Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 6

Chương 6.

Chu Tự Hoành cũng không thể nào ngờ, mình lại bị tiểu nha đầu ném cho vấn đề này. Hơn nữa nha đầu này rõ ràng chính là rắp tâm không tốt, hiển nhiên không phải là coi trọng anh, lý do lớn nhất có thể là vì đối nghịch với Giang Đông. Cô căn bản cũng không muốn giấu giếm động cơ, sao anh có thể không nhìn ra. Việc này đối với Chu Tự Hoành luôn luôn được khen là lòng tự trọng biến thái, có chút bị thương. Chỉ là tiểu nha đầu dùng đôi mắt to như lưu ly sáng trong nhìn chằm chằm hỏi anh: tôi thế nào? Trong lòng Chu Tự Hoành liền chập chờn một chút, có một giây cảm giác động lòng. Suy nghĩ một chút, Chu Tự Hoành cũng cảm giác mình buồn cười. Đã 36 tuổi rồi, cũng không phải là thiếu niên u mê gì, thế nhưng bởi vì một câu nói đùa bề ngoài của tiểu nha đầu mà dao động.

Chu Tự Hoành cười như không cười nhìn cô, nhìn Hựu An lo lắng, cúi đầu, một hồi lâu mới rầm rì ra mấy chữ: "Cái đó, tôi, tôi đùa thôi......" Từ góc độ của Chu Tự Hoành có thể thấy rõ ràng cái cổ trắng nõn của cô dần nhuộm thành màu hồng phấn, giống như hoa đào trong núi nở rộ vào ngày xuân, thanh lệ mê người. Chu Tự Hoành đem xe dừng ở bên đường, mở miệng nói: "Ngẩng đầu lên, nhìn tôi." Giọng nói của anh không cứng rắn, mạnh mẽ giống Giang Đông, nhưng lại mang theo khí thế ra lệnh không khác biệt. Hựu An không tự chủ được ngẩng đầu lên, vừa ngẩng đầu liền chìm vào trong ánh mắt của anh, bên tai nghe anh nói rõ ràng: "Tiểu nha đầu, tôi không diễn trò với người khác, hiểu chưa?"

Hựu An không thể nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn vẫn quật cường như cũ, nói: "Ai chứ, ai thèm đóng kịch?" Lúc này Chu Tự Hoành chợt cười nhẹ một tiếng: "Thật là một tiểu nha đầu......" Hựu An lớn tiếng phản bác: "Tôi không phải là tiểu nha đầu, tôi đã 24 rồi, đã sớm không còn là đứa bé." Chu Tự Hoành chau chau mày, bỗng nhiên nói: "Em là em kế của Giang Đông?!" Tuy là nghi vấn, lại vô cùng khẳng định. Chu Tự Hoành từng nghe Thái hậu nhà anh đề cập tới chuyện nhà họ Giang. Tiệc cưới của chú Giang, ba mẹ anh cũng đi dự, lúc về lại nói đến chuyện cô em kế của Giang Đông đại náo hôn lễ. Mẹ anh nói: "Aizz! Là một cô bé rất xinh đẹp, chỉ là quá bướng bỉnh! Đủ khiến ông Giang đau đầu." Sau lại nghe nói Giang Đông cũng không đối phó nổi. So sánh trước sau, Chu Tự Hoành có thể hoàn toàn khẳng định nha đầu bướng bỉnh này chính là cô em kế trong truyền thuyết của Giang Đông.

