Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 56

Chương 56.

Giang Đông vừa xuống xe đã cảm nhận được luồng không khí mát mẻ nơi đồi núi. Cuối tháng bảy là lúc Thành phố B nóng nhất, dưới chân núi nắng gắt như lửa, ngay cả nhựa đường cũng như bị đốt chảy cả ra, nơi này lại vô cùng mát mẻ. Chung quanh dãy núi như được mây bao phủ, gió núi nhè nhè lướt qua, bất giác làm người ta phấn chấn tinh thần. Giang Đông nghiêng đầu liếc nhìn lầu hai, ánh mắt không kìm được mà trở nên nhu hòa, đi vòng qua cốp xe, lấy ra hai túi mật đào lớn đi vào. Hựu An thích ăn đào nhất, đây là anh mua được từ trong một thôn nhỏ nằm dưới chân núi, ngọt hơn mua ở chợ. Dì giúp việc vội đón lấy túi trong tay anh, Giang Đông đổi giày, đi lên cầu thang, vừa đến cửa phòng đã nghe thấy âm thanh của Hựu An bên trong. Anh bất giác dừng bước, cửa khép hờ, anh nhẹ nhàng đẩy cửa ra thêm một chút, chỉ thấy Hựu An ngồi ở bên giường, đang nói chuyện với Tự Hoành. Giọng nói dịu dàng, chậm rãi, không nóng vội, Giang Đông thật sự cảm thấy Hựu An đã trưởng thành. Cô nhóc yếu ớt bướng bỉnh ngày nào đã nhanh chóng lớn lên, vì Tự Hoành, vì được làm mẹ.

Bụng của Hựu An rất lớn, càng gần ngày sinh dự tính, đứa trẻ càng cử động thường xuyên, cha mẹ chồng cùng mẹ cô đã nhiều lần khuyên cô trở về nhà lớn chờ sanh. Dù sao bên kia cũng gần bệnh viện, có tình huống khẩn cấp cũng dễ xử lý hơn. Nhưng Hựu An không muốn xa Tự Hoành, nơi vùng núi này, nếu như không có mình ở cùng anh, anh chắc chắn sẽ rất hiu quạnh. Cô biết anh muốn thời thời khắc khắc nhìn thấy cô. Trong bụng bỗng nhúc nhích, Hựu An đưa tay sờ sờ, giống như có thể sờ thấy hình dáng rõ ràng của một bàn chân nhỏ. Cô cầm tay Chú Chu đặt lên bụng, đứa bé giống như cũng có cảm ứng, dùng sức đá hai cái, đá vào nơi hai người đang đặt tay, tương đối có lực. Hựu An nhỏ giọng nói: "Con đang nói chuyện với anh đấy, anh có cảm thấy không? Con rất khỏe mạnh, là một cậu nhóc nghịch ngợm. Mẹ nói con không giống anh nhưng rất giống Tự Hàn. Mẹ nói khi còn bé anh không nói không quậy, Tự Hàn lại vô cùng nghịch ngợm. Nếu đứa bé sanh ra mà thật sự giống Tự Hàn thì em quản không nổi đâu, cho nên Chú Chu à, anh nhanh tỉnh lại được không? Anh đã ngủ lâu lắm rồi, em biết anh mệt mỏi nhưng có thể để sau này hãy ngủ tiếp được không, bây giờ anh mở mắt ra nhìn em, nhìn con chúng ta đi......"

m thanh có chút nghẹn ngào, Giang Đông gõ cửa một cái rồi đi vào, Hựu An vội lau khóe mắt, có chút cố sức muốn đứng lên. Giang Đông vội vươn tay đỡ cô dậy, ánh mắt rơi trên bụng của cô, nhíu nhíu mày: "Sao lại lớn thêm nữa rồi?" Hựu An không khỏi bị giọng điệu của anh chọc cười: "Đây là khoảng thời gian phát triển nhanh nhất, mỗi ngày đều lớn lên......" Đứng lên còn chưa đi bước nào, chân liền bắt đầu bị chuột rút, Hựu An không khỏi hít vào một hơi. Giang Đông tay mắt lanh lẹ đỡ cô ngồi trở lại trên ghế, ngồi chồm hổm xuống, nâng chân của cô lên, giúp cô xoa bóp bắp chân. Lực tay của anh rất lớn, lúc này lại mềm nhẹ mà chuyên nghiệp. Lúc đưa cô đi khám thai, những điều bác sĩ dặn dò Giang Đông còn nhớ rõ hơn cô.

