Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tại Sao Không Là EVANS - Chương 17

.

Bà Rivington kể lại rước khi rời khỏi phòng khách, Bobby hỏi thêm:

- Thế nếu M.

R.

Rivington ở quảng trường Onslow, trước đây cung là một thanh tra của Hãng thì sao? Coi chừng, ta có hớ hênh gì không?



- Điều ấy thì anh cứ yên tâm, đại tá Rivington ở phố Tite

- Frankie nói rõ cho Bobby biết

- không hề biết gì về công việc thanh tra đâu.

Bobby thuê một xe taxi đến phố Tite.

Đại tá đi vắng, nhưng có vợ ông ta ở nhà.

Bobby đưa cho người hầu gái tấm thiếp trong đó có dòng chữ “Thanh tra của Hãng đến trao đổi công việc với ông Spragge, Công ty Jenkinson và Spragge.

Khẩn".

Tấm danh thiếp và bộ quần áo cửa hầu tước Marchington đã gây ấn tượng mạnh cho người hầu gái.

Bobby được mời vào phòng khách sang trọng với các đồ gỗ lộng lẫy và một lát sau bà Rivington, ăn mặc cầu kỳ, trang điểm phấn son ra tiếp anh.





- Thưa bà, xin bà thứ lỗi cho tôi đã đến làm phiền bà, nhưng vì công việc thanh tra của hãng chúng tôi rất cần kíp, chẳng thể trễ nải kỳ hạn trao đổi về thư tín giao dịch.

.

.

Một thanh tra của hãng mà lại muốn tránh mọi chậm trễ trong tiến độ công việc giao dịch.

.

.

cái mục đích anh nói ra chẳng được hợp lý lắm, nhưng dù sao thì cũng trót nói rồi và anh tự hỏi chẳng rõ bà Rivington có để ý đến khía cạnh đó không.

May thay, bà Rivington cũng chỉ là người đàn bà trí tuệ nông cạn chẳng chú ý xét nét gì lắm, nên bằng lòng tiếp anh.





- Xin mời ông ngồi.

Tôi cũng vừa nhận được một cú điện thoại báo cho biết cuộc đến thăm của ông.

Trong thâm tâm, Bobby tham khen ngợi cách ứng xử khôn khéo tuyệt vời của người bạn gái.

.

.

Anh ngồi ngay ngắn, diễn xuất cho đúng với thái độ của một thanh tra pháp lý.





- Tôi muốn có một số thông tin về khách hàng của chứng tôi, ông Alan Carstairs.



- À! À!

- Có thể ông ta đã nói với ông bà biết chúng tôi luôn quan tâm đến điều mà ông ta nhờ cậy?



- À! Đúng thế

- bà Rivington nói và đôi mắt xanh của bà mở to biểu lộ sự ngạc nhiên

- Tôi đã biết danh tiếng của ông.

Có phải chính ông đã đứng ra bảo vệ cho Dolly Maltravers khi cô ta ngộ sát người thợ may ghê tởm đó? Chắc ông đã biết rõ mọi chi hết về vụ án này.

Bà ta chuyện trò với Bobby với sự hiếu kỳ chân thành không có vẻ gì là giả tạo.

Bobby hiểu bà ta là một phụ nữ thật thà, mẫn cảm, có thể dễ dàng dò hỏi bà ta về Alan Carstairs.



- Chúng tôi đã nắm được khá nhiều điều mà chính toà án cũng chưa chắc đã biết

- Bobby tươi cười trả lời bà ta.





- Ồ tôi hiểu! Vậy có phải đứng là cô ta vẫn mặc quần áo như một nhân chứng đã khai?

- Nhưng toà án đã bác lời làm chứng gian dối đó.

.

.



- Tôi hiểu.

.

.



Bà Rivington có vẻ thích thú với câu chuyện vụ án làm xôn xao dư luận ấy.

.

.

Nhận ra là mình đang làm chủ được tình thế, Bobby tranh thủ hỏi thêm những điều mà anh muốn biết.



