Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tâm Can - Chương 11

Chương 11.

Tất cả những gì thuộc về cô đều liên quan đến anh, mười năm không hạnh phúc đó đã qua rồi, tương lai còn những mấy chục năm nữa, cô phải cùng anh giải quyết vướng mắc, thiên đường hay địa ngục đều như nhau, anh là Trịnh Phiên Nhiên, là người sống cùng cô đến suốt đời, suốt kiếp. Trời ngày càng lạnh, bụng Tân Cam cũng ngày một lớn dần, thần sắc còn tốt hơn trước đây, coi như không uổng công chú Trần mấy tháng nay, ngày nào cũng vào bếp, hai mẹ con cô đều được chăm sóc khỏe mạnh. Bốn tháng trước, phần lớn quần áo của Tân Cam vẫn còn mặc được, bây giờ chỉ có thể vứt xó, bụng đã phình to như quả bóng, người cô như thùng phi di động vậy. Trịnh Phiên Nhiên mời một số nhà thiết kế quen thuộc của cô đến, đặt làm cho cô một tủ quần áo bà bầu vừa đẹp, vừa thoải mái.

Thực ra Tân Cam vẫn còn khoan dung đối với cân nặng và ngoại hình của mình, sau khi sinh con xong, chỉ cần chịu khó luyện tập giảm béo là được, khổ nỗi hai bên cánh mũi của cô nổi lấm tấm những vết ban đỏ, dù số lượng không nhiều nhưng cũng đủ làm cho cô buồn bực. Buổi tối hôm đó, Trịnh Phiên Nhiên đi vào phòng tắm đúng lúc cô đang chau mày trước gương, anh nhìn cô nói: “Nếu không nhìn gần thì không thấy những vết đó đâu.” “Em không trưng cầu ý kiến của anh.” Cô nói một cách lạnh nhạt, khinh khỉnh nhìn anh từ trong gương.

Trịnh Phiên Nhiên đang cởi áo, nghe cô nói vậy thì chợt sững người, sau đó bước đến bên cô, ôm cô từ đằng sau, nói: “Phụ nữ thường thích làm đẹp vì người mình yêu, đúng không?” “Điều ấy càng không cần anh phải ý kiến.” Anh thích thú ôm lấy thân hình to lớn của cô: “Câu này trước đây em nói còn có lý, bây giờ thì…” Anh ôm lấy cái eo mà hai vòng tay cũng không ôm hết của cô rồi nhướn mày nhìn làn da mềm mại của cô trong gương.

Tân Cam vừa nghe thấy câu nói này của anh, đang lúc buồn bực, trên mặt cô lại toát lên vẻ vô cùng quen thuộc đối với Trịnh Phiên Nhiên – đôi mắt rực sáng, tức giận nhìn chằm chằm vào anh. Còn anh lại rất vui vẻ thích thú, nghiêng mặt hôn lên má cô. “Biến ra chỗ khác đi! Anh không thấy phiền à?” Tân Cam huých khuỷu tay đẩy anh ra, “Em đã xấu đến thế này rồi mà anh vẫn còn muốn hôn à? Anh làm sao hiểu được chứ!” “Có xấu đến mấy cũng không quan trọng…” Anh hôn lên đôi môi mềm mại của cô thật lâu, Tân Cam không thể nói được gì, cô muốn đánh anh nhưng lại nghĩ tới cơ thể nặng nề của mình, tức giận đến mức mặt đỏ bừng lên. Anh buông cô ra, hít thở, nhìn bộ mặt đỏ bừng không thể nói nên lời của cô, anh cười đắc chí, cúi đầu nói với giọng khàn khàn: “Anh vẫn thích như thường.”

Nụ hôn cuối cùng trong phòng tắm là do bà bầu không chịu phối hợp, nên được kết thúc vội vàng, Trịnh Phiên Nhiên nhìn khuôn mặt khó chịu của cô, anh thò tay vào trong chiếc áo choàng. Tân Cam bất giác đứng thẳng lưng, bên tai nghe thấy tiếng thở ngày càng gấp gáp của anh, cô đang do dự thì đột nhiên bụng khẽ động, lần đầu tiên cảm nhận được rõ ràng cái thai đang cựa quậy. Cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, vội vàng kéo tay anh, giọng vui hẳn lên: “Phiên Nhiên, thằng bé vừa mới đạp này, anh sờ thử xem.”

Trịnh Phiên Nhiên không dám tức giận, cố kìm nén, thở dài chán nản để lấy lại tinh thần. “Anh có cảm thấy không?!” Tân Cam phấn khởi hỏi. Trịnh Phiên Nhiên đành phải “ừm” một tiếng, trong lòng lại nghĩ thằng nhóc này có bản lĩnh thì cứ nằm trong bụng mẹ cả đời đi, không sau này ra đời, bố sẽ từ từ tính sổ với mày!

Cả buổi tối, Tân Cam vừa phấn khởi ngồi nói chuyện với bé cưng, vừa thi thố võ thuật, trước khi đi ngủ Trịnh Phiên Nhiên còn mang đến một cốc sữa để cô uống, rồi ngồi trông chừng cho cô ngủ. Nhưng khi Tân Cam ngủ được một giấc tỉnh dậy thì không thấy anh đâu cả. Cô khát nước và cũng muốn đi vệ sinh, liền bước xuống giường ngó nghiêng một vòng, thấy cánh cửa thư phòng trong cùng của phòng khách khép hờ loáng thoáng có tiếng anh, “… Cô ấy không cảm thấy có gì khó chịu cả, nhưng còn chưa đến tháng thì làm sao thai nhi có thể đạp được? Ngày mai hoặc ngày kia sắp xếp lịch khám thai cho tôi nhé, ngày mai là tốt nhất, được, khi nào cô ấy ngủ dậy tôi sẽ đưa cô ấy đến…” Cô đưa tay ra đẩy cửa, Trịnh Phiên Nhiên đang ngồi sau bàn sách, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn nên ánh sáng chỉ mờ mờ tỏ tỏ, khuôn mặt anh thấp thoáng hiện lên dưới ánh đèn, có chút bất ngờ khi nhìn thấy người bước vào phòng lúc đó.

“Bác sĩ Tôn, ngày mai tôi sẽ liên lạc lại với bà.” Anh tắt điện thoại, vẫy cô lại. Tân Cam ôm bụng, đi đến, ngả vào lòng anh, cô khẽ thở dài, Tân Cam chợt cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vô cùng, nhưng lại có thể yên tâm ngủ trong lòng anh. Nửa đêm tĩnh mịch, Trịnh Phiên Nhiên cứ thế ôm hai mẹ con, hình như cô đã ngủ thiếp đi rồi, anh khẽ lay người cô.

“Sáng mai chúng ta đi khám thai, buổi chiều đi lấy giấy chứng nhận, được không?” Anh đột nhiên nói. Tân Cam vẫn nhắm mắt, khẽ “hừ” một tiếng: “Giấy chứng nhận cho phép sinh à?” Lời nói đầy nhạt nhẽo như vậy mà anh cũng cười được: “Đi lấy giấy chứng nhận kết hôn.” Anh giải thích một cách vô cùng nhẹ nhàng.

“Anh đừng có đắc ý.” “Lúc đầu người muốn có danh phận là em mà.” “Em không nhớ, phụ nũ mang thai trí nhớ kém là điều hiển nhiên!”

