Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tâm Can - Chương 1

Chương 1.

Cô và Trịnh Phiên Nhiên sao có thể được xem là cặp tình nhân cơ chứ? Ngay cả bạn bè bình thường còn không bằng, có cần mới đáp ứng, âu cũng chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi. Trịnh Phiên Nhiên, ba mươi hai tuổi, là con trai duy nhất của Tập đoàn Bất động sản thuộc một gia tộc lớn của thành phố G, kiêm Chủ tịch Hội đồng quản trị nắm giữ toàn bộ cổ phiếu tập đoàn ZIC. Cố Trầm Trầm thầm nghĩ, trước bối cảnh như thế, một chàng trai đột nhiên bỏ về nước khi chương trình học sắp kết thúc cũng chẳng có gì đáng tiếc, mà ngược lại hoàn toàn xứng đáng. Cửa sổ sát sàn lõng bõng nước của nhà ăn đang mở, gió nhè nhẹ thổi qua mặt nước, đem lại cảm giác dịu dàng êm ái. Cố Trầm Trầm nhấp một ngụm cà phê, cô ta nghiêng nghiêng đầu một cách đáng yêu: “Hình như nãy giờ toàn em luyên thuyên, có phải là ồn ào lắm không anh?”

Mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ hoa văn, phủ lên vai người con trai đang ngồi đối diện, ánh sáng rọi trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú ấy hắt xuống thành cái bóng mờ mờ tỏ tỏ, giống như một bức tượng điêu khắc sống, khóe môi cũng đủ khiến anh trở thành một tên yêu quái làm điên đảo chúng sinh, thêm giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm khiến người ta dễ lay động hơn cả vẻ đẹp bên ngoài: “Sao có thể như thế được? Cô Cố thật hài hước và thú vị, tôi đang nghe rất nhập tâm mà.” Nghe anh nói, Cố Trầm Trầm thấy tim mình đập loạn xạ: “Thật đấy, bố mẹ lúc nào cũng bảo em nói nhiều… Hay anh gọi em là Trầm Trầm đi, em cũng gọi anh là Trịnh Phiên Nhiên, được không?” Trong lòng Cố Trầm Trầm có chút xúc động, lúc này cô ta có những cử chỉ tinh nghịch nhưng lại vụng về. Bàn cà phê không đủ lớn, từng cơn gió nhẹ cuốn theo hương cà phê xộc vào mũi Trịnh Phiên Nhiên, một hương vị thanh tao, rất tự nhiên. Anh nhẹ nhàng ngả người ra phía sau, một động tác đơn giản như thế, nhưng đặt trên người anh lại vô cùng nho nhã, cùng điệu cười mỉm mê đắm lòng người. Mặt Trầm Trầm chợt đỏ ửng lên, thậm chí anh còn chưa trả lời, cô ta cũng chẳng thèm để ý. Người quản lý nhà hàng tiến lại gần, cúi gập người vẻ cung kính, nói với Trịnh Phiên Nhiên: “Thiếu gia, cô Tân đến rồi.”

Trịnh Phiên Nhiên tỏ ra hờ hững, đưa tay cầm cốc cà phê chưa uống, mặt không biểu lộ sắc thái, gật gật đầu. Cố Trầm Trầm thưởng thức cốc hồng trà, mặt lạnh băng. Cô ta biết người con gái họ Tân đó, là do sau khi về nước, suốt ngày cô ta được mẹ là bà Cố nói về người nhà Tân Cam, thậm chí còn không ít lần nhắc đến Trịnh Phiên Nhiên. Ngay sau đó, một bóng dáng mảnh mai đi đến, chiếc váy đỏ thời trang nhất mà ngay cả Châu u cũng chưa xuất hiện, dáng người trẻ trung xinh đẹp đến mùa xuân cũng không sánh bằng. Mặc dù đã nhiều lần được nhìn qua ảnh, nhưng hôm nay khi nhìn thấy tận mắt, Trầm Trầm vẫn cảm thấy rất ngưỡng mộ. Thảo nào, người như Trịnh Phiên Nhiên mà bao nhiêu năm rồi vẫn không hề chán cô ấy.

Hôm nay Tân Cam rất bận, khi Trầm Trầm và Trịnh Phiên Nhiên đang uống trà chiều thì cô vẫn còn chưa ăn trưa, sau khi ngồi xuống, cô lập tức gọi một suất cơm. Vì sự có mặt của Trịnh Phiên Nhiên nên cả đội ngũ đầu bếp của nhà hàng đều tập trung ở bếp chờ lệnh, ngay lập tức thức ăn được mang đến. Mùi thơm của gà rán cùng tiếng leng keng của bát đĩa sắt va vào nhau, đặc biệt vị dầu kèm mùi ớt lan tỏa khắp bàn, Trầm Trầm ngồi ngay cửa sổ, cô ta hít một hơi, lấy tay che miệng, hai má ửng hồng. “Xin lỗi nhé!” Tân Cam vừa ăn vừa nói: “Cô không ăn được cay à?” Đôi mắt Cố Trầm Trầm long lanh, cô ta trả lời một cách lịch sự: “Vâng, tôi không thích mùi vị nồng!” Quan sát thấy hình như Trịnh Phiên Nhiên cũng không thích lắm, Trầm Trầm rút khăn ăn che miệng, nhân tiện liếc trộm anh, quả nhiên thấy anh cũng đang săm soi món ăn cũng như người đang ngồi ăn.

Lúc này, Tân Cam đang cố gắng ăn nhanh, không hề biểu lộ cảm xúc gì. Cô chăm chú ăn, còn Trầm Trầm và Trịnh Phiên Nhiên tiếp tục nói chuyện vui vẻ. Nói là đang nói chuyện nhưng thật ra chỉ mỗi mình Trầm Trầm độc thoại, còn Trịnh Phiên Nhiên vẫn giữ phong thái ấy, rõ ràng ngồi nửa tiếng đồng hồ rồi nhưng cũng chỉ nói được hai lần “ừ” và lắc đầu một lần, điều này càng làm cho Trầm Trầm thấy hứng thú, và hình như cô ta không hề cảm thấy nhạt nhẽo. Tân Cam vừa ăn vừa nghe giọng nói thanh thoát của Trầm Trầm khiến cô thấy ngon miệng hơn, khuôn mặt như sắp bị vùi vào giữa đĩa cơm đầy dầu mỡ. Thỉnh thoảng, Trịnh Phiên Nhiên liếc cô vài cái, nhưng cô không hề ngẩng lên, cuối cùng anh với tay đẩy đĩa cơm ra. Tân Cam với đôi môi sưng vù vì ớt cay, gõ gõ bàn ra vẻ không vừa ý, nhưng Trịnh Phiên Nhiên không nói gì, chỉ cười mà không nhìn cô, cho đến lúc cô phát cáu không biết làm thế nào, đành lấy cốc nước lên uống.