- Ông bà có biết ông Alan Carstairs đã đột ngột rời khỏi nước Anh?

Bà Rivington lắc đầu:

- Ồ! Quái nhỉ! Tôi không hề biết điều ấy! Đã lâu chúng tôi chẳng gặp ông ta.



- Ông ta có nói với ông bà thời gian ông ta định ở lại bao lâu không?



- Ông ta nói định ở lại một hoặc hai tuần, nhưng nếu vì nhu cầu công việc thì có thể ở lại lâu hơn sáu tháng hoặc một năm.



- Thời gian đến thăm ông bà, Alan Carstairs ở khách sạn nào?

- Khách sạn Savoy.





- Ông bà gặp ông ta lần cuối cùng vào khi nào?

- Cách đây khoảng ba tuần hoặc một tháng gì đó, tôi nhớ chẳng được chính xác.



- Có một lần ông bà đưa ông ta về Staverley phải không?



- Có.

Và hình như đó là lần cuối cùng mà chúng tôi gặp ông ta.

Có thêm một lần nữa ông ta gọi điện cho chúng tôi hỏi bao giờ thì có thể gặp lại.

Cú điện ấy ông ta gọi ở Staverley trước khi về Londres.

Chồng tôi rất lấy làm tiếc vì ngay sáng hôm sau chúíng tôi đi Ecosse.

Hôm về Staverley, chúng tôi đi ăn trưa tại gia đình Bassington

-ffrench.

Và tối hôm đó ăn tối tại nhà một người bạn mà chúng tôi chẳng thể từ chối.

Hubert muốn, bằng mọi giá, gặp bằng được Carstairs vốn là một trong những người bạn cũ thân thiết của chúng tôi.

Đó là những việc chúng tôi đã làm và mọi người đều lấy làm hân hạnh gặp ông ta.



- Ông ta có nói với ông bà về lý do khiến ông ta về nước?

- Không.

.

.

À! Có đấy! Đó là vì chuyện một người bạn thân của ông ta, một nhà triệu phú đã chết một cách thảm khốc.

Một thầy thuốc đã chẩn đoán nhầm cho ông ta nói là ông ta bị ung thư và ông ta đã tự sát.

Thà rằng cứ để cho bệnh nhân chẳng biết gì về bệnh của mình, còn hơn là chẩn đoán sai lầm giết người ta về tinh thần.

Giống như thầy thuốc của gia đình chúng tôi, chẩn đoán cho cháu gái là bệnh sởi trong khi nó chỉ phát mụn nhọt vì nóng.

Tôi đã nói với Hubert là sẽ thay người thầy thuốc này.



Chẳng quan tâm gì lắm đến những lời nhận xét của bà Rivington về những người thầy thuốc, Bobby hướng câu chuyện về chủ đề cũ.



- Ông Carstairs có thân lắm với gia đình Bassington

-ffrench?

- Không thân lắm nhưng tôi thấy gia đình Bassington

-ffrench có cảm tình với ông ta.

Tuy nhiên Carstairs khi rời khỏi gia đình Bassington

-ffrench ra về đã tỏ ra trầm mặc.

.

.

Chắc là có điều gì đó làm cho ông ta nghĩ ngợi.

Đó là một người Canada, và người Canada thường rất nhạy cảm.





- Carstairs có đi dạo trong vùng?

- Không.



- Gia đình Bassington

-ffrench có mời thêm ông ta lần nào nữa không? Carstairs có gặp những người nào khác trong vùng?



- Không, chỉ có chúng tôi và họ thôi.

Nhưng.

.

.

hình như.

.

.

để tôi nhớ lại xem.

.

.



- Sao?

- Carstairs có hỏi chúng tôi về một số người trong vùng.





- Những người nào, tên là gì, thưa bà Rivington?

- Tôi chẳng nhớ rõ lắm.

Hình như một người nào đó là thầy thuốc, đại loại là như vậy.