“…” Khi anh cười, hơi thở ấm áp lan tỏa phía sau gáy cô, cô vội rụt cổ lại: “Anh thì vẫn nhớ…” Anh nói một cách lấp lửng: “Những gì liên quan đến em, anh đều nhớ hết…” Vành mắt Tân Cam có cái gì đó nóng nóng, không đáp lời anh, cô nhắm mắt giả vờ ngủ, để mặc anh hôn một lúc, rồi cô bị anh bế vào phòng. Tiếng bước chân của anh tối nay vô cùng nhẹ nhàng, cứ như trọng lượng của cô trước giờ không thay đổi.

Tất cả những gì thuộc về cô trước đây đều liên quan đến anh, mười năm không hạnh phúc đó đã qua rồi, tương lai còn những mấy chục năm nữa, cô phải cùng anh giải quyết vướng mắc, thiên đường hay địa ngục đều như nhau, anh là Trịnh Phiên Nhiên, là người sống cùng cô đến suốt đời, suốt kiếp. Buổi tối hôm đó, cô ngủ rất ngon, sáng sớm lúc cô ngái ngủ trở mình, tự nhiên lại có cảm giác như vừa được tái sinh, Trịnh Phiên Nhiên đã tỉnh dậy từ rất sớm, nhìn thấy đôi mắt cô mở ra rồi nhắm lại, anh tiến sát đến hôn lên mí mắt trắng mịn của cô, Tân Cam không thoát ra được, cô vẫn nhắm mắt chui vào lòng anh, anh bật cười thành tiếng, tìm cách hôn cô, Tân Cam quay lưng lại không thèm để ý, anh đặt những nụ hôn nóng bỏng lên má, lên vai, lên lưng cô… Từ khi cô mang thai, gần hai tháng nay anh chưa được chạm vào người cô, anh vén chiếc váy ngủ tơ tằm nhàu nhĩ của cô lên, ôm cô từ đằng sau, vuốt ve rồi cứ thế tiến vào. Tư thế hồn siêu phách lạc đó khiến một người tự chủ như Trịnh Phiên Nhiên cũng không sao kìm chế được, rên rỉ không ngừng vì mãn nguyện. Tân Cam khẽ kêu lên vài tiếng, Trịnh Phiên Nhiên đặt tay lên môi cô thay cho đôi môi mềm mại. Động tác của anh rất từ tốn. Sáng sớm trong căn phòng yên tĩnh, trên chiếc giường rộng rãi, hai vợ chồng đang nằm trong chăn, anh đột nhiên quay mặt cô phía mình, đặt lên môi cô nụ hôn vương vấn, vừa hết sức cẩn thận lại có phần mãnh liệt. Tân Cam co người lại, anh liền khổ sở buông cô ra, thở dốc.

Trong một khoảng thời gian ngắn, Tân Cam đã mấy lần được hưởng cảm giác khoái lạc, cô quay người nằm đối diện với anh, khóe mắt tuyệt đẹp của cô dường như đang ngấn lệ, đôi môi bị anh hôn cho sưng vù hơi bĩu lên, còn dám cả gan khiêu khích anh nữa! Trong mắt Trịnh Phiên Nhiên dường như ánh lên một tia chớp, một tay đặt lên ngực cô vuốt ve, sờ nắn, bàn tay kia lại càng gấp gáp hơn, ánh mắt dữ dội nhìn chăm chăm vào cô. Cuối cùng khi chiếc lưỡi hồng của cô liếm xung quanh môi, anh đã nhanh chóng hoàn thành, nằm xuống giường thở hổn hển, cái tay vẫn không yên phận nghịch cằm cô, nói vẻ giận dỗi: “ Em bắt anh phải đợi!” Gần đây khi mang thai, hôm nào cô cũng kiên trì ngủ sớm dậy sớm tập thể dục, hôm nay lại có thể ngủ lâu như thế này, chín giờ cô mới chống eo đi xuống nhà ăn sáng. Trịnh Phiên Nhiên múc cho cô một bát cháo đặc thơm phức, những ngón tay thon dài đưa bát đến trước mặt cô, cô không biết tại sao mình lại nhìn bát cháo một cách khó chịu không muốn ăn, Trịnh Phiên Nhiên chống cằm, dịu dàng nói: “Có cần anh đút cho không, cục cưng?” Đôi má vốn hồng hào của bà bầu giờ lại càng thêm đỏ, cô lườm anh với khuôn mặt xấu hổ và có chút bực tức. Trịnh Phiên Nhiên tiểu nhân đắc chí cưới sung sướng rồi vui vẻ ăn bữa sáng của mình.

Chú Trần lâu lắm rồi mới thấy vẻ mặt vui vẻ, thoải mái, trẻ con của cậu chủ. “Đã chuẩn bị xong rồi thưa cậu chủ, xe có thể xuất phát bất kỳ lúc nào.” Ông kính cẩn thông báo. “Hôm nay tôi sẽ tự lái xe.” Trịnh Phiên Nhiên dìu bà bầu vừa ăn xong bữa sáng đứng dậy, giơ tay lau nước tương trên mép cô, “ Sau khi kiểm tra xong chúng tôi sẽ đi đăng ký kết hôn.”

Chú Trần sững người, rồi sau đó lắp ba lắp bắp nói: “Cậu chủ… có thể cho tôi đi cùng được không?” Trịnh Phiên Nhiên buộc dây áo khoác cho Tân Cam, im lặng không nói gì. Trịnh An Đồng đang hấp hối, cho dù Trịnh Phiên Nhiên không nói lời nào trách chú Trần, nhưng những ngày này cũng không thể đối mặt với ông như trước. Thấy cậu chủ không đếm xỉa đến lời đề nghị của mình, nét mặt chú Trần liền trở lại như cũ, như chưa từng xảy ra việc gì, ông quay người định rời đi. Tân Cam liền kéo tay áo Trịnh Phiên Nhiên, khẩn khoản nhìn anh, Trịnh Phiên Nhiên chau mày rồi quay người gọi chú Trần: “Chú đi lấy xe đi.”

“… Vâng, thưa cậu chủ!” Việc khám thai kết thúc rất nhanh, biểu hiện của bác sĩ Tôn cho thấy hoàn toàn chẳng có vấn đề gì đáng lo ngại. “Tình trạng của cô Tân bây giờ rất ổn định, nếu hạn chế chuyện vợ chồng trong tháng này thì không có vấn đề gì đâu.” Bà còn quan tâm dặn dò: “Cần chú ý đến cảm nhận của phụ nữ.” Tân Cam nhìn đi chỗ khác coi như không hiểu, Trịnh Phiên Nhiên thì nhếch môi cười, còn cố ý ôm cô, hôn cô trước mặt bác sĩ Tôn, “Đươc rồi, tôi nhất định sẽ chú ý.”

Tân Cam vừa bối rối vừa lẩn tránh cái nhìn đầy ẩn ý của bác sĩ Tôn đang cười tít mắt. Ở cùng một tên mặt dày không biết xấu hổ, cô quả thật không biết đâu mà lần. Quá trình đăng ký kết hôn cũng rất thuận lợi, bản khai đều là nhờ người phụ trách điền giúp, cuối cùng khi cần đích thân ký vào bàn khai, Tân Cam cầm bút lên nhưng bị anh giữ lại. Cô nghiêng đầu nhìn anh, Trịnh Phiên Nhiên nói một cách cực kỳ nghiêm túc: “Em nghĩ kỹ đi rồi hẵng ký.”

