Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tâm Can - Chương 4

Chương 4.

“Trịnh An Đồng, cả cuộc đời ông, những người thân yêu nhất mà ông đã dành bao tâm huyết, tất cả đều sẽ theo tôi xuống suối vàng, tôi rất vui, còn ông?” Năm Trịnh Phiên Nhiên thành danh ở phố Wall, Phiên Hoài mới học cấp ba, cậu có hứng thú đặc biệt với các loại xe đua. Năm đầu tiên, cứ một thời gian Trịnh Phiên Nhiên lại bí mật gửi cho cậu ấy một khoản tiền, trong năm đó, Phiên Hoài đổi xe như thay áo. Đến năm thứ hai, chẳng những khoản tiền kia không được gửi đến nữa, thậm chí tiền tiêu vặt cũng bị cắt, Phiên Hoài ôm chiếc xe thân yêu, khóc ròng suốt mấy đêm. Khóc chán rồi cậu ấy bán luôn mấy phiên bản xe đua làm vốn khởi nghiệp, thấp thỏm bắt tay vào việc đầu tư kinh doanh. Sáu tháng sau, tiền vốn đã được nhân lên mấy chục lần, Trịnh Phiên Hoài lần đầu tiên trong đời kiếm được một khoản tiền lớn, chuộc lại được tất cả xe đã bán, còn mua thêm một xưởng sản xuất xe hơi. Trong khi đó, cái tên Trịnh Phiên Nhiên đã đồng nghĩa với sự giàu có và nổi tiếng.

Phiên Hoài luôn bị ám ảnh đối với tài năng của anh trai, đến tận hôm nay, khi đứng trước mặt anh trai nói về việc đầu tư, cậu vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng. Hơn nữa, trông anh trai hôm nay có vẻ không nhẫn nại lắm, cậu mới đưa ra vài con số đã nhìn thấy anh chau mày lại, ngón tay không ngừng gõ gõ lên mặt bàn... “Tiểu Tâm Can!” Phiên Hoài ngân ngấn nước mắt nhìn vị cứu tinh khoan thai tiến đến, lúc này chắc chỉ có thè lưỡi, vẫy đuôi mới thể hiện được hết sự vui sướng của cậu! Tiếng nói vừa dứt, Trịnh Phiên Hoài biết ngay là mình sắp đi đời nhà ma rồi, quả nhiên ngón tay Trịnh Phiên Nhiên đang gõ nhẹ trên mặt bàn dừng lại, rồi từ từ... cuộn thành nắm đấm...

Ôi cái chăn của tôi đâu rồi, nhanh đưa tôi trùm kín đầu lại nào... Trịnh Phiên Hoài run rẩy trong tuyệt vọng. Tân Cam đang mặc chiếc áo len của Trịnh Phiên Nhiên, cổ áo rộng trễ xuống để lộ xương vai mảnh mai xinh đẹp, mái tóc tùy hứng buộc lệch sang một bên, dáng vẻ thoải mái, nhẹ nhàng, cô bước đến, nắm tay của Trịnh Phiên Nhiên mới nới lỏng ra. Tân Cam đưa cho anh chỗ sữa đã uống được một nửa trên tay, anh lặng lẽ uống hết, nét mặt không chút biểu cảm. “Nhìn qua cũng biết là cổ phiếu Lán Trù, sao lại vội vã bán tống đi thế?” Tân Cam ngẫu hứng lật qua lật lại rồi mỉm cười hỏi. Phiên Hoài tỏ ra hăng hái: “Liên tiếp tăng giá không đáng kể, có lẽ cũng chuẩn bị chững lại, em thấy đây là cơ hội tốt nhất để bán.”

“Tôi với cậu đánh cược, nội trong một tuần, cổ phiếu này nhất định giữ nguyên giá ở mức cao nhất.” “Không thể nào!” Phiên Hoài hoàn toàn coi thường ý kiến của cô. “Vậy cậu muốn cược không?” Tân Cam nói với thái độ khiêu khích như chắc thắng.

“Không cược không phải đàn ông!” Bên này hai người đập bàn hạ cược, bên kia Trịnh Phiên Nhiên nhấp một ngụm sữa, lạnh lùng liếc nhìn người con gái với nét mặt rạng ngời như ánh ban mai. Một tuần sau.

