Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tại Sao Không Là EVANS - Chương 27

.

« Anh tôi bị sát hại » áng thứ sáu, chiếc xe Bentley màu xanh đậu trước khách sạn nhà ga ở Ambleveder.

Frankie đã gọi điện thoại cho Bobby dưới một cái tên giả, George Parker, báo tin cô đến dự phiên toà với tư cách là nhân chứng về cái chết của ông Henry Bassington

-ffrench và đi qua Ambleveder.



Không được trả lời, cô tới ngay khách sạn.



- Ông Parker ư, thưa cô?

- Người phục vụ khách sạn nhắc lại

- ở đây không có ai có tên như vậy.

Xin đợi một chút để tôi đi hỏi thêm.

Anh ta trở lại sau đó một vài phút.





- Ông Parker đến đây tối thứ tư.

Ông ấy để chiếc xắc lại và đi ngay.

Đồ đạc hãy còn ở đây nhưng không thấy ông ấy quay lại.

Gần như bị ngất đi, Frankie phải chống tay lên bàn.

Người phục vụ nhìn cô với vẻ lo ngại.



- Cô bị mệt ư?

Frankie lắc đầu:

- Không.

Ông ấy có nhắn lại điều gì không? Người ấy lại bỏ đi để sau đó trở lại và lắc đầu.





- Có một bức điện gửi cho ông ta.

Đó là tất cả.

Thấy vẻ mặt khác thường của Frankie người ấy hỏi.



- Cô có cần tôi giúp gì không?



- Ô! Không.

Cảm ơn.

Cô chỉ muốn ra đi ngay.

Cô lên xe và cho xe chạy về làng Staverley, đầu óc đầy những ý nghĩ trái ngược nhau.

Tại sao Bobby không quay lại khách sạn? Có hai lý do: hoặc là anh đang bám sát mục tiêu.

.

.

và mục tiêu ấy đã khiến anh phải đi xa Ambleveder.

.

.

hoặc là đã có một chuyện bất hạnh gì đó xảy đến với anh.



Chiếc Bentley bị xóc mạnh.

Ngay lúc ấy, Frankie lấy lại sự can đảm.

Thật là ngốc nghếch khi nghĩ tới điều đó, Bobby vẫn bình yên.

Anh đang theo đuổi một mục tiêu.

Đó là tất cả! Trong thâm tâm cô lại xuất hiện một câu hỏi khác.

Tại sao anh không để lại cho cô một vài chữ để cô yên tâm?

Câu trả lời không khó lắm, nhưng có thể chấp nhận được.

Anh thiếu thời gian và điều kiện.

Bobby không hình dung được Frankie lại lo lắng đến như vậy.

Tất cả sẽ tốt đẹp.

.

.

tại sao lại có những lo ngại vô ích kia chứ? Phiên toà diễn ra suôn sẻ.

Roger có mặt với tư cách là nhân chứng trước toà.

Bà Sylvia xinh đẹp trong chiếc khăn choàng màu đen cũng vậy.

Thủ tục được diễn ra đúng luật và nhanh chóng.

Mọi người đều biết và mến phục ông Henry Bassington

-ffrench và người ta cố gắng không làm tổn thương tình cảm của người vợ goá và em trai của người quá cố.



Frankie và Roger lên khai báo.

Cả bác sĩ Nicholson cũng vậy.

.

.

Người ta đọc lá thư vĩnh biệt của ông Henry và toà nhanh chóng kết luận: Tự sát trong khi tinh thần mất cân bằng.

Bản án vô tư và thường thấy như Spragge đã nói về cái chết của nhà tỷ phú John Savage.

Hai vụ tự sát trong một lúc điên rồ.

.

.

Hai cái chết này có liên quan gì với nhau không nhỉ?

Tuy nhiên cái chết của ông Henry không có gì phải nghi vấn trước mắt Frankie.

Cô đã là một nhân chứng.

Bobby hẳn phải từ bỏ ý nghĩ cho đây là một vụ giết người.

Chứng cứ vô can của bác sĩ Nicholson được củng cố bằng lời khai của người vợ goá.

Frankie và Roger là những người sau cùng rời khỏi phòng xử án.

Ông chánh án đã bắt tay và an ủi bà Sylvia Bassington

-ffrench.



- Frankie

- bà Sylvia nói

- cô có thư tới sáng hôm nay.

Xin lỗi, tôi về trước để nghỉ ngơi đôi chút, tôi vừa trải quá những giờ phút ghê rợn.



Bà rùng mình và rời khỏi toà án.

Bác sĩ Nicholson đi theo và khuyên bà nên dùng một viên thuốc an thần.

Frankie quay lại nhìn Roger đang đi sau mình.



- Bobby đã biến mất

- Cô báo tin.





