Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 57

Chương 57.

Hựu An vĩnh viễn cũng sẽ không quên giây phút nhìn thấy Chú Chu tỉnh lại, dường như đã lâu như một đời. Vốn cho là còn cần cực kỳ lâu anh mới có thể tỉnh lại. Vốn cho là, anh sẽ không thể nhìn thấy con trai được sinh ra, nhưng Chú Chu lại tỉnh, hơn nữa còn khôi phục với tốc độ như kì tích. Lần đầu tiên khi được Tự Hàn đẩy đi thăm cô, hành động vô cùng cứng ngắc chậm chạm, nhưng anh rất cố gắng, rất nỗ lực ôm lấy cô. Anh vừa mới tỉnh, không có hơi sức gì, sau khi ôm lấy cô, sức nặng nửa người dường như đều đè lên trên người cô, vùi đầu ở cổ cô, Hựu An có thể rõ ràng cảm nhận được từng giọt ấm áp chậm rãi rỉ ra. Ông chồng nhà cô khóc, Hựu An đã từng cho là, Chú Chu của cô cái gì cũng có, chỉ không có nước mắt, sao anh có thể khóc chứ, anh vững chắc không gì phá nổi, anh là người đàn ông cứng rắn mà. Nhưng anh lại khóc, nước mắt nóng bỏng thấm vào da, vào tận xương, khiến lòng của cô cũng nóng, cũng đau.

Một khắc đó, anh là người đàn ông yếu ớt nhất, Hựu An nghĩ, đời này mình không bao giờ muốn nhìn thấy Chú Chu như vậy nữa, khiến người ta rất đau lòng, đau đến thấu xương. Yếu ớt chẳng qua cũng chỉ trong chớp mắt ấy, thân thể của anh khôi phục rất nhanh. Hựu An phát hiện, ông chồng nhà cô trở nên tương đối trẻ con, anh rất thích ghen với con trai. Con trai vừa khóc, anh liền cau mày, nhiều lần Hựu An hoài nghi ông chồng nhà cô không thích con trai. Đừng coi thường nhóc con vừa mới sinh đó, tính tình thật rất thông minh, rất hiểu ý người, có thể biết rõ ai thích bé. Trước mặt cha mẹ chồng hoặc là mẹ cô, nhóc con này có thể vui mừng mà gào thét, không thích gì liền gào thét. Mấy người già kia không chịu được khi cháu trai khóc, cháu trai vừa khóc, hận không thể hái luôn trăng sáng trên bầu trời xuống cho cậu nhóc, tìm mọi cách mà dỗ, càng dỗ cậu nhóc khóc càng lớn.

Con trai thích nhất là Yến Tử, lần đầu tiên cười chính là khi thấy Yến Tử, con ngươi sáng long lanh xoay tròn, cười vang khanh khách, khiến Chu thủ trưởng vui mừng đến nỗi huơ tay múa chân, theo nói với chuyên gia của khoa Nhi đến khám: "Mới mấy ngày mà cháu của tôi có thể phân biệt mọi người rồi, có phải là thiên tài hay không?" Vị chuyên gia khoa Nhi đối mặt với thủ trưởng có chút khó xử, rối rắm một lát, vẫn quyết định tôn trọng sự thật y học, nói với Chu thủ trưởng: "Sau 6 tháng trẻ con mới có thể phân biệt được, trên căn bản, trong vòng một tháng, nhìn thấy cái gì cũng là mơ hồ, có lẽ sẽ dựa theo ánh sáng mạnh yếu mà phân biệt, những thứ khác thì......" Ý là, điều Chu thủ trưởng nói tuyệt đối không có khả năng. Chu thủ trưởng nghe xong, mặt trầm xuống, chờ chuyên gia khoa Nhi đi rồi, mới nói thầm với bạn già: "Hay là chúng ta đổi bệnh viện đi! Tôi thấy trong bệnh viện này đều là lang băm." làm cho mọi người dở khóc dở cười. Mặc dù chuyên gia nói như chém đinh chặt sắt là trẻ con không thể phân biệt, nhưng Chu thủ trưởng vẫn cảm thấy cháu mình trời sinh đã thông minh.

