Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Sủng hôn - Chương 9

Chương 9.

Một tiếng cười nhẹ truyền đến, Hựu An và Trần Lỗi cùng quay đầu, Trần Lỗi lập tức đứng nghiêm ngay ngắn: "Chào thủ trưởng." Hựu An không khỏi liếc Chu Tự Hoành một cái, người đàn ông này vẫn núp ở bên tường phía sau, không chút kiêng kỵ mà nghe lén. Trên tường, Ba Sơn Hổ (một loại cây có họ với nho) dài um tùm, dưới trời chiều, cùng quân trang thường phục của anh trộn lẫn vào nhau, không nhìn kỹ, thật không phân biệt được. Người đàn ông này đã có thói quen nơi nào lúc nào cũng ẩn núp, đều là bệnh nghề nghiệp của anh. (rình rập quen thói, hắc hắc) Trần Lỗi chậm rãi phát hiện, dường như quan hệ của Hựu An cùng vị thủ trưởng Thượng tá này không tầm thường. Trần Lỗi từng gặp Giang Đông, chỉ là vài lần thấy mặt, chưa bao giờ nói chuyện nhiều, trên căn bản mỗi lần Giang Đông thấy anh, cũng theo thói quen xem như không thấy. Trần Lỗi chỉ biết Giang Đông là anh kế của Hựu An. Đối với chuyện mẹ cô tái hôn, Hựu An vô cùng nhạy cảm, chưa bao giờ nhắc, nếu anh nhắc tới, cô có thể tức giận với anh mấy ngày. Sau đó, Trần Lỗi cũng không dám nói tới. Vì vậy, mặc dù biết Giang Đông, nhưng lại không biết gì về cha dượng của Hựu An cả. Vị Thượng tá trẻ tuổi này, anh càng thêm chưa từng gặp.

Chu Tự Hoành không nhanh không chậm đi tới, đưa tay dắt tay Hựu An, Hựu An quẫy người một cái theo bản năng, lại phát hiện căn bản là uổng phí hơi sức. Không có cảm giác anh nắm chặt hơn, nhưng mà tránh thoát không ra. Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn cô một cái, tự nhiên khác thường đem tóc rơi trên bả vai cô vén ra sau lưng: "Có thể đi được chưa?!" Hựu An cứ như vậy bị anh dắt đến phía đường đối diện, ngồi lên xe. Xe chạy thật xa khỏi cửa hông bệnh viện, Hựu An mới tỉnh táo lại. Không phải là mình quá ngoan ngoãn nghe lời sao? Nghiêm túc mà nói, cô và Chu Tự Hoành vẫn coi như người xa lạ. Cô có chút tức giận nghiêng đầu nhìn anh, không khỏi sững sờ. Mới vừa rồi không chú ý, lúc này nhìn kỹ, mặt cùng khóe mắt cũng có một khối bầm đen lớn, nhìn qua có chút dọa người: "Chu, Chu Tự Hoành, mặt của anh sao vậy?"

Chu Tự Hoành quẹo vào đường vòng, đè khóe mắt của mình, hời hợt nói: "Không có gì, chỉ là đánh nhau một trận với một kẻ điên mất trí. Em đừng nhìn tôi như vậy, anh ta cũng không tốt mấy đâu, hai chúng tôi kẻ tám lạng – người nửa cân." Hựu An cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: "Người kia là Giang Đông?!" Chu Tự Hoành chau chau mày, cũng không trả lời, mà mở miệng nói: "Buổi tối muốn ăn gì? Mì sốt tương được không?" Hựu An chu miệng: "Anh cũng đã quyết định rồi, còn hỏi tôi làm gì?" Chu Tự Hoành nói: "Đồng chí Hựu An nhỏ bé à, em còn chưa hiểu tôi, tôi rất tôn trọng phụ nữ, em không thích ăn mì, chúng ta sẽ đi ăn cái khác." Hựu An còn lâu mới mắc mưu: "Các anh là thủ trưởng cũng đã quen thói ra lệnh, còn bày đặt nói tôn trọng phụ nữ chó má gì đó."

