Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 47

Chương 47.

Hựu An tự tay khâu vết thương, đã sớm tốt nghiệp, không còn là một thực tập sinh tay mơ, cũng không biết đã xử lý bao nhiêu vết thương còn nặng hơn so với Chu Tự Hoành. Lúc trực cấp cứu khi còn thực tập, ngày nào mà không gặp mấy ca bệnh nhân bị thương nặng, khâu vết thương này, tay nhỏ bé của cô đã sớm thuần thục. Nhưng khi may cho người đàn ông của mình, tay Hựu An không ngừng run lên, so với lần đầu tiên khâu vết thương ở cánh tay cho Chu Tự Hoành, còn run hơn gấp nhiều lần. Dùng hết sức bình sinh ức chế, không cho tay run lên, cuối cùng cũng khâu xong. Hựu An lui một bước, suýt nữa ngã xuống, mồ hôi trên trán tuôn như mưa. Chu Tự Hoành được đưa về phòng bệnh để truyền nước, Chu Tự Hoành nhìn thấy Giang Đông đang chờ ở đây liền quay sang nói với Hựu An: "Vợ, anh đói bụng, vẫn chưa ăn cơm tối, muốn ăn thức ăn ở quán ăn gia đình đối diện bệnh viện của em."

Hựu An gật đầu một cái: "Được, em đi mua liền đây, các anh chờ một lát." Hựu An liếc mắt nhìn hai người, xoay người đi ra ngoài, cô cảm thấy, là Chu Tự Hoành cố tình muốn cô đi ra. Thấy Hựu An đi rồi, Chu Tự Hoành mới nói: "Nhóc Đông, vừa rồi thật cảm ơn cậu." Giang Đông kiên định mà nói: "Tôi làm vậy không phải vì cậu, cậu không cần cảm ơn." Chu Tự Hoành không khỏi bật cười: "Nhóc Đông, cậu vẫn như vậy sao, đã nhiều năm mà một chút cũng không thay đổi, tôi biết cậu vì Hựu An. Trong khoảnh khắc cậu cầm lấy súng, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ, cậu thích cô ấy bao nhiêu. Cho tới nay tôi luôn cảm thấy tâm tư tình cảm của tôi rất vững vàng, nhưng vào giây phút ấy, tôi phải thừa nhận, tôi rất sợ hãi, không dám đánh cuộc, chỉ cần nghĩ tới hậu quả khi phát súng kia được bắn ra tôi liền thua chắc. Nhưng cậu lại có thể cầm súng mà làm được."

Giang Đông nhìn anh thật lâu, mới nói: "Tôi cũng không dánh đánh cuộc, cũng muốn chịu thua, nhưng tôi càng hiểu rằng, giao cho người khác cũng không bằng nắm giữ trong tay. Không thể có được, ít nhất tôi còn có thể bảo vệ cô ấy." Chu Tự Hoành nói: "Cho nên, tôi phải cám ơn cậu! Nhưng mà nhóc Đông à, cho dù hiểu rõ tình cảm của cậu, nhưng Hựu An vẫn cứ vĩnh viễn là vợ tôi, suốt đời này cũng không thể thay đổi. Tôi mặc kệ việc cậu yêu cô ấy, cô ấy vĩnh viễn mãi là của tôi." Giang Đông bỗng nhiên bật cười: "Đây mới là Chu Tự Hoành mà tôi biết, vậy hãy để cho cô ấy vĩnh viễn hạnh phúc đi, ngàn vạn lần không được cho tôi cơ hội, bởi vì, chỉ cần có một chút cơ hội, tôi cũng không bỏ qua, biết chưa?"