Chú Chu nói, khi còn bé, đừng nói cha anh ôm bọn họ, ngay cả khen ngợi một câu cũng khó khăn, nhưng bây giờ cả ngày ôm cháu không rời tay, một ngày không thấy cũng không được. Mặc kệ công việc có vội đến đâu, mỗi ngày đều không về không được, luôn bắt lái xe vòng một đường, đến bệnh viện một chuyến, ôm cháu trai một lát mới vừa lòng. Hựu An nhớ tới những thứ này liền buồn cười, mẹ cô cũng vậy, trong hai ngày Hựu An không thể xuống giường, nguyệt tẩu căn bản luôn nhàn rỗi, đứa bé đều do một tay mẹ cô xử lý. Trong trí nhớ của Hựu An, mẹ cô rất ít cười, luôn cau mày như người phụ nữ ưu buồn. Khi tình cảm mẹ con tốt nhất, cũng không quá thân thiết, nhìn mẹ cô thuần thục ôm đứa bé thay tã, Hựu An hơi bất ngờ. Sau bất ngờ là cảm động, mẹ cô chỉ sinh một đứa con gái là cô, cô có thể nghĩ đến, khi cô còn bé, khẳng định mẹ cũng chăm sóc cô như vậy, mặc dù sau đó mẹ cô lại tái giá, nhưng làm một người mẹ thì bà cũng không thất trách. Chu Tự Hoành trừng mắt nhìn con trai trong ngực vợ anh, trong lòng không khỏi thầm oán, thằng nhóc (anh ghen với con nên gọi là thằng nhóc nhé ^^) này rõ ràng là cố tình. Sao ở trong lòng người khác thì vừa khóc vừa quấy, cô dâu nhỏ nhà anh vừa ôm một cái liền nín. Hơn nữa thằng nhóc này sao lại háo sắc như vậy, vừa rồi còn khóc khàn cả giọng, vào lúc này cái đầu nhỏ lại không ngừng dụi dụi trước ngực cô dâu nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng mấp máy, rõ ràng chính là thèm ăn.

Cô dâu nhỏ vội xoay người, vén áo lên, thằng nhóc này rốt cuộc cũng được ăn, đừng nói khóc, còn thích thú hừ hừ. Chu Tự Hoành bước qua, ánh mắt thẳng tắp rơi lên trên người con trai đang bú của anh, trong lòng chợt bùng lên một ngọn lửa đố kị. Sau khi cô dâu nhỏ sinh đứa bé, nơi nào đó càng trở nên đầy đặn, con thỏ nhỏ càng tròn vo trắng nõn non mềm, trên đỉnh nhuộm ra một vòng màu hồng tươi, trước kia là trái cây dành riêng anh, bây giờ bị con trai anh ngậm trong miệng, liều mạng mà mút...... Chu Tự Hoành thật muốn đem cái đầu nhỏ chướng mắt của con trai anh gạt qua một bên, thật muốn làm như vậy...... Sữa của Hựu An không nhiều lắm, con trai hút một chút liền không còn, cô vừa muốn đổi sang bên kia, liền thấy mắt Chú Chu mở trừng trừng nhìn chằm chằm bộ ngực của cô, trong mắt phừng phừng bốc lửa, mặt Hựu An đỏ lên, liếc anh trắng mắt. Đàn ông quả nhiên đều là cầm thú, mới có mấy ngày, đi còn chưa vững, liền bắt đầu nghĩ đến chuyện kia. Thấy nguyệt tẩu muốn vào, Hựu An đưa chân đạp anh, nhưng không dám dùng quá sức, chỉ đạp nhẹ một cái, nhắc nhở anh nguyệt tẩu đang vào. Lúc này Chu Tự Hoành mới thu ánh mắt lại, duỗi tay ôm con trai xinh xắn trực tiếp ném cho nguyệt tẩu, nguyệt tẩu vội vàng đón lấy ôm vào lòng, nhét bình sữa vào trong miệng đứa bé, nhóc con hút một cái, cảm thấy không đúng khẩu vị, vừa muốn phun ra, Chu Tự Hoành rất có tính uy hiếp mà cảnh cáo: "Không ăn liền chịu đói."

