Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 53

Chương 53.

Năm nay đối với Hựu An mà nói, buồn nhiều hơn vui, mất đi nhiều thứ. Chú Chu đi rồi, hiện tại bà nội lại được chuẩn đoán là bị u não. Một bà lão 78 tuổi, sau khi bác sĩ chuẩn đoán lại không thể đề nghị phẫu thuật, vì theo như tình trạng thân thể của bà thì sợ rằng sẽ không trụ nổi khi lên bàn mổ. Sau khi bàn bạc với chú Hai xong, Hựu An đón bà nội về sống trong nhà. Bà nội rất ưa thích Giang Đông, Hựu An cam chịu để Giang Đông đóng vai trò cháu rể, dù sao lúc này nói rõ với bà cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Hựu An vẫn cảm thấy bà nội bệnh hồ đồ, bệnh đến mức không nhận ra ai cả. Nhưng vào ngày hai mươi ba tháng chạp, Giang Đông cùng chú Hai ra ngoài mua đồ, cô trông chừng bên giường bà nội, bà nội vuốt tóc cô nói: "An An nhà bà trưởng thành rồi, không còn nhỏ nữa, đã biết hiếu thuận bà nội. Tự Hoành không có phúc đã mất đi, Giang Đông là một đứa bé ngoan, con và cậu ta phải cùng sống thật tốt......"

Hựu An mới biết được, cái gì bà nội cũng hiểu, chỉ là hùa theo giả bộ hồ đồ cùng bọn họ thôi. Chợt nhớ tới, bà nội đã từng gặp Giang Đông, khi đó Giang Đông mang cô về Thành phố B, cô vụng trộm chạy về nhà bà nội. Giang Đông chạy suốt đêm tóm cô về, khi đó bà nội đã nói với cô: Giang Đông là một đứa bé ngoan, bảo cô ngoan ngoãn đi cùng anh. Bà nội nói, đây là bí mật của hai bà cháu, Giang Đông về, vẫn gọi anh là Tự Hoành như cũ. Mồng sáu đầu năm, bà nội phát bệnh, lúc đi thật bình tĩnh. Chú hai nói muốn đưa bà về chôn cất gần phần mộ tổ tiên. Giang Đông tìm xe, hai người về theo, hỏa táng, đem chôn, qua đầu thất (49 ngày) hai người mới trở về. Trong một năm, Hựu An tiễn đưa hai người thân nhất. Sau khi đã trải qua những ngày này, ngược lại Hựu An thông suốt nhiều điều, giống như Giai Kỳ nói, sinh lão bệnh tử, vĩnh viễn không thể kháng cự. Hết tháng giêng, Hựu An về bệnh viện đi làm, Giang Đông cũng trở về bộ đội, nhưng mỗi ngày đều quay về, nấu cơm, dọn dẹp phòng cho cô, sau đó lại đi. Những việc này, cho tới bây giờ Hựu An vẫn chưa làm tốt, để cô tự mình làm lấy, trong nhà rất nhanh sẽ biến thành chỗ đổ rác, Hựu An cũng không uổng phí hơi sức mà từ chối.

Hơn nữa, hiện tại cảm giác của Hựu An đối với Giang Đông đã thay đổi, trải qua chuyện của bà nội, Hựu An phát hiện, Giang Đông cũng không đáng ghét, anh chỉ có thói quen làm mặt lạnh. Nếu bỏ qua thái độ cứng rắn của anh, thì mọi thứ anh làm hoàn toàn đều xuất phát từ ý tốt, mấy năm nay, mình ôm lấy thành kiến vốn có, dùng phản kháng để phản kháng, thật ra cũng tương đối ngây thơ. Có lúc Hựu An cũng suy nghĩ, tại sao Giang Đông lại tốt với cô như vậy. Nhưng càng nghĩ càng không dám nghĩ tới, cô là người nhát gan, có thói quen trốn tránh. Bây giờ cô thật sự không chịu được bất kì chấn động nào nữa, nhưng đời người luôn là quanh co nối tiếp quanh co. Sau đó mẹ Phùng lại dọn nhà, dời đến khu người già cạnh vườn trẻ của Yến Tử. Bà nói chỉ có hai người mà ở căn phòng lớn như vậy thật lãng phí, nhưng Hựu An biết, bà không muốn lại làm phiền cô. Hựu An cũng không miễn cưỡng, mặc dù cả đời mẹ Phùng khốn khổ, nhưng cũng là một người rất mạnh mẽ.