Chu Tự Hoành nhíu nhíu mày: "Đây là uy hiếp sao?" Giang Đông xoay người đi tới cửa rồi mới nói một câu: "Không, đây là lời khuyên, cậu biết mà, tôi với cậu đều cố chấp như nhau. Nếu đã xác định, trừ phi là chết, nếu không, vĩnh viễn cũng không thay đổi, hãy dưỡng thương cho tốt đi." Mở cửa đi ra ngoài. Tề Giai Kỳ nghe quá chú tâm, không nghĩ tới cửa bỗng nhiên mở ra, vội vàng xoay người, quay đầu đi, lại xoay trở lại, bộ dạng như vừa mới đến, lên tiếng chào: "A, là, anh Đông...... Không, đồng chí Giang Đông, anh cũng đến thăm bệnh sao!" Giang Đông đóng cửa ở sau người, lại nhìn Giai Kỳ mấy giây, ừ một tiếng, đi qua đầu cầu thang bên kia, Giai Kỳ vừa định thở nhẹ một hơi, thì thấy Giang Đông đi vài bước, bỗng nhiên lại quay về.

Tề Giai Kỳ liền cảm thấy, tóc gáy cả người mình dựng đứng lên, giống như Hoành Hoành nhà Hựu An. Một khi cô tới gần nó liền xù lông, còn Hựu An tùy tiện chạm vào nó liền dịu ngoan đến không tin được. Nhiều lần Giai Kỳ tức giận nghĩ, nhân lúc Hựu An không ở gần, đem con mèo nhóc đó hung hăng đánh một trận cho hả, đáng tiếc chưa lần nào thành công. Thỉnh thoảng Hựu An đem Hoành Hoành nhờ cô chăm sóc, con nhóc kia liền ngoan vô cùng. Có đôi khi, Giai Kỳ luôn có loại ảo giác, trong con mèo kia ẩn giấu một linh hồn giảo hoạt. Mình đang nghĩ chuyện lộn xộn gì thế này, nguy cơ trước mắt là, Giang Đông muốn làm gì? Sẽ không giết người diệt khẩu chứ! Hình như không nghiêm trọng như thế, chỉ là, khí thế của người đàn ông này quá mạnh mẽ, mặc dù cô cũng sắp 26 rồi, nhưng Giang Đông vừa tới gần, Giai Kỳ vẫn cảm giác được rất rõ ràng, trái tim trong lồng ngực mình, thình thịch thật mạnh, giống như thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi ngơ ngốc mơ mộng yêu đương. Giang Đông đứng ở trước mặt cô, khẽ cúi đầu, âm thanh trầm thấp mà có từ tính vang lên bên tai Giai Kỳ: "Tốt nhất là vừa rồi cô không nghe thấy gì, nếu đã nghe thấy, làm ơn đừng nói với Hựu An, tôi không muốn cô ấy có bất kì gánh nặng gì, cám ơn."

Giai Kỳ sững sờ nhìn bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Giang Đông biến mất ở ngã rẽ, giờ phút này, Giai Kỳ chợt đặc biệt hâm mộ Hựu An, sao có thể được hai người đàn ông yêu thương sâu đậm đến như vậy. Chu Tự Hoành thì khỏi phải nói rồi, khoảnh khắc chấn động lòng người đó, từ máy camera có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Một người đàn ông bằng lòng quên mình mà khuất phục vì một người con gái, cô gái đó đâu còn cần gì nữa. Mặc dù hôm Hựu An rất là đen đủi, nhưng đó cũng là một loại may mắn, may mắn khi biết rằng, chồng mình yêu mình bao nhiêu, huống chi, còn có Giang Đông. Giai Kỳ không khỏi đau lòng vì Giang Đông, anh yêu một cách rất ẩn nhẫn mà sâu đậm, trong những năm tháng dài như vậy, trong lòng anh chỉ có một Hựu An, chỉ quan tâm một Hựu An. Trong thời khắc quan trọng, anh vẫn như cũ ra tay cứu Hựu An, loại tình cảm anh đã bỏ ra này, làm sao có thể rút lại, người đàn ông này nhất định sẽ cô độc cả đời, trừ phi...... Hựu An huơ huơ tay trước mặt Giai Kỳ: "Nghĩ cái gì vậy?" Giai Kỳ hồi hồn, nhìn cô một chút, không khỏi âm thầm thở dài. Gặp tình huống nguy hiểm như vậy, cô nhóc này vẫn được bảo vệ thật tốt, đây không phải ngẫu nhiên mà gặp vận may, từ nhỏ cô nhóc này quả thật luôn khiến người ta ghen tỵ.

