Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 8

Chương 8.

Giang Đông hồ nghi nhìn Hựu An: "Quyết định gì?" Hựu An nhếch miệng, quay lưng lại không nhìn anh, cũng không nói chuyện. Hiển nhiên Giang Đông không phải người dễ bỏ qua như vậy, đi tới đứng ở trước mặt cô, đanh giọng nói: "Anh hỏi em, quyết định gì?" Hựu An ngẩng đầu, giống như từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, anh chính là như vậy, lạnh lùng, nghiêm túc, giáo điều. Có lúc Hựu An cũng hồ đồ, không biết mình cùng Giang Đông là cái gì. Nói anh em cũng không phải anh em, nói bạn bè cũng không phải bạn bè. Lại nói cái gì cũng không tính, không quen biết thân thích gì, nhưng anh chính là thích nhúng tay vào việc của cô, cái gì cũng trông nom, từ học tập đến công việc, ngay cả cô kết giao bạn trai, anh cũng muốn can thiệp. Hơn nữa, người đàn ông này thần thông quảng đại, trong sinh hoạt của cô chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, khẳng định anh là người biết đầu tiên. Lúc trước anh đã phản đối Trần Lỗi, nói bọn họ không thích hợp, nói tuổi Trần Lỗi còn rất trẻ, tính tình bất định, có chút lỗ mãng, nói cô mới vừa lên đại học liền bày đặt yêu đương, không có chuyện khác để làm hay sao.

Giang Đông nói chuyện rất thẳng thắn, thẳng thắn đến chói tai. Lại còn mâu thuẫn sẵn có với anh, nên thái độ với anh ghét càng thêm ghét. Tề Giai Kỳ nói cô không công bằng với Giang Đông, nói cô trẻ con có chút bất mãn trong lòng với mẹ cô, không tìm được cách nào, bèn có chuyện gì cũng phát tiết trên người Giang Đông. Nhưng Hựu An lại nghĩ, ai bảo anh nhiều chuyện quản cô, nếu anh không để ý đến cô, việc gì cô phải chống đối anh. Giang Đông lại hoảng hốt, ánh mắt Hựu An, khiến anh trong nháy mắt giống như quay ngược thời gian, vèo một cái trở lại lúc năm cô mười lăm tuổi. Hựu An vừa từ hôn lễ chạy ra ngoài, liền biến mất. Cản trở hôn lễ, ai cũng không trách cô, nhưng cô lại chạy không thấy bóng dáng. Cha con Giang Đông cùng Trương Tú Thanh tìm đến nửa đêm cũng không tìm thấy người, cuối cùng Giang Đông nói với cha anh: "Con đi tìm, tình trạng cô ấy bây giờ, nhìn thấy hai người cũng sẽ ẩn núp không chịu ra."

Giang Đông còn nhớ rõ, buổi tối đó là một ngày mưa dông, mưa không lớn, nhưng sấm chớp lại một lần tiếp một lần. Tiễn dì Thanh cùng cha đi, Giang Đông xoay người lại trở về nhà cha của Hựu An. Cha của Hựu An là một giáo sư trung học rất bình thường, ở là nhà công vụ của nhân viên giáo dục, có chút cũ kỹ, hành lang đen sì, đèn cũng hư, nhà Hựu An ở cuối đường. Vừa rồi bọn họ chạy tới tìm lần đầu, không có ai, nhưng Giang Đông vẫn có loại cảm giác cô ở chỗ này. Thật ra thì đoán cũng rất dễ, cô là một cô bé mới mười lăm, trừ nơi này còn có thể đi chỗ nào. Giang Đông lấy chìa khóa dì Thanh đưa cho anh mở cửa.

Ngôi nhà không lớn, là loại nhà rất nhỏ có hai phòng ngủ một phòng khách. Trong phòng cũng chỉ có thể để một bàn cơm hình chữ nhật cùng vài cái ghế. Giang Đông đẩy cửa phòng bên trong ra, nơi này là phòng của Hựu An, mới vừa rồi dì Thanh đã vào tìm rồi. Giang Đông theo ánh đèn sáng, quét một vòng. Gian phòng rất nhỏ, chỉ để một giường đơn, một tủ sách, còn có một tủ đôi treo quần áo. Ga giường cùng bao gối đều in hình Hello Kitty, đầu giường còn có đồng hồ báo thức mini, trên cửa sổ treo chuông gió may mắn, gió đêm mang theo mưa bụi bay vào, tạo ra tiếng đinh đinh đang đang thanh thúy dễ nghe.