Tân Cam thấy buồn cười, chỉ vào cái bụng to tướng của mình: “Em còn có gì phải nghĩ nữa sao?!” “Mọi người ra ngoài trước đi.” Sắc mặt Trịnh Phiên Nhiên lãnh đạm, không gian như trở nên tĩnh lặng. Anh lặng lẽ nói: “Tân Cam, từ đầu đến cuối người anh muốn lấy chỉ có mình em, nếu như em lấy anh chỉ vì đứa bé thì thật sự không công bằng cho anh.” Anh từ tốn nói, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như trước. “Em nghĩ kỹ đi, em có đồng ý lấy anh hay không?” “Vậy mà anh cũng nói được.” Tân Cam cúi đầu nói: “Đưa em đến đây rồi mới hỏi câu ấy, đây là nơi anh cầu hôn đấy à?”

“Không phải, nếu không có đứa bé, thì anh cũng đã chuẩn bị kế hoạch để cầu hôn nhiều năm nay rồi.” Anh xoa bụng cô, cười gượng gạo: “Chính đứa bé này đã làm loạn tất cả mọi việc… Con cái là món nợ của bố mẹ, quả không sai.” Nếu không phải vì đứa bé này, chú đã có thể an tâm ra đi, bí mật nay Tân Cam sẽ không bao giờ phát hiện ra, cô sẽ có màn cầu hôn lãng mạn nhất thế giới, có chiếc nhẫn độc nhất vô nhị trên thế giới, nhưng đứa bé xuất hiện lại làm đảo lộn mọi kế hoạch, rất nhiều việc bị thay đổi, nó làm anh lo lắng đủ điều, nhưng cũng khiến anh cảm thấy vui. Đứa bé đã quen với bàn tay bố, vừa cảm nhận được là liền cựa quậy, anh lặng người đi khi thấy những chuyển động phía dưới tay mình, anh quỳ xuống, áp mặt vào bụng cô, ôm lấy eo cô.

Tân Cam khẽ vuốt tóc anh, cô cảm thấy giây phút này thật sự bình yên. ‘Việc cầu hôn ấy… còn không?” Giọng cô có chút gì đó khó hiểu. Trịnh Phiên Nhiên mỉm cười, gật đầu.

“Vậy thì em đồng ý trước, anh cứ giả vờ như không biết, việc cầu hôn sẽ vẫn làm như cũ.” “… Được.” Cô nâng mặt anh lên, dựa đầu vào trán anh: “Mười năm nay, chỗ nào anh đối xử tốt, chỗ nào đối xử không tốt với em, sau này em sẽ từ từ tính sổ với anh, Trịnh Phiên Nhiên, em đồng ý lấy anh.”

Cho dù em từng bị tổn thương vì anh không biết bao nhiêu lần, cho dù anh gây cho em biết bao đau khổ, nhưng từ khi gặp anh, em đã nghĩ rằng sẽ không lấy ai khác ngoài anh. Trịnh Phiên Nhiên, dù anh có bỉ ổi, có khốn kiếp, thì em vẫn muốn lấy anh. Nhà nhiếp ảnh có chút gì đó lo sợ khi chụp ảnh, rõ ràng lúc đầu sếp của anh ta chạy đi chạy lại sắp xếp rồi dặn dò kỹ lưỡng, còn nhiều lần dặn phải cẩn thận với chú rể ngày hôm nay, nghe nói cả thành phố G đều không thể tìm đâu ra người đáng sợ hơn nữa, không cẩn thận một cái thì… Nhưng trước ống kính rõ ràng là một gã khờ với nụ cười dịu dàng đang đứng cùng cô dâu xinh đẹp. Chẳng thấy sự đáng sợ ở đâu cả. Phải coi chừng, nhưng coi chừng cái gì đây?!

Trong bóng râm đằng sau chiếc đèn pha bên cạnh nhà nhiếp ảnh trán đã lấm tấm mồ hôi, chú Trần đứng đó lặng lẽ quan sát. Cậu chủ nhỏ mà ông tận tay hầu hạ, chăm sóc ngày nào, giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, bây giờ bên cạnh còn có vị thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận tướng mạo như hoa, trong bụng còn mang đứa con của cậu chủ, nhìn hai người họ xứng đôi vừa lứa, gia đình lại sắp có thêm thành viên mới, ông bất giác thở dài. Bà chủ, hôm nay là ngày vui của cậu chủ, cuối cùng cậu ấy cũng lấy vợ, có con, bà ở dưới đấy có biết, xin bà hãy phù hộ cho gia đình họ hòa thuận, con cháu thịnh vượng, hạnh phúc suốt đời.

Tuy là trường hợp đặc biệt, đêm tân hôn sẽ không được thoải mái, nhưng Tân Cam vẫn cảm thấy áy náy với anh, cho dù anh đòi hỏi đền bù quá đáng bao nhiêu cũng nên đồng ý, người phụ nữ có thai mẫn cảm này ôm gối khóc tỉ tê, gọi tên anh… “Chà! Ánh mắt dâm đãng này của anh chắc chỉ có Trần Tiểu Bạch mới đấu nổi.” Ngôn Tuấn thích thú thưởng thức nét mặt đăm chiêu của anh bạn thâm giao và đánh giá. Trịnh Phiên Nhiên uể oải cho thêm hai viên đá vào cốc rượu, chẳng muốn phản bác lại. Tuy Thái tử gia có gì đó bất thường, nhưng ánh mắt vẫn rất sắc sảo, nghe thấy lời nói coi thường mình thì tỏ ra tức giận!

Thực ra Ngôn Tuấn, Trần Ngộ Bạch và một số người anh triệu tập vốn đã muốn ra về, nhưng lại bị anh ép ở lại để thực hiện kế hoạch bí mật đến hôm nay vẫn chưa hoàn thành kia. Đáng tiếc Trịnh Phiên Nhiên không hề cảm thấy áy náy một chút nào: “Đường đường là thái tử một nước, việc cỏn con này bao nhiêu năm rồi vẫn chưa làm xong, còn ngồi đây mà kêu được à!” Ngôn Tuấn suýt chút nữa đánh rơi cốc rượu: “Trịnh Phiên Nhiên, anh còn có chút lương tâm nào không vậy? Tôi trước nay chưa từng phải động một ngón tay vào việc gì, vì anh mà tôi mới phải làm đấy! Anh còn trách tôi à?! Việc anh cầu hôn thì liên quan gì đến tôi mà tôi phải tốn công thế này chứ?!’ “Cậu khẳng định để tôi tự làm một mình hả?” Trịnh Phiên Nhiên nhẹ nhàng nói.

Ngôn Tuấn tức giận không thèm nói nữa. Tên đàn ông trước mặt này lắm tiền đến nỗi ngày càng trở nên không bình thường, rắc rối ngày càng nhiều. Việc này quan trọng như an toàn bí mật quốc gia, một mình anh phải chịu oan ức và nhục nhã. “Trước cuối tháng sau cậu phải làm xong cho tôi, cô ấy sắp sinh rồi. Tôi thật không muốn nghĩ tới lúc cầu hôn là lúc cô ấy đang cho con bú.” Trịnh Phiên Nhiên lạnh lùng đưa ra thông điệp cuối cùng. Những viên đá trong cốc đã dần tan hết, cốc rượu lắc lư trong tay anh, rồi một hơi uống hết. Phụ nữ mang thai gần đến ngày sinh tính tình thất thường, lúc thì đau buồn, lúc lại gắt gỏng, cả người anh đầy mùi rượu thế này chắc chắn sẽ bị cô mắng cho tơi tả. Ngôn Tuấn ‘hừ’ một tiếng, nghĩ đến đạo cụ cầu hôn khác thường của hắn ta thì ca thán: “Cầu hôn thôi mà anh cứ như đi đánh trận vậy, sau này khi con trai anh cầu hôn có cần tôi đặt cho anh chiếc tàu chở máy bay đến không?”