Hựu An cúi đầu nhìn anh, anh đen đi, cũng gầy hơn không ít, nghĩ nguyên nhân là do diễn tập: "Diễn tập kết thúc rồi sao? Kết quả thế nào?" Hai người từ giương cung bạt kiếm đến giờ lại sống chung hài hòa như bạn bè, dường như đã đi qua một đoạn đường rất dài. Cuối cùng Hựu An cũng cảm nhận được tấm lòng của Giang Đông, mặc dù không thể đáp lại anh điều gì, nhưng Hựu An luôn cảm thấy rất may mắn, bên cạnh cô còn có một Giang Đông, cùng cô đi qua đoạn thời gian khó khăn này. Giang Đông xoa bóp đến khi chân cô không còn bị chuột rút nữa mới đứng lên nói: "Kết thúc rồi, phe đỏ bọn anh thắng, nhưng thắng không có chút hứng thú nào, không có tí cảm giác nào." Nói xong, nghiêng đầu nhìn Chu Tự Hoành: "Này! Tự Hoành, cậu còn ngủ sao, tháng tư sang năm, toàn bộ binh chủng hải - lục - không ở các quân khu trong cả nước sẽ liên hiệp tổ chức diễn tập lớn. Đến lúc đó toàn bộ xe tăng, máy bay, xe bọc thép, hàng không mẫu hạm (tàu sân bay), tàu ngầm đều được huy động. Hôm đi họp, đụng phải hai gã pháo binh ngông cuồng, ông đây chỉ hận không được đạp chúng vài cái. Cho nên cậu phải mau tỉnh lại, hai anh em chúng ta cùng phối hợp diệt đám khốn kiếp kia, cho đám khốn kiếp đó biết nồi là làm bằng sắt." Hựu An đứng lên đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Hôm nay ở đây ăn cơm đi! Em đã bảo dì giúp việc làm cánh gà kho tàu anh thích ăn rồi......" Vừa đi đến cửa, liền cảm thấy bụng truyền tới từng cơn đau thắt...... Hựu An hừ một tiếng, khom người ôm bụng, mồ hôi lạnh cũng chảy xuống.

Giang Đông hoảng sợ, vội vàng đi tới, muốn ôm cô lại không dám, những biện pháp bác sĩ dặn dò phòng trường hợp khẩn cấp cũng bị vứt ra sau đầu, sợ đến mức luống cuống chân tay, hỏi cô dồn dập: "Bị đau ở đâu, đau ở đâu, đau bụng sao?......" Những câu hỏi này không có chút ý nghĩa nào. Hựu An vịn tay của anh tựa vào bên tường, hít sâu một hơi chờ cơn đau qua đi mới nói: "Em không sao, bây giờ tốt hơn một chút rồi. " Giang Đông với tay lau mồ hôi trên trán cho cô. Hựu An theo bản năng quay đầu lại nhìn Chu Tự Hoành nằm trên giường, không khỏi mở to mắt nhìn chăm chú vào tay anh, ngón tay của anh đang cử động, mặc dù rất nhẹ, nhưng thật sự đang cử động. Hựu An dùng sức túm lấy Giang Đông, vẻ mặt kích động, nói: "Giang Đông, ngón tay Chú Chu cử động, anh ấy cử động, anh ấy có cảm giác rồi, anh ấy đau lòng vì em......"Giang Đông cũng quay đầu nhìn lại, thật sự đang cử động, ngón tay khẽ co lại, từng chút từng chút ......