Sự thân mật kiểu khó hiểu ấy của hai người, Trầm Trầm trước nay chưa hề gặp. Lúc ra về, cô ta bất cẩn bị sái một bên chân. Cô ta nghiêng người về phía Trịnh Phiên Nhiên, anh lập tức đưa tay ra đỡ. “Cẩn thận.” Anh ân cần nhắc nhở. “Cảm ơn. Xin lỗi anh!” Cố Trầm Trầm vịn người vào cánh tay anh, cúi đầu lí nhí nói. Trịnh Phiên Nhiên cười thật dịu dàng. Lúc sau, anh ra hiệu cho nhân viên đem giấy bút đến đưa cho cô ta. Cố Trầm Trầm cười thẹn thùng, viết số điện thoại của mình lên giấy.

Trịnh Phiên Nhiên cười lay động lòng người: “Không, tôi cần tên loại nước hoa cô đang dùng.” Cố Trầm Trầm thấy hơi bất ngờ, viết nhanh tên tiếng Pháp với nét chữ rất đẹp. Tân Cam đứng bên cạnh liếc nhìn, sau đó ngước mặt lên trời thầm nghĩ… “Ái chà, cô Trầm Trầm sái chân này quả thật không vừa.” Không ngờ, khi Trầm Trầm vừa bước lên xe, Trịnh Phiên Nhiên liền cởi chiếc áo vest hàng hiệu được làm bằng tay ra cùng với tờ giấy Trầm Trầm vừa viết vứt cho chú Trần, “Mua lại nhãn hiệu này, đừng để tôi phải ngửi thêm mùi này một lần nào nữa.”

Chú Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên, ung dung trả lời: “Vâng.” Tân Cam tỏ vẻ khẳng khái, sau đó bị lôi vào xe. Trịnh Phiên Nhiên khó chịu kéo căng cà vạt, Tân Cam liếc nhìn chiếc cà vạt càng lúc càng thít chặt hơn, cô đành quay sang giúp anh cởi ra. Lúc này, khuôn mặt anh có vẻ dễ chịu hơn nhiều.

“Tháng này mấy lần rồi?” Tân Cam thấy tâm trạng Trịnh Phiên Nhiên tốt hơn một chút, liền mạo muội hỏi. “… Lần thứ tư.” Trịnh Phiên Nhiên cười phá lên. “Tốt quá còn gì, mối quan hệ giữa nhà họ Cố và họ Trịnh rất tốt mà.” Tân Cam nhìn chăm chăm vào điệu cười của anh: “À đúng rồi, anh vội vàng gọi em đến, phải chăng là có tin gì tốt cho Tống thị?”

Trịnh Phiên Nhiên chỉnh trang lại áo quần cho ngay ngắn, gõ gõ ngón tay giữa vào đầu gối, lúc sau mới trả lời: “Không có.” “Hả?” Tân Cam ngạc nhiên, thốt lên: “Thế anh gọi em đến đây làm gì? Muốn gọi em đến chiêm ngưỡng cảnh đại thiếu gia nhà họ Trịnh tình tứ thế nào à?” Trịnh Phiên Nhiên quay sang, cười phá lên, hỏi ngược lại: “Em nói thử xem?”

“Em nói…” Không khí trong xe càng lúc càng căng thẳng, chú Trần ngồi trước vờ ho nhẹ một tiếng, Tân Cam vuốt vuốt tóc: “Anh chắc chắn sẽ không làm những việc ấu trĩ như thế đâu nhỉ?” Trịnh Phiên Nhiên tỏ ra hờ hững, rồi đột nhiên lớn tiếng ra lệnh: “Xuống xe!”

“Này!” Tân Cam phản bác: “Thế rốt cuộc khoản tiền đó lúc nào mới có?! Em đang sốt ruột đợi đây!” “Thế à?” Trịnh Phiên Nhiên giơ tay kéo cô thả xuống xe: “Thật đáng tiếc, một đồng anh cũng không muốn đưa cho em.” Tân Cam bám theo chiếc xe nhưng cửa xe không mở: “Lần nào cũng thế! Anh thật trẻ con quá đấy!”

“Buông tay ra.” Tân Cam lì lợm, cô với tay chụp được chiếc cà vạt của anh, Trịnh Phiên Nhiên dùng tay hất cô ra, sau đó ra lệnh: “Lái xe đi!” Chiếc Bentley đen hất tung làn khói bụi rồi khuất dần.

Món cơm gà vừa cay vừa ngấy làm Tân Cam cả đêm không ngủ được. Sáng sớm hôm sau, vừa bước vào phòng làm việc thì được thông báo Cố Trầm Trầm đang ở phòng khách đợi cô, trong khi bụng vẫn còn khó chịu như kiểu thức ăn chưa được tiêu hóa hết. Cố Trầm Trầm hôm nay cũng mặc trang phục màu xanh nhạt, lại cùng nhãn hiệu với Tân Cam, ngoài váy dài và áo khoác có kiểu dáng khác nhau, còn chất vải đều giống, hai người ngớ ra nhìn nhau một lúc. Thật ra hôm qua ngay từ cái nhìn đầu tiên, Tân Cam đã phát hiện ra, dáng người và cách ăn mặc của Trầm Trầm rất giống mình. Lúc đấy trong lòng cô khó chịu thầm nghĩ: “Có một số người đúng là chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ.” “Cô Cố tìm tôi có việc gì thế?” Tân Cam ra hiệu cho thư ký lui ra.

Cố Trầm Trầm ngồi xuống, tiện tay với lấy cái danh thiếp, đọc thầm rồi phá lên cười, “Tổng Giám đốc của Tống thị… Cô không phải do bà Tống tiền nhiệm và một người đàn ông khác sinh ra sao? Xem ra, nhà họ Tống đối với cô cũng không tệ nhỉ?!” Tân Cam không quan tâm, cười nói: “Nhà họ Tống còn có một cô con gái, là con bà Tống bây giờ, lớn bằng cô, nhưng hư hỏng hơn cô nhiều.” “Là ý gì chứ?” Cố Trầm Trầm nghiêng nghiêng đầu, tỏ vẻ ngây thơ.