Mẹ Phùng ở lầu hai, lầu dưới có một quán lẩu. Không biết có phải là sử dụng than không đúng cách hay không, gây ra hoả hoạn. Khi bốc cháy vừa đúng lúc Hựu An đến đưa thuốc cho mẹ Phùng, là thứ bảy. Yến Tử ngủ trên giường, Hựu An cùng mẹ Phùng ngồi bên giường, liền nghe một tiếng nổ, tiếp đó ngọn lửa liền lan vào theo cửa sổ...... Giang Đông gần như đến ngay lập tức sau đội viên phòng cháy chữa cháy. Lúc cứu người ra, Hựu An đã hôn mê, Yến Tử được Hựu An dùng vỏ gối ướt bịt mũi miệng, ra ngoài một lát liền oa oa khóc lớn, mẹ Phùng bị thương hơi nặng. Lúc Hựu An tỉnh lại, đã là nửa đêm. Cô chỉ nhớ, lúc ấy mình chỉ kịp hắt nước trà trên bàn lên vỏ gối để che mũi miệng của Yến Tử, tiếp theo liền không biết gì nữa.

"Tỉnh......" Cô mở mắt ra liền nhìn thấy Giang Đông có chút chật vật, trên mặt còn nám đen từng mảng, quân trang trên người không biết bị cắt như thế nào, chỗ nào cũng thủng lỗ, còn có mấy vết cháy xém. Anh ngồi trên ghế ở đầu giường, không hề nháy mắt nhìn mình chằm chằm, đáy mắt mờ mịt tức giận, giống như có một ngọn lửa thiêu đốt. Hiển nhiên, anh đang tức giận, tức giận khiến Hựu An có chút không biết làm sao mà ngồi dậy. Không biết có phải vì tức giận hay không mà giọng của Giang Đông cơ hồ có chút run rẩy: "Em vẫn muốn chết phải không?" Hựu An rũ mắt xuống, không thể phủ nhận. Trong khoảnh khắc biết là hoả hoạn, cô đã nghĩ, nếu chết như vậy, có phải sẽ có thể gặp Chú Chu hay không. Cho nên, lúc ấy một chút cô cũng không sợ hãi, dưới tình huống khẩn cấp như vậy cũng chỉ thực hiện các biện pháp bảo vệ cho mẹ Phùng cùng Yến Tử. Nhớ tới mẹ Phùng và Yến Tử, cô không khỏi giương mắt hỏi anh: "Họ sao rồi?" Giang Đông lại ngoảnh mặt làm ngơ nhìn cô: "Hứa Hựu An, anh hỏi em có phải vẫn muốn tìm cái chết hay không, trả lời anh." (hai người thân thiết hơn nhiều, đổi xưng hô nha ^^)

Hựu An cắn cắn môi cúi đầu không nói lời nào, cô biết mình không lừa được Giang Đông, cả người Giang Đông chợt suy sụp, âm thanh có chút vô lực: "Em vẫn muốn chết, Tự Hoành mất rồi, em liền không sống nổi, không thể tự sát, liền thay đổi biện pháp để tìm đến cái chết. Em yêu Tự Hoành, không có anh ta thì không được, vậy đứa nhỏ trong bụng em phải thế nào đây?" Hựu An sửng sốt, cho là mình nghe lầm: "Anh nói cái gì, lặp lại lần nữa......" Giang Đông cúi đầu nói: "Em mang thai, hơn ba tháng, em không có cảm giác sao?" Hựu An ngơ ngác nhìn anh, ba tháng nay cô sống không yên lòng, còn có tâm trạng mà để ý đến thay đổi trên thân thể sao. Bây giờ suy nghĩ một chút, dì lớn cũng đã ba tháng chưa tới, tính tính ngày, có lẽ một lần cuối cùng kia mà có.

