Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 7

Chương 7.

Mấy ngày mưa khiến cho địa hình vùng núi Tùng Lâm vốn phức tạp, càng thêm phức tạp khó đi. Hơn nữa bây giờ là ban đêm, bởi vì mưa bụi cùng độ ẩm, mà nhiệt độ cực thấp. Tự Hoành mang người lẻn vào khu vực phòng thủ của Quân Đỏ. Ẩn núp trong khu vực phòng thủ của Quân Đỏ suốt một ngày một đêm, đợi đúng giờ khắc là phát động công kích. Cấp dưới của Chu Tự Hoành chia ra thành bốn phân đội nhỏ, từ bốn phương tám hướng cùng nhau phát động công kích. Chỉ là an bài tuyến công kích lần này, Chu Tự Hoành đã nhịn suốt cả một buổi tối. Nếu không biết nơi này do cục trinh sát của Giang Đông trấn giữ, anh cũng không thèm phí nhiều hơi sức như vậy. Mặc dù trong miệng Chu Tự Hoành nắm chắc phần thắng, nhưng trong lòng cũng rất rõ ràng. Giang Đông nói rất đúng, cục trinh sát cũng không phải chỉ có cái vỏ. Chu Tự Hoành cũng là từ nơi này mà ra, biết rất rõ bên trong cục trinh sát ẩn giấu nhân tài; nhân tài tiềm tàng; ngọa hổ tàng long; không thể xem thường, hơn nữa lại có Giang Đông.

Hai người đối với chiến thuật, chiến lược, tâm lý, chiến tích, thậm chí thói quen của nhau, cũng rất rõ ràng. Lợi là ở chỗ biết người biết ta, nhưng đây cũng là uy hiếp và nhược điểm lớn nhất. Chu Tự Hoành nhìn đồng hồ, đã đến lúc công kích. Nòng súng máy 95 trong tay đưa lên miệng hố, dưới sự che chở của cỏ dại trên đầu, xuyên qua ánh sáng nhạt của ống ngắm, nhắm ngay mục tiêu quan trọng phía trước. Bắn ra mấy phát, đều trúng mục tiêu. Thân hình anh như điện, nhanh chóng ra khỏi hố. Dưới sự che chở của quần áo ngụy trang tác chiến, hướng phía bên cạnh, nhanh chóng di chuyển, đồng thời bắn ra mấy phát đạn, lại đem mấy người đá ra khỏi cuộc diễn tập. (ta nghĩ là mấy người đó bị Game over khỏi cuộc diễn tập ^^)

Các binh sĩ hỗ trợ nhau, đây là phong cách tác chiến của đại đội điều tra đặc chủng. Tiếng súng vang lên, cả vùng núi Tùng Lâm tràn ngập từng đợt khói thuốc súng. Xen lẫn với cơn mưa phùn là bùn lầy trơn trợt dưới chân, lại cũng không cản trở được động tác mau lẹ của Chu Tự Hoành. Anh né tránh phạm vi súng bắn tỉa của đối phương, hướng vách núi phía bên kia nhanh chóng chạy đi. Cùng lúc anh leo lên vách núi, một bóng dáng cũng đuổi theo. Tay không leo núi, bằng tốc độ kinh người, hai người một trước một sau leo lên vách núi. Chu Tự Hoành bị người bắt được bả vai, hai người ở trên vách núi đá dùng một tay đánh mấy chiêu, cùng nhau té xuống. (hai anh giỏi quá *hâm mộ*) Chu Tự Hoành nằm ngang trên mặt đất, không khỏi mắng: "Giang Đông, thằng nhóc như cậu thật là cầm tinh con chó, cắn cũng không nhả ra. Tôi nhận thua, dù sao cũng không phải là lần đầu." (hai anh này ‘âm thầm là bạn bè’ nên khi có mặt người khác thì ta chọn xưng hô anh-tôi, khi chỉ có hai anh thì cậu-tôi, mọi người đừng ném đá nhá ^^)

Giang Đông lật người đứng lên: "Bớt con mẹ nó được tiện nghi mà khoe mẽ đi. Bốn mươi người các cậu đem cả doanh trại của chúng tôi diệt gọn, lúc này còn nói mát, tôi không cảm kích đâu......" Chợt trong tai nghe của Giang Đông truyền đến mấy tiếng ra lệnh, Giang Đông cởi cái mũ xuống, ngã trên mặt đất: "Chu Tự Hoành lại giở trò ‘minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương’ (giương đông kích tây, ta thấy để thế hay hay ^^) với tôi cơ đấy." Chu Tự Hoành cười nói: "Được rồi. Giang Đông, hỏa lực công kích phía dưới không có quan hệ với chúng tôi, là chuyện do đạo diễn tham mưu. Chẳng qua dựa trên số liệu phân tích, tôi đoán chừng lúc này cục diện thất bại của Quân Đỏ các cậu đã định." Giang Đông hừ một tiếng: "Vũ khí trong tay các cậu mà trang bị cho cục trinh sát chúng tôi xem, chỉ một mình doanh trại của tôi cũng có thể diệt gọn bộ chỉ huy Quân Xanh các cậu."