Giai Kỳ vỗ vỗ bả vai Hựu An: "Tới thăm bạn một chút, sợ bạn có bóng ma tâm lý, nhưng mà nhìn qua thì tình trạng của bạn khá tốt. Mình đi đây, sáng mai còn phải đi làm." Hựu An gật đầu một cái, Giai Kỳ đi hai bước, chợt quay đầu lại: "Hựu An, nếu như......" Suy nghĩ nổi lên, lại nhìn cửa phòng bệnh một chút, phất tay một cái: "Không có việc gì, mình đi trước, cho mình gửi lời hỏi thăm đến Chú Chu nhà bạn." Hựu An gãi gãi đầu, đi vào phòng bệnh. Nửa người trên của Chu Tự Hoành quấn băng ngồi ở trên giường, mặc dù bị thương, nhưng vẫn rất tuấn tú, Hựu An hỏi:

"Giang Đông đâu?" Chu Tự Hoành bật cười: "Đi rồi, trong bộ đội còn có chuyện gì đó. Vợ à, nhóc Đông đối xử với em tốt vô cùng, vừa rồi nếu không có anh ấy, chồng em thật sự không nắm chắc cơ hội để cứu em." Hựu An mở hộp hoành thánh ra, lấy muỗng ra múc một miếng đưa đến bên miệng anh, buồn buồn nói: "Em hiểu, nhưng vừa nhìn thấy anh ấy, không biết tại sao, nói chưa đến hai câu là cãi vã." Chu Tự Hoành ăn một miếng hoành thánh, giành lấy muỗng múc một miếng đưa vào miệng Hựu An: "Đã lớn cả rồi, tính khí còn đùa nghịch như đứa trẻ. Lần sau gặp nhóc Đông, phải chân thành cám ơn người ta, biết chưa?" Hựu An chu chu miệng: "Biết rồi!"

Hai người anh một miếng em một miếng, chỉ chốc lát sau liền ăn hết hoành thánh. Hựu An đem hộp bỏ ra ngoài, ngồi ở trên giường, bắt đầu ngáp, một lần lại một lần. Chu Tự Hoành khuyên cô: "Vợ à, em về đại viện trước mà ngủ đi! Sáng mai đến với mẹ, ở đây trông chừng anh cũng chẳng được gì, yên tâm, chồng em rất ổn, không gãy tay cũng không gãy chân." Hựu An kiên quyết lắc đầu một cái: "Em không về, em ở đây với anh." Chu Tự Hoành hết cách, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, giày vò đến bây giờ, cũng sắp mười hai giờ rồi. Chu Tự Hoành nhích sang bên cạnh, vỗ vỗ: "Lên đây ngủ đi!" ánh mắt Hựu An sáng lên, ba chân bốn cẳng bò lên, cẩn thận núp vào trong ngực Chu Tự Hoành. Thật ra cô rất buồn ngủ, nhưng lại không ngủ được, vừa nhắm mắt liền nghĩ đến bộ dáng La Vĩnh Quốc giơ dao chém xuống.

Hựu An ngẩng đầu lên nhỏ giọng hỏi: "Mỗi lần các anh làm nhiệm vụ đều nguy hiểm giống như hôm nay sao?" Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn vợ anh, hôn một cái, nói: "Có nguy hiểm hay không sau này cũng không còn liên quan đến chồng em nữa. Anh đã nộp đơn xin chuyển tới bộ đội chính quy, nhưng phải nói trước, em phải về ở ký túc xá với anh, vậy là có thể dễ dàng ở cùng với em rồi, anh không muốn tiếp tục sống riêng ở hai nơi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ lên một chút, người đàn ông này nói ở riêng hai nay nghe như thật. Có ai ở riêng như anh sao? Nhưng anh đã sớm sống kiếp lính đặc chủng, có thể sẽ tiếc nuối hay không, hơn nữa lại vì cô. Chu Tự Hoành dường như hiểu được ý nghĩ của cô vợ nhỏ, nhỏ giọng nói: "Vợ à, ba mươi sáu năm qua, hơn phân nửa thời gian chồng em đều sống trong quân doanh, cũng đã làm lính đặc chủng mười năm, vậy là đủ rồi. Bảy mươi năm sau, anh thuộc về vợ anh."