Hựu An cắn cắn môi: "Tôi không phải là em gái của anh ta, tôi và anh ta không có quan hệ gì." Chu Tự Hoành trầm ngâm một hồi lâu bỗng nhiên nói: "Tôi tiếp nhận tấm lòng yêu thích, tự tiến cử của em, chỉ là, tôi không có thời gian cũng không rãnh rỗi nói chuyện yêu đương với em. Về việc là đối tượng, nếu như em đồng ý, chúng ta trực tiếp đăng ký kết hôn. Tôi cho em thời gian một tháng để suy nghĩ. Một tháng sau, nếu như em không thay đổi chủ ý, chúng ta liền kết hôn. Nói rõ lần nữa, tôi không có tâm tình diễn trò với em! Kết hôn, em chính là bà xã của Chu Tự Hoành tôi, không thương lượng, không giảm giá. Cho nên, em phải suy nghĩ kỹ càng." (anh thật mạnh mẽ, thật bá đạo nha, ta thích ^^ *mắt long lanh*) "Chu Tự Hoành?" Đối mặt với Chu Tự Hoành như vậy, Hựu An chợt nhớ, chỉ vào anh, nói: "Anh là Binh Vương - Trung tá năm ngoái bị thương lúc diễn tập quân sự?" Chu Tự Hoành nhếch nhếch khóe môi: "Thật cao hứng rốt cuộc em cũng nhớ ra. Xem ra chúng ta rất có duyên." Nói xong, nổ máy xe: "Bà xã tương lai, có phải hiện tại em nên nói cho tôi biết địa chỉ nhà em không?"

"Bà xã tương lai?" Nghe anh hài hước gọi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An nóng lên, thân thể không được tự nhiên giật giật: "Tôi, tôi còn chưa đồng ý với anh." Chu Tự Hoành chau chau mày: "Sao tôi lại nhớ, là em cầu hôn trước mà." Hựu An tức giận nhìn anh, chợt phát hiện, múa mép khua môi với người đàn ông này, cô vĩnh viễn không chiếm được thế thượng phong. Người này am hiểu lòng người, mỗi một câu cô nói, anh cũng nhớ vô cùng rõ ràng. Hơn nữa, tốc độ phản ứng rất nhanh, người đàn ông này quá thông minh, thông minh đến mức đáng sợ. Hựu An bắt đầu kỳ quái, sao mất thời gian dài như vậy mới nhớ tới anh. Chu Tự Hoành không phải là loại đàn ông người ta có thể dễ dàng quên. Năm ngoái, lần Hựu An tham gia diễn tập đối kháng đạn thật trong vùng núi đó, anh chỉ huy phân đội lính điều tra đặc chủng. Mười người cương quyết khiến toàn quân phe Đỏ bị diệt. Ở dọc khu bắn đạn thật, đạn lạc quẹt qua làm bị thương cánh tay anh, bèn được đưa đến bệnh viện dã chiến xử lý.

Lúc ấy cô còn là một thực tập sinh. Đúng lúc y sĩ trưởng không có ở đó, cô chỉ có thể nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy khâu vết thương cho anh. Không biết có phải khí thế anh quá mạnh mẽ hay không, mà y tá quên chích thuốc tê. Chu Tự Hoành cũng không lên tiếng, thậm chí ngay cả chút phản ứng đau đớn cũng không có. Chờ vết thương được khâu xong, băng bó kỹ càng, y tá mới phát hiện quên chích thuốc tê. Lúc ấy hai người cũng bị dọa sợ. Lúc bấy giờ Chu Tự Hoành là Trung tá, đối với bác sĩ, y tá thực tập nho nhỏ như bọn họ mà nói, quả thực còn lớn hơn thủ trưởng. Hai người nơm nớp lo sợ mấy ngày, chờ xử phạt. Nhưng thật lâu cũng không có động tĩnh, y tá đó chính là Triệu Thiến. Sau đó vô số lần Triệu Thiến nói với cô: "Không trách được mọi người đều nói Binh Vương biến thái! Trong đầu Trung tá Binh Vương đó, đúng là biến thái trong biến thái. Cô khâu vết thương cho mà anh ta cũng không phản ứng, giống như không phải là cánh tay của anh ta."

Đoạn ký ức này bị hai người quên lãng rất nhanh. Không nghĩ tới, một năm sau lại gặp nhau dưới tình huống này. Hựu An rốt cuộc mười phần khẳng định trình độ của anh rất lợi hại, càng tin tưởng Giang Đông cũng không phải là đối thủ của anh. Bởi vì dù Giang Đông lạnh lùng nhưng không biến thái bằng anh. (chị quá khen, hắc hắc ^^) Xe vững vàng dừng lại, ánh mắt Chu Tự Hoành dừng trước mặt: "Tiểu nha đầu, anh kế em đang ở phía trước." Trong nháy mắt, thân thể Hựu An buộc chặt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên, xe jeep của Giang Đông dừng ở cửa nhà cô. Giang Đông chậm rãi nheo mắt lại nhìn chiếc Hummer chạy tới. Đây là xe của Chu Tự Hoành. Xe ngừng lại, thấy rõ người trong xe, Giang Đông nhíu chặt lông mày, nhảy xuống xe đi tới, kéo cửa bên ghế lái phụ ra, đem Hựu An kéo xuống đẩy ra phía sau mình, nhìn Tự Hoành đề phòng: "Sao lại là anh, sao hai người lại đi cùng nhau?"