Tiểu thiếu gia ngang ngược của Trịnh gia vùi đầu trong lòng bạn gái, trông như chú đà điểu vùi đầu trong cát, cả người run rẩy như lá rụng trong gió thu. Lừa tôi à! Một công ty to như thế, nói mua là mua luôn sao?

Loạt cổ phiếu đang xuống dốc rõ ràng, nói không giảm giá là không giảm luôn à?! Nói là hết một tuần lễ, bây giờ mới là ngày thứ tư! Anh trai lừa em rồi! Lừa thằng em rồi!!!

“Trịnh Phiên Hoài!” Nhã Kỳ vừa vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy vừa nói giọng tức giận, “Lần sau rút kinh nghiệm được không?!” Phiên Hoài ôm lấy eo Nhã Kỳ không chịu buông... Rút kinh nghiệm là cái gì, cậu ấy mới là người không biết đây! Còn đùa cái gì nữa! Người thua phải nhảy từ độ cao một nghìn mét xuống! Người mắc bệnh sợ độ cao lấy đâu ra kinh nghiệm! Nhã Kỳ hận không thể rèn sắt thành thép, được cậu ấy ôm chặt thì cảm thấy mềm lòng vô cùng, trừng mắt oán hận nhìn chị gái. Tân Cam dựa vào người Trịnh Phiên Nhiên, nụ cười rạng rỡ như ánh hào quang.

“Anh trai!” Nhã Kỳ nũng nịu: “Chị ấy chơi ăn gian, không công bằng! Hơn nữa Phiên Hoài sợ độ cao...” Bọn họ được một phen tranh cãi ầm ĩ, Trịnh Phiên Nhiên chỉ chăm chú xem cuốn sổ tay đặt trên đùi, mặt không biểu lộ cảm xúc, nghe Nhã Kỳ nói, anh ngẩng đầu lên mỉm cười, nói một câu: “Có gan ăn cắp thì phải có gan chịu đòn.” Nhã Kỳ nghẹn lại. Phiên Hoài túm lấy áo cô ấy: “Sao lại có thể ngốc như thế! Chắc chắn có người đứng sau vụ này!” Nếu như ZIC không cao giọng tuyên bố sẽ mua lại, loại cổ phiếu đó sao có thể giữ giá được!

Nhã Kỳ bực bội, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận, Tân Cam vô cùng đắc ý, tay nâng cằm cô ấy lên, lả lơi nói: “Tiểu mỹ nhân, không phục à?” “Không phục!” Nhã Kỳ hất tay cô ra: “Một đấu một có dám không?” “Ồ!” Tân Cam quay sang Trịnh Phiên Nhiên: “Phiên Nhiên, em có nghe nhầm không đấy?”

“Không.” Trịnh Phiên Nhiên cũng bật cười: “Em vừa bị khiêu chiến đấy thôi.” Nhã Kỳ không thèm đếm xỉa: “Nếu em thắng, chị không được truy cứu vụ Phiên Hoài nữa, nếu em thua, em và anh ấy sẽ nhảy... nhưng lần này anh hai không được ra tay! Em cũng không cần Phiên Hoài giúp đỡ, chỉ có em và chị đấu với nhau, thế nào?” Lúc này, Phiên Hoài cuối cùng cũng nhảy ra từ trong lòng Nhã Kỳ, bám chặt đằng sau ra sức gật đầu. Tân Cam dẫu cười nhưng không nói gì, ba người họ cùng hướng về phía Trịnh Phiên Nhiên. Anh nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay.

“Em vui là được.” Đêm khuya, tại Tống gia. Nhã Kỳ đưa cho Tân Cam con dấu và giấy ủy thác của Phiên Hoài, Tân Cam kiểm tra không có gì sai sót, để chung với con dấu và giấy ủy thác của Trịnh Phiên Nhiên.

“Liệu có được không?” Nhã Kỳ có chút lo lắng hỏi. Mượn cớ đánh cược để lấy được ủy quyền của hai anh em họ, kỳ hạn chỉ còn một tháng, trong một tháng này, hai chị em họ phân công nhau thay mặt Trịnh Phiên Hoài và Trịnh Phiên Nhiên, dễ dàng khống chế toàn bộ cổ phiếu trong tay. Tân Cam dừng tay lại: “Nhã Kỳ, nếu như em thấy lo lắng, bây giờ có thể rút lui. Trịnh Phiên Nhiên nắm trong tay bốn mươi lăm phần trăm cổ phần của Trịnh thị, bấy nhiêu cũng đủ cho chị ngồi nói chuyện ngang hàng với hội đồng quản trị của Tào thị rồi.” Nhã Kỳ lắc đầu: “Thêm mười phần trăm của Phiên Hoài nữa chị mới có ngôn quyền tuyệt đối.”