Hựu An cười hì hì, vui vẻ nói: "Sao anh biết anh sẽ sống được bảy mươi năm nữa? Vậy anh nói xem, em còn có thể sống bao nhiêu năm?" Chu Tự Hoành có tiếng cũng có miếng mà nói: "Vợ anh còn có thể sống 69 năm 364 ngày nữa! Vợ à, anh phải sống lâu hơn em một ngày. Biết tại sao không? Bởi vì anh không yên lòng! Nếu như anh đi trước, ai sẽ chăm sóc vợ anh? Cho nên, anh phải đi sau vợ anh một ngày." Hựu An đột nhiên cảm thấy trong lòng nóng lên, ngẩng đầu, một cái hôn nhẹ nhàng dừng trên môi Chu Tự Hoành: "Chú Chu, em yêu anh......" Chu Tự Hoành chưa bao giờ nghĩ ba chữ này có gì đặc biệt. Nhưng nói ra từ miệng vợ anh, lại có uy lực khổng lồ như vậy, thậm chí anh cảm thấy, cả người có chút nhẹ nhàng, giống như sắp bay lên, từ trong ra bên ngoài nóng lên như có từng luồng, từng luồng nhiệt. Trong đầu như có rất nhiều sợi bông, thoải mái mềm mại kéo dài, nói không nên lời.

Thật lâu sau mới hồi phục tinh thần, giữ chặt ót vợ anh, dường như hung ác lại mạnh mẽ ngang ngước, nụ hôn của Chu Tự Hoành liền rơi xuống "Ưmh ưmh ưmh...... Trên lưng anh có vết thương......" Chu Tự Hoành đâu thèm quan tâm gì đến vết thương, vào lúc này, cho dù trời có sập xuống cũng không ngăn được anh hôn vợ mình. Hậu quả của việc bốc đồng này, là phải may vết thương thêm lần nữa. Lần này là thầy của Hựu An may, may xong, còn đặc biệt nói lời chân tình với Hựu An: "Tiểu Hứa à! Còn nhiều thời gian, hai con còn có cả một đời với nhau, không nên gấp nhất thời!" Mấy bác sĩ thực tập chung quanh cũng không nhịn được mà cười ra tiếng. Gương mặt Hựu An nóng lên, đỏ bừng, tiễn thầy đi, trở về liền nhìn chằm chằm Chu Tự Hoành, Chu Tự Hoành rất uất ức giơ giơ tay: "Vợ à, cái này cũng không phải tại anh, là do em thổ lộ với chồng em, anh có thể không đáp lại một chút sao. Vợ à, em lặp lại lần nữa đi, tối qua em nói nhỏ quá, anh không nghe rõ."

"Nghĩ hay vậy sao?" Hựu An liếc anh một cái: "Lời quan trọng không nên nói hai lần, hơn nữa, anh đã nghe em nói, còn anh thì sao?" Chu Tự Hoành ho khan một cái: "Vợ à, cái đó, anh khát, em cho anh ly nước được không?" Có đôi khi Hựu An cảm thấy, ông chồng này rất kì quái, là anh ngượng ngùng sao! Lúc làm chuyện kia, cái gì cũng dám nói, mặt dày mà đòi hỏi. Vậy mà bây giờ, ngay cả câu ‘anh yêu em’ cũng không nói được. Cô ép anh nói, với đức hạnh này, liền trốn đông trốn tây, kiếm cớ, lời ‘anh yêu em’, lấy mạng anh còn sễ có hơn. Hựu An nghĩ đến khoảnh khắc đó tối hôm qua, khi Chu Tự Hoành dùng thân thể bảo vệ mình, lại cảm thấy mình thật kỳ cục. Nói yêu ngoài miệng thì có ích lợi gì, hành động của người đàn ông này đã biểu đạt đầy đủ. Anh yêu cô, dùng cả tính mạng của anh để yêu cô. Có thể gả cho người đàn ông như vậy, còn có thể đòi hỏi gì thêm. Đời này cô sẽ chỉ làm vợ của Chu Tự Hoành, đến chết cũng không thay đổi..