Trịnh Phiên Nhiên im lặng hồi lâu, đột nhiên mắt sáng lên, gật gật đầu tán thành: “Ý này được đấy… Đợi đến lúc cô ấy sinh xong, tôi sẽ đền bù đám cưới cho cô ấy!” Thôi xong… Thái tử gia nghe mà chân tay rụng rời, hôn mê bất tỉnh… “Này…” Trịnh Phiên Nhiên dùng mũi chân đá nhẹ vào anh ta, lắc đầu cảm khái: “Đúng là người chưa làm bố thì không biết thế nào gọi là vững vàng cả!”

Một tháng sau. Ngôn Thái tử lảo đảo đến nhà Trịnh Phiên Nhiên, dọc đường luôn mân mê chiếc hộp nhỏ trong túi áo, tiếng bước chân nhẹ tênh. Tên Trịnh Phiên Nhiên kia thật không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi, hắn đang ngồi trong ngôi nhà kính tràn ngập ánh nắng, nhàn nhã lật từng trang báo, thưởng thức những chiếc bánh quy vừng vừa mới ra lò và nhấm nháp tách trà chiều thơm phức. Cục cưng của hắn đương nhiên cũng đang ở bên cạnh, hai người đang ngồi trên chiếc ghế mây giống như chiếc nồi lớn. Cục cưng của hắn vừa ăn mơ vừa lật quyển tạp chí xanh xanh đỏ đỏ về bói toán, lúc sau nhả ra một hạt mơ, cô kéo tay Trịnh Phiên Nhiên, hắn chau mày rụt tay lại, sau mấy lần kéo qua kéo lại thì tay của hắn đã bị cô giữ chặt, hạt mơ ươn ướt đã nằm yên vị trong tay Tổng Giám đóc của chúng ta. Ngôn Tuấn nhìn thấy cảnh này từ xa bất giác dừng chân, sau lưng mồ hôi tủa ra lạnh toát.

Tay ai đó lại được nhận thêm một hạt mơ nữa, bà bầu vui vẻ đứng dậy, anh chau mày: “Em đi đâu??” Tân Cam uể oải vươn vai. “Em muốn làm gì để anh làm hộ cho, em ngồi xuống đi.” Trịnh Phiên Nhiên thật sự lo lắng cho cái bụng siêu to của cô, đã chín tháng rồi, còn khoảng một tuần rưỡi nữa thôi, cái bụng lại to lớn như vậy, mỗi khi cô làm việc gì đó hơi mạnh một chút là anh đều sợ chết khiếp, chỉ sợ cô đứng không vững rồi lại vấp ngã.

Tân Cam thoải mái vung tay vận động, rồi chậm chạp nói: “Em muốn đi vệ sinh, anh có thay em đi được không?” Bị cô mỉa mai, anh vừa xấu hổ vừa tức giận, con ngươi khẽ di chuyển, anh đưa tay muốn dìu cô nhưng ai ngờ bụng cô to như thế mà tay chân vẫn rất linh hoạt, cô nhẹ nhàng tránh bàn tay của anh rồi đỡ bụng vui vẻ bước đi... Ngôn Thái tử lúc này đã đến, Trịnh Phiên Nhiên cũng không muốn đuổi theo cô nữa, anh quay đầu hỏi: “Đã xong chưa?” Ngôn Tuấn móc chiếc hộp từ trong túi áo ra, Trịnh Phiên Nhiên dùng hai tay để đón lấy.

Trịnh Phiên Nhiên mở chiếc hộp, chăm chú ngắm nhìn vật bên trong rồi hài lòng nói: “Nhiệm vụ đã hoàn thành, anh có thể đi được rồi đấy!” “Vợ thì ôm lên giường còn ông mai thì vứt xó.” Ngôn Tuấn lắc đầu cảm khái: “Đáng tiếc, đợt trước tôi đã làm một tờ đơn yêu cầu được mục sở thị, tuần trước sếp vừa phê duyệt rồi. Phiên Nhiên, tôi sẽ đóng quân tại đây.” Ánh mắt Trịnh Phiên Nhiên rời vật đang nằm trên tay, chuyển sang nhìn người anh em tốt, chớp chớp măt: “Mục sở thị? Tại sao không đi thành phố C? Chu gia và Kỷ gia ở đó cũng đủ để cậu luyện tập rồi, còn cả tên Trần Ngộ Bạch coi thường pháp luật ấy cũng không đủ hay sao?”

“Đừng có làm quá lên như thế được không?” Thái tử gia xua tay: “Tôi chỉ tình cờ muốn sống một cuộc sống như người bình thường thôi, như đi “vi hành” ấy mà!” Giọng anh ta thành khẩn và tha thiết, nhưng cũng chỉ nhận được một tiếng “hừ’ lạnh lùng của Trịnh Phiên Nhiên. Ngôn Tuấn một mặt nói những lời ấy, một mặt thăm dò, cố gắng làm ra vẻ tự nhiên, định giơ tay đặt lên vai người bạn hữu, nhưng những ngón tay vừa chạm vào vai thì gặp phải ánh mắt sắc nhọn của Trịnh Phiên Nhiên, Ngôn Tuấn đành rụt tay lại. Anh ta ngồi xuống, uống một ngụm nước, trong lòng đau buồn vô hạn.

Đây quả thật là người không thể mà cũng không nên động vào! Tay nắm những thứ ẩm ướt như hạt mơ, nên có phải hắn bị ảo giác rồi không? Tân Cam vui vẻ ôm bụng quay lại, từ xa đã trông thấy Thái tử gia đang ngồi trên chiếc ghế con của Tân Thần, mặt ỉu xìu thất vọng, nhưng khi cô đi đến nơi thì đã chẳng thấy người đâu nữa. “Có chuyện gì với Ngôn Tuấn vậy?” Cô ngồi xuống uống ngụm nước rồi hỏi.

Người bị hỏi không hiểu vì sao, bỏ qua vẻ mặt nhìn ngứa mắt lúc nãy khi cô rời đi, sắc mặt trở nên vui vẻ, giơ giơ tờ báo trong tay lên, ỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tối thứ Sáu tuần sau có một trận mưa sao băng đấy, cảnh tượng hiếm có ấy một trăm hai mươi năm mới có một lần, em muốn đi xem không?” Tân Cam nhớ lại lần trước bị lỡ mất trận mưa sao băng trên núi liền gật đầu ngay lập tức. Thấy cô đồng ý, Trịnh Phiên Nhiên cưới tít, nói với giọng hết sức dịu dàng: “Bà xã, lúc có mưa sao băng mà cầu nguyện thì tất cả đều trở thành hiện thực, đúng không?” Tân Cam không nhịn được cười với từ “bà xã” được anh nói ra một cách rất tự nhiên, cô khẽ gật đầu.