Giang Đông cơ bản có thể khẳng định nha đầu ở chỗ này. Ánh mắt của anh rơi vào trên cửa tủ đôi treo quần áo: "Hứa Hựu An, anh biết em ở nơi này, em tự mình ra ngoài, hay là anh bắt em ra ngoài, anh cho em thời gian năm phút để suy nghĩ." Giang Đông kiên nhẫn đợi năm phút, tủ treo quần áo cũng không có động tĩnh gì. Giang Đông đi tới trước tủ treo quần áo, đưa tay kéo ra, quả nhiên, tiểu nha đầu ôm cái gối co rút thành một cục ngồi ở bên trong. Đầu chìm vào giữa hai chân, tóc thắt bím đuôi ngựa đã sớm tháo tung, tóc dài rũ xuống hai bên che kín mặt của cô, căn bản không nhìn thấy vẻ mặt. Ngoài cửa sổ xẹt qua tia chớp, tiếp đó một tiếng sấm vang lên, Giang Đông có thể thấy rõ bả vai cô run lên hạ xuống, cô đang sợ......

Đêm đó Giang Đông không đi, cũng không túm cô ra ngoài. Hai người, một ở trong tủ treo quần áo, một ở bên ngoài tủ treo quần áo, cứ như vậy đợi đến trời sáng, mưa tạnh, Giang Đông mới nói với cô: "Mẹ em đã kết hôn, em phản đối cũng không được gì. Em mới mười lăm tuổi, trên luật pháp người giám hộ em là mẹ em, cho nên, em chỉ có thể cùng anh trở về, đây là thực tế." Hựu An lần đầu ngẩng đầu lên, Giang Đông cảm thấy, đại khái thậm chí cả đời này cũng không quên được vẻ mặt của cô lúc đó, mất mác, phẫn hận, thương tâm, cố chấp, những thứ tâm tình phức tạp này chất đống trên khuôn mặt còn quá trẻ của cô, mâu thuẫn rồi lại rõ ràng như vậy. Cô đã khóc, mắt sưng sưng hồng hồng giống hai quả đào, bên quai hàm còn chưa hết nước mắt. Nước mắt thấm ướt con ngươi sáng trong lại chống đối, cứ như vậy thẳng tắp nhìn anh, cố chấp nói: "Tôi không đi đâu cả, tôi chỉ ở chỗ này, các người cưỡng ép dẫn tôi đi, tôi cũng sẽ chạy trốn, trừ phi các người khóa tôi ở trong phòng không để cho tôi ra cửa. Nếu không, tôi nhất định sẽ trở về."

Tiểu nha đầu cắn răng nghiến lợi uy hiếp, thật ra thì rất ngây thơ, nhưng Giang Đông chợt cũng không nhịn được, trầm mặc hồi lâu, nói: "Một mình em ở chỗ này sinh sống thế nào?" Hựu An cắn cắn môi: "Trung học có ký túc xá, sau khi tốt nghiệp trung học tôi cũng đã 18 rồi......" Ý kia chính là sau khi 18, các người cũng không có tư cách xen vào nữa. Người lần đầu tiên trong cuộc sống mà Giang Đông thỏa hiệp chính là Hứa Hựu An. Ban đầu cha con Giang Đông và cả Trương Tú Thanh đều cho rằng Hựu An là nhất thời nghĩ không thông. Qua mấy năm sẽ tốt thôi, ai cũng không nghĩ đến, cô ôm chấp niệm kiên trì nhiều năm như vậy. Ba năm trung học, cô không trở về nhà một lần. Dì Thanh đi thăm cô, cô cũng không để ý, cúi đầu không nói câu nào. Ngược lại Giang Đông trở thành cầu nối giữa hai mẹ con Hựu An. Chỉ là tính tình thẳng thắn, rất nhiều chuyện Giang Đông cũng sẽ không quanh co lòng vòng, lời nói ra cũng là ra lệnh và dạy dỗ theo thói quen, cộng thêm mâu thuẫn bản năng của Hựu An với Giang Đông, khiến quan hệ của hai người vẫn luôn rất đối nghịch.