Hựu An vội vàng nói: "Mau, mau, Giang Đông mau gọi điện thoại, á......" Cảm giác co rút đau đớn lại tới, Hựu An nghĩ, bình thường ngày sinh được dự đoán cũng không hoàn toàn chính xác, có thể sẽ sinh trước hoặc sau mười ngày. Mà cậu nhóc trong bụng cô xem ra là người nóng tính, hôm nay đã muốn ra ngoài. Giang Đông rốt cuộc cũng ổn định tinh thần, gọi điện thoại giúp Hựu An, một giờ sau, Hựu An cùng Chu Tự Hoành được đưa đến Quân tổng. Khoảng cách giữa các lần đau bụng sinh của Hựu An càng lúc càng ngắn, nhưng cô vẫn kiên trì canh giữ bên cạnh Chú Chu, đến bệnh viện mới buông Chu Tự Hoành ra, vào phòng sinh. Rất đau, Hựu An hút vào từng ngụm từng ngụm khí, cái loại đau đớn đó giống như muốn bổ đôi cô ra, thậm chí khiến cô muốn dứt khoát chết đi cho xong. Cái ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu liền bị Hựu An đá ra ngoài. Cô không thể chết được, Chú Chu có cảm giác rồi, con trai của cô còn chưa ra đời, con gái của cô đang ở bên ngoài chờ cô, sắp đến hồi khổ tận cam lai, sao cô có thể chết được.

"Dùng sức, dùng sức, hít sâu, thở sâu......" Tiếng của nữ hộ sinh từ bên cạnh mơ hồ truyền đến, Hựu An tận lực làm theo hướng dẫm, nhưng cảm giác đau đớn kia giống như không bờ không bến, giống như vĩnh viễn sẽ không dừng lại, hơn nữa càng ngày càng đau, khi Hựu An vừa cố gắng nhẫn nại chịu đựng xong một cơn đau, thì cơn đau tiếp theo lại tràn đến. Loại đau đớn này không biết kéo dài bao lâu, lâu đến mức Hựu An cảm thấy tất cả tri giác cũng bị loại đau đớn này lấp đầy, lúc này liền cảm giác phía dưới buông lỏng, tiếp theo đó là tiếng khóc hết sức vang dội. Hựu An rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay Quân tổng hết sức rối ren, hai vị thủ trưởng lớn cùng tới, còn có nhân viên đi theo, nghe nói chạy tới hỏi thăm lãnh đạo bệnh viện, người đứng chiếm hơn nửa hành lang rộng mênh mông, canh giữ khoa sản ở lầu ba. Chu Tự Hàn bị Thái hậu nhà anh phái đi trông chừng anh trai, anh trai thật sự có cảm giác, tay cử động mạnh hơn, mắt cũng đã mở. Kiểm tra xong, bác sĩ tuyên bố anh trai đã hoàn toàn tỉnh lại, tuy rằng vẫn chưa thể mở miệng nói chuyện, nhưng đã là kỳ tích rồi.

Chu Tự Hoành cảm giác mình vừa trải qua một giấc ngủ rất dài, cũng không thể nói hoàn toàn là ngủ. Mơ mơ hồ hồ, anh luôn có thể nghe thấy âm thanh của cô dâu nhỏ, có lúc khóc, có lúc cười, có lúc nói chuyện, lúc cô dâu nhỏ khóc, anh rất muốn an ủi cô, nhưng ngay cả mắt cũng không mở nổi, mí mắt giống như có sức nặng ngàn cân...... Có đôi khi còn có thể nghe thấy âm thanh của Yến Tử, vừa mềm mại vừa đáng yêu, nói gì đó với anh. Khi cô dâu nhỏ bị đau, anh cũng thấy đau, cái loại đau đớn đó giống như xuyên qua tất cả da thịt trực tiếp đi vào xương tủy. Anh biết cô dâu nhỏ đau, Chu Tự Hoành cố gắng hết sức muốn ôm lấy cô dâu nhỏ, đáng tiếc chỉ có ngón tay khẽ nhúc nhích. Rốt cuộc anh cũng có thể mở mắt ra, cả người vẫn không có chút khí lực nào, chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn cấp nhìn em trai Chu Tự Hàn của anh, Chu Tự Hàn bị loại ánh mắt này của anh nhìn mà không chịu nổi, rốt cuộc đành nói: "Anh đừng nhìn em như vậy, em đi xem tình hình của chị dâu một chút!"