“Vậy thì thật tốt.” Anh cười, vo tờ báo rồi ngồi xuống. Thành phố G cuối thu tràn ngập một sắc vàng của lá, ánh chiều tà nhuốm màu lên vạn vật, từ trong nhà kính nhìn ra ngoài bỗng thấy thế giới này vừa đẹp đẽ lại vừa đáng yêu, Tân Cam nhìn ra bên ngoài, quay đầu kéo tay người ngồi bên cạnh, anh đang cúi đầu đọc sách nên cứ tưởng cô cần cầm hạt mơ, bàn tay tự động xòe ra, Tân Cam đặt tay của mình vào đó, anh giật mình ngẩng đầu lên thì bắt gặp nụ cười tuyệt đẹp của cô. Đây là mùa mưa sao băng đẹp nhất trong năm, buổi tối hôm nay là ngày những người yêu thiên văn mong chờ nhất, theo ước tính mỗi một giờ sẽ có khoảng một nghìn ngôi sao bay qua, nếu để lỡ mất hôm nay thì phải đợi một trăm hai mươi năm nữa. Tòa cao ốc thương mại cao nhất thành phố G đã bị Trịnh Phiên Nhiên mua lại, nó được dùng để... ngắm trận mưa sao băng ngày hôm nay.

Sân thượng ngoài trời đã được sửa sang lại toàn bộ, chiếc bàn hình bán nguyệt màu trắng, hai chiếc ghế cùng màu đặt cạnh nhau, trên bàn chi chít hoa Black Rosevil, những cánh hoa đen tuyền óng ánh sương, một chai rượu và hai chiếc cốc đặt kề bên nhau. Tân Cam nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng đã biết dự định của anh là gì, cố nhịn cười ngồi xuống. Trịnh Phiên Nhiên sau khi ngồi xuống liền gõ ngón tay xuống bàn, ở một góc xa xa ánh lên những tia sáng mờ ảo, thì ra có một dàn nhạc nhỏ đã ngồi sẵn ở đó, họ bắt đầu chơi nhạc. Trong tiếng nhạc du dương, Tân Cam khẽ mỉm cười rồi cầm lấy ly rượu anh vừa rót, chạm nhẹ cốc với anh rồi thoải mái uống một ngụm: “Anh có thể quỳ xuống được rồi đấy, nếu không sau khi xem xong mưa sao băng và thấy chiếc nhẫn kim cương của anh không bằng người ta, không khéo em sẽ nuốt lời mất.” Anh nghe xong, miệng khẽ cong lên, ung dung nói: “Em sẽ không làm như vậy đâu!”

Ở một góc khác, trong bóng tối có vài ánh sáng kỳ lạ phát ra, Phiên Hoài, Nhã Kỳ và người quay phim đang đứng ở đó. “Nhân vật chính đã vào vị trí chưa? Nhân vật chính đã vào vị trí chưa? Over!” Trong tai nghe của Nhã Kỳ truyền đến tiếng nói vội vã của Tân Thần cũng những âm thanh hỗn loạn của biển người đang đứng bên dưới. “Nghe thấy rồi! Nhân vật chính đã OK! Mọi người bên dưới vào vị trí hết chưa? Over!”

“Tôi sát hạch hết rồi! Ai đời tự ngửa cổ lên là có thể nhìn thấy bầu trời thì không nhìn, lại còn chạy đến chỗ nhà cao tầng san sát nhau này để xem truyền hình trực tiếp mưa sao băng làm gì chứ? Hazz!” “... Nhưng mà, anh cả nói muốn có một nghìn người chứng kiến...” “Haizz, không có vấn đề gì, ở đây tối thiểu đã có hơn hai nghìn người rồi.”

“Tân Thần, cô đang nói đùa cái gì vậy!...” “Tôi có quen một đạo diễn, tôi đã nhờ ông ấy tìm diễn viên quần chúng rồi, cần bao nhiêu có bấy nhiêu, tôi cam đoan sẽ đủ một nghìn người, còn tiền thì nghi nợ cho anh ấy là được!’ “...”

Màn đêm vừa buông xuống đã có lác đác những ngôi sao quét qua phía đường chân trời. Màn hình LED dưới tòa cao ốc thương mại có thể cho những người bên dưới thấy được cả bầu trời sao, mỗi lần có một trận mưa sao băng là tiếng hoan hô lại nổi lên. Mặt trăng dần nhô lên, âm thanh của hơn một trăm tầng bên dưới không mấy rõ ràng, chỉ là từ trên cao nhìn xuống đám đông làm Tân Cam cảm thấy mình gần bầu trời hơn tất cả mọi người. “Phiên Nhiên, một trăm hai mươi năm nữa chúng ta sẽ ở đâu?” Gió đêm làm cô càng thu mình trong lòng anh. Trên bầu trời đêm không ngừng xuất hiện những vệt sáng lấp lánh rồi vụt tắt, khiến mọi người không thể không ngồi nghĩ đến sự ngắn ngủi của cuộc đời.

Trịnh Phiên Nhiên im lặng cười, cúi đầu gõ nhẹ vào trán cô: “Anh cũng không biết nữa, nhưng chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.” Dù là thiên đường hay địa ngục, chỉ cần có em ở bên thì anh cũng chẳng quan tâm đó là nơi nào. “Đi theo anh, anh muốn tặng em cái này.” Anh dắt tay cô bước lên bậc, trên đó đặt một chiếc kính thiên văn.

“Có nhìn thấy gì không?” “... Là mặt trăng!” Nhìn những vết lồi lõm dưới ống kính viễn vọng có độ phóng đại lớn, cô trả lời không mấy chắc chắn. “Không phải, đó là một ngôi sao.” Trịnh Phiên Nhiên ôm cô từ đằng sau, áp mặt vào tai cô: “Đường kính của nó khoảng bốn vạn dặm, chín mươi chín phần trăm là làm từ kim cương.”

Tân Cam sững người, cô ngẩng đầu lên nhìn anh: “... Như thế có nghĩa là, một ngôi sao kim cương to đến vậy ư?” “Ừ, cho đến nay đây là ngôi sao kim cương có một không hai trên thế giới.” Giọng anh vui vẻ thoải mái, nhưng cũng không dễ dàng gì khi thừa nhận tình cảm của mình trước mặt cô: “Được các tổ chức quốc tế kiểm tra và được thế giới công nhận, ngôi sao đó là mãi mãi tên là... “Tâm Can!” Đôi mắt anh lấp lánh như những vì sao trên bầu trời xa kia, nụ cười tỏa sáng rực rỡ. Cả một trận mưa sao băng đằng sau lưng, đôi mắt anh cũng lấp lánh, cảm nhận từng làn gió đêm, anh khẽ nắm tay cô, từ từ quỳ xuống trước mặt cô, tay phải lấy ra hộp nhẫn màu nâu, viên kim cương trên chiếc nhẫn được nạm thành hình trái tim, nó được lấy từ ngôi sao kim cương độc nhất vô nhị đó.

Công ty ở tòa cao ốc đối diện có đặt một màn hình LED lớn, bên trong phòng hội nghị của công ty đó vẫn còn sáng đèn. “Ngôn thiếu gia, được rồi.” Người nhân viên bước đến khẽ nói, Ngôn Tuấn đứng bên cửa sổ nghe thấy tiếng nói liền quay lại, quả nhiên trên màn hình là bộ mặt lạnh tanh của tên Trần Ngộ Bạch, hắn ta đang nhăn nhó. “Ngôn Thái tử gần đây nhàn rỗi thật đấy.” Trần Ngộ Bạch chau mày nói một cách trắng trợn, giọng anh ta cũng lạnh như tiền.

“Đừng hiểu nhầm người tốt.” Ngôn Tuấn cười: “Tôi đặc biệt mời anh cùng xem cảnh nhộn nhịp này, nếu bỏ lỡ thì phải đợi đến một trăm hai mươi năm nữa đấy.” Trần Ngộ Bạch khẽ nhướn mày. “Chân thành khuyên anh nên bảo bà xã và con gái cùng xem đi. Bên ngoài tiếng trống đã rộn rã, chắc sắp bắt đầu rồi.” Một nửa màn hình bên phía Trần Ngộ Bạch đã biến thành ống kính soi rõ bên trên tòa cao ốc.