Tân Cam nhận thấy sự lo lắng bất an của em gái, ôm lấy cô ấy, ghé sát tai cô ấy nói cảm ơn. Nhã Kỳ thở dài: “Ai nên cảm ơn ai đây?” “Chị tin em, chị nên cảm ơn em mới đúng.”

“Những cái khác em không dám khẳng định, nhưng chị đối với Tống gia, đối với cha... em vốn chưa từng nghi ngờ.” Nhã Kỳ ôm chặt chị: “Chị không cần phải quá vĩ đại, âm thầm cho đi mà không cần báo đáp, Tân Cam, em biết chị luôn đối tốt với mọi người trong gia đình, em luôn... rất cảm kích.” Sáng sớm, ở Trịnh thị. Tân Cam mặc bộ đồ trắng đắt tiền, trang điểm rực rỡ, tóc uốn một cách hoàn hảo, khoan thai ngồi tại bàn đầu tiên của hội nghị, đứng sau cô là một thư ký giỏi, thản nhiên đón nhận tất cả ánh nhìn của mọi người, bất kể là công khai hay gián tiếp. Khi Trịnh An Đồng đẩy cửa bước vào, những ánh mắt kia lập tức tập trung “quét” về phía ông ấy.

Tân Cam chưa đứng dậy, từ xa khẽ gật đầu cười với ông ấy. Trịnh An Đồng từng bước từng bước đến trước mặt cô, từ trên nhìn xuống, nói như ra lệnh: “Đi ra.” Tân Cam cười không thèm để ý, trong nháy mắt, cô thư ký lập tức đưa ra bản photo của hai tờ giấy ủy thác. Trịnh An Đồng vừa nhìn qua, sắc mặt lập tức tái mét. Một lỗi nhỏ Tân Cam cũng không muốn phạm phải, chăm chú quan sát nét mặt của ông ta rồi cười nói: “Bắt đầu họp chứ Tổng Giám đốc Trịnh? Làm mất thời giờ của mọi người thật không nên.”

Ánh mắt và nét mặt của Trịnh An Đồng đều lạnh lùng, lãnh đạm hỏi cô: “Cô muốn làm gì?” “Với tư cách là cổ đông lớn nhất của Trịnh thị thời điểm hiện tại, đương nhiên tôi muốn quan tâm một chút tới sự phát triển của Trịnh thị rồi.” Tân Cam cười ngọt ngào, cô chầm chậm đứng lên, kề sát tai ông ta nói nhỏ tới mức chỉ có ông mới nghe thấy: “Tôi đã nói rồi, ông dám kéo Tống gia xuống nước, tôi sẽ không buông tha Trịnh Phiên Nhiên... Ông xem, bây giờ không những anh ấy, mà ngay cả con đẻ của ông cũng đều ở bên tôi. Trịnh An Đồng, cả cuộc đời ông, những người thân yêu nhất mà ông đã dành bao tâm huyết, tất cả đều sẽ theo tôi xuống suối vàng, tôi rất vui, còn ông?” Cô lui ra, lồng ngực Trịnh An Đồng không ngừng co bóp, từng nhịp khó khăn thở hắt ra, trân trân nhìn cô. Trợ lý của ông ta cảm thấy không ổn, lập tức lấy thuốc, nhưng vẫn chậm một bước... Khuôn mặt Trịnh An Đồng trắng bệch, không ngừng đập vào ngực một cách đau đớn, rồi ngã vật xuống.

Trong khung cảnh hỗn loạn, Tân Cam chau mày, vẻ mặt không chút bối rối như việc xảy ra chẳng liên quan đến cô, thậm chí một biểu hiện nhỏ cũng không nhận thấy. Trịnh An Đồng được đưa vội vào bệnh viện, còn cô quay về chỗ Trịnh Phiên Nhiên. Nơi đây tuy là nhà họ Trịnh nhưng lại không phải là họ Trịnh của Trịnh An Đồng, ai nấy vẫn làm việc của mình, không hề có chút lo lắng. Tân Cam thản nhiên ngắm nhìn vườn hoa Black Rosevil, thanh thản uống trà ướp hương hoa. Buổi tối, chú Trần trở về, cầm theo vài bộ quần áo của Trịnh Phiên Nhiên, trước khi lên xe vội vội vàng vàng nói với cô: “Đêm nay thiếu gia không về, cô nghỉ ngơi cho khỏe nhé.” Tân Cam nhắm mắt lại: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ ngủ thật ngon.”

