Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tại Sao Không Là EVANS - Chương 22

.

Một nạn nhân nữa hông.

Còn nhiều trại cai nghiện chữa bệnh cho anh ấy.

Điều quan trọng là anh ấy có chịu đi chữa bệnh hay không.



- Anh thấy cái đó là không thể?



- Tôi sợ là như vậy.

Hôm nọ cô đã nghe anh ấy nói rồi đấy.

Chúng ta có thể làm cho anh ấy ân hận.

.

.

Này, chị Sylvia đây rồi.

Bà Bassington

-ffrench từ trong nhà đi ra và nhìn xung quanh.

Nhận ra Roger và Frankie bà ta vượt qua bãi cỏ để tới bên họ.

Bà có vẻ lo lắng.





- Roger, tôi tìm chú khắp nơi

- Bà ta nói và khi thấy Frankie định lảng đi, bà nói tiếp

- Đừng bỏ đi, cô thân mến.

Làm ra vẻ bí mật để làm gì? Cô chẳng đã biết rõ mọi chuyện rồi đó sao? Frankie xác nhận điều đó bằng cách gật đầu.



- Tôi thật là mù quáng, cả hai người đã biết rõ, còn tôi thì không chút nghi ngờ.

Khi nghe bác sĩ Nicholson nói xong, tôi đã đến ngay bên anh Henry.

Tôi không rời khỏi anh ấy một phút nào.



Bà ta thổn thức.



- Chú Roger.

.

.

chúng ta hãy chữa bệnh cho anh ấy.

Anh ấy đã đồng ý sáng mai đến lâu đài La Grauge để bác sĩ Nicholson chữa bệnh.



- Ô! Không.

.

.



Hai tiếng kêu bật khỏi miệng Roger và Frankie cùng một lúc.

Sylvia ngạc nhiên nhìn họ.

Roger giải thích tất cả theo khả năng của mình.



- Chị Sylvia.

Sau khi suy nghĩ, tôi thấy đây không phải là nơi chữa trị thích hợp với anh Henry.





- Chú cho rằng anh chú có thể tự chữa bệnh cho mình?

- Không.

Chúng ta cần tìm một cơ sở chữa bệnh khác không xa lắm.

Thật là sai lầm nếu tới gần hơn.



- Tôi cũng thấy như vậy

- Frankie nói thêm.





- Tôi không đồng ý.

Tôi không muốn ở xa anh ấy và không muốn ai ngoài ông Nicholson chữa bệnh cho chồng tôi.

Ông bác sĩ này tỏ ra tận tâm và đáng mến! Tôi sẽ yên tâm nếu anh Henry được ông ta chăm sóc.



- Chị Sylvia! Chị vẫn không ưa bác sĩ Nicholson kia mà!

- Roger kêu lên.



- Tôi đã thay đổi ý kiến.

Trưa nay ông bác sĩ tỏ ra rất hiền dịu và đáng mến.

Những ác cảm đối với ông ta của tôi trước kia không còn nữa.



Một khoảnh khắc nặng nề trôi qua.

Cả Roger và Frankie không biết trả lời ra sao.



- Henly khốn khổ!

- Bà ta nói tiếp

- Anh ấy suy sụp khi biết tôi đã hiểu rõ mọi chuyện.

Anh ấy quyết tâm cai nghiện vì tôi và vì Tommy, nhưng… anh ấy bảo tôi anh ấy không thể hy sinh bản thân mình để tới nơi đó được.

Lúc ấy ông Nicholson đã giải thích mọi chi tiết.

Cai nghiện là một sự bắt buộc.

Người mắc nghiện đã rũ sạch mọi trách nhiệm về những hành động đối với bản thân.

Ô! Chú Roger, nếu chú biết được tôi đã đau đớn như thế nào.

Nhưng tôi tin rằng bác sĩ Nicholson sẽ chữa lành bệnh cho chồng tôi.



- Tôi bảo đảm với chị, tốt nhất là.

.

.



Bà Sylvia lập tức quay sang Roger.