“Nghĩa là ngay cả cô ấy, tôi còn có thể chung sống trong nhiều năm, thì cho dù cô có vận hết công lực cũng chẳng làm gì được tôi đâu.” Tân Cam cười rồi nói thầm: “Chịu khó đi, cô nương à!” Cô chợt nghĩ, cô gái trước mặt này còn dịu dàng hơn Nhã Kỳ nhiều. Cố Trầm Trầm không cười, cô ta do dự một lúc rồi nói: “Quả thực tôi không hiểu cô đang nói lòng vòng cái gì nữa.” Lúc này cô ta hoàn toàn không giống hình ảnh hiền thục, ngây thơ hôm qua khi ngồi trước mặt Trịnh Phiên Nhiên: “Chú Trịnh luôn phản đối cô và Trịnh Phiên Nhiên qua lại, hơn nữa với thân phận của cô, tuyệt đối không thể bước chân vào nhà họ Trịnh được. Nghe đây, tôi biết gần đây bố tôi hay làm khó nhà Tống thị các người, nhưng chỉ cần cô đồng ý tránh xa Trịnh Phiên Nhiên, tôi bảo đảm sẽ thuyết phục bố tôi bỏ qua cho các người.” Tân Cam cố nén cười, “ồ” một tiếng vẻ như không có gì. Nhìn dáng vẻ nghiêm trọng của Trầm Trầm, thực sự Tân Cam không nhịn được, bèn trả lời: “Nhưng sao tôi phải tránh xa nhỉ? Cái Trịnh Phiên Nhiên có là tiền, anh ấy sẽ để tâm đến tôi.”

Quả đúng như cô dự đoán, Trầm Trầm cười một cách lạnh lùng. “Để tâm đến cô? Cô thật hài hước! Chẳng lẽ cô không có não à? Nếu không có cam kết của chú Trịnh thì bố tôi có làm rùm beng và đối đầu với Tống thị không? Nếu lần này Trịnh Phiên Nhiên giúp cô, rõ ràng là ngang nhiên đối địch với chú Trịnh, người nhà họ Trịnh sống chết có nhau, quan hệ rất tốt, chẳng lẽ cô không biết sao? Bây giờ giữa cô và anh ấy chưa rõ trắng đen, liệu mà sớm thức tỉnh đi!” “Cô có vẻ hiểu kỹ nội tình nhỉ?” Tân Cam ra vẻ khen ngợi: “Nhưng cô cũng nên biết một điều, chú Trịnh của cô đang tích cực tìm người mai mối cho Trịnh Phiên Nhiên, cô ngồi đấy mà đợi nhé!”

Cố Trầm Trầm trả lời lạnh lùng: “Vậy tốt nhất cô đừng đặt tôi ngang hàng với những người phụ nữ đó.” Tân Cam nở nụ cười nham hiểm: “Dựa vào cái gì? Dựa vào cô là con gái nhà họ Cố à? Tôi nói cho cô biết, toàn bộ gia sản nhà họ Cố và họ Trịnh cộng lại cũng không sánh bằng một mình Trịnh Phiên Nhiên đâu. Hay là dựa vào cái mặt dày của cô?” Đột nhiên cô lấy cái gương đang để trên bàn quay sang Cố Trầm Trầm, nói: “Cô tưởng cô giống tôi được mấy phần, cho dù cô có đê tiện can tâm tình nguyện khóc lóc xin thế thân thì Trịnh Phiên Nhiên cũng không phải là người không nhận ra khuôn mặt giả tạo của cô đâu.” Khuôn mặt trong gương và khuôn mặt bên cạnh ngũ quan thì giống nhau, nhưng khuôn mặt bên cạnh ấy không có chỗ nào là không sắc nét, còn khuôn mặt trong gương… Cố Trầm Trầm nhìn vào gương, ngay lập tức lấy tay che lại.

“Choang!” Tân Cam đột nhiên vứt gương xuống đất khiến Trầm Trầm sợ xanh mặt. Tân Cam cười nhếch môi: “Nếu cô thực sự muốn làm đồ đê tiện thì khuyên cô nên học bố cô ấy, quỳ xuống chân Trịnh An Đồng sủa vài tiếng… Như cô nói đấy, người nhà nhà họ Trịnh quan hệ rất tốt, dù sao nếu cô phục vụ ông Trịnh An Đồng chu đáo, chắc chắn ông ấy sẽ thưởng cho cô nhiều hơn tôi đấy. Cô về đi, lúc nào leo được lên giường của Trịnh Phiên Nhiên thì đến tìm tôi sủa cũng chưa muộn.” Cố Trầm Trầm vịn vào bàn đứng dậy, không nói nổi lời nào, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn bật khóc vì cảm thấy nhục nhã. Tân Cam tỏ ra thích thú, cô còn thổi sáo nhìn theo bóng dáng cô gái đang đi khập khiễng, tự nhiên cảm thấy hơi cụt hứng.

Chà chà, giá mà Trịnh Phiên Nhiên cũng dễ đối phó như thế thì tốt quá. Tối hôm đó, cô đến chỗ Trịnh Phiên Nhiên, lúc này anh đang tắm. Chú Trần đưa cho cô một cốc sữa, thông báo tình hình với cô: “Bên kia vừa điện thoại đến, nghe có vẻ như bị oan ức điều gì ấy.” Tân Cam lim dim cười khẩy, trong lòng chợt nghĩ, cô Cố Trầm Trầm này cũng nhanh tay gớm nhỉ.

“Nhưng cũng lạ, sau khi thiếu gia cúp máy, tâm trạng có vẻ rất vui.” Chú Trần xoa xoa cây gậy, liếc nhìn cô. Tân Cam vẫn chưa kịp nuốt sữa, nghe xong suýt bị phun ra ngoài. Chú Trần giả như không có chuyện gì rồi rút lui, đúng lúc đó Trịnh Phiên Nhiên đi từ phòng tắm ra, lấy cái khăn chụp đầu ném vào mặt cô, Tân Cam phun luôn ngụm sữa vừa mới uống.

Anh chau mày: “Em cũng thật nhẫn tâm.” Tân Cam lặng lẽ lôi chiếc khăn ra, đi theo anh vào phòng ngủ. Trịnh Phiên Nhiên ngồi xuống sofa, cô quỳ xuống lấy khăn lau khô đầu cho anh. Tâm trạng Trịnh Phiên Nhiên quả thật rất tốt, véo véo mông cô, nói: “Chẳng phải bận tối mắt tối mũi sao, còn có thời gian đến đây cơ à?” Giọng cô vang trên đầu anh, cách có một tấm khăn mà nghe chẳng thấy chút chân thành nào: “Em nhớ anh!” Anh im lặng giây lát rồi với tay kéo cô ra trước mặt, nhìn một cách lạnh lùng. Tân Cam bám lấy vai anh, tiến lại gần, gần đến mức hai mũi chạm vào nhau, cô cố ý áp sát môi anh, thở ra từng tiếng một, đôi tay không bị ngăn lại cứ thế tiến vào chiếc áo tắm rộng thùng thình anh đang mặc, men theo vòm ngực đang lấm tấm nước rồi từ từ xuống dần phía dưới.

Trịnh Phiên Nhiên nắm chặt tay cô, giữ lại rồi cười nói: “Em làm cái gì thế?” Rõ ràng biết rồi còn hỏi. Tân Cam nhìn anh âu yếm, bàn tay không thọc sâu vào chiếc áo tắm nữa. Trịnh Phiên Nhiên hắng giọng, ép sát người và giữ chặt ngón tay cô, ánh mắt anh càng lúc càng sâu thẳm. “Anh trai.” Cô nhẹ nhàng cắn môi anh, ánh mắt trong sáng ngây thơ: “Đây là cái gì thế?”