Chú Trần chần chừ không hiểu, cuối cùng khẽ nói: “Xin cô thông cảm cho thiếu gia.” Tân Cam cười lạnh lùng, cô còn chưa đủ thông cảm cho anh sao? Do buổi tối ăn quá nhiều, đêm trằn trọc khó ngủ, cô xuống nhà lấy một cốc sữa nóng, bị cái bóng đen sì lướt qua cửa sổ làm giật nảy mình. “Trịnh Phiên Nhiên?” Cô đi vào, anh đặt cốc rượu trên tay xuống, quay sang nhìn cô, quay lưng về phía đêm tối ngoài cửa sổ. Vẻ mặt anh mơ hồ, đôi mắt sáng lạ thường. “Bác sĩ nói, suýt nữa thì nguy, may mà cấp cứu kịp thời. Tân Cam, quả thực lần này em làm rất tốt.” Anh bật cười, mỉa mai lạnh nhạt.

“Nói vậy có nghĩa là vẫn chưa chết.” Tân Cam hâm nóng cốc sữa, ngồi vắt chân trên sofa uống. Trịnh Phiên Nhiên bước lại gần, hơi thở nồng nặc mùi rượu. “Anh biết em muốn cản trở dự án đó, anh biết em và Nhã Kỳ chơi trò đóng kịch cho anh xem. Nhưng anh nghĩ, chỉ cần em vui vẻ, chỗ cổ phần đó tặng hết cho em cũng chẳng sao. Kể cả toàn bộ gia sản của Trịnh Phiên Nhiên anh, cũng chỉ cần em nói một câu thôi.” Nói rồi anh nhếch môi lên, giơ cao ly rượu uống cạn. Tân Cam thoải mái: “Thật sao?”

“Chỉ cần em vui.” Anh cười, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo: “Bệnh tim của ông ấy, cho dù không phải chịu kích động nào, cũng chẳng sống được mấy năm nữa. Ông ấy sắp chết rồi... Tân Cam, em thật sự thấy vui sao?” Tân Cam nhấp từng ngụm sữa, điềm tĩnh như không nghe thấy gì. Trịnh Phiên Nhiên giật lấy cốc sữa, cúi xuống giữ chặt vai cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô. Tân Cam tỏ ra lạnh nhạt, nở nụ cười sắc lạnh: “Ông ta có anh để tang là đủ rồi, nếu không thì cũng đã có Phiên Hoài, tóm lại không đến nỗi bắt em phải chăm sóc ông ta trước lúc lâm chung.” Tiếng cô nhỏ dần, màn đêm trở nên tĩnh lặng, như tất cả đã qua đi, im lặng đến tàn nhẫn. Trịnh Phiên Nhiên nhìn cô, khẽ nói: “Ông ấy dù sao cũng là...”

“Trịnh Phiên Nhiên, anh dám mở miệng nói!” Cô đột nhiên ném vỡ chiếc cốc trên tay vịn gỗ lim ở sofa, lấy mảnh sứ sắc nhọn kề vào cổ tay, anh vội vàng túm lấy, chỉ sử dụng một phần sức lực, giật mảnh sứ vỡ, thu vào lòng bàn tay, từ từ nắm chặt lại. “Tân Cam, dù sao ông ấy cũng là cha đẻ của em.” Mảnh kính sắc nhọn nhanh chóng cắt sâu vào da thịt anh, máu tươi từ lòng bàn tay anh không ngừng tuôn trên ngực cô. “Năm đó bà ấy lên kế hoạch để mang thai em, ông ấy vốn dĩ không biết. Sau này mới biết đến sự tồn tại của em, không phải là ông ấy không có ý định bù đắp cho em.” Trịnh Phiên Nhiên nhẹ nhàng nới lỏng tay, nhổ mảnh kính vỡ ngập sâu trong lòng bàn tay ra, lấy khăn buộc vào: “Tân Cam, ông ta thực ra là cha đẻ của em.”