- Roger, tôi không hiểu chú ra sao nữa.

Tại sao chú thay đổi ý kiến nhanh thế? Trước đây chú vẫn nói là phải đưa anh Henry đến lâu đài La Grauge kia mà?

- Vâng.

.

.

tôi đã nghĩ lại…

Một lần nữa, bà Sylvia ngắt lời anh ta:

- Dù sao thì cũng đã quyết định thế.

Henry sẽ tới La Grauge.

Lại yên lặng.



Cuối cùng thì Roger lên tiếng:

- Tôi sẽ gọi điện thoại cho bác sĩ Nicholson.

Có thể lúc này ông ta có mặt ở nhà.

Tôi cần bàn bạc.

.

.

cụ thể với ông ta một số vấn đề.

Không đợi người chị dâu trả lời, anh ta đi vào trong nhà để lại hai người phụ nữ nhìn theo.





- Tôi không tài nào hiểu được Roger

- Bà Sylvia sốt ruột nói.



- Tôi thì tôi hiểu.

Tôi đọc sách thấy nói cách chữa bệnh tốt nhất là ở xa nhà.



- Lập luận ấy không đứng vững được đâu.



Frankie không biết mình phải đứng về phía nào.

Tình cảm đối với ông Nicholson của bà Sylvia đã đột ngột thay đổi.

Frankie muốn nói mọi sự thật với bà ta.

Nhưng liệu bà ta có tin không? Roger cũng không tin vào sự phạm tội của Nicholson kia mà.

Một khi đã có cảm tình với người bác sĩ, thì chắc chắn bà ta cũng không tin.

Có khi bà ta kể lại chuyện này với ông ta nữa.

Thật là phức tạp! Có tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời xẩm tối.

Khi tiếng gầm rú đó tắt dần thì bà Sylvia lên tiếng:

- Cái tin ấy thật là khủng khiếp.

.

.

Thế mà hai người lại muốn để anh Henry ở xa tôi.





- Không! Không! Bà không biết ý định của chúng tôi

- Frankie tìm lời giải thích

- Chúng tôi chỉ muốn cho ông Henry có những điều kiện chữa bệnh tốt nhất vì theo bà thì bác sĩ Nicholson là một tên lang băm kia mà.



- Tôi thấy ông ta có thể làm việc này được.

.

.

ông ta có đủ phương tiện để cứu anh Henry.

Bà Sylvia nhìn Frankie một cách nghi ngờ.

Không biết phải làm gì, cô gái đành phải yên lặng.

Lúc đó Roger từ trong nhà đi ra.





- Ông Nicholson đi vắng

- Anh ta báo tin

- Tôi đã nhắn ông ta gọi lại.



- Tôi thấy không cần phải gọi ông ta nữa.

Mọi việc đã sẵn sàng, anh Henry cũng đã chấp nhận.



- Tôi xin nhấn mạnh: Henrylà anh trai tôi.





- Chú cũng đồng ý đưa anh ấy tới lâu đài La Grauge chứ?

- Đồng ý, nhưng phải thảo luận một vài vấn đề với bác sĩ Nicholson đã.



- Những vấn đề gì? Tôi thấy chẳng có vấn đề gì cả.



Bà Sylvia quay đi và vào trong nhà.

Roger nhìn Frankie.



- Vai trò của chúng ta quá khó khăn.





- Đúng thế.



- Khi chị Sylvia đã có ý kiến thì rất khó thay đổi.

Hai người ngồi xuống chiếc ghế dài để bàn bạc xem họ phải làm gì trước tình thế này.

Roger đồng ý với Frankie là không nên nói thật với bà Sylvia.

Theo anh ta thì phải thăm dò người bác sĩ đã.





- Nhưng anh sẽ nói trực tiếp với ông ta?

- Frankie hỏi.



- Không phải, tôi sẽ làm cho ông ta phải nói ra.

Dù sao thì anh Hemy cũng không nên đến La Grauge.

Phải ngăn chặn việc này bằng mọi giá, có thể là chúng ta sẽ vạch mặt nạ của họ ra.