Trịnh Phiên Nhiên ép sát vào người cô, cười thì thầm bên tai cô, mặt Tân Cam đỏ ửng, thu tay lại, cố ý tỏ ra thẹn thùng nhìn anh, “Em không…” Nói xong cô giả vờ rút lui, nhưng bị anh giữ chặt, lập tức đè cô lên sofa. “Đừng… bỏ em ra!” Đôi chân dài, trắng muốt của cô vắt lên tấm lưng cường tráng của anh, cô diễn nhìn rất thật. Trịnh Phiên Nhiên càng lúc càng hăng, sau vài lần cô không chịu được nữa, diễn không nổi nữa, hơi thở khàn khàn yếu ớt như cầu khẩn: “… Ý em là, anh không thể… không thể nhẹ một chút được à?!”

Anh cười nhẹ, đẩy cô lên trên, không biết nước ở trên tóc anh rớt xuống hay mồ hôi trên mặt cô, chảy xuống như nước mắt. “Hết hứng rồi… Tưởng tiền của anh dễ lấy chắc?” Tân Cam ngớ người, đôi mắt long lanh đang say tình, ẩm ướt như sương mù sáng sớm mùa xuân, lúc này đột nhiên lại trắng xóa như tuyết mùa đông.

Trịnh Phiên Nhiên bị đôi mắt chằm chằm của cô làm cho tức giận, anh cắn vào ngực cô như đay nghiến, người cô run lên, càng muốn quên đi nỗi giận, anh càng tiếp tục mạnh hơn. Tân Cam âm thầm chịu đựng một lúc lâu, cuối cùng cũng bị đánh tan tác bởi kỹ xảo và sức mạnh của anh, cô rên rỉ đau đớn, trong lúc hoảng loạn, cô cắn răng, đột nhiên choàng lấy cổ anh, thì thầm bên tai anh với giọng chán ghét: “Cám ơn cái ân huệ của anh…” “Em… chết… đi!” Trịnh Phiên Nhiên đứng phắt dậy, nhắm mắt nham hiểm, từng từ, từng từ một gằn giọng lạnh lùng. Đôi mắt cô nhướn lên, ra vẻ khiêu khích anh. Đêm đó nằm bên anh trằn trọc, thở dài quá nửa đêm, Tân Cam lúc này có muốn chết cũng không được.

Trong lúc mê sảng, nghĩ đến lời của Cố Trầm Trầm, cô chợt muốn bật cười cho chính mình… Cô và Trịnh Trịnh Phiên Nhiên làm sao có thể được xem là cặp tình nhân cơ chứ? Ngay cả bạn bè bình thường còn không bằng, có cần mới đáp ứng, âu cũng chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi. Tuy cảm xúc rất hỗn loạn, nhưng Trịnh Phiên Nhiên là con người phóng khoáng và uy tín, ngày thứ hai, tiền của ZIC được chuyển đến, Tống thị với cục diện sắp bị Cố Vệ Quốc đánh, đột ngột thay đổi tình thế. Giải quyết được nguy kịch lại có thể thở phào nhẹ nhõm, Tân Cam cuối cùng cũng có thời gian nghỉ ngơi. Cô quyết định về nhà ăn cơm tối, nhưng chưa bước vào cửa đã nghe thấy giọng chua như dấm của Nhã Kỳ vang lên, bà Tống nhẹ nhàng trách móc: “Nhã Kỳ, dịu dàng một chút đi con!” Nhã Kỳ càng lớn tiếng hơn: “Con đang vui!”

“Đợi bố con về, xem con còn dám hung hăng thế nữa không?” “Mẹ…” Đúng lúc này, Tân Cam bước vào nhà, vừa xoa xoa tay, cô vội vàng đòi uống một cốc trà nóng.

“Bên ngoài lạnh lắm à?” Nhã Kỳ cười với vẻ tò mò. “Nhiệt độ cũng bình thường.” Tân Cam vừa uống trà vừa thư thái nói: “Bị giọng nói chua như dấm của em làm cho nổi da gà thôi.” Tống Nhã Kỳ không nói gì, ném mạnh chiếc gối vào người cô.

“Nhã Kỳ!” Bà Tống sầm mặt lại, mắng thái độ vô lễ của cô con gái. Nhã Kỳ tính khí nóng nảy, không kìm chế được cảm xúc, từ nhỏ đến lớn Tân Cam luôn phải nhường nhịn. Nhã Kỳ bị mẹ mắng, mặt hầm hầm bỏ lên lầu. Hôm nay không biết có chuyện gì vui mà bà Tống lại tỏ ra rất ôn hòa: “Tiểu Tân à, sao hôm nay con có thời gian về nhà ăn cơm vậy?”

Tân Cam hớp một ngụm trà vừa ngon vừa thơm, như con mèo lười, cô ngả người ra sofa, cười thầm không nói gì. Bà Tống nhìn thấy bộ dạng cô như thế này nhiều lần rồi, nhưng bình thường cô toàn trốn đi nơi khác, hôm nay không biết vì sao lại vui ra mặt như thế, “Đi lên tắm rửa rồi thay quần áo đi, hôm nay nhà mình có khách đấy.” Tân Cam chợt thấy tim đập mạnh, vừa thổi trà vừa khẽ hỏi: “Là ai đến thế ạ?”

“Không liên quan gì đến con.” Bà trả lời vẻ lạnh lùng, nhìn cô cười rồi quay lưng bỏ đi. Quả nhiên là không liên quan gì đến cô… Khách là đối tượng mai mối của con gái nhà họ Tống. Lúc Nhã Kỳ đem thức ăn lên, ngẩng đầu liếc nhìn đối phương, liền bị bà Tống đá cho một cái. Vừa lúc Tống Nghiệp Hàng cũng về đến, ông nâng cốc với khách, cả khách lẫn chủ đều tỏ ra rất vui vẻ. “Nào, Nghiệp Hàng, tôi kính ông một ly!” Trịnh An Đồng nâng cốc nói với Tống Nghiệp Hàng: “Chúng ta quen nhau cũng được ba mươi năm rồi nhỉ? Đều là bạn cũ cả, không ngờ lại có cái duyên phận này!”

Tống Nghiệp Hàng vội vàng nói: “Không dám. Nhã Kỳ nhà chúng tôi được chiều chuộng quá nên bướng bỉnh lắm, sau này có chỗ nào chưa được, phiền ông và Trịnh Phiên Nhiên chỉ bảo thêm!” Trịnh Phiên Nhiên nâng cốc với vẻ nho nhã, cười lịch sự: “Bác Tống khách sáo quá rồi.” Chiếc khuy áo mã não chạm khảm hình ngôi sao trên cổ tay anh lộ ra, lấp lánh dưới ánh đèn, cùng mùi thơm ngọt ngào của rượu vang đỏ, tạo nên một màu sắc tuyệt vời, hấp dẫn tất cả những người đang có mặt tại đó. Chỉ có Tân Cam không nhìn anh, cúi gằm mặt xuống, xé miếng thịt bò thành từng mảnh vụn.