Chu Tự Hoành rất không ủng hộ mà nói: "Cô gái nhỏ à, nói thô tục cũng không hay đâu." Hựu An bĩu môi: "Tôi không tin các anh không nói, lúc diễn tập lần trước, rõ ràng anh mắng người cũng rất hung hăng, tôi nghe thấy." Chu Tự Hoành cười: "Tôi là nam, em là nữ, có thể giống nhau sao. Em là nam, em mắng, bảo đảm tôi sẽ bỏ qua." Hựu An nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn anh. Người này quả thực rất hay nha, nếu cô là nam, bây giờ có thể ngồi ở đây ư. Huống chi, lần trước còn cùng anh bàn chuyện cưới gả. Chu Tự Hoành quét ngang qua nét mặt của cô, không khỏi bật cười. Cũng không thể trách Giang Đông. Tính tình nha đầu này có chút buồn vui thất thường, hơn nữa còn bướng bỉnh đến chết, chỉ là thật sự rất đáng yêu. Nếu muốn quản cô, anh phải nghĩ ra biện pháp để nha đầu này có thể tiếp nhận. Nếu không, anh chỉ có thể trở thành Giang Đông thứ hai.

Bản tính Hựu An là không thể để lời nói trong lòng, Chu Tự Hoành không để ý tới cô, chỉ chốc lát sau, cô liền bắt đầu không được tự nhiên, len lén nhìn anh một cái, hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy? Chỉ ăn mì mà thôi, phải đi xa vậy ư, tôi thật sự rất đói bụng." Chu Tự Hoành giơ tay ngang qua, sờ đầu cô: "Ngoan một chút, đến ngay thôi, tôi bảo đảm em sẽ thích." Hựu An không nhịn được hỏi anh: "Chu Tự Hoành, sao anh có thể tự tin đến như vậy?" Chu Tự Hoành nở nụ cười: "Tự tin không tốt sao, chẳng lẽ em hi vọng tôi tự ti......" Xe vào một chung cư cũ kỹ, nhìn qua ước chừng là khu nhà đã tồn tại mấy thập niên. Chu Tự Hoành tìm một vòng quanh chung cư, không tìm được vị trí đậu xe, cũng bị xe hơi chen ngổn ngang chắn đường nên chỉ có thể lại chạy ra ngoài, dừng ở trên đường phía ngoài.

Xuống xe, Chu Tự Hoành lịch sự khác thường dắt tay Hựu An vào chung cư. Giống như thói quen, Hựu An không phản kháng, dù sao phản kháng cũng không có tác dụng. Hựu An cảm thấy nơi này rất thân thiết, rất giống nhà cô. Là ngôi nhà tập thể dành cho giáo viên kia, tất cả đều lộn xộn. Chỉ là, nơi này dường như không nên là nơi Chu Tự Hoành đến. Huống chi, nơi này đều là hộ gia đình, làm gì có quán bán mì mà ăn. Hựu An đi vài bước, chợt đứng lại, nói: "Đây là đâu vậy?" Chu Tự Hoành cũng dừng bước, cúi đầu nhìn cô, ánh nắng chiều đã sớm biến mất ở cuối chân trời, ánh sáng đèn đường mờ mờ, rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn của cô, nhìn qua mượt mà lại hoạt bát. Gió đêm phất qua tóc cô, có một sợi tóc nghịch ngợm nhảy đến bên môi cô. Chu Tự Hoành giơ tay lên nhẹ nhàng kéo ra, ngón tay chạm vào gương mặt của cô, cái loại cảm xúc ấm áp trắng nõn đó, khiến anh có chút khoái chí.