Chu Tự Hoành nhảy lên vỗ vỗ bờ vai của anh: "Được rồi, cậu rất mạnh. Nghe nói bệnh viện dã chiến phe các cậu khá tốt, bảo người đưa tôi qua đó đi! Cánh tay tôi quẹt phải tảng đá bị một vết thương, phải đi xử lý một chút." Giang Đông sửng sốt, hoài nghi nhìn anh: "Từ lúc nào mà thằng nhóc như cậu lại yếu đuối như đàn bà vậy? Rách da không sâu cũng phải đi bệnh viện sao?" Chu Tự Hoành khoát khoát tay: "Chưa bị cậu bắt làm tù binh thì chưa tính, nếu đã bị bắt làm tù binh thì phải ưu đãi, có hiểu không." (LPH: muốn đi gặp người thì nói đại ra, cứ giả vờ. Hoành ca cười cười: nói gì? LPH xách dép chạy…) Giang Đông không có cách với Chu Tự Hoành, hô một tiếng: "Triệu Cương." "Dạ." "Đưa Binh Vương chúng ta đến bệnh viện dã chiến." Chu Tự Hoành đi hai bước, chợt quay đầu lại: "Giang Đông, đừng quên câu tục ngữ ‘chiến trường hài lòng, tình trường thất ý’. Đi đây, gặp lại sẽ mời anh uống rượu."

Bóng dáng Chu Tự Hoành biến mất khỏi tầm mắt, Giang Đông còn có chút không hiểu. Từ trước đến nay trong lòng thằng nhóc Chu Tự Hoành này nghĩ gì, ai cũng không đoán được. Chu Tự Hoành đi vào lều trại tạm thời của bệnh viện dã chiến, liếc mắt liền nhìn thấy Hựu An, khóe môi nhếch nhếch, phải nói vận khí của mình thật sự không tệ. Hựu An khoác áo choàng trắng lớn bên ngoài quân trang, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay, sạch sẽ trong suốt, không biết nói gì đó với y tá bên cạnh, rất nhàn nhã. Chu Tự Hoành vừa tiến đến, y tá bên cạnh kéo Hựu An, hai người đứng nghiêm ngay ngắn, trình một cái quân lễ tiêu chuẩn: "Chào thủ trưởng." Ánh mắt Chu Tự Hoành xẹt qua Hựu An đang giả bộ không biết anh, không khỏi cười thầm, nha đầu này rất biết giả vờ.

Anh lính đưa Chu Tự Hoành tới bảo Hứa Hựu An xử lý vết thương cho Chu Tự Hoành. Y tá bên cạnh vội vàng tiến đến lại bị Chu Tự Hoành phất tay, nói: "Tôi muốn nhờ Hựu An, có thể không?" Y tá sửng sốt, nhìn Chu Tự Hoành một chút, lại quay đầu nhìn Hứa Hựu An một cái, lộ ra một nụ cười mập mờ, gật đầu: "Dĩ nhiên, vậy tôi ra bên ngoài xem một chút." Nói xong, thật thức thời ra khỏi lều. Chu Tự Hoành nói với anh lính sau lưng: "Anh cũng ra ngoài đi." "Dạ" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Hựu An hơi ửng hồng, làm sao cũng không nghĩ tới sẽ nhanh gặp lại Chu Tự Hoành như vậy, nói là một tháng mà. Hơn nữa, sao anh lại chạy tới nơi này, nhìn phù hiệu đeo tay của anh một chút, Hựu An nói: "Anh lại bị quân chúng tôi bắt làm tù binh?"