Bỗng một cái chân nhẹ nhàng cọ cọ vào chân cô, cô ngẩng đầu, anh nâng cốc không nói một lời, cười ma quái. Đúng là đồ đê tiện! Tân Cam không thèm nhìn anh, tiếp tục ngồi xé vụn miếng thịt, cái chân đó lại càng cố ý đưa lên trên, đưa vào váy cô, cô cũng không thèm quan tâm, đôi giày cao gót đạp mạnh vào chân anh. Với cú đá mạnh đó, Tân Cam cảm thấy hả dạ, nhưng Trịnh Phiên Nhiên vẫn ung dung ngồi uống rượu, thản nhiên như không có chuyện gì.

Trịnh An Đồng ngồi bên phải Trịnh Phiên Nhiên, đang định đưa đồ ăn lên miệng thì vô cớ bị một cái chân đạp vào, chiếc dĩa bóng loáng đâm thẳng vào miệng ông, máu phun ra… Tân Cam đứng dậy vội vàng nói: “Xin lỗi”, rồi nhanh chóng chạy lên lầu. Vừa bước vào phòng thì bị một người bám theo đằng sau giữ cô lại ở cửa. “Phòng em thơm quá nhỉ?” Anh chặn cô lại, nói nhỏ bên tai cô. Tân Cam quay đầu lại: “Có cần em viết tên nhãn hiệu cho anh không?”

“Được thôi.” Anh lắc nhẹ đầu, giọng điệu vui vẻ của anh làm cho Tân Cam cảm thấy ghê tởm: “Anh sẽ mua tặng em.” Tân Cam xoay đầu: “Em ghê tởm đến nổi da gà đây này.” “Ồ, để anh kiểm tra xem nào.”

“Trịnh Phiên Nhiên!” Tân Cam đẩy mạnh anh ra, Trịnh Phiên Nhiên bị xô vào cửa kêu “rầm” một cái, nhưng vẫn nhìn cô với vẻ phấn khích: “Sao thế? Giận rồi à?” Tân Cam thở dài cố nhịn, cô cố cười thật tươi: “Sao em phải giận chứ?” “Đúng rồi, sao em phải giận chứ?” Anh thở dài cười mỉm: “Nhưng lần nào gọi tên anh như vừa nãy cũng đều chứng tỏ em đang giận còn gì.”

“Nhưng lần này thật sự không có.” Tân Cam cười đáng yêu, nhìn chằm chằm vào mắt anh, “Tiền cũng lấy được rồi, vui vẻ cũng vui vẻ rồi, cả người và của của Tổng Giám đốc Trịnh đều mất rồi, em lấy cớ gì mà giận cơ chứ?” Trịnh Phiên Nhiên cười nhếch mép: “Nếu em đã không giận thì tối nay đến chỗ anh nhé?” Tân Cam lắc đầu: “Gần đây em không thiếu tiền.”

“Nói như thế có nghĩa anh cũng chưa làm khó Tống thị lắm nhỉ?” Trịnh Phiên Nhiên tùy tiện giơ hai tay ôm lấy cô, ngón tay thon dài gõ gõ trên vai cô, “Cứ suy nghĩ cho kỹ rồi trả lời… Một khi anh đã ra tay thì sẽ không dễ dàng đối phó như Cố Vệ Quốc đâu, đến lúc đó không biết em sẽ phải ngủ với anh bao nhiêu lần đây?” “Cút!” Tân Cam điên tiết, không thể nhịn được nữa. Trịnh Phiên Nhiên cười vui vẻ, bước ra ngoài, đột nhiên anh bị gọi giật lại.

“Sao vậy?” Anh quay đầu lại. Tân Cam bước đến trước mặt anh, kéo hai tay anh, giựt phăng chiếc khuy áo mã não màu đỏ từ tay anh ra, quay lưng bước đi, tức tối ném ra ngoài cửa sổ. Dưới cửa sổ là một con suối nhỏ, chỉ nghe thấy hai tiếng “tong, tong”, sau đó yên tĩnh trở lại. Anh ngớ người ngạc nhiên, bên ngoài cửa sổ là một màu tối đen, sờ tay vào măng séc thấy trống rỗng. “Thật tiểu nhân, đây là quà người ta tặng, như thế chẳng khác nào anh không giữ lời hứa.” Anh nhanh chóng bình tĩnh lại, cười cay nghiệt, lấy tay hất cằm cô, chồm người lên, cắn vào môi cô một cái, “Lần sau, anh sẽ nhớ tính sổ khoản này đấy.”

Đêm đó, Tân Cam trằn trọc không ngủ được, ngồi dậy uống hai viên thuốc ngủ, vừa cảm thấy hơi buồn ngủ thì tiếng chân Nhã Kỳ lọc cọc từ cầu thang truyền đến, càng lúc càng gần, Tân Cam thở dài một tiếng, mệt mỏi lấy gối trùm lên đầu. Nhưng tiểu thư nhà họ Tống đúng là không dễ đối phó. “Chị ngồi dậy! Nói rõ ràng đi rồi ngủ!” Nhã Kỳ lay lay người cô, cất giọng the thé, vày vò không cho cô ngủ.

Tân Cam muốn khóc mà không khóc được: “Mẹ kiếp, với bộ dạng thế này mà đòi chiến đấu với Trịnh Phiên Nhiên à, sau này chị nhìn thấy em chắc phải quỳ gối xuống mà hành lễ quá!” Nhã Kỳ càng lay mạnh hơn: “Trịnh An Đồng rõ ràng đã nói với chúng ta là nhà họ Cố sẽ đối phó với chúng ta, cái con Cố Trầm Trầm đó, đi khắp nơi còn nói là sắp gả cho Trịnh Phiên Nhiên, tại sao đột nhiên lại đến nhà ta xem mặt em chứ? Chẳng lẽ nhà ta và nhà họ Trịnh giao hảo rồi sao? Muốn kết duyên à? Bố thật sự muốn gả em cho người nhà họ Trịnh sao?” Từ nhỏ cô đã bị Nhã Kỳ ăn hiếp, nên rất kiên cường, việc lần này đúng là làm cho trời long đất lở.

“Chị muốn nôn rồi đây này.” Tân Cam tuyên bố, cô giả vờ nôn vào áo Nhã Kỳ, Nhã Kỳ thét lên một tiếng rồi buông tay ra. Được tự do, Tân Cam lại vùi đầu vào gối, hết kiên nhẫn nói với Nhã Kỳ: “Vấn đề này, em đi mà hỏi bố ấy.” “Bố sẽ không nói với em đâu.” Nhã Kỳ cong môi, nằm bên cạnh cô, nói với vẻ bất mãn: “Việc công ty, bố chỉ nói chuyện với chị thôi.”