- Bác sỹ Nicholson?



- Vâng.

.

.

đúng là người có cái tên đó.

Carstairs nói khá nhiều chi tiết về vợ của người thầy thuốc đó và muốn biết họ về sống ở vùng này từ bao giờ.

Việc Carstairs hỏi làm tôi cứ buồn cười mãi vì ông ta đi bao nhiêu năm mới về vùng này thì làm sao mà biết được ai, sự tò mò đó thật chẳng mang lại lợi ích gì.

Nhưng có lẽ chỉ là cách nhằm duy trì cuộc trao đổi chuyện trò mà thôi.

Bobby chẳng nghĩ đến chuyện gì khác là khai thác thêm những điều bà ta biết về Carstairs và giờ đây anh muốn hỏi thêm về bác sỹ Nicholson.

Nhưng bà Rivington đã không biết gì nhiều về người thầy thuốc.

Hôm đó vào lúc mà bà ra thăm vườn tược cùng với Roger Bassington

-ffrench trở vào thì cũng có nghe những người khác nói một đôi điều về người thầy thuốc nhưng bà chẳng để ý tới.



- Ông còn cần những thông tin gì thêm về Alan Carstairs?

- Bà Rivington hỏi Bobby.





- Tôi muốn biết địa chỉ của ông ta vì chúng tôi luôn quan tâm đến quyền lợi của khách hàng.

Chúng tôi muốn thông tin và hỏi ý kiến về cách xử trí trước những biến động lên xuống quá mạnh của đồng đô la gây nhiều thiệt thòi đến tài sản của ông Carstairs.

.

.

Ông ta đã quên không để lại địa chỉ với chúng tôi.

Được biết, ông bà là chỗ bạn bè thân thiết của ông, chúng tôi muốn được ông bà vui lòng cho chúng tôi biết.

.

.



- Tôi hiểu.

Nhưng Carstairs không viết thư từ cho chúng tôi, và cũng chẳng để lại địa chỉ.



- Thưa bà, tôi xin bà hãy thứ lỗi cho tôi vì đã đến làm mất thời giờ của bà nhiều

- Bobby đứng dậy cúi chào tạm biệt.





- Không có gì! Không có gì!.

.

.

"Tất cả đã diễn ra tốt đẹp".

Chàng trai trẻ vừa đi vừa nghĩ và lấy làm hài lòng về cuộc gặp gỡ ở phố Tite.

Bà Rivington xinh đẹp và tốt bụng đã cung cấp cho anh những thông tin mà chẳng nghi ngờ gì về cuộc đến thăm của anh cả: cho rằng anh đến chỉ là hỏi địa chỉ của Carstairs.

* **

Trở về phố Brook, Bobby và Frankie cùng xem xét lại tình hình trên mọi phương diện.



- Có lẽ chỉ là do ngẫu nhiên mà Carstairs đã gặp gia đình Bassington

-ffrench

- Frankie nói với dáng vẻ suy tư.



- Tôi cũng nghĩ vậy.

Nhưng khi tới đây thì cũng lại là sự tình cờ mà anh ta đã chú ý đến Nicholson.





- Và nếu vậy thì Nicholson mới là thủ phạm gây ra mọi chuyện chứ chẳng phải là Bassington

-ffrench? Bobby nhìn cô bạn gái.



- Cô đã luôn luôn có ý tìm cách gỡ tội cho Roger Bassington

-ffrench

- Bobby nói bằng giọng nói lạnh lùng.





- Anh bạn thân mến, tôi chỉ tóm gọn những điều anh thâu lượm được mà thôi.

Có thể là sau khi nghe về Nicholson và cái nhà điều dưỡng trá hình đó, Carstairs đã động lòng trắc ẩn rồi sau đó cũng là sự tình cờ mà Rivington dẫn anh ta đến thăm gia đình Bassington

-ffrench.

.

.



- Đấy chỉ là "sự giả định”.