- Biến mất?

- Phải.



- Tại sao?

Cô giải thích vắn tắt.



- Và từ sau đó người ta không thấy anh ta nữa ư?

- Không.

Anh nghĩ về chuyện này như thế nào?



- Không có gì là tốt cả.

Tim của Frankie đập rộn lên.



- Anh cho rằng.

.

.





- Ô! Không có gì là quan trọng đâu.

.

.

A! Ông bác sĩ đây rồi.

Nicholson nhẹ nhàng bước tới.

Ông ta tươi cười xoa tay.



- Cái đó diễn ra rất tốt.

.

.

Bác sĩ Davidson thật tuyệt vời.

May mắn là chúng ta có một ông chánh án như vậy.





- Đúng thế

- Frankie đáp lại một cách máy móc.



- Cái đó rất quan trọng, tiểu thư Frances.

Cách làm việc của toà án phụ thuộc vào ông chánh án.

Ông ta có quyền lực rộng và có thể tạo ra mọi khó khăn.

Lần này thì mọi việc đều trôi chảy.



- Một vở hài kịch được trình diễn tốt.



Ông Nicholson ngạc nhiên nhìn cô.



- Tôi hiểu tình cảm của tiểu thư Frances và tôi xin được chia sẻ với ý nghĩ ấy

- Roger nhấn mạnh

- Bác sĩ Nicholson, anh tôi bị sát hại.

Anh ta đứng sau ông bác sĩ nên không thấy được phản ứng của ông này.

Chỉ một mình Frankie là thấy rõ.





- Tôi biết rõ điều tôi muốn nói

- Roger nói tiếp

- Luật pháp có thể có ý kiến khác về cái chết, mặc dù đây là một vụ giết người.

Những kẻ gây tội ác đê tiện làm cho anh tôi trở thành nghiện ngập tức là đã giết anh tôi chẳng khác gì việc cắm dao vào gáy anh ấy.

Anh ta tiến lên một vài bước, nhìn thẳng vào mắt người bác sĩ.



- Sẽ đến lượt chúng.



Bác sĩ Nicholson lắc đầu.



- Đến đây thì chúng ta đồng ý với nhau

- ông ta nói

- Tôi biết rõ hơn ông về tình trạng nghiện ma tuý của ông Henry Bassington

-ffrench và kẻ đẩy ông ấy vào vòng nghiện ngập đã phạm vào một tội các ghê tởm.

Những ý kiến lộn xộn quay cuồng trong óc Frankie.

"Có thể không phải là ông ta

- Cô tự nhủ

- Chứng cứ vô can của ông ta không chỉ căn cứ vào lời của bà Sylvia.

Trong trường hợp ấy.

.

.

"

Khi cô ngẩng mặt lên thì ông Nicholson hỏi cô:

- Cô về đây bằng xe hơi chứ, tiểu thư Frances? Lần này thì không gặp tai nạn, đúng không?

- Không.

Lái xe là một nghề chuyên môn mà tôi không ham lắm.

Còn ông?

Đôi mi mắt của ông Nicholson rung lên.



- Chắc rằng lần này người tài xế của cô cầm lái?

- Người lái xe của tôi mất tích rồi

- Frankie nói và nhìn thẳng vào mắt người bác sĩ.





- Thế ư?

- Lần cuối cùng người ta nhìn thấy anh ấy là ở trên đường tới lâu đài La Grauge.

Nicholson nhướn mắt lên.





- Thật là lạ lùng.

.

.

ai lôi kéo anh ta tới đây?

- Tôi chỉ biết lần cuối cùng người ta thấy anh ta ở đấy.



- Cô coi đây là một tấn thảm kịch và cô đã quá chú ý đến những lời ngồi lê đôi mách trong làng.

Ở đây người ta đặt ra nhiều chuyện giật gân.

Tôi còn được nghe nói người tài xế của cô đứng nói chuyện với vợ tôi ngoài bờ sông nữa kia.

.

.

Đấy là một người được giáo dục tốt, đúng không?

"Thế đấy

- Frankie nghĩ

- Bây giờ ông ta muốn nói vợ ông đã đi với người tài xế rồi.

Mình thấy rõ mánh khoé của ông ta".

Cô nói:

- Hawkins ít được giáo dục so với những người lái xe khác.



Nicholson quay sang Roger.



- Bây giờ thì tôi phải đi.

Chúc ông và bà Sylvia mạnh khoẻ.

Roger đưa ông ta vào phòng xép.

Frankie đi theo.

Cô thấy trên bàn có hai phong thư đề tên mình.

Một bì có một hoá đơn.

Bì kia.

.

.



Tim cô đập rộn lên.

Cô nhận ra nét chữ của Bobby.

Nicholson và Roger đã ra khỏi cửa.