Lòng tự ái của Chu Tự Hoành có chút bị thương: "Sao gọi là lại, nói giống như tôi là phế vật vậy." Hứa Hựu An bĩu môi, đưa hai ngón tay ra, giá giá: "Còn nói mình thật lợi hại, tính cả hôm nay, anh cũng đã hai lần bị bắt làm tù binh rồi." Chu Tự Hoành nói: "Tiểu nha đầu em thì biết cái gì, làm một sĩ quan chỉ huy ưu tú, phải dựa trên thắng bại toàn cục mà cân nhắc. Tôi bị bắt, mà bộ đội của tôi thắng. Trên chiến trường gọi là thành bại luận anh hùng, có nói em cũng không hiểu......" Nói xong, cởi áo rằn ri xuống. Hứa Hựu An ngẩn người: "Anh, anh làm gì đấy?" Ánh mắt Chu Tự Hoành chạy một vòng trên người cô, không khỏi bật cười: "Tiểu nha đầu, trong đầu em đoán mò cái bệnh hoạn gì vậy, vết thương ở phần trên cánh tay, tôi không cởi áo làm sao em xử lý."

Lúc này Hứa Hựu An mới tỉnh táo lại, mình cũng quên mình là bác sĩ, quên nơi này là bệnh viện. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An ảo não buộc chặt, nhìn vết thương của anh một chút, không khỏi trợn mắt một cái: "Chỉ trầy da một chút, cũng cần phải xử lý sao?" Chu Tự Hoành nói: "Nếu như tôi nói tôi cố ý đến tìm em, em có tin không?" Mặt Hựu An nhịn không được mà đỏ lên, lời nói nửa thật nửa giả của người đàn ông này, luôn mang theo mười phần mập mờ. Lại nói, tính cả hôm nay, hai người mới gặp nhau ba lần, lại bàn chuyện cưới gả. Suy nghĩ một chút, Hựu An cảm thấy không thể tin được. Hựu An quay người, cầm bông sát trùng y tế tới, sát trùng vết thương trên cánh tay anh. Vết sẹo trên cánh tay anh rơi vào ánh mắt, chợt nhớ tới chuyện lần trước, có chút ngượng ngùng mà nói: "Lần trước chắc là rất đau! Thật xin lỗi."

Trong đầu Chu Tự Hoành nhớ lại một chút, nói: "Cũng hơi đau, chỉ là thấy cô bác sĩ thực tập nhỏ cố giữ vững trấn định, tay lại run run, cũng không cảm thấy đau lắm." Hựu An trừng mắt liếc anh một cái: "Đó là lần thứ hai người ta khâu vết thương, hơn nữa bộ mặt của anh lúc đó, tôi không khẩn trương sao được." Chu Tự Hoành cười: "Em làm rất tốt, cũng không kém hơn mấy bác sĩ lâu năm." Được anh khen, ngược lại, Hựu An cũng không thấy có ý tốt. Chu Tự Hoành nhìn vẻ mặt cô có chút ngượng ngùng không được tự nhiên, không khỏi mỉm cười. Thật ra thì nha đầu này rất đáng yêu, chỉ cần không chọc đến cô.

Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe: "Hứa Hựu An, em suy nghĩ sao rồi?" "Sao? Cái gì?" Hứa Hựu An nhất thời không phản ứng kịp. Chu Tự Hoành lại nói rõ ràng: "Chuyện của chúng ta?" Hứa Hựu An cúi đầu: "Cái đó, không phải anh đã đồng ý cho tôi thời gian một tháng sao, diễn tập xong cũng mới hai mươi ngày." Chu Tự Hoành nói: "Diễn tập xong cũng vừa đúng là kỳ nghĩ phép của tôi. Tôi nghĩ kỹ rồi, nếu như em đồng ý, thừa dịp ngày nghỉ, đem chuyện chúng ta hoàn thành luôn, tránh cho về sau lại không có thời gian." (anh phát huy cực độ câu cưới vợ liền tay nha ^^ *giơ ngón cái*) Hứa Hựu An chưa bao giờ gặp qua người đàn ông khí thế hơn người như vậy. Hơn nữa, anh ép người với khí thế đó, làm người ta lại cảm thấy như thuận nước đẩy thuyền.

Thật ra thì trong khoảng hai mươi ngày, Hứa Hựu An không ít lần suy nghĩ chuyện của cô và Chu Tự Hoành. Xét tuổi tác, Chu Tự Hoành và Giang Đông đều lớn, năm nay đều là 36, lớn hơn mình một giáp. Trải qua chuyện Trần Lỗi, Hứa Hựu An cảm thấy, tìm người đàn ông lớn tuổi một chút cũng đáng tin hơn. Trên công tác mà nói, Chu Tự Hoành là quân nhân chuyên nghiệp, hơn nữa còn là quân nhân đặc chủng chuyên nghiệp. Nhiệm vụ huấn luyện, nhiệm vụ khẩn cấp đều tương đối nặng nề, cho nên anh sẽ phải rất bận, không rãnh quan tâm đến chuyện của cô, sẽ không giống như Giang Đông làm phiền cô. Quan trọng nhất là, cấp bậc của Chu Tự Hoành cao hơn Giang Đông. Xét diện mạo, Chu Tự Hoành rất tuấn tú. Nếu như không phải là quân nhân chuyên nghiệp, Hựu An cảm thấy, có khi anh có tiềm chất của anh chàng đào hoa. Giang Đông cũng không kém, nhưng Giang Đông quá lạnh lùng, rất có cảm giác xa cách, không thân thiết bằng Chu Tự Hoành.