- Sao lại gọi là "giả định"?



- Vì rằng tôi cũng có nhận định riêng của tôi, khác với sự giả định trên.

Tôi cho rằng Carstairs đã biết điều gì đó khá hệ trọng về người thầy thuốc Nicholson và vợ ông ta nên muốn về vùng Merroway gặp gia đình Bassington

-ffrench.

Carstairs không biết rằng Roger Basington

-ffrench và Nicholson là cùng một băng nhóm, bởi vậy anh ta đã vô tình tiết lộ với Roger những điều anh biết về Nicholson.

Bọn chúng lừa anh ta tới vách đá thủ tiêu anh để bịt đầu mối.



- Hành động của chúng nếu vậy thì quá ư táo bạo.



- Chúng chẳng táo bạo hơn được hành động gây ra cái tai nạn ôtô giả mạo của cô.





- Hành động táo bạo của tôi khác hẳn hành động của chúng về mục đính và tính cách.

Bobby cởi trả bộ quần áo mượn của hầu tước Marchington vào chỗ cũ.

Anh mặc lại bộ quần áo tài xế của mình rồi lại trở về Staverley.



- Nếu Roger say mê tôi

- Frankie nói bằng giọng nghiêm túc

- hắn sẽ vui sướng khi thấy tôi quay về sớm.

Hắn cho rằng tôi chẳng chịu nổi khi xa cách hắn.





- Đó chính là sự thật.

Đừng bao giờ cho rằng bọn tội phạm ghê tởm nhất không thể có được những nét quyến rũ.



- Tôi chẳng tin là hắn đã nhúng tay vào vụ giết người.



- Nhưng cô cũng không quên vụ đánh tráo tấm ảnh đấy chứ?

Frankie nhún vai.

Bobby lái xe lên con đường dốc dẫn tới lâu đài Merroway, môi mím chặt chẳng nói chẳng rằng.

Xe ghé sát vào bậc thềm.

Frankie nhảy ra khỏi xe đi thẳng vào trong nhà chẳng thèm nhìn lại phía sau.

Bobby phóng xe đi thẳng.



Không gian trong trang viên chìm trong yên tĩnh.

Liếc mắt nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường, Frankie nhận ra là mới hai giờ ba mươi.

“Những người trong lâu đài chẳng cho là mình quay trở về sớm như vậy.

Họ vẫn còn kéo dài giờ nghỉ trưa".

Frankie mở cửa thư viện và bước vào, nhưng chợt cô vội dừng lại trước ngưỡng cửa.



Bác sỹ Nicholson, ngồi trên ghế sô pha, đang nắm lấy hai tay của Sylvia trong hai tay mình.

Sylvia thấy có người liền giật mình đứng dậy đi nhanh sang một phòng khác:

- Thật khủng khiếp! Có người nhìn thấy!

- Bà chủ lâu đài nghẹn ngào thốt lên.

Bà ta vừa chạy vừa che mặt.



Bác sỹ Nicholson đã đứng dậy.

Frankie bước tới phía ông ta, hai người nhìn nhau.



- Sylvia đáng thương!

- Người thầy thuốc thở dài

- Việc xảy ra thật đáng tiếc.

Mép ông ta nhếch lên và sau giây lát Frankie cảm thấy dường như ông ta cười gượng với dáng vẻ bối rối khác thường.



Người thầy thuốc nham hiểm này kìm nén sự giận dữ qua bộ mặt lạnh lùng nhưng cố gắng tỏ ra lịch sự, một thứ lịch sự giả tạo.



- Tôi cho rằng tốt hơn là để cho Sylvia biết về sự nghiện ngập của chồng.

Tôi muốn bà ta thuyết phục chồng tin tưởng ở tôi.



- Có lẽ tôi đã quấy rầy các vị

- Frankie nói với Nicholson.



Rồi sau một lát yên lặng, tiểu thư Frankie tiếp:

- Tôi đã về sớm hơn dự định.

.