Không phải Giang Đông không muốn thay đổi, nhưng anh không biết thay đổi thế nào. Tính tình nha đầu này còn bướng bỉnh hơn mấy anh lính gây sự nhất của anh. Mấy anh lính đó anh có cách thuần phục, huấn luyện thể năng cường độ cao có thể đem con la hay đá hậu biến thành con lừa nghe lời. Nhưng Hựu An không phải lính của anh, cũng không phải là những gã thô lỗ kia, mà là một tiểu nha đầu nhu nhu nhược nhược, nhưng lại là tiểu nha đầu có thể bướng bỉnh làm chết người. Anh bảo cô làm gì, cô sẽ không một lần đồng ý với anh. Thế nhưng lần này Giang Đông phải tìm hiểu đến cùng, hỏi đến cùng. Bởi vì anh cảm thấy, giữa Chu Tự Hoành và nha đầu này có cái gì đó vô cùng không đúng, cái loại mập mờ cùng liên hệ đó, làm anh có chút phiền não không nhịn được, anh lặp lại một lần nữa: "Anh hỏi sao em không trả lời, quyết định gì?" Trong lòng Hựu An chợt dâng lên một loại trực giác rất tế nhị. Loại trực giác này từ đâu tới, cô cũng không rõ ràng lắm. Nhưng cô lại rất chắc chắn, Giang Đông khẳng định không vui khi thấy mình gả cho Chu Tự Hoành, loại trực giác này xẹt qua đầu, Hựu An không hề nghĩ ngợi mở miệng: "Chính là quyết định tôi có muốn gả cho anh ấy hay không."

"Cái gì?" Giang Đông cảm thấy trong đầu ‘ầm’ một cái, giống như máy bay trực thăng đứt cánh quạt lộn đầu xuống. Hựu An có thể thấy rõ dưới sắc mặt vờ bình tĩnh của Giang Đông, trong nháy mắt tối đi mấy lần. Lòng Hựu An chợt dâng lên một cỗ sảng khoái, quyết định thêm dầu vào lửa: "Tôi muốn gả cho Chu Tự Hoành, lập tức, ngay lập tức." "Hồ đồ, em hồ đồ......" Giang Đông cơ hồ hô to, âm lượng rất lớn, Triệu Cương đứng gác bên ngoài cũng cho rằng bên trong có chuyện, vội vàng vén lều lên muốn xem cho rõ, bị Giang Đông nghiêng đầu ném ra một câu “cút ra ngoài”. Bị dọa sợ anh vội vàng rụt trở về, trong lòng không khỏi nói thầm, cô bác sĩ nhỏ bên trong là ai, xem ra có quan hệ gì đó với cục trưởng của bọn họ. Là bạn gái ?! Nhìn không giống lắm, nói là kẻ thù còn có chút đáng tin. Triệu Cương thật có chút bội phục cô gái bên trong này, dám ngay lúc cục trưởng bọn họ nổi giận mà vẫn không nhúc nhích, định lực này, can đảm này, có thể cả cục trinh sát bọn họ cũng không tìm ra được một người. Chỉ là, đến tột cùng hai người này có quan hệ gì?! Trong lòng Triệu Cương thật sự khổ sở, nghiêng lỗ tai ghé đến gần lều, nghe lén.