Tư thái của Giang Đông chính là gà mẹ che chở gà con, khiến Chu Tự Hoành cười cười đùa giỡn. Nụ cười của anh rơi vào trong mắt Giang Đông, Giang Đông đột nhiên cảm thấy có chút chật vật khi bị nhìn thấu: "Hựu An, em lên nhà trước đi." Hứa Hựu An chần chờ nhìn nhìn Giang Đông, lại nhìn Chu Tự Hoành một chút. Chu Tự Hoành cười gật đầu một cái: "Đi đi! Tắm nước nóng, ăn một chút gì đó, ngủ một giấc thật ngon." Hựu An ừ một tiếng, xoay người vào cửa nhà. Vào nhà liền vọt vào phòng, vén lên một góc màn cửa sổ nhìn xuống. Hai người vẫn còn đứng trong mưa, như vậy thật lâu, ai cũng không nhúc nhích.

Giang Đông trầm mặt: "Sao Hựu An lại ở trên xe cậu?" Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe: "Nếu tôi nói nhặt được trên đường, cậu có tin không?" Giang Đông trầm mặc một hồi lâu: "Cô ấy đã nói gì với cậu?" Chu Tự Hoành nói: "Giang Đông, tôi nhắc nhở cậu, dù Hựu An là em gái cậu, nhưng cô ấy đã không còn là đứa bé, không cần cái gì cũng phải báo với cậu!" Giang Đông cảnh giác hỏi: "Có ý gì?" Chu Tự Hoành chợt cười: "Đừng khẩn trương, không có ý gì, chỉ là nhặt được tiểu nha đầu nhếch nhác mà thôi." Nói xong, cúi đầu nhìn đồng hồ: "Không còn sớm, tôi phải về bộ đội." Xoay người lên xe, hạ cửa sổ xe xuống, Chu Tự Hoành vươn một tay thủ thế: "Giang Đông, gặp lại trên chiến trường." Xe Chu Tự Hoành biến mất trong màn mưa thật lâu, Giang Đông vẫn nghiêng người ngẩng đầu. Rèm hoa nhỏ ở cửa sổ lầu hai nhanh chóng lóe lên một cái, che che ẩn ẩn.

Giang Đông cũng không biết mình bị làm sao, có lẽ là trực giác quân nhân. Năm đó lúc biết Hựu An và Trần Lỗi yêu nhau, anh cũng không có loại cảm giác hiện tại này. Trong tiềm thức, Giang Đông cảm thấy, Trần Lỗi và Hựu An yêu nhau, tựa như con nít ranh, sẽ không nên chuyện. Cho nên, dù mỗi ngày hai người đều ở cùng một chỗ, Giang Đông cũng không coi là quan trọng. Nhưng hôm nay Chu Tự Hoành đưa Hựu An một chuyến, anh liền bắt đầu lo lắng. Bởi vì anh hiểu Chu Tự Hoành rất rõ. Nếu nói Giang Đông anh kiêu ngạo, thì Chu Tự Hoành hoàn toàn được xưng tụng là vô cùng kiêu ngạo. Hơn nữa, anh ta cũng không phải là gã đàn ông thích xen vào chuyện thiên hạ, đừng nói đến việc nửa đường cho người xa lạ đi nhờ xe. Đây không phải là phong cách của Chu Tự Hoành. Giang Đông về đến nhà, tắm rửa xong vẫn còn đang suy nghĩ chuyện này. Lúc Giang Thành tiến vào, phát hiện con trai nhìn ngoài cửa sổ không biết nghĩ gì, nghĩ đến nhập thần. Điếu thuốc trong tay cháy tới ngón tay cũng không có cảm giác.