Tân Cam cảm thấy lạnh, đêm đã quá khuya rồi, sữa và máu tanh đều ngọt làm người ta muốn khóc, Trịnh Phiên Nhiên là một con quỷ, khiến cô còn đau khổ hơn là chết. Cuối cùng, cô cũng không chịu nổi òa khóc lên, anh lặng lẽ giơ tay, dùng một góc khăn tay nhuốm máu lau nước mắt cho cô. “... Em xin lỗi, em không nên cố ý làm ông ấy tức giận, giấy ủy quyền không còn giá trị gì nữa, cổ phần trả lại cho anh, anh mang cho ông ấy xem, bắt em lấy cái chết để tạ lỗi cũng được... Trịnh Phiên Nhiên, anh bắt em làm gì cũng được, đừng nói những lời đó nữa.” Cô run rẩy đẩy anh ra, đầu cúi gằm, đôi tay tự ôm lấy thân mình, cô chẳng còn cách nào làm cho toàn thân thôi run rẩy. “Cha em họ Tống! Tống gia hết lần này đến lần khác đuổi em ra đường, cũng là ông ấy hết lần này đến lần khác tìm em về; bạn học hỏi tại sao em lại mang họ Tân, em không thể trả lời, là ông ấy lau nước mắt cho em; em bị đâm xe suýt chút nữa mất mạng, là ông quỳ xuống xin bà ấy hiến máu cho em... Ông ấy là cha em, nếu không phải thì sao lại vì em mà làm những điều đó? Trịnh Phiên Nhiên, cha em họ Tống! Xin anh đấy... cha em họ Tống...” Cô òa khóc như một đứa trẻ, toàn thân run lẩy bẩy, những điều thường ngày có thể cho là niềm vui, giờ đã mất hết không còn lại gì. Trịnh Phiên Nhiên bình thường ghét nhất sự giả vờ cứng rắn của cô, anh thường khiêu khích cô, lúc này lại hận vì đã làm cô sống thật với chính mình, nhìn cô suy sụp, giống như tiếng kêu vô vọng mười năm trước, anh lại cảm thấy... đau khổ.

Việc khiến anh hao tâm tổn trí trên đời này thực sự quá ít, đây chính là một trong số đó, anh có sử dụng hết bản lĩnh của mình cũng không thể giải thích nổi. Ván cờ này đã không có nước giải, càng cố gắng chỉ càng làm tổn thương cả hai, nếu đổi lại là một người khác, anh đã sớm vì Trịnh An Đồng mà vứt bỏ, cho dù là chính mình. Nhưng đó lại là cô.

Anh ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên đôi vai đang run rẩy của cô, nhẹ nhàng an ủi. Tân Cam tỉnh dậy trong phòng ngủ, bên cạnh không có ai, không có dấu vết gì, chỉ thấy trong thùng rác có chiếc khăn tay còn lốm đốm vệt máu, cơn đau như muốn làm đầu cô vỡ tung, chứng minh rằng đêm qua không phải là một giấc mơ. Cô ngồi dậy, súc miệng, thay quần áo một cách máy móc, lái xe tới bệnh viện. Cố Vệ Quốc vẫn như mấy chục năm về trước, hết sức trung thành trông coi bên ngoài phòng bệnh của Trịnh An Đồng, thấy Tân Cam đến, đôi mắt sắc lạnh của ông ta lóe lên một ánh nhìn căm giận.

Tân Cam cảm thấy khó chịu: “Làm phiền ông vào báo với ông chủ của ông là tôi đã đến.” Cố Vệ Quốc lạnh lùng cười: “Đứa con hoang do Tống Nghiệp Hàng dạy dỗ, quả nhiên một chút lễ nghĩa cũng không có.” “Không bì được với nguồn gốc gia giáo của ngài, tiểu thư Trầm Trầm thường thích mặc màu xanh lá cây[1], chắc hẳn là do ngài dạy, gia giáo thật!”