Hiện tại Giang Đông không rãnh trông nom Triệu Cương ở bên ngoài. Anh đột nhiên cảm thấy có chút lực bất tòng tâm. Nha đầu Hựu An này thật sự rất có thể đã đồng ý, nhận lời. Anh cũng không thể ngăn nổi cô, mình quá già rồi. Hơn nữa nha đầu này quá không coi trọng quy trình tình yêu rồi mới tiến tới hôn nhân rồi. Lúc trước với Trần Lỗi cũng thế, chưa được mấy ngày liền nói yêu, nhưng kia là một thằng nhóc, có thể cùng một dạng với Chu Tự Hoành sao. Giang Đông đè ép lửa giận, cố dùng giọng nhã nhặn thấm thía nói: "Em cùng Tự Hoành tổng cộng gặp nhau mấy lần? Em hiểu anh ta sao?" "Kết hôn và việc gặp nhau mấy lần, hiểu rõ hay không có quan hệ sao? Anh ấy chưa lập gia đình tôi chưa gả, vậy là đủ rồi. Sau khi kết hôn là có thời gian gặp mặt, không chừng còn có thể từ từ hiểu rõ. Bất kể như thế nào, đây đều là chuyện của tôi và anh ấy, không liên quan tới anh, không mượn anh xen vào." Hựu An chính là hạ quyết tâm chống đối với Giang Đông. Thốt ra mấy câu, tức giận khiến trên mặt Giang Đông cũng chuyển thành màu đỏ tím. Bàn tay nắm chặt, Hựu An bị làm cho sợ bất giác lui về sau một bước. Nhưng Giang Đông chỉ nhìn cô thật lâu, đột nhiên xoay người không nói một lời đi ra ngoài.

Chờ bóng dáng của anh ra khỏi lều, Hựu An mới thở phào nhẹ nhõm. Thật ra thì cũng không thoải mái như cô nghĩ. Hựu An cảm thấy, mình thật không thể giải thích hợp lý, rất bốc đồng, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác như đưa đám trước nay chưa có, cảm giác cuộc sống của mình quả thật tệ hết biết, giống như một chiếc xe lửa, chạy đông chạy tây cũng không biết chạy đi đâu. Sau khi diễn tập, trở về bệnh viện được mấy ngày, cảm giác đó cũng chưa mất đi. Triệu Thiến đi vào gõ bàn cô một cái: "Này! Hựu An, linh hồn nhỏ bé cũng bay đi rồi. Tôi nói cho cô nghe, tôi nghe y tá khoa nội nói, Chu Na với vị người yêu lúc trước của cô muốn kết hôn. Cô phờ phạc rã rượi như vậy, người khác nhìn vào sẽ tưởng rằng cô còn nhớ thương Trần Lỗi!" Hựu An ngẩn người một chút, cho dù trong lòng đã sớm một đao cắt đứt với Trần Lỗi, nhưng nghe tin tức như vậy, trong lòng vẫn chưa thích ứng. Lúc trước cô cùng Trần Lỗi cũng lên kế hoạch kết hôn vào năm nay. Hôn lễ vẫn diễn ra, cô dâu lại đổi thành Chu Na, nghĩ tới cũng thật nực cười.

Bởi vì cần xử lý gấp cho một bệnh nhân, lúc Hựu An xong việc, đã có chút muộn. Thay quần áo xong, đi ra cửa hông bệnh viện, đã nhìn thấy Trần Lỗi đứng ở trước xe. Trần Lỗi là chàng trai rất xuất sắc, ở trường học cũng là sinh viên có tiếng, phân đến Quân tổng cũng thật nhanh liền trở thành lớp kế thừa nòng cốt. Có năng lực, không luồn cúi, bộ dạng đẹp trai, tính tình cũng ôn hòa, chàng trai như vậy trong xã hội ngày nay thật có thể coi là hiếm thấy. Cho nên, Chu Na nhìn trúng anh cũng không phải là chuyện khó lý giải. Chỉ là, nếu đã quyết định kết hôn, còn nhiều lần làm phiền cô bạn gái cũ bị vứt bỏ này làm gì. Mắt Hựu An hướng thẳng, không thèm nhìn Trần Lỗi, đi lướt qua anh. Nhưng Trần Lỗi hiển nhiên không muốn buông tha cô, vươn tay bắt được cánh tay cô: "Hựu An, chúng ta nói chuyện một chút......"

Hứa Hựu An hất anh thật mạnh, dừng bước châm chọc nhìn anh: "Nói chuyện gì? Không phải là anh muốn tôi chúc phúc các người chứ?! Anh nên hiểu rõ, con người của tôi luôn là bụng dạ hẹp hòi. Nếu như anh thật muốn tôi chúc phúc các người, vậy cũng được, tôi chúc đôi nam nữ đê tiện các người trăm năm hảo hợp, sớm sinh quý tử, sinh một thằng nhóc con, trở thành kẻ đê tiện vô địch.".