Không biết có phải nghe hiểu hay không, cái miệng nhỏ nhắn của con trai móp méo, không muốn ngậm bình sữa. Nguyệt tẩu rất biết điều ôm đứa bé đến phòng trẻ sơ sinh bên cạnh, hơn nữa còn thuận tay đóng cửa lại. Hựu An sửa sang quần áo xong, liếc anh trắng mắt: "Người không biết còn tưởng rằng con trai không phải là con ruột của anh, sao lại đối xử như kẻ thù vậy." Chu Tự Hoành nhích tới ngồi bên cạnh cô dâu nhỏ, nghiêng đầu, hôn cô dâu nhà anh một cái, nhỏ giọng lầm bầm: "Còn không phải kẻ thù sao, đồ của anh đều bị thằng nhóc kia giành hết......" Nói xong, miệng có chút không đàng hoàng, hôn một cái lên mặt Hựu An, sau đó đến khóe môi, cuối cùng là cái miệng nhỏ nhắn......

Ngay lúc hôn lên miệng, Chu Tự Hoành liền bắt đầu nảy sinh ác độc, anh cảm thấy giống như cả đời cũng chưa hôn vợ anh thật đủ. Lúc mới vừa tỉnh lại, anh có lòng nhưng không có sức, mấy ngày sau lại bị con trai anh quấy rối, một ít không gian riêng cũng không có. Cơ hội lúc này thật không dễ có, liền như đói khát tám trăm năm, rốt cuộc cũng nhìn thấy nước, chặn cái miệng nhỏ nhắn lại, đầu lưỡi len lỏi chui vào, kéo cái lưỡi của cô dâu nhà anh vào trong miệng rộng của mình, vừa hút vừa ngậm, nhấm nháp thành tiếng. Lưỡi Hựu An bị anh hôn mà tê dại, cả người như nhũn ra, một ít năng lực chống cự cũng không có, bị Chu Tự Hoành đè xuống. Bàn tay Chu Tự Hoành luồn vào, sờ bộ ngực mềm mại của cô dâu nhỏ, tiếng thở gấp càng ngày càng nặng nề, càng hôn càng sờ, càng thấy được chưa đã ghiền. Hựu An bị anh làm cho đầu óc phình to, chợt nghe một tiếng ho khan trong trẻo ở bên ngoài, Hựu An nhanh chóng tìm lý trí về, vội vàng đẩy Chu Tự Hoành ra, ngồi dậy. Mới vừa sửa sang quần áo có chút rối loạn xong, Chu Tự Hàn liền đi vào, ánh mắt đảo một vòng trên người hai người rồi nói: "Xem ra em tới không đúng lúc rồi."

Chu Tự Hoành tức giận: "Biết mà còn không mau cút đi." Chu Tự Hàn cười: "Anh trai, anh nên kềm chế một chút, dù chưa thỏa mãn dục vọng cũng phải chịu đựng, chị dâu vẫn chưa hết ở cữ đâu. Em chỉ đi trước nhắc nhở, ông cụ và Thái hậu đang ở ngoài cửa kìa, em còn tưởng Thái hậu nhà chúng ta nhìn thấy cái gì, mới vừa đẩy cửa ra liền đóng lại, thì ra là......" Chu Tự Hàn nói đến đây liền cười nhẹ một tiếng, mặt Hựu An vọt một cái liền đỏ, dùng mắt không ngừng khoét Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành rất vô tội nháy mắt mấy cái, trong lòng thầm nói, chuyện này có thể trách anh sao, tính trước tính sau thì cũng hơn nửa năm anh chưa chạm tới cô dâu nhỏ, anh có thể nhịn được mới là lạ. Lúc Chu phu nhân cùng Chu thủ trưởng đi vào, trên mặt vẫn có mấy phần không được tự nhiên. Chu phu nhân trợn mắt liếc con trai một cái, nếu Tự Hàn hồ đồ liều mạng như vậy, bà cũng không thấy lạ, nhưng con lớn từ nhỏ chính là đứa bé lý trí nhất, sao lại cũng không phân nặng nhẹ.

