nụ cười thật tươi, Chu Tự Hoành hôn một cái, nói: "Vợ anh cười thật là đẹp mắt." Hựu An đưa tay muốn ôm anh, lại sờ tới một mảnh dính ướt sau lưng, vừa giơ tay lên nhìn, cả tay đều là máu, Hựu An sợ hết hồn, chợt nhớ tới vừa rồi tên bắt cóc giơ dao lên định đâm cô: "Anh, anh ngươi bị thương......" Hựu An bắt đầu luống cuống, tay cũng không biết nên để ở đâu. Giang Đông đi đến, nâng bả vai Chu Tự Hoành lên, hai nhân viên cứu hộ nhanh chóng nhấc Chu Tự Hoành đặt lên băng ca, Hựu An vội vàng theo ra ngoài.

Lên xe cứu thương, Chu Tự Hoành nằm trên băng ca, nhắm mắt lại, không biết là hôn mê, hay là mệt mỏi. Hựu An nắm bàn tay to của anh, nước mắt lộp độp rơi xuống. Giọng Giang Đông ồm ồm vang lên bên cạnh: "Khóc cái gì? Chút vết thương ấy không chết người được, em là bác sĩ, hẳn là phải rõ hơn chúng tôi chứ." Hựu An lau lau mặt: "Tôi khóc thì làm phiền anh sao, ai bảo anh đi theo, nếu anh không vui khi thấy tôi khóc, thì nhắm mắt lại." Chu Tự Hoành mở mắt ra, thở dài nói: "Anh em hai người có thể để cho tôi nghỉ một lát không, dù gì tôi cũng là bệnh nhân!" Giang Đông hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

Hựu An vội vàng hỏi anh: "Có đau hay không?" Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe, gật đầu một cái: "Đau, vợ à, hay là em hôn anh một cái, hôn một cái có thể làm anh bớt đau." Mặt Hựu An đỏ lên, liếc trộm Giang Đông một cái, cúi đầu qua, hôn lên trên mặt Chu Tự Hoành một cái..