Màn hình LED này đủ cho mấy sân vận động mưa sao băng được quay trực tiếp, rồi máy quay từ từ lia ra xa, sau đó quay đến phía dưới trận mưa sao băng, có một người đàn ông mặc áo choàng đen, bộ mặt khôi ngô tuấn tú đang quỳ xuống, một tay để trên chân, một tay cầm những ngón tay thon mảnh đẹp đẽ trước trán mình. Một chàng trai khôi ngô đang cầu hôn một bà bầu xinh đẹp dưới bầu trời mưa sao băng. Bên dưới tòa nhà là những tiếng kêu kinh ngạc, những âm thanh ấy lan truyền đến tận tầng Ngôn Tuấn đang đứng, nghe rất rõ.

Ở thành phố C xa xôi kia, Trần Ngộ Bạch tháo kính, day day thái dương. Thấy người ta tỏ tình hoành tráng chưa? Vậy tối nay anh ta có lên giường không nhỉ? Con gái xem được rồi sau này phải làm thế nào mới chịu nhận lời cầu hôn đây? Ngôn Tuấn đến vợ còn không có thì việc anh ta không quan tâm đến việc hôn nhân đại sự của con gái cũng là chuyện đương nhiên thôi!

Trịnh Phiên Nhiên lúc ấy không biết có hai kẻ đang xem cảnh này. Anh tập trung toàn bộ vào đôi tay trước mặt mình. Giây phút này anh đã dự tính từ mấy năm trước. “Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, đã là vợ chồng hợp pháp rồi, trong bụng em còn có đứa con của anh, nhưng anh vẫn nợ em, không chỉ là nợ đám cưới, nợ lời cầu hôn. Mấy năm nay anh đối xử với em như thế nào, khiến em chịu những oan ức gì, có những điều em biết, có những điều em thậm chí còn không muốn nói ra.” Anh dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Anh nợ em nhiều như vậy mà cũng không cảm thấy có lỗi chút nào, từ lâu vẫn là anh ép buộc em, luôn làm, luôn sống theo cách của anh để nhìn thấy em phản kháng, thấy em bị ép đến đường cùng, rồi cuối cùng vẫn phải tìm đến anh, như vậy anh mới thực sự thấy hạnh phúc...”

Chàng trai tuấn tú là vậy, khung cảnh lãng mạn là thế nhưng lời cầu hôn thì thật là ngược đời, các cô gái đứng dưới vốn đang ôm mặt, giậm chân la hét liền cười phá lên. Tân Cam cũng cười hì hì: “Anh đúng là tên bỉ ổi.” Trịnh Phiên Nhiên không tức giận, trái lại còn mỉm cười nhìn cô: “Anh chính là người như vậy, sau này chắc sẽ càng nghiêm trọng hơn, anh tuyệt đối sẽ không để em rời xa anh, trừ khi anh chết, em là người phụ nữ của anh, vì anh mà chấp nhận tất cả, anh sẽ đối xử với em như đối xử với chính bản thân mình.”

Tân Cam một tay bị anh dắt đi, một tay chống bụng, khi nghe thấy những lời ấy, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. “Vẫn còn một việc nữa, cho dù anh là con người ngạo mạn nhưng vẫn muốn được sự cho phép của em.” Anh tha thiết nhìn cô, chậm rãi nói: “Tân Cam, xin em đồng ý với anh, hãy cùng anh sống hết quãng đời còn lại. Trong cuộc đời này tất cả những gì của anh là của em, tính mạng của anh, tình cảm của anh, hãy ở bên anh cho đến lúc chết và sau khi chết, được không?” Tất cả những lời thề trên thế gian này đối với Trịnh Phiên Nhiên chẳng có ý nghĩa gì, anh đùa giỡn với cuộc sống, đối xử với người khác rất bình thường nhưng với cô thì khác, anh lấy trái tim mình để đối xử với cô.

Nên người con trai này đã quỳ xuống thỉnh cầu cô sống với anh cả phần đời còn lại. Gió đêm rất lớn, anh đón từng cơn gió, quỳ xuống chờ đợi, cô vẫn khóc, dịu dàng vén những sợi tóc tung bay trước trán anh. Mưa sao băng lại bay lướt qua sau lưng hai người. Đám đông nín thở chờ đợi, họ chăm chú nhìn lên màn hình và những đợt mưa sao băng phía chân trời xa.

Nước mắt của Tân Cam rơi xuống như những viên ngọc. Rất lâu, rất lâu sau đó. Trịnh Phiên Nhiên quỳ lâu đến mức chân tê cứng.

Ngôn Tuấn đứng bên cửa sổ xoa cằm. Trần Ngộ Bạch ở thành phố C giơ ngón trỏ lên đẩy kính. Đám đông bên dưới bị Tân Thần lôi kéo, tất cả cùng hô lớn: “I do! I do! I do!”

“Rốt cuộc em có đồng ý không?!” Có người cuối cùng lộ rõ bộ mặt thật, sốt ruột thúc giục. Trán Tân Cam lấm tấm mồ hôi, cô định cười nhưng lại kêu lên đau đớn. Cô đương nhiên rất muốn đồng ý, nhưng... lúc Trịnh Phiên Nhiên quỳ xuống là lúc cô cảm thấy bụng mình đau âm ỉ, bởi vì không muốn phá cảnh đêm đẹp nhất trên thế giới, cô muốn đồng ý ngay lập tức rồi chào cảm ơn mọi người, nhưng khổ nỗi lời cầu hôn của anh quá dài, quá bỉ ổi, quá cảm động, từng câu từng chữ, cô không có cơ hội để ngắt lời, cho đến lúc bụng đau thắt lại, chân bắt đầu nóng dần lên... “Phiên Nhiên...” Tân Cam thở ra yếu ớt.

Trịnh Phiên Nhiên vừa sửng sốt vừa có chút tức giận: “Em...” Cô chống tay lên vai anh, một tay đỡ lấy cái bụng to kềnh, người mệt mỏi trượt xuống: “Phiên Nhiên, hình như em sắp sinh rồi...” Xung quanh trở nên im ắng như bị mất âm thanh trong một lúc.

Bên dưới mọi người đều sững sờ, Trịnh Phiên Nhiên và người quay phim ngẩn người ra, Tân Thần, Ngôn Thái tử đều ngẩn tò te, đến cả ban nhạc đang chơi cũng dừng hết lại. Trần Ngộ Bạch đang xem ti vi thì cười ngặt nghẽo. Mặt Trịnh Phiên Nhiên lúc này đổi màu liên tục, quả thật có thể ghi vào sử sách. Anh vội vàng đứng dậy, nhưng vì quỳ quá lâu nên khi đứng lên thì lảo đảo ôm lấy Tân Cam, còn đụng đổ cả kính thiên văn ở bên cạnh, Tân Cam đang đau đớn cũng phải đưa tay ra đỡ, anh quay đầu hạ lệnh: “Đi bệnh viện ngay!”

Tân Cam nắm chặt tay áo anh kêu lên. “Đừng sợ... Không sao đâu!” Anh vỗ về cô, trong nháy mắt Trịnh Phiên Nhiên của ngày thường đã trở về: “Thang máy đang ở tầng mấy? Mau cho chạy lên đây!” Anh ôm lấy cô mà chạy. “Thang máy... ở tầng một... bị khóa rồi…!” Trịnh Phiên Hoài quỳ xuống khóc, run rẩy trả lời anh cả: “Tân Thần nói nếu như chị Tiểu Tần không đồng ý thì không cho xuống, cho nên...”