Tân Cam sững sờ giây lát rồi thở dài một tiếng, Nhã Kỳ không đợi cô trả lời, tức giận nằm quay lưng về phía cô. “Trịnh An Đồng không tự mình mà chỉ thị cho Cố Vệ Quốc ra mặt, để chứng tỏ không phải là cố ý đối đầu với nhà ta.” Cuối cùng Tân Cam cũng nói với Nhã Kỳ, Nhã Kỳ vẫn có vẻ buồn buồn, nói: “Nhưng sao lại thế chứ? Lúc thì muốn hại người ta, lúc lại muốn tỏ ra thân mật, ông ta là con rồng biến sắc à?!”

Tân Cam im lặng, cô cũng không nói gì nữa. Trịnh An Đồng không phải là con rồng biến sắc, từ trước đến nay ông ta rất tàn nhẫn. Chỉ thị Cố Vệ Quốc làm khó Tống thị là để ép cô mở miệng xin tiền Trịnh Phiên Nhiên, đợi cô mở miệng xin tiền cứu nhà họ Tống, sau đó ông ấy lập tức đưa Trịnh Phiên Nhiên đến mai mối cho Nhã Kỳ. Trịnh An Đồng muốn cho cô biết: cô có cố gắng làm tốt vai phản diện trên sân khấu thì cũng không có người cảm kích cô đâu, sự tồn tại của cô cũng chỉ là trò cười mà thôi. Tân Cam vểnh chân lên, chau mày cười.

Nhã Kỳ trở mình, đá Tân Cam một cái, mơ mơ màng màng rồi đột nhiên hỏi: “Chị và anh ta đã… làm chuyện ấy rồi phải không?” Tân Cam đột nhiên cười run, bị Nhã Kỳ đá cho một cái, suýt chút nữa gãy cả chân, cô nhịn nhục cười nói: “Em yên tâm, anh ta làm chuyện ấy rất tốt.” “Hứ! Chị đúng là chẳng có tí liêm sỉ nào.”

Tân Cam “ái chà” một tiếng, nói: “Liêm sỉ ư? Bao nhiêu tiền một cân?” Nhã Kỳ lườm cô: “Tên này đúng là hết thuốc chữa rồi.” “Em đi nói với bố, bảo bố mai mối cho chị một đám.”

Tiểu thư nhà họ Tống tiếp tục khua chân: “Sau này chị nhất định không được bậy bạ với Trịnh Phiên Nhiên nữa, nghe rõ chưa?!” “Chị nói rồi, anh ấy làm rất tốt.” Tân Cam cười buồn:“Cho nên… trừ phi em bảo bố kiếm cho chị người nào làm tốt hơn ấy.” Nhã Kỳ vẫn là cô gái còn ít tuổi, không chịu được nữa, cuối cùng cũng nhảy chồm lên, mắng cô là hạ lưu.

Tân Cam nằm nghiêng người, một tay gác ngang cổ, mái tóc uốn lượn đẹp như thác đổ, dưới suối tóc đen đó, cổ tay cô hiện lên trắng nõn, cô còn cố ý mở to đôi mắt xinh đẹp. Đêm đen lạ thường, hai cô gái nằm cạnh nhau trên một chiếc giường, Tống Nhã Kỳ cảm thấy Tân Cam lúc này thật đẹp, thật hấp dẫn. Mẹ nói quả không sai, Tân Cam và mẹ chị ấy giống nhau, đều là hồ ly tinh! Nhã Kỳ liếc nhìn với đôi mắt sắc lẻm, rồi tức giận bỏ ra ngoài.

“Anh ấy thích yên tĩnh, ghét tất cả những mùi vị nồng. Khi anh ấy cười không phải là anh ấy đang vui, lúc nào anh ấy vui lúc đấy anh ấy cực kỳ thoải mái, không có biểu hiện gì.” Tân Cam nói sau lưng Nhã Kỳ: “Nhã Kỳ, Trịnh Phiên Nhiên không phải là người xấu, nếu em không so đo, quyết tâm muốn đến với anh ấy thì anh ấy còn tốt gấp nhiều lần so với các công tử con nhà giàu khác.” Nhã Kỳ nghe xong, kiêu ngạo “xì” một tiếng. Cửa đóng sập, căn phòng yên tĩnh trở lại. Tân Cam cười phá lên, trằn trọc trên giường, không biết lúc nào khuôn mặt cô đã đẫm lệ.

Đúng là tiểu thư nhà họ Tống có khác, mới chưa đến nửa tháng mà cái tên Tống Nhã Kỳ đã trở nên nổi tiếng và nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Trịnh Phiên Nhiên. Thành phố G náo nhiệt hẳn lên, không ai ngờ, Trịnh Phiên Nhiên lại có tình cảm với một cô gái chưa đến tuổi trưởng thành như thế. Thật sự có tình cảm ư? Bình thường Trịnh Phiên Nhiên là một người rất thích yên tĩnh, nhưng đột nhiên bị tờ báo lá cải săn được tin đưa Nhã Kỳ đi mua sắm, mặc dù đã bao hết cả siêu thị không cho người ngoài vào. Ngày trước, mỗi lần nhìn thấy trò đu quay trên cao lấp lánh đủ màu sắc, anh đều cau có mặt mày, nhưng bây giờ… trong bức ảnh là hình ảnh anh đang dựa vào cửa sổ ở vị trí cao nhất của thành phố cổ tích, từ xa chỉ chụp được khuôn mặt tuấn tú của anh, chứ không thấy rõ những biểu hiện trên nét mặt, nhưng vẫn cảm nhận được anh đang rất thoải mái. Bức ảnh được phóng to ngay trên trang bìa, tờ tạp chí được đặt ngay ngắn tại bàn làm việc của cô thư ký, Tân Cam từ xa bước tới liếc nhìn, nhưng cô không dừng lại, trong lòng nghĩ nếu anh thật sự muốn cưới Nhã Kỳ, thì ắt phải gọi mình là chị rồi.

Nghĩ như thế, cũng chả có gì là sai. “Tân Cam!” Tống Nghiệp Hàng cao giọng, chau mày gõ gõ bàn. Tân Cam “hả” một tiếng: “Con xin lỗi, bố vừa nói gì ạ?” Tống Hàng Nghiệp có vẻ khó chịu, hỏi: “Con đang nghĩ gì thế?”