Chu Tự Hàn đến lầu ba, vừa đúng lúc Hựu An được đưa ra ngoài, Chu phu nhân cùng Trương Tú Thanh vội vàng đi tới. Trương Tú Thanh sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của con gái, không khỏi đau lòng: "An An, con cảm thấy khá hơn chút nào chưa?" Hựu An mệt mỏi gật đầu, mở mắt ra nhìn mẹ chồng, môi mấp máy hai cái. Chu phu nhân không khỏi lau khóe mắt, vỗ vỗ tay cô: "Con yên tâm, Tự Hoành tỉnh rồi. Cám ơn con, Hựu An, cho hai người gia chúng ta được con cháu song toàn." Thần kinh buộc chặt của Hựu An lúc này mới buông lỏng, nhắm nghiền hai mắt. Chu Tự Hàn cầm điện thoại di động lên lầu cho anh trai xem, Chu Tự Hoành nhìn hình ảnh trong điện thoại di động chằm chằm mắt không chớp, hốc mắt đều đỏ lên. Vợ anh chịu khổ, thế nhưng lúc đó anh lại không ở bên cạnh chăm sóc cô, để cô một mình chịu khổ mà sinh đứa bé.

Chu Tự Hàn thấy hốc mắt anh trai đều đỏ lên, vội vàng nói: "Anh đừng sốt ruột, anh vừa mới tỉnh, phải chú ý sức khỏe, cái gì cũng phải từ từ. Chị dâu rất tốt, cháu nhỏ cũng rất khỏe, ba ký tám, là một cậu nhóc mập mạp, khoẻ mạnh kháu khỉnh, vừa cất tiếng khóc đã thấy vô cùng hoạt bát. Anh trai, chúc mừng anh, có vợ có con cả nhà đoàn viên rồi." Hựu An hồi phục rất nhanh, Chu Tự Hoành hồi phục còn nhanh hơn. Một tuần sau, Chu Tự Hoành đã có thể bám vào tường đi tới phòng bệnh Hựu An ở cách vách, thăm vợ và con trai anh. Chu Tự Hoành vừa đi tới cửa đã nghe thấy bên trong vang lên tiếng khóc của con trai anh, cậu nhóc này đúng là quá khỏe rồi, cả ngày lẫn đêm không ngừng gào thét như cái loa.

Chu Tự Hoành đẩy cửa ra, Hựu An nhìn thấy anh, vội vàng đem con trai giao cho nguyệt tẩu*, bước tới dìu anh, bất mãn nói: "Tại sao lại tự mình đến đây, không phải đã nói với anh là em sẽ qua ngay sao!" *Nguyệt tẩu: chị bảo mẫu chăm sóc trẻ em còn trong tháng, ta không biết gọi là gì ^^ Chu Tự Hoành bất mãn nói: "Cái gì mà một lát, từ lúc em gọi điện thoại đến giờ đã mười lăm phút, đã nhiều cái một lát lắm rồi?" Hựu An không khỏi buồn cười, người đàn ông này nhiều lúc trẻ con đến mức khiến người khác không biết phải nói gì, ngay cả nguyệt tẩu đang ôm đứa bé cũng che miệng cười cười.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An khẽ đỏ lên, con trai anh lại khóc lớn hơn. Hựu An đón lấy ôm vào trong ngực, cậu nhóc mới nín khóc, Hựu An bảo nguyệt tẩu đi pha sữa bột. Có lẽ là trong lúc mang thai hơi mệt một chút, nên sau khi sinh sữa mẹ cũng không nhiều. Mà sức ăn của con trai lại vô cùng lớn, chỉ có thể chọn cách ăn dặm thêm sữa bột. Nhưng cậu nhóc này rất kén chọn, có lúc bú sữa mẹ xong, cho bé bú thêm sữa bột, chết sống bé cũng không chịu bú. Đành phải cố gắng đem bình sữa nhét vào trong cái miệng nhỏ nhắn của bé thì bé phun hết sữa ra, sau đó không ngừng khóc thét lên. Hựu An lần đầu tiên làm mẹ, cũng không có kinh nghiệm, lúc đầu thật sự rất sợ hãi, buổi tối hầu như không ngủ, cả đêm ôm con trai mà dỗ, để bé ngậm đầu vú của mình, chịu đựng tới mức hai mắt thâm quầng, sắc mặt cũng rất khó coi.

Sau khi Chu Tự Hoành phát hiện, trực tiếp bảo nguyệt tẩu ôm con đến phòng trẻ sơ sinh bên cạnh đút sữa bột, không ăn liền đói bụng. Không tới hai ngày, cậu nhóc này thật sự yên tĩnh, thấy thế, Chu phu nhân còn cười nói: "Rõ là con trai rất sợ cha nó mà. Bình thường y như một Tiểu Bá Vương, vừa thấy Tự Hoành liền ngoan ngoãn.".