Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tại Sao Không Là EVANS - Chương 26

.

Trong đêm tối ự vắng mặt không thể giải Moira làm cho Bobby bối rối.

Anh nhắc lại thật là kỳ cục khi tưởng tượng ra việc loại bỏ cô trong một khu nhà đầy người như vậy.

Chắc chắn là cô đang bị giam ở một nơi nào đó trong lâu đài La Grauge thôi.

Bobby không nghĩ đến việc Moira tự nguyện rời khỏi Staveryley.

Anh cũng không tin chắc rằng cô đi mà không để lại cho anh mấy chữ.

Hơn nữa cô đã chẳng nói là mình không có nơi ẩn nấp là gì? Giữa những bức tường thê thảm của La Grauge, Moira đang là tù nhân, sống cách biệt với thế giới bên ngoài.



Bobby khẳng định: Nicholson muốn thủ tiêu người vợ bằng mọi giá.

Mọi kế hoạch của hắn đã thất bại.

Cho người khác biết bộ mặt thật của hắn, Moira đã nhanh chóng mang lại sự kết liễu đời mình.

Nicholson đã có một quyết định tức thời.

Liệu hắn có dám giết cô không? Phải, Nicholson đang chuẩn bị để sát hại vợ.

Bobby tin chắc là như vậy.

Người ta sẽ thấy xác của Moira ở một nơi nào đó, có thể là dưới vực nếu không bị sóng biển cuốn trôi.

Một lần nữa giết người lại trở thành tai nạn.

Nicholson là chuyên gia về loại việc này.

Bobby cho rằng đạo diễn một cảnh như vậy phải có thời gian, ít nhất là bốn mươi tám tiếng đồng hồ.

Trước cái thời hạn ấy, anh sẽ tìm thấy Moira nếu cô còn ở trong lâu đài La Grauge.



Để lại Frankie ở Brook Street, anh suy nghĩ về kế hoạch hành động.

Anh thấy tốt nhất là không đến xưởng sửa chữa ô

-tô nữa.

.

.

Chắc chắn bọn chúng đang canh chừng anh ở đây.

Khi là Hawkins thì không gây nghi ngờ cho ai.

Nhưng lúc này Hawkins cũng phải biến mất.

Chiều hôm ấy, một chàng trai có bộ ria, mặc bộ đồ xanh may đo tới Ambleveder, một thị trấn nhỏ.

Người hành khách ấy đến trọ trong một khách sạn ở gần nhà ga và ghi đăng ký dưới cái tên Goerge Paker.

Sau khi sắp xếp hành lý, anh ta đi ra phố và vào một cửa hiệu thuê một chiếc xe gắn máy.

Mười giờ đêm hôm ấy, một người đi xe gắn máy đội mũ da, đeo cặp kính to tới làng Staverley và đỗ vào một nơi kín đáo gần lâu đài La Grauge.



Anh giấu chiếc xe trong bụi cây, nhìn lại hai bên đường rồi đi dọc theo bức tường và đến trước một cánh cửa nhỏ.

Cũng như lần trước, cửa không khoá.

Sau khi dò xét xung quanh, Bobby bước vào.

Anh cho tay vào túi có khẩu súng lục và cảm thấy yên tâm.

Bên trong vẫn yên tĩnh.



Bobby mỉm cười khi nghĩ đến những câu chuyện cổ tích trong đó bọn cướp cho hổ báo canh gác nơi ở của chúng.

Bác sĩ Nicholson thích khoá và then cài và có thể có những sơ xuất về mặt này.

.

.

Bobby muốn có sự tin chắc.

Mỗi khi nghĩ tới Moira, tim anh thắt lại.

Anh như nhìn thấy hình bóng của cô, đôi mắt mở to, đôi môi run rẩy.

Đây là nơi anh gặp cô lần đầu tiên.



Lúc này Moira đang ở đâu? Nicholson đã làm gì cô ta? Chỉ cần cô còn sống.

.

.

Bobby đi xung quanh trại giam.

Trên lầu một nhiều phòng có ánh sáng đèn; dưới tầng trệt thì chỉ có một phòng.

Bobby bò tới dưới cửa sổ của căn phòng ấy.

Màn gió đã được che kín chỉ còn một khe hở nhỏ.

Bobby bám lấy gờ cửa sổ nhảy lên để nhìn vào bên trong.

Anh nhìn thấy bả vai và một cánh tay của một người đàn ông đang viết trên giấy.

Cùng lúc ấy người đàn ông xoay người, thay đổi lại cách ngồi và Bobby nhìn ra mặt người ấy theo chiều nghiêng: bác sĩ Nicholson.



Bobby có thời gian để quan sát kỹ ông ta.

Anh chú ý đến chiếc mũ to, cái cằm nhọn, cái tai nhỏ, dái tai dính vào má.

Anh nghe nói những người có kiểu tai như vậy thường là những người có tài đặc biệt.

Người bác sĩ vẫn viết… Đôi lúc ông ta ngừng lại như để suy nghĩ tìm một từ nào đó.

.

.

rồi ngòi bút lại tiếp tục lướt trên giấy.

Có lúc ông ta nhấc và lau mắt kính rồi lại kẹp lên mũi.

Cuối cùng Bobby nhảy xuống đất không một tiếng động.

Hình như Nicholson còn viết nữa.

Cần tranh thủ thời gian ấy để đi quan sát các nơi khác.



Một lần nữa.

anh đi xung quanh ngôi nhà và nhìn lên một ô cửa sổ để ngỏ trên lầu một.

Phòng này không có ánh sáng đèn; anh kết luận không có ai ở trong phòng này.

Một cây lớn có cành vươn ra trước cửa sổ ấy.

Một lát sau, Bobby trèo lên cây, tất cả đều tốt đẹp, anh giơ tay bám lấy gờ cửa sổ.

Cành cây mà Bobby đang ngồi bỗng nhiên gãy gục làm anh rơi xuống một cái hố.

Hố có nhiều lá cây nên anh không bị thương.

Cành cây này đã bị sâu ăn ruỗng từ lâu.

Bobby nghe thấy tiếng kêu của người bác sĩ và nhìn thấy cánh cửa phòng của hắn bật mở.

Bobby đứng lên và chạy đến chỗ tối gần cánh cửa nhà mà anh vừa đột nhập rồi nấp sau một lùm cây.



Anh nghe thấy tiếng người nói, tiếng chân chạy đến bên cành cây gãy.

Bobby bất động, nín thở.

Nếu chạy dọc theo con đường để ra ngoài cổng, thấy cổng bị mở toang thì chắc chắn họ cho rằng tên kẻ trộm đã cao chạy xa bay và không đi tìm kiếm nữa.

Lúc này thời gian trôi rất chậm và không ai đến bên anh cả.

Cuối cùng Bobby nghe thấy tiếng nói của Nicholson.

Anh không nghe rõ nên không biết hắn nói gì nhưng có tiếng trả lời:

- Tất cả không có gì suy xuyển, thưa ngài.

Tôi đã cho người đi tuần tiễu.



Dần dần tiếng động giảm bớt, ánh sáng tắt dần và mọi người trở vào trong nhà.

Bobby thận trọng rời khỏi chỗ ẩn nấp.

Anh vừa đi vừa lắng tai nghe.

Tất cả đều yên lặng.

Anh đi về phía ngôi nhà.

Và trong đêm tối, một vật nặng đập vào gáy anh.



Anh bất tỉnh và ngã xuống.

.