Chu Tự Hoành không khỏi lắc đầu bật cười. Hựu An bị động tác đột nhiên của anh, bất động mấy giây ngắn ngủi. Sau đó phục hồi tinh thần lại, mới phát giác được, động tác như thế thật sự rất mập mờ. Nhưng kỳ quái là, cô cũng không quá ghét. Bởi vì động tác của Chu Tự Hoành quá mức tự nhiên, tự nhiên giống như vốn nên như thế, chỉ là mặt Hựu An nhịn không được mà đỏ một chút. Chu Tự Hoành chỉ chỉ cửa sổ lầu hai phía trước: "Đến rồi, chính là chỗ đó." Sau đó trực tiếp dắt cô đến lối vào. Đèn ngoài hiên bị hư, rất tối, vả lại trến đất vứt lẫn lộn nhiều thứ. Không biết chân Hựu An vấp phải cái gì, lảo đảo suýt ngã quỵ, may mà bên cạnh có một đại đội trưởng đặc biệt, tay mắt lanh lẹ đem cô lôi dậy. Trong bóng tối, Chu Tự Hoành chuẩn xác chọc chọc gương mặt của cô, nói một câu: "Nha đầu ngốc." Hựu An còn chưa kịp phản bác anh, liền bị anh ôm ngang, Hựu An kinh hãi ‘a’ một tiếng, chỉ kịp ôm cổ của anh.

Chu Tự Hoành nhanh nhẹn lên lầu hai, đến bên ngoài một cánh cửa, mới cúi đầu nói bên tai cô: "Còn không buông ra, là muốn tôi ôm em đi vào sao?" Mặt Hựu An như lửa đốt, vội vàng buông cổ của anh ra, trượt chân xuống, Chu Tự Hoành hạ giọng cười hai tiếng, giơ tay lên ấn chuông cửa. Rất nhanh, cửa mở ra, bên trong là một phụ nữ khoảng năm, sáu mươi tuổi. Nhìn thấy Chu Tự Hoành, liền nhiệt tình chào hỏi: "Tự Hoành tới rồi sao, mau vào, mau vào, đã nổ tương rồi (hình như là phương pháp dùng giấy bịt kín miệng lọ đựng tương rồi đốt, làm cho tương rất thơm ngon, ai biết cụ thể thì chỉ ta nhé ^^), chờ các con tới nấu thôi." Chu Tự Hoành nói: "Mẹ Phùng, mẹ nghỉ một lát đi, con nấu mì cho!."

Thật ra thì đây chính là loại hộ gia đình bình thường nhất, tương tự như ngôi nhà cũ của Hựu An. Nhưng nơi này chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách. Trong phòng đặt một cái bàn vuông, trên bàn có một chén tương mới nổ thơm nứt mũi, một mâm dưa chuột, cà rốt xắt sợi, còn có một mâm cần cắt khúc và đậu hũ. Trong nhà chỉ có một mình bà, không thấy thêm ai khác. Hựu An đứng lên đi tới cửa phòng bếp, thấy Chu Tự Hoành vừa thuần thục nấu mì, vừa cùng bà cụ bên cạnh nói chuyện phiếm, phòng bếp nhỏ bé đơn sơ, cao như Chu Tự Hoành đứng bên trong có chút chật chội. Vừa vào nhà, anh đem anh áo khoác quân trang cởi ra, nhét vào trong tay cô. Lúc này, nhìn anh không có chút vẻ thủ trưởng Thượng tá nào, không có một chút kiêu ngạo, rất đời thường, rất hiền hoà, rất hấp dẫn...... Đúng vậy, hấp dẫn, lần đầu Hựu An thấy hai chữ này trên người một người đàn ông, chính là Chu Tự Hoành lúc này.

Nút cổ áo sơ mi quân trang của anh đã cởi ra, tay áo cũng vén lên, tay trái bưng chén nước lạnh, tay phải cầm đũa, mở nồi ra, thêm nước, dùng đũa khuấy khuấy, động tác vô cùng thuần thục. Chu Tự Hoành như vậy có một phần lười biếng như ở nhà, phần lười biếng này khiến cho chỉ số hấp dẫn của người đàn ông này nhanh chóng tăng vọt. "Ngơ ngốc đứng đó làm gì? Không phải đói bụng sao? Khách sáo gì......" Nói xong, đưa đến trước mặt cô một bát mì nóng hổi. Mỗi người một bên, ngồi ở hai bên bàn cơm ăn mì, tương nổ rất thơm, rau dưa trong vắt, ăn thật ngon. Trừ bà cụ cười híp mắt dùng ánh mắt mập mờ quan sát cô, Hựu An cảm thấy, bữa cơm này ăn rất thoải mái. Ăn mì xong, Chu Tự Hoành nhanh nhẹn thu thập bát đũa đi vào, rửa xong, bước ra ngoài, nói với Hựu An: "Em là bác sĩ ngoại khoa, đã đến rồi thì xem chân cho mẹ Phùng một chút đi!" Bà cụ vội vàng nói: "Không cần, không cần, tuần trước mới vừa đi bệnh viện kiểm tra rồi. Bảo là không có việc gì, bác nhất định uống thuốc đúng giờ, sẽ không bỏ cữ."