Tân Cam cười khúc khích: “Con đang nghĩ đến buổi dạ tiệc, rõ ràng bố biết Nhã Kỳ và Trịnh Phiên Nhiên cũng đến, lại còn sắp xếp buổi gặp mặt đầu tiên cho con với Thôi công tử ở đấy. Bố đang thử thách con hay Trịnh Phiên Nhiên thế? Mà con nói trước nhé, tối nay Nhã Kỳ mà khóc chạy về nhà thì đừng trách con đấy!” “…” Tống Nghiệp Hàng châm thuốc, hút hai hơi mới nói trong làn khói: “Tiểu Tân à, con đừng trách bố. Bố cũng không muốn hợp tác với Trịnh An Đồng, nhưng bố nhất định phải làm thế.” Tân Cam tức tối: “Bố đang nói cái gì thế?”

“Trịnh An Đồng không muốn cho con và Trịnh Phiên Nhiên ở bên nhau, con quên đi nhé, đừng tranh chấp với nhà họ Trịnh nữa, con không nghĩ cho người ta thì nghĩ cho bố đã nuôi con một đời. Con hãy sống cho vui vẻ nhé…” Tống Nghiệp Hàng tiếp tục lặng lẽ hút thuốc. “Con lúc nào cũng rất vui, bố hút ít thuốc thôi.” Tân Cam đứng dậy sắp xếp lại giấy tờ, bỏ đi như không hề có chuyện gì. “Tiểu Tân!” Tống Nghiệp Hàng gọi cô đứng lại: “Con cũng vừa phải thôi, Nhã Kỳ đối xử với con không tồi. Chị em giúp đỡ lẫn nhau, không phải tốt sao?”

“Bố à, người đối xử tốt với con rất nhiều, con thật sự không thể trả ơn hết được.” Tân Cam vuốt vuốt tóc ông, cười tinh nghịch. Cô trở về văn phòng, cô thư ký đi theo, đưa cho cô một tập tài liệu và nói: “Tổng Giám đốc Tân, vừa có người mang tập tài liệu này đến và bảo tôi đưa cho cô.” Tân Cam cầm lấy bản chuyển giao tài sản chi tiết, chi chít chữ tiếng Pháp, cô lật xem rồi tiện tay ném cho cô thư ký: “Cái gì thế?” Cô thư ký với vẻ mặt khó hiểu, đọc một tràng dài tiếng Pháp, giải thích: “Là một trong những nhà máy gia công nhãn hiệu tinh dầu cổ nhất của Pháp, nằm ở vùng Lavender… Hình như năm ngoái cô và… Tổng Giám đốc Trịnh đã từng qua đó.”

Tân Cam chau mày, lòng chợt nghĩ Trịnh Phiên Nhiên đúng là càng ngày càng biến thái. Năm ngoái, lúc anh muốn đi Pháp bàn chuyện kinh doanh, cô tiện mồm hỏi mùa hoa ở Lavender. Hôm xuất phát, anh kéo cô khi cô đang nằm lên máy bay. Kết quả là lần đó thậm chí mặt mũi đối tác còn chưa gặp, anh đã cùng cô ở lại Lavender chơi hơn một tháng. Lúc về, cô mua một vài lọ nước hoa làm quà, cô cũng giữ lại cho mình một lọ, và dùng cho đến bây giờ. Trước mắt cô hiện lên hình ảnh của Lavender, Tân Cam ngẩn ra một lúc.

“Được rồi, tôi sẽ xem nó. Đi tìm một kế toán giỏi tiếng Pháp, bảo họ bay sang đó tiếp quản sổ sách.” Cô nói giọng mệt mỏi. Công tử nhà họ Thôi đúng là kẻ phong lưu, rất hợp với Tân Cam. Vừa nghĩ đến đấy, cô liền đẩy cánh cửa nhà vệ sinh trên tầng hai ra. Cô nghe thấy tiếng rên rỉ và tiếng thở gấp vang lại, một người đàn ông cao to đang bám víu vào đôi chân trắng nõn ngọc ngà, đè ngửa cô gái kia vào sát tường, một người dùng sức cố nâng lên hạ xuống, một người biểu lộ cảm xúc sung sướng đến tột cùng. Tân Cam vội vàng đi ra, lòng nghĩ Tống Nghiệp Hàng đúng là quá nuông chiều Nhã Kỳ, cô chỉ tiện mồm nói là kỹ thuật tốt thôi, cũng không cần phải cố gắng tốt đến mức đứng đầu bảng trong thành phố G chứ?

Cô lặng lẽ bước ra ngoài, bất ngờ đụng phải một người, là một vị công tử tuấn tú, trông anh ấy thật lịch thiệp. “Xin lỗi, có làm cô đau không?” Anh nhẹ nhàng dìu cô. Tân Cam lắc đầu, rút tay lại: “Không sao, là lỗi của tôi.”

Anh thấy cô rụt tay lại thì cười rất tươi, chân thành nói: “Cô gái xinh đẹp, tôi có vinh dự được mời cô nhảy một điệu không?” Tân Cam lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không có tâm trạng để nhảy!” “Không sao, nhất định sẽ còn gặp lại.”

Anh không hề làm khó cô, Tân Cam bất giác liếc nhìn anh. Nụ cười thật trong sáng, cô nhìn anh ấy gật gật đầu rồi vội vàng bỏ đi. Hôm nay, Thôi gia mời toàn khách VIP của thành phố G, từ lầu một đến lầu hai, cả hai tầng đều trang hoàng lộng lẫy, đèn sáng lấp lánh. Người đông nghịt, đa số đều là người quen. Quen thuộc nhất đương nhiên là tiểu thư nhà họ Tống – Tống Nhã Kỳ, đang khoác tay Trịnh Phiên Nhiên dạo qua dạo lại, cô ấy mặc kệ bao nhiêu người đang nhìn chăm chăm vào mình, kiêu ngạo như không có ai ở đấy. Bộ váy hồng hôm nay cô mặc là váy cướp được của Tân Cam. Lúc đó Tân Cam tức lắm, bèn đặt lại bộ khác, hôm đi thử váy, cô nghĩ ra một ý xấu, thu nhỏ phần eo so với cái váy trước cô mặc hơi rộng, rồi bỏ phần đuôi váy chắp vào phần mông cho thật chật, nghĩ đến ngày mặc cùng lúc với Nhã Kỳ, nhất định con bé sẽ tức chết.

Không ngờ ngày đó đã đến thật nhanh. Tân Cam nghĩ đến việc lúc chiều nói chuyện với bố, cô cắn môi không nhịn được cười. Quả nhiên khi nhìn thấy cô, Nhã Kỳ lập tức nhấc tà váy chạy đến, đàn ông đứng dạt sang hai bên liếc nhìn, sau khi nói nhỏ nhẹ vài câu gì đó, khuôn mặt Nhã Kỳ mới hạ hỏa, do dự một lát rồi cũng thả lỏng tay ra. Trịnh Phiên Nhiên quay người lại, Nhã Kỳ nhẹ nhàng khoác tay anh. Nhìn cảnh hai người tay trong tay, Tân Cam có chút chạnh lòng, cô không còn cảm thấy thú vị nữa, bèn bỏ lên sân thượng đứng.