Cho nên bây giờ thang máy đang cách bọn họ hơn một trăm tầng nữa. Trịnh Phiên Nhiên loạng choạng, lúc ấy như muốn ném Phiên Hoài từ trên đó xuống. “Tân Thần!!!”

Đám đông bên dưới náo loạn, có người chạy như bay vào phòng điều khiển, trên đường đi tai nghe phát ra tiếng hét kinh thiên động địa, cô ấy giật nảy mình, cởi bỏ tai nghe, vội vàng vào thang máy đi lên... Màn cầu hôn đầu tiên trong lịch sử kết thúc bằng sự kiện nhân vật nam chính và nữ chính được đưa đến bệnh viện, nữ chính chuẩn bị sinh, còn nam chính... Nhân vật nam chính do hai cánh tay chịu trọng lượng lớn khá lâu nên cũng bị ảnh hưởng... Hành lang ngoài phòng Hộ sinh rộng thênh thang, ánh đèn êm dịu, màu hồng nhạt của bức tường và bức tranh nổi tiếng của Ôn Hinh cũng không giúp ích được gì cho bầu không khí căng thẳng này.

Chiếc ghế dài bên tường chật ních bác sĩ và hộ lý các khoa, họ đang sẵn sàng chờ lệnh, không ai bảo ai đều im lặng chờ đợi, thỉnh thoảng có người ngẩng lên nhìn người đàn ông đang đứng trước cả phòng Hộ sinh, anh quay lưng về phía họ, hình bóng ấy toát ra vẻ mạnh mẽ nhưng cũng có gì đó bất an. Kim đồng hồ nhích dần từng giây từng phút, vẫn chưa thấy có người đi ra thông báo tin hỉ, không khí căng thẳng đến mức không thể thở nối. Đột nhiên cánh cửa bật mở. Bác sĩ Tôn cởi khẩu trang đi ra, Trịnh Phiên Nhiên định tiến đến nhưng chân bỗng mềm nhũn, đứng đó hít một hơi rồi mới mở miệng: “Cô ấy sao rồi?”

Tân Thần và Nhã Kỳ lập tức đứng dậy, vây lấy bác sĩ Tôn, nhanh nhảu hỏi: “Chị ấy đã sinh chưa?” “Là con trai hay con gái?” “Làm gì mà nhanh như thế được!” Bác sỹ Tôn lắc đầu: “Cổ tử cung mới chỉ mở ra bằng đầu ngón tay.”

Tân Thần so sáng với đầu ngón tay của mình rồi gãi đầu gãi tai nói: “Vậy… còn bao lâu nữa mới sinh xong?” “Mọi người cứ đợi đi, ít nhất cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ, mà cũng có thể đến một hai ngày đấy.” Nhìn hai cô gái mặt trắng bệch, bác sỹ Tôn trấn an: “Cơ thể cô ấy vốn rất khỏe mạnh, trong thời kỳ mang thai cũng được chăm sóc đầy đủ, tất cả tiêu chuẩn thai nhi đều bình thường, không có vấn đề gì đâu. Sinh đẻ mà, ai cũng đều vậy cả, mọi người không cần phải kinh ngạc quá đâu.” Bà ấy còn chưa nói xong, Trịnh Phiên Nhiên mặt đã tái mét, sải bước đến đẩy cửa phòng định xông vào, Phiên Hoài vội lao đến giữ anh lại, Tân Thần giữ chặt hai tay anh, Nhã Kỳ thì đứng chắn trước cửa phòng.

Tống Nghiệp Hàng cũng bước đến, nói: “Bác sĩ đã nói như vậy rồi thì sẽ không có vấn đề gì đâu, con đừng quá lo lắng, con cứ thế xông vào sẽ làm vướng tay vướng chân các bác sĩ mà còn làm cho Tiểu Tân sợ nữa.” Biểu hiện của Trịnh Phiên Nhiên cho thấy anh đã vô cùng lo lắng, lại còn bị ba đứa nhóc kẹp chặt, anh sắp bốc hỏa đến nơi, nhưng cũng hết cách, cuối cùng đành yếu ớt gầm lên một tiếng không cam tâm: “Đang yên đang lành lại đi sinh em bé làm gì chứ!” Tất cả mọi người ở đây… trong đầu đều lóe lên một cái nhìn đen tối.

Tân Cam lúc này đang mê man trong căn phòng Hộ sinh yên tĩnh. Cô cảm nhận được có rất nhiều người xung quanh mình, thỉnh thoảng lại có người đến trấn an, còn cho cô uống sô cô la nóng. Bụng đau từng cơn, không biết tỉnh lại vào lúc nào, tuy đau đến không còn sức lực nữa, nhưng bên tai vẫn nghe thấy giọng nói quen thuộc của bác sĩ Tôn vang vọng ở bên ngoài, câu nói của Trịnh Phiên Nhiên làm các bác sĩ, hộ lý trong phòng đều bật cười. Tân Cam căng tai ra nghe hết những lời bác sĩ Tôn nói, cho dù trong người vẫn cảm thấy khó chịu, vừa nóng vừa lạnh nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp, bình yên. Cô chợt có chút hối hận, ban đầu không nên cự tuyệt, không cho anh vào cùng, nếu như bây giờ anh đang đứng ngay bên cạnh cầm tay cô, nhìn cô người đẫm mồ hôi, vừa đau đớn và thảm hại, không biết anh sẽ giẫy nẩy lên vì tức giận như thế nào? Ha ha…

Nghĩ đến Trịnh Phiên Nhiên, cảm giác đau đớn cũng giảm đi rất nhiều. Không biết bao lâu sau, có tiếng bác sĩ đỡ đẻ nói: “Dùng sức rặn đi!” Thế rồi cô cảm thấy phần thân dưới có cái gì đó nong nóng, sau đó là tiếng khóc của đứa bé vang lên… Cả ngươi Tân Cam nhẹ nhõm, mệt rã rời, nghe thấy tiếng bác sĩ Tôn từ xa: “Sinh rồi, sinh rồi, mau ra ngoài thông báo, mau đi đi! Muộn chút nữa cậu ta sẽ phá bệnh viện mất!” Tân Cam muốn nói “đợi chút, giúp tôi nói với anh ấy câu này” nhưng miệng chưa kịp nói thì đã hôn mê bất tỉnh.

Giấc ngủ này của cô quả thật rất lâu, lúc tỉnh dậy đã sang đêm thứ hai. Ngọn đèn ngủ trên tường đang chiếu những tia sáng vàng yếu ớt, vừa mở mắt cô đã trông thấy người đứng bên cạnh cửa sổ quay lưng về phía mình, nhìn ra bên ngoài, những ngôi sao phía xa đang lấp lánh. “… Phiên Nhiên!” Giọng cô yếu ớt. Hình bóng đó khẽ giật mình, ngay lập tức quay lại rồi ngẩn người ra, sau đó nét mặt cũng trở nên bình tĩnh hơn, thậm chí còn trở về bộ dạng thường ngày.

“Em tỉnh rồi à?” Trịnh Phiên Nhiên bước đến, khom lưng lau những giọt mồ hôi trên mặt cô, động tác rất nhẹ nhàng, giọng nói cũng vẫn bình thường: “Em có muốn ăn gì không?” Tân Cam định thần nhìn anh nở nụ cười rạng rỡ: “Anh vẫn còn giận à?” Trịnh Phiên Nhiên đứng thẳng người.