Đầu nhỏ của Hựu An sắp trốn đến cổ rồi, cũng không dám không xấu hổ ngẩng đầu nhìn mẹ chồng, Chu phu nhân lại rất quan tâm đổi chủ đề: "Bác sĩ nói đứa bé có thể xuất viện, mẹ đã thương lượng với bà thông gia, các con vẫn nên về đại viện ở trước. Trong nhà có dì giúp việc, cũng mời cả bảo mẫu, cộng thêm nguyệt tẩu, còn có mấy người già chúng ta, cùng nhau nuôi dưỡng đứa bé, lại có thể chăm sóc Hựu An thật tốt. Ở cữ cũng không phải là việc nhỏ, lúc ở cữ mà chăm sóc không tốt, sẽ thành bệnh tật cả đời." Tên của đứa bé trì hoãn không đặt, bởi vì ông nội đứa bé, Chu đại thủ trưởng anh minh thần võ của chúng ta cảm thấy cháu trai trời sinh thông minh của ông, phải có cái tên không giống bình thường. Từ khi biết đứa bé trong bụng là con trai đã bắt đầu chọn tên, chọn đến khi đứa bé đã được sinh ra, cũng không thống nhất được một cái tên. Hựu An có thói quen gọi là bảo bối, mọi người liền cũng gọi là bảo bối. Thế nên nhiều năm về sau, người bạn nhỏ Chu Lâm luôn căm thù đến tận xương tuỷ với cái tên bảo bối này, đây là về sau, sau này hãy nói, trước tiên là nói đến hiện tại. Chu Tự Hàn nghe xong cười nói: "Nói trắng ra, chính là mẹ và ông cụ thật khó thống nhất được một cái tên. Con nhớ được, khi con và anh trai còn bé, mẹ luôn theo cha con làm người mặt trắng, sao bây giờ đặt tên cho cháu trai, thì lại thành mặt đỏ."

*Trong hát tuồng, nhân vật phản diện sẽ hóa trang mặt trắng ví dụ như Đổng Trác…, còn người tốt thì hóa trang thành mặt hồng hào như Quang Công, Lưu Bị… Chu phu nhân cười hì hì một tiếng, vỗ anh một cái: "Vốn chính là cháu trai bảo bối của chúng ta, con làm chú rồi chẳng lẽ còn ganh tị với cháu trai sao, nếu con cưới vợ, sinh cho mẹ một cô cháu gái, mẹ cũng sẽ coi như bảo bối." Ánh mắt lạnh lẽo của Chu tự Hàn lóe sáng, lần đầu không cãi lại, Chu phu nhân có chút không thích ứng kịp trừng hai mắt nhìn anh. Trước khi đi, Chu phu nhân gọi con lớn ra ngoài dặn dò: "Hựu An vừa mới sinh đứa bé, đang ở cữ thì không thể làm loạn, nếu không sẽ thành bệnh, biết chưa?"

Chu Tự Hoành nói: "Những thứ này con đều biết rõ, con chỉ hôn nhẹ vợ con thôi, không nghĩ gì khác." Chu phu nhân tức giận liếc anh trắng mắt, vừa rồi khi bà đẩy cửa đi vào, đã thấy Tự Hoành đè Hựu An ở trên giường bệnh, nhiệt tình đó, là hận không thể ăn sạch Hựu An, còn nói không đến cái gì khác: "Tóm lại không cho con làm loạn, chờ ở cữ xong, bảo bối giao cho chúng ta trông nom, tùy con giày vò, bây giờ thì thật yên tĩnh cho mẹ." Chu phu nhân ra ngoài, lên xe còn oán trách với chồng: "Đàn ông thật không có chút tiền đồ nào, không phải chỉ mấy ngày sao, sao có chút đó cũng không thể nhẫn nhịn." Chu thủ trưởng vui vẻ, kề sát gần bạn già nhỏ giọng nói: "Cái này tôi hiểu, thanh niên mà, không phải chúng ta khi đó cũng vậy......" Khuôn mặt già nua của Chu phu nhân đỏ lên, trừng mắt liếc ông một cái, nhỏ giọng mắng: "Già mà không đứng đắn......" Chu thủ trưởng nói trong lòng, đứng đắn thì ai mà thèm cưới vợ, đều làm hòa thượng cả rồi. Cho nên mới nói, đây là di truyền của Chu gia, cấp trên đã có tiền lệ đấy......

.