“Tân Cam!” Không biết con ngựa số một thành phố G đứng sau lưng cô từ lúc nào, cũng đã thay quần áo, cười cười như thường lệ, rồi ôm lấy eo cô: “Sao lại đứng một mình hóng gió thế này?” Tân Cam vội vàng né tránh: “Xin chào.” “Ok!” Thôi Thuấn Hoa giơ hai tay tỏ ý vô hại, sắc mặt cũng không tỏ ra oan ức, “Thật vô duyên, quên khóa cửa, tôi không cố ý diễn trước mặt cô… Có phải cô có một người em họ tên là Tân Thần không? Tôi nhìn thấy ảnh cô ở chỗ cô ấy.

Tân Cam nghĩ nhanh đến, rồi chỉ chỉ vào anh ta và “há” lên một tiếng. “Thật đáng chết!” Thôi Thuấn Hoa sờ mũi, thần sắc phức tạp biểu lộ sự ngượng ngùng và có đôi chút khó hiểu, “Tôi biết kiểu gì con nha đầu đó cũng nói xấu tôi mà.” “Tôi chưa hề gặp lần nào nghiêm trọng như anh nói cả.” Tân Cam an ủi nhưng không có chút thành ý.

Hai người đang ngầm cười nhau thì có tiếng nói đằng sau họ: “Anh, bố đang tìm anh.” Thôi Thuấn Hoa vừa nghe xong đã cảm thấy đau đầu, giả vờ bận rộn như không nghe thấy gì, Tân Cam quay người nhìn ra vẻ bảo anh ta đi đi, bất ngờ gặp ngay đôi mắt đen thăm thẳm đang nhìn cô. “Cô xem, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Tân Cam phát hiện ra nụ cười của anh chàng này đúng là vũ khí lợi hại, ánh mắt chăm chú và chân thành nhìn cô cười, cho dù cô không muốn làm quen với anh ấy thì chí ít cũng có chút lay động. “Tôi là Thôi Thuấn Thần.” Giọng nói nhẹ nhàng cùng nụ cười thật ấm áp, “Rất vui được làm quen với cô, Tân Cam.” Thôi Thuấn Thần, đây là cậu con trai út được mong đợi nhất nhà họ Thôi, được dự đoán là người nối nghiệp nhà họ Thôi, bữa tiệc hôm nay cũng chủ yếu là để chào mừng anh ấy về nước.

Tân Cam bắt tay Thôi Thuấn Thần, bị bàn tay ấm áp đó nắm chặt lấy, cô ngẩng lên cười với anh, nhưng trong lòng lại thở dài buồn bã. Sau khi bữa tiệc kết thúc, cô trở về nhà, Nhã Kỳ quả nhiên rất tức giận. Tống Nghiệp Hàng không hiểu được ý nghĩa to lớn của bộ váy đối với một cô gái nên đã mắng Nhã Kỳ, bà Tống đứng trước mặt chồng lại không biết nói gì, đúng lúc Tân Cam bước vào, quả nhiên bộ váy cô đang mặc giống y như váy của Nhã Kỳ, khuôn mặt xinh đẹp của cô bất đắc dĩ cũng tỏ vẻ lúng túng. Tống Nghiệp Hàng nhìn cô con gái lớn, theo như quan sát của ông thì thật sự hai bộ lễ phục này không khác nhau là mấy, nhưng chiếc váy mặc trên người Nhã Kỳ có vẻ sặc sỡ, với thân hình thon thả nhẹ nhàng của Tân Cam thì bộ váy lại giống như giọt nước được hóa trang sống động, giống như từng giọt nước đang men theo cơ thể cô lăn dài xuống, trông thật quyến rũ.

Lúc này, trong một đêm bình thường như thế, khi ông cũng đã ngoài năm mươi rồi, nhưng chỉ vì một cái váy đã khiến ông hoài niệm không biết bao nhiêu chuyện trong quá khứ. Tân Cam ung dung đi vòng lại, chìa tay ra cười cười hỏi ba người họ: “Sao vậy?” Nhã Kỳ vừa tức vừa đố kỵ, lau lau nước mắt, bà Tống cắn chặt môi. Tống Nghiệp Hàng lặng người đi một lúc, thần sắc phức tạp quay sang nói với cô: “Không có chuyện gì… con lên lầu nghỉ ngơi đi.”

Tân Cam bước ngang qua Nhã Kỳ, lườm một cái khiến cô ấy càng khóc to hơn, cô vừa đi vừa huýt sáo bỏ lên lầu. Đang tắm, chuông điện thoại reo vang, cô vẫn không ngừng hát: “Xin chào.” “Xe tốt đấy chứ?” Trịnh Phiên Nhiên cười nói.

Tân Cam cười giễu cợt, hồi nãy Thôi Thuấn Thần đưa cô về, giữa đường bị một chiếc Benley trắng va nhẹ vào phía sau, Thôi Thuấn Thần vừa mới về nước nên không quen đường, lúc đấy vừa liếc một cái, cô đã nhận ra ngay biển số xe là của ai. Cô trượt xuống bồn nước nóng, thưởng thức tiếng nhạc đang ngân nga, âm thanh tự nhiên cũng trở nên mềm mại hơn, “Người còn tốt hơn nữa đấy.” Tân Cam nghe thấy rõ giọng nói trầm bổng của anh trên điện thoại, cô cười không thành tiếng: “Còn chuyện gì nữa không?” Trịnh Phiên Nhiên im lặng một lúc, ngữ khí lúc này có vẻ lạnh hơn: “Tháng sau sinh nhật Nhã Kỳ, nên tặng cái gì để cô ấy ngạc nhiên?”

“Anh rửa sạch mình trước đi, trên cậu bé của anh kết thêm hình con bướm, vừa ngạc nhiên lại khiến cô ấy thích hơn đấy.” Tân Cam đạp đạp nước sung sướng, nói một cách bất cần. Anh lạnh lùng cười nói: “Đừng nghĩ ai cũng giống em, nhục dục nông cạn và u mê.” “Ồ, với cái tư sắc và kỹ xảo của anh có thể sánh với “nhục dục”?”

“Anh nhớ lúc em nằm dưới anh, từng giây phút em đều tỏ ra rất u mê đấy thôi.” “Thật ra đối với anh lúc đó, em chỉ diễn thôi.” Nói đến đây, anh chợt im bặt.

“Cô, đừng hòng được tôi đếm xỉa đến.” Lúc lâu sau, anh khẽ nói. Sau tiếng tút tút nửa chừng, điện thoại chuyển sang chế độ bận. Tân Cam rút tay lại, cả người cô chìm trong làn nước vừa thơm vừa ấm, tiếp tục hát vui vẻ.

Lại giận rồi. Là lá la la….