Xét gia đình, Hựu An cảm thấy, chính là gia đình không thích hợp. Nói cô là em gái Giang Đông, con gái Giang Thành, chính cô cũng không thừa nhận, huống chi là người khác. Cô càng không muốn lấy thân phận con gái nhà họ Giang mà xuất giá, cô chính là Hứa Hựu An, con gái của ba cô. Chu Tự Hoành từng nói, chức vị của cha anh không khác cha dượng của cô lắm. Gia đình hiển hách như thế có thể tiếp nhận con dâu như cô sao?! Gia đình bọn họ như vậy không phải rất chú trọng môn đăng hộ đối sao?! Hứa Hựu An chợt phát hiện, mặc dù bỏ qua nhân tố tình yêu, kết hôn cũng không phải là chuyện rất dễ dàng. Nghĩ đến chỗ này, Hứa Hựu An ngẩng đầu nhìn anh: "Ba mẹ anh sẽ không......" Lại bị Chu Tự Hoành cắt đứt: "Em không phải lo lắng về ba mẹ tôi, em gả cho tôi, không phải gả cho nhà tôi. Em chỉ cần nghĩ đến con người của tôi, còn lại giao cho tôi xử lý." (có ai nói câu này với ta ko *mơ màng*)

Hựu An chợt có cảm giác, mình dường như đã tìm được một chỗ dựa rất tốt. Chỉ là gả cho anh, mới hai mươi ngày liền quyết định, có phải hơi nhanh hay không? Đối với người đàn ông này, một chút cô cũng không hiểu rõ, hơn nữa người đàn ông này đã sớm nói rõ, sẽ không diễn trò với cô, nói kết hôn chính là kết hôn thật, không chỉ bao gồm một tờ giấy hôn thú, còn có...... Mặt Hứa Hựu An có chút nóng đỏ, Chu Tự Hoành giống như biết tâm tư của cô, khẽ cười một tiếng, nói: "Tiểu nha đầu, yên tâm, sau khi cưới tôi sẽ cho em thời gian thích ứng nhất định, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ không chủ động chạm đến em, vậy được rồi chứ!" Bị anh thẳng thắn nói rõ như thế, Hứa Hựu An rất lúng túng: "Anh, anh nói bậy bạ gì vậy?" Chu Tự Hoành chợt tới gần bên tai cô, nhỏ giọng nói: "Chẳng lẽ em không kịp chờ đợi mà hi vọng tôi chạm vào em sao?" Hứa Hựu An còn chưa kịp xấu hổ, liền nghe bên ngoài truyền đến giọng nói của Giang Đông: "Chu đội trưởng vẫn còn ở bên trong sao?" Anh lính bên ngoài đáp một tiếng ‘Dạ’.

Giang Đông vén lều đi vào, thấy tình cảnh Hứa Hựu An cùng Chu Tự Hoành. Theo bản năng Giang Đông nhíu nhíu mày: "Hựu An, sao em lại ở chỗ này?" Hựu An nhìn anh một cái, xoay thân mình, thói quen chống đối liền trở về: "Tôi là bác sĩ, không ở nơi này thì ở nơi nào." Giang Đông bị cô chận họng, nghiêng đầu nhìn Chu Tự Hoành một chút. Chu Tự Hoành cười như không cười nhìn anh, ánh mắt Giang Đông rơi lên vết thương của anh, khinh thường nói: "Chỉ trầy da một chút, tại sao anh lại phải đến đây?"

Chu Tự Hoành mặc áo xong, nói: "Tại sao? Cái này gọi là có dụng ý khác, không phải anh không hiểu." Nói xong, cầm mũ đội lên: "Diễn tập kết thúc rồi chứ gì! Lính của tôi tới đón tôi sao?" Giang Đông hừ một tiếng: "Không cần đắc ý, lần này các anh vẫn thắng mà không cần dùng võ như cũ." Chu Tự Hoành cười: "Bất kể nói thế nào, lần này lại là Quân Xanh chúng tôi thắng." Đi tới trước cửa lều, chợt quay đầu lại: "Hựu An, tôi chờ quyết định của em.".