Giang Thành đem thuốc trong tay anh lấy xuống, đặt vào trong gạt tàn, ngồi xuống đối diện anh hỏi: "Sao vậy? Có tâm sự?" Tính tình Giang Đông có chút trầm muộn, rất nhiều việc không hề nói ra. Tạo nên tính tình như vậy, có quan hệ rất lớn với gia đình không vẹn toàn của bọn họ. Đối với đứa con trai này, Giang Thành vẫn thủy chung mang một phần áy náy. Con trai rất xuất sắc, thành tựu hôm nay của anh, mặc dù không thể hoàn toàn loại bỏ nhân tố bối cảnh, nhưng Giang Thành biết, dựa vào bối cảnh, tuyệt đối không tạo được Giang Đông ưu tú như vậy. Chỉ là có lúc, tính tình quá mức cứng rắn bền bỉ, cũng không phải là chuyện tốt. Không phải tất cả mọi chuyện đều có thể dùng cách như bộ đội trên chiến trường để giải quyết. Thế thái nhân tình, tình cảm gia đình, những thứ này đều cần rất nhiều tình thương. Mà với quan sát của Giang Thành, con trai có thể rất xem nhẹ tình thương. Nhưng Giang Thành lại không thể không chú ý đến lòng tự ái vô cùng lớn của con trai. Cho nên, có lúc vai trò người cha này cũng nắm không chặt. Giang Đông lại đốt một điếu thuốc, hít một hơi rồi nói: "Hựu An về rồi." Giang Thành nói: "Cha không hỏi Hựu An, là hỏi con. Năm nay đã 36 rồi, lúc nào thì con cho cha bồng cháu? Dì Thanh của con nói con gái một đồng nghiệp của dì cũng không tệ, là giáo viên trung học, hai mươi tám tuổi, nếu không thì hẹn......" Giang Thành nói chưa dứt lời, liền bị Giang Đông cắt đứt: "Cha, diễn tập sát bên rồi, ngày mai con phải trở về bộ đội, sao mà có thời giờ làm những việc này, sau này hãy nói!"

Giang Thành thở dài: "Giang Đông, không phải mỗi cặp vợ chồng đều giống cha và mẹ con. Mỗi người đàn ông đều phải trải qua quá trình yêu đương kết hôn sinh con, cuộc sống mới có thể đầy đủ. Làm quân nhân không phải là toàn bộ cuộc đời, con hiểu chưa. Được rồi, cha không dài dòng, dài dòng nữa, con lại không thích về nhà. Cha xem kế hoạch diễn tập lần này của các con, Tự Hoành là chủ lực của quân Xanh. Cấp dưới của Tự Hoành đều có thể lấy một địch trăm, huống chi trang bị lại hoàn mỹ. Súng máy 95 đấu với súng cối 81, sợ rằng quân Đỏ các con sẽ chịu chút thiệt thòi. Chỉ là thắng bại là chuyện thường của nhà binh, làm quân nhân, hơn nữa còn là chỉ huy, nhớ phải có tâm bình tĩnh, thắng không kiêu bại không nản." Giang Đông gật đầu một cái: "Con rõ mà, cha đi ngủ đi!" Sau khi Giang Thành ra ngoài, Giang Đông liền nghĩ tới Hựu An. Muốn chờ diễn tập quân sự lần này kết thúc, tìm thời gian rãnh nói chuyện cặn kẽ một chút với tiểu nha đầu. Không phải sư trưởng đã từng nói với bọn họ, thấu hiểu rất quan trọng sao! Suy nghĩ cẩn thận một chút, thiếu sót giữa anh và Hựu An cũng chính là chưa thấu hiểu nhau. Tự Hoành nói cũng có đạo lý nhất định. Có lẽ chính là nhiều năm qua, anh thủy chung vẫn xem Hựu An như đứa bé mà đối đãi. Thân phận của hai người như vậy, càng khiến tâm lý Hựu An ngoan cường chống đối lâu như vậy.

Giang Đông nhớ tới ánh mắt Hựu An trong nháy mắt nhìn Tự Hoành, cái loại mập mờ cùng thân cận vô hình đó, khiến trong lòng Giang Đông không thoải mái, như bị một tảng đá chận lại..