.

.

Nhưng có tiếnggì vậy? Cả hai đều giật bắn người lên.





- Trong nhà có tiếng nổ.

Qua một cửa sổ lớn, họ cùng chạy vào phòng khách và đi ra hành lang.

Bà Sylvia mặt tái nhợt đang đứng ở đấy.



- Hai người có nghe thấy gì không?

- Bà hỏi họ

- Một tiếng súng… trong văn phòng của Henry.



Bà ta lảo đảo và Roger phải đỡ lấy cánh tay bà.

Frankie đến trước cửa văn phòng và vặn nắm đấm.



- Cửa đã bị khoá trái.





- Vào bằng lối cửa sổ!

- Roger kêu to.

Anh đặt bà Sylvia xuống ghế tràng kỷ và chạy ra.

Frankie đi theo.

Sau khi đi vòng quanh ngôi nhà, họ đến trước cửa sổ văn phòng.

Cửa sổ đã bị gài từ bên trong.

Qua ô cửa kính, họ nhìn vào trong phòng.

Mặt trời đã lặn, căn phòng mờ tối.

.

.

Tuy nhiên họ đã nhìn thấy rõ ông Henry Bassington

-ffrench đang nằm gục trước bàn giấy, một vết thủng trên thái dương và khẩu súng lục đã từ tay rơi xuống sàn nhà!

- Ông ta đã tự sát!

- Frankie nói

- Thật kinh khủng!



- Cô đứng lùi lại.

Tôi sẽ đập vỡ cửa kính.

Roger lấy áo khoác bọc nắm tay mình lại và đấm mạnh vào tấm kính.

Anh ta cẩn thận gạt những mảnh kính vụn và chui vào trong phòng theo sau là Flankie.

Cùng lúc ấy bà Bassington

-ffrench và ông Nicholson vừa chạy tới nơi.





- Có chuyện bất hạnh gì xảy ra với.

.

.

Henry?

- Bà Sylvia kêu lên.

Nhìn thấy chồng nằm gục xuống bàn, bà thét lên.

Roger chui ra và bác sĩ Nicholson giao bà Sylvia đã ngất xỉu cho anh ta.





- Đưa bà ấy đi

- ông ta nói

- Và trông nom bà ấy cẩn thận.

Không cho bà ấy nhìn thấy cái cảnh khủng khiếp này.

Nói xong, ông bác sĩ chui qua cửa sổ để vào trong phòng và đến bên Frankie.

Ông chậm chạp cúi đầu.





- Một sự kết thúc bi thảm! Con người khốn khổ thiếu can đảm để chữa bệnh.

Ông ta cúi xuống xác chết sau đó đứng thẳng lên.



- Cái chết tức thời.

Tôi không biết ông ta có viết gì trước khi tự sát không?

Frankie đến gần hơn và nhìn bên khuỷu tay ông Bassington

-ffrench thấy một mảnh giấy có mấy dòng chữ: “Tôi chọn cách tốt nhât để kết thúc cuộc đời mình.

Cái tật xấu tai hại đã đến với tôi và bây giờ thì tôi không thể thoát ra được.

Tôi làm việc này vì Sylvia.

.

.

Sylvia và Tommy.

Vĩnh biệt.

Hãy tha thứ cho tôi.

.

.

".

Frankie thấy khô cổ họng.





- Không được sờ mó vào vật gì cả

- ông bác sĩ căn dặn

- Sẽ có một cuộc điều tra.

Chúng ta phải báo ngay cho cảnh sát.

Frankie đi ra cửa nhưng cô bỗng đứng lại.



- Không có chìa khoá trong ổ

- Cô báo tin.





- Không có ư? Chắc chắn nó còn ở trong túi ông ta.

Ông ta thận trọng lục trong túi người chết và lấy ra một chìa khoá.

Ông cắm vào ổ khoá và cánh cửa văn phòng bật mở.

Bác sĩ Nicholson đi thẳng tới nơi đặt máy điện thoại.



Frankie thấy đầu gối run lên, đầu óc choáng váng.

.