Hốc mắt Hựu An chợt nóng lên, cô còn nhớ, chú Chu rất thích trẻ con, mặc dù anh nói gạt cô: "Có cô dâu nhỏ của anh là đủ rồi, hầu hạ một cô dâu nhỏ cũng còn chưa xong, nếu như có đứa bé, cô dâu nhỏ nhà anh phải làm thế nào, đợi chút......" Nhưng Hựu An biết, anh rất hy vọng có một đứa bé. Mỗi lần làm xong, thật lâu anh cũng không rút ra, hoặc là khi đang làm, đem gối đầu lót dưới lưng cô, đây là tư thế dễ thụ thai nhất. Chú Chu thích con gái, mỗi lần anh nhìn Yến Tử, ánh mắt đều rất hiền lành dịu dàng. Khi đó Hựu An đã nói với chú Chu: "Nếu mang thai, đứa đầu tiên cô muốn sinh con gái, đứa thứ hai là con trai......" Lúc ấy Chú Chu cười cô nói: "Em muốn sinh mấy đứa?" Hựu An nói lại: "Trong phạm vi chính sách cho phép, có thể sinh bao nhiêu thì sinh bấy nhiêu." Chú Chu ôm cô nói cô là heo mẹ nhỏ, cô xảo trá phản bác lại anh: nếu cô là heo mẹ, anh là cái gì? Sau đó chú Chu ôm cô trừng phạt. Xem đó, cái gì cô cũng nhớ, nhưng chú Chu lại bỏ cô mà đi......

Nước mắt Hựu An lăn xuống, từng hạt từng hạt giống như chuỗi trân châu đứt. Giang Đông rút khăn giấy, tay chân vụng về lau cho cô: "Khóc cái gì, anh chưa nói gì em. Được rồi, được rồi, anh không giáo huấn em nữa, em đừng khóc được không, đừng khóc......" Lần đầu Hựu An phát hiện Giang Đông cũng có khuyết điểm, người đàn ông này thoạt nhìn không gì chống nổi, lại sợ cô khóc nhất, cô vừa khóc, anh liền luống cuống tay chân, Hựu An lau nước mắt trên mặt, nói với anh: "Anh yên tâm, tôi không muốn tìm cái chết nữa, tôi phải sống để làm mẹ." Trong lòng Giang Đông vừa chua vừa chát, cũng không biết là cảm giác gì. Ánh mắt Hựu An lấp lánh như ánh sao trong như đêm đông, từ trong mắt cô, anh nhìn thấy hi vọng. Không trách được, ai cũng nói tình thương của mẹ trên thế giới là mạnh mẽ nhất. Cô nhóc của anh cũng giống vậy, khi làm mẹ, tự nhiên cũng sẽ kiên cường hơn.

Giang Đông trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng nói cho cô biết: "Mẹ Phùng cấp cứu không thành, Yến Tử chỉ bị thương rất nhẹ, chẳng qua sau khi biết bà nội cô bé mất, vẫn không nói chuyện, cũng không khóc. Ba anh và dì Thanh đưa cô bé về Giang gia, đồn công an đang liên lạc với mẹ cô bé." Ánh mắt Hựu An buồn bã, cảnh ngộ của Yến tử còn khổ hơn cô, đứa trẻ mới mấy tuổi đã phải trải qua nhiều chuyện như vậy, mẹ ruột cô bé sẽ chăm sóc cô bé sao. Mà con mình chưa sinh ra đã không có ba, thật ra cũng rất giống Yến Tử, nếu Chú Chu ở đây, lúc này chắc sẽ vui lắm. Bỗng nhiên Hựu An nói: "Nếu bà của Yến Tử đã qua đời, tôi sẽ là mẹ của Yến Tử." Trong nháy mắt, Giang Đông cảm thấy cô nhóc anh trông nom nhiều năm đã thật sự trưởng thành. Đúng vậy! Cũng đã làm mẹ, sao có thể còn là một cô nhóc.