Cô mở phong bì và đọc:

Frankie thân mến.

Cuối cùng thì tôi đã có được mục liêu.

Hãy đến gặp tôi càng nhanh càng tốt ở Cllipping Somerton.

Hãy tới đây bằng xe lửa.

Chiếc Bentley của cô dễ bị chú ý.

Xe lửa thì không thuận tiện lắm, nhưng cố gắng tới nơi không chậm trễ.

Tới một ngôi nhà có tên là Tudor Cottaga.

Tôi sẽ giải thích sau.

Không hỏi ai về đường xá.

Cô rõ chưa? Không được nói chuyện này với ai.

Với bất cứ ai! Người bạn thân thiết của cô.



Bobby.

Frankie vò nát bức thư trên tay.

Mọi việc đều tốt đẹp.

Bobby bình an vô sự.

Anh đang bám sát mục tiêu.

Một sự trùng hợp kỳ lạ.

Đây cũng là mục tiêu của Frankie.

Cô đã tới Somerset House để hỏi về bản di chúc của ông John Savage.

Rose Emily Templeton được coi là vợ của Edgar Templeton cũng ở ngôi nhà có tên là Tudor Cottage ở Chipping Somerton.

Hơn nữa cái tên Chipping Somerton được ghi trên tấm bản đồ đường sắt trong ngôi nhà vắng của vợ chồng Cayman ở Saint

-Leonard's Gardens.

Vợ chồng nhà Cayman đã tới Chipping Somerton.



Tất cả đều ăn khớp với nhau.

Hai người sắp tới đích.

Roger Bassington

-ffrench đến bên Frankie.



- Thư của cô có tin gì mới không?

Cô ngập ngừng.

Chắc chắn là Bobby không nghĩ đến Roger khi anh nhấn mạnh không nói chuyện này với ai.

Cô nhớ lại những chữ gạch chân.

.

.

cô cũng nhớ lại những nghi vấn của Bobby.

.

.

Nếu đúng thì Roger sẽ phản bội lại họ.

Cô không dám nói với Roger chuyện này.

Frankie trả lời:



- Không, không có gì quan trọng.

Hai mươi bốn tiếng đồng hồ sau đó cô lấy làm tiếc về quyết định ấy.

Cô cũng đã tiếc là mình làm đúng lời dặn của Bobby là để chiếc Betley ở lâu đài Merroway để đi bằng xe lửa.

Theo đương chim bay thì Chipping Somerton không xa lắm, nhưng đi xe lửa thì ba lần chuyển tàu, mỗi lần phải đợi rất lâu trong những ga xép ở nông thôn.

Kiểu giao thông này không thích hợp với cô gái, nhưng phải công nhận là Bobby có lý khi nói chiếc Bentley của cô rất dễ bị chú ý.



Trời đã tối khi xe lửa của Frankie đến ga Chipping Somerton.

Mưa rơi, cô phải kéo cổ áo khoác lên và lên đường.

Đường dễ nhận ra.

Cô gái đã nhìn thấy ánh sáng trong làng khi rẽ trái và lên dốc.

Tới đầu dốc, rẽ phải, cô thấy lơ thơ dưới chân đồi mấy nóc nhà trong đó có một ngôi có hàng rào bằng gỗ rào xung quanh.

Cô bật diêm lên soi thấy có hàng chữ: Tudor Cottage.

Không có ai ở gần đấy.

Frankie kéo then cửa và bước vào.

Đi qua rặng thông, cô lờ mờ thấy ngôi nhà nấp sau một thân cây, cô nhìn thấy cửa ra vào.

Tim đập mạnh, cô làm giả tiếng cú kêu.

Một vài phút trôi qua, vẫn không thấy có chuyện gì xảy ra.

Cô kêu một lần nữa.



Cánh cửa ngôi nhà bật mở và cô thấy một bóng người trong bộ đồng phục tài xế thận trọng nhìn ra.

Người ấy ra hiệu cho cô vào trong nhà rồi biến mất, để ngỏ cửa đằng sau.

Frankie rời chỗ ẩn nấp, chạy vào trong nhà.

Bước qua ngưỡng cửa, tới một phòng xép tối om, nhìn xung quanh rồi cô gọi to:

- Bobby!

Cô ngồi thấy một mùi lạ vừa nặng vừa hắc.

Đúng lúc cô tự nhủ "Clô

-rô

-phoóc" thì hai bàn tay rắn chắc túm lấy vai cô.

Cô định kêu lên thì một mảnh vải ướt bịt lấy miệng cô.

Cô chống cự một cách vô vọng.

.

.

thất bại.

.

.

cô yếu dần đi, tiếng o o bên tai và cô có cảm giác như mình bị ngạt thở.

Cuối cùng cô ngất đi.

.