Chu Tự Hoành lại nói: "Bác không cần ngượng ngùng, Hựu An là bác sĩ ngoại khoa của Quân tổng chúng con. Vết thương trên cánh tay con do chính cô ấy may, để cô ấy kiểm tra cho bác một chút, con cũng có thể an tâm." Vừa rồi Hựu An cũng thấy trên bệ cửa sổ bên kia có để thuốc, là bệnh tiểu đường! Nghĩ là mới bị đầu năm nay, là biến chứng phát ở chân của bệnh tiểu đường. Hựu An ngồi xổm xuống, cởi vớ cho bà cụ. Quả nhiên, ngón chân cái bởi vì hoại tử đã đứt mất một nửa, chả trách bà đi đứng có chút không ổn. Hựu An nhìn kỹ mức độ vết thương khép miệng, đưa tay đè lên, hỏi: "Nơi này đau không, còn nơi này, nơi này nữa ......" Nhấn mấy chỗ đều không có việc gì, giúp bà mang lại vớ xong, nói: "Không phát hiện bệnh tạo ra đốt cứng, tình trạng khôi phục tốt, vẫn cần uống thuốc đúng hạn, khống chế ăn uống, nếu như trên chân có khó chịu, nên kịp thời chạy chữa."

Bà cụ gật đầu đồng ý : "Bác biết rồi, bây giờ bác cũng có bảo hiểm y tế, Tự Hoành đã làm giúp bác, khám bệnh cũng không tốn kém......" Hựu An cùng Chu Tự Hoành ra khỏi chung cư, đứng bên cạnh xe, ngẩng đầu dùng một loại ánh mắt kỳ quái mới mẻ nhìn anh, Chu Tự Hoành cười vỗ vỗ cái trán của cô: "Có phải cảm thấy chồng tương lai của em đặc biệt đẹp trai hay không, cho nên mới nhìn tôi như vậy." Hựu An không khỏi trợn mắt một cái: "Tôi thật sự thấy kỳ quái, cái người này chơi đùa thế nào mà được làm Thượng tá." Chu Tự Hoành nói: "Chơi đùa gì chứ, thật sự phải đổ máu chảy mồ hôi mới đổi lấy được đó. Lên xe, tôi đưa em về, ngày mai em còn phải đi làm mà."

Về đến trước nhà, Hựu An cũng không lập tức xuống xe, mà hỏi anh: "Bà cụ lúc nãy là ai?" Chu Tự Hoành tắt máy, theo thói quen rút ra một điếu thuốc, nhìn Hựu An một chút, lại trả trở về: "Là mẹ một chiến hữu của tôi, trong một lần tham gia nhiệm vụ khẩn cấp năm năm trước đã hi sinh vì nhiệm vụ. Lúc tôi đến nhà anh thì mới biết nhà anh khó khăn như vậy." "Cho nên, anh liền bắt đầu thay thế chiến hữu chăm sóc mẹ anh ấy, đã kéo dài năm năm." Chu Tự Hoành nhìn cô một lúc lâu. Không khỏi cười: "Chớ nghĩ chồng tương lai của em quá vĩ đại, nhiệm vụ lúc ấy vốn nên là tôi đi, ai ngờ trước lúc làm nhiệm vụ, tôi bị Viêm ruột thừa cấp - Acute appendicitis. Bệnh ruột thừa giữ cho tôi một mạng, chiến hữu của tôi lại hy sinh. Tiểu nha đầu, tôi không vĩ đại, tôi chỉ vì đền bù cùng có chút áy náy......".