Vết thương của Hựu An cũng không nặng, chỉ hít vào một ít khí nên bị tổn thương, nghỉ ngơi mấy ngày là được ra viện. Ngay sau đó chính là tang lễ của mẹ Phùng, Hựu An cảm thấy sinh mạng thật vô thường, ngắn ngủn chưa đến nửa năm, ba người thân bên người cô đã mất đi. Sau tang lễ của mẹ Phùng, cô cũng dọn đến Giang gia. Hựu An biết, bây giờ không phải là lúc cô bốc đồng, cô phải có trách nhiệm với đứa bé, còn có cả Yến Tử nữa. Với lại, sau khi mang thai, cô biết thêm một điều mới, cho dù sinh mệnh nhỏ trong bụng mới ba tháng, nhưng cô có thể cảm giác thật rõ là bé đang tồn tại. Đại khái bởi vì mình đã làm mẹ, nên cũng có chút thấu hiểu, tha thứ cho Trương Tú Thanh. Còn nhớ Giang Đông từng nói: cho dù thế nào, bà vẫn là người đưa em đến thế giới này.

Trương Tú Thanh mừng rỡ phát hiện, thái độ của con gái với bà thay đổi, khác hẳn xa lạ gượng gạo trước kia. Hiện tại hai mẹ con có thể bình tĩnh hòa nhã nói mấy câu, có thể như vậy bà đã tương đối thỏa mãn. Trương Tú Thanh cũng rất thích Yến Tử. Trẻ nhỏ mẫn cảm nhất, cảm nhận được tâm ý của Trương Tú Thanh. Trừ Hựu An, Yến Tử đeo theo nhất là Trương Tú Thanh, cái miệng nhỏ nhắn rất ngọt, nhìn Trương Tú Thanh cùng Giang Thành, gọi là ông ngoại bà ngoại, gọi khiến mặt mày hai người hớn hở. Tin tức Hựu An mang thai đem đến hi vọng cho Chu gia đang vắng lặng, một ngày Chu phu nhân chạy sang Giang gia mấy lần, đến thăm cháu nội chưa ra đời. Chu thủ trưởng không có chuyện gì cũng cứ chạy qua, cũng tận lực tránh không nhắc tới Chu Tự Hoành, người hai nhà chung sống rất hoà thuận.

Đôi lúc Hựu An nghĩ, có lẽ ở nơi xa xăm, chú Chu đã phù hộ cho cô và đứa bé. Bằng không trong trận hỏa hoạn đó, sao cô có thể sống sót, hơn nữa còn không bị chút thương tổn nào. Sau khi nhận được điện thoại hẹn gặp của Lưu Kim Yến, Hựu An hơi bất ngờ. Bên công an chuyên về cư trú liên lạc với cô rất nhiều lần đều không có kết quả. Lưu Kim Yến là mẹ, nhưng cũng không có ý trở lại dẫn đứa bé đi. Cho nên dù Hựu An muốn danh chánh ngôn thuận nuôi dưỡng Yến Tử, nhưng thủ tục cũng không làm được. Hựu An nghĩ gặp cô ấy cũng tốt, có thể nói một chút về chuyện Yến Tử với cô ấy. Lưu Kim Yến hẹn gặp cô ở quán trà trên bờ sông, quán trà lịch sự tao nhã y như cái tên Lâm Thủy hiên của nó. Hựu An đi vào trong, khi nhìn thấy Lưu Kim Yến liền ngẩn ra, so với lần trước, lần này cô ấy ăn mặc rất tao nhã, trang điểm cũng nhẹ đi không ít, cho dù khóe mắt có vài nếp nhăn nhàn nhạt, cũng vẫn là cô gái tương đối xinh đẹp.

Lưu Kim Yến có chút phức tạp nhìn Hựu An. Cô đã từng hận Hứa Hựu An, hận đến cắn răng nghiến lợi. Cô đầu tư tình cảm nhiều năm như vậy, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, cô cho rằng đều do Hứa Hựu An gây ra. Nếu cô ta không xuất hiện, nhất định cô có thể đợi đến kết quả mà cô muốn. Bây giờ nghĩ lại, có chút buồn cười, Chu Tự Hoành chết đột ngột, cuối cùng, người duy nhất có thể cho con gái cô một mái nhà cũng chỉ có Hứa Hựu An..