“Em cũng không nghĩ em lại sinh ngay vào lúc ấy…” Rõ ràng là muốn nói với giọng nhẹ nhàng lấy lòng nhưng khi nghĩ đến màn cầu hôn kinh thiên động địa ấy, cô lại không nhịn được cười: “À, chiếc nhẫn cầu hôn của em đâu rồi nhỉ?” Còn chưa đến đoạn đeo nhẫn đã không chịu được, phải vào bệnh viện sinh em bé rồi. Mặt anh xám xịt, móc trong túi ra chiếc hộp, nhẹ nhàng đặt vào tay cô. Tân Cam nhìn chiếc hộp cảm thấy quen quen, mấy hôm trước Ngôn Tuấn đến nhà, cô đã nhìn thấy Ngôn Tuấn đưa chiếc hộp này cho anh. “Cái này lấy từ ngôi sao đó xuống đúng không?” Tân Cam nghiêng đầu, nói với giọng nịnh nọt: “… Đúng là thiên hạ vô địch!”

Trịnh Phiên Nhiên lặng lẽ đeo nhẫn cho cô, tuy kế hoạch cầu hôn đổ bể, nhưng hiếm khi thấy cô nũng nịu với mình, không uổng công anh khổ công tốn sức, và nợ cả Ngôn Tuấn nữa. Trịnh Phiên Nhiên hôn lên ngón tay đeo nhẫn của cô, nét mặt của anh lúc này thật dịu dàng. “Hello!” Cánh cửa phòng hét mở, Tân Thần thò đầu vào, nháy nháy mắt với chị họ, “Chị tỉnh rồi à, chị có muốn gặp con trai không?”

Tân Cam vội vàng chống tay đòi ngồi dậy. Trịnh Phiên Nhiên đỡ vai cô, quay đầu lườm Tân Thần: “Mang thằng bé lại đây.” Hai tay anh vẫn còn phải quấn băng gạc, Tân Thần trong lòng thấy hổ thẹn, không dám cãi lại, cô ấy đẩy cửa đi vào, theo sau là Nhã Kỳ đang bế đứa bé và Phiên Hoài cùng bước vào.

Tống Nghiệp Hàng cũng đến, Trịnh Phiên Nhiên nói với ông vài câu nhưng mắt thì vẫn không rời khỏi người đang ở trên giường. Không muốn để cô ngồi dậy, sao cứ nhất định phải ngồi dậy thế không biết? Thằng nhóc nặng hơn bốn kilôgam đấy, ôm lâu như thế tay làm sao chịu nổi!

Cái con nha đầu Tân Thần này, nhất định phải nghĩ cách gả nó đi càng sớm càng tốt. Tống Nghiệp Hàng cười cười, nhìn bộ dạng người ở đây mà tâm hồn thì để chỗ khác của Phiên Nhiên, còn đâu dáng vẻ thét ra sấm của một vị Tổng giám đốc nữa. “Được rồi, chúng ta về dây, Tiểu Tân cần được nghỉ ngơi, mấy đứa ở đây quấy rầy thì con bé làm sao nghỉ ngơi được !” Ông vỗ vai con gái rồi đưa ba người ra ngoài, “Mai chúng ta lại đến thăm con.”

Trịnh Phiên Nhiên tiễn mọi người ra cửa, lúc quay trở lại thấy cô vẫn còn ngồi đấy, đứa bé nằm ngủ trong vòng tay cô, miệng chúm chím. Tân Cam cúi xuống nhìn thằng bé, nụ cười giống như một đóa hoa sen. Anh bất giác bước nhẹ nhàng, ngồi xuống bên giường. “Phiên Nhiên.” Cô dịu dàng vuốt ve mặt thằng bé, “anh đặt tên cho con chưa?” “Ừm.” Anh bế đứa bé ra khỏi lòng cô.

“Tên là gì vậy?’ Cô lại hôn cậu con trai của mình một cái. “Trịnh Hằng.” Tân Cam cảm thấy tên này rất bình thường, cô chau mày, đắn đo do dự. Trịnh Phiên Nhiên thấy thế thì bực dọc, lạnh lùng nói: “Em không thich cái tên này sao? Thế thì đổi đi… Trịnh “đáng ghét” nhé? Hay Trịnh “không nên sinh ra”?”

Tân Cam lập tức ra vẻ cái tên “Trịnh Hằng” vừa hay vừa dễ nhớ lại vừa có ngụ ý sâu xa, cực kỳ phù hợp! Trịnh Phiên Nhiên miễn cưỡng “hừ’ một tiếng. Tân Cam thở phào, trong lòng nghĩ: Thực ra có một số người, sao tên là “hiểu biết” nhưng chẳng tỏ ra thoải mái, rộng lượng chút nào. Lại còn tính toán với con của mình nữa, Trịnh “keo kiệt”, Trịnh “ngang ngạnh” mới hợp với anh đấy!

Trịnh Phiên Nhiên đâu biết lúc này Tân Cam đang mắng mình, cô ôm con vào lòng, tâm trạng của anh tốt dần lên. Không khí hơi lạnh, anh làm ấm tay cô, đắp chăn lên cao một chút. Trong phòng rất yên tĩnh, cô ngồi dựa vào anh, chỉnh lại tư thế rồi ngẩng lên nhìn anh mỉm cười dịu dàng. Lúc cười trông cô quả thật rất đẹp. Trịnh Phiên Nhiên đưa tay khẽ vuốt ve vai cô, sau đó là đuôi mắt, hai bên má và đôi môi bị cắn rách khi đang sinh con.

Gặp tội lớn như vậy, vừa tức giận lại vừa phải cố nén cơn giận, tâm trạng cũng chẳng biết tại sao mãi không tốt lên được. Có một loại cảm giác lạ lùng ở trong tim, bất giác sống mũi anh cay cay. Thằng bé trong lòng anh chợt mếu máo, trong mơ cũng không quên đối địch với anh, một tiếng “oa” phá vỡ thời khắc ấm áp hiếm có ấy.

Tân Cam kêu lên vài tiếng, khẽ vỗ về, Trịnh Phiên Nhiên ôm cô lạnh nhạt nhìn một lúc rồi khẽ thở dài, Tân Cam cho thằng bé bú, thỉnh thoảng hôn thằng bé một cái. Trịnh Hằng giữ thể diện cho bố, dần thôi khóc và tiếp tục ngủ. “… Thật đáng ghét!” Cái giọng dịu dàng của anh đã bị vứt đi đâu mất, anh nằm giữa hai mẹ con nói với giọng khàn khàn. Trong ngày ở cữ không được khóc, Tân Cam rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào cười một tiếng: “Giống bố nó ghê!”

Trịnh Phiên Nhiên cúi xuống ôm lấy cô, chậm chạp hôn cô một cái: “Anh thừa nhận.” Nếu giống mẹ nó thì đã chẳng ghét chút nào. Thằng bé này thật may mắn khi được người anh yêu quý nhất trên đời sinh ra. Phụ nữ sau khi sinh thường trở nên ngốc nghếch, cho nên chắc cô vẫn chưa nghĩ ra? Chữ “hằng”, có bộ “tâm” đứng[1].

“Tâm” của anh, vĩnh “hằng” của anh. [1] Chữ …, Hán Việt là “hằng”, có nghĩa là vĩnh cửu, mãi mãi, vĩnh hằng..