[1]. Màu xanh lá cây đôi khi tượng trưng cho sự chưa chín chắn, thiếu đứng đắn. “... Sao mày có thể ở đây ăn nói ngang ngược như vậy? Đồ đê tiện! Tao giết mày!” Cố Vệ Quốc bị hạ nhục không làm gì được, nổi trận lôi đình. Tân Cam giơ tay lên: “Làm ơn bình tĩnh một chút đi.” Cô chỉ tay vào trong phòng bệnh: “Ông chủ của ông đang nằm trong đó, đừng lao vào vết xe đổ của ông ta, ông cẩn thận chút đi, cũng bị kích động mà phải vào cấp cứu là không ổn đâu!” Nói xong cô lắc đầu nói: “Haizz! Sao tôi lại hồ đồ thế nhỉ? Ai có thể tức chết chứ ông thì chết sao được đây! Nếu nói về chữ “nhẫn”, người có vợ ngoại tình trên cả nước cộng lại cũng không thể bì kịp ông!” Cố Vệ Quốc sống dựa vào Trịnh An Đồng, thậm chí gia đình ông ta cũng đều sống trong Trịnh gia, Cố phu nhân luôn có vẻ là chủ nhân cao quý của Trịnh gia, danh không chính ngôn không thuận, tất cả mọi người đều biết điều này, nhưng vì nể sợ Trịnh An Đồng, không ai dám hé răng nói nửa lời. Hôm nay bị Tân Cam đánh vào điểm yếu, Cố Vệ Quốc đỏ mặt tía tai, những đường gân xanh nổi rõ trên trán, đôi mắt sắc lạnh nhìn cô căm phẫn, cơ mặt co giật, tức đến nỗi không thốt nên lời.

Tân Cam đang thầm cười trên nỗi đau của ông ta thì có tiếng giầy cao gót uyển chuyển nện xuống sàn nhà vang lên, Cố phu nhân từ trong phòng bệnh bước ra, ghé vào tai ông ta khẽ nói vài câu, Cố Vệ Quốc do dự một lúc, trợn mắt nhìn Tân Cam phẫn nộ đi ra ngoài. Cố phu nhân cười lẳng lơ, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy: “Tiểu Tân, cô càng ngày càng ghê gớm nhỉ?” Tân Cam không trả lời, hào hứng liếc nhìn bà ta, cười. Cố phu nhân vuốt nhẹ tóc, như vô tình: “Sao thế? Tôi có chỗ nào không vừa ý cô à?”

“Bà muốn nói là người quan hệ bất chính sẽ để lại hậu họa về sau sao? Yên tâm, không nhanh vậy đâu, nhìn cái mũi thẳng tắp của Cố Trầm Trầm nhà bà là biết ngay cô ta đi thẩm mỹ.” Tân Cam cười rạng rỡ: “Chỉ là tôi cảm thấy... bà thật đáng thương thôi! Cả đời bà muốn cái gì, đều không được như ý. Ngoại hình của Cố Trầm Trầm quả là giống cha cô ta như đúc, thứ duy nhất giống bà là khuôn mặt, lại quay lại tố cáo bà lần nữa...” Cố phu nhân vờ như không nghe thấy, vẫn nở nụ cười như không có chuyện gì xảy ra, Tân Cam lướt qua người bà ta đi vào phòng bệnh, bên tai vẫn vang lên giọng nói nhẹ nhàng ám ảnh. “Khi cô cắn chặt răng cười, khuôn mặt giống như con nghé con vậy!”

Cố phu nhân từ nhẹ nhàng trở nên đay nghiến, đẩy cửa bước vào, rẽ qua phòng khách, không ngờ chạm mặt người từ phòng bệnh của Trịnh An Đồng bước ra. Tân Cam ngạc nhiên thốt lên: “Thôi Thuấn Thần?” Tóc của anh ấy ngắn hơn trước một chút, gương mặt khôi ngô, mặc dù đứng từ xa, Tân Cam vẫn cảm thấy người anh như đang tỏa ra ánh hào quang. Thôi Thuấn Thần bước đến, cô nhìn anh, hỏi: “Anh đến thăm bệnh à?” Thôi Thuấn Thần khẽ nhíu mày, vẻ mặt u ám, bao nhiêu điều muốn nói mà không sao thốt nên lời, Tân Cam bước vào trong, anh kéo tay cô lại: “Không phải vào đó đâu.”

“Tại sao?” “Bởi vì... đã quá đau khổ rồi.” Vì bọn họ đều đê tiện, một mình cô ở giữa những người như vậy, quá đau khổ. Thôi Thuấn Thần không có gì là chưa từng trải qua, so với những tên khốn kia không thể thua kém, chỉ có cô mới có thể khiến anh đau lòng. Thôi Thuấn Thần không biết cách che giấu cảm xúc, Tân Cam có thể nhìn thấu được nỗi lòng của anh. “Yên tâm đi, tôi đau một thì bọn họ phải đau gấp trăm ngàn lần.” Cô ung dung nháy mắt với Thôi Thuấn Thần.

Trịnh An Đồng rõ ràng nghe thấy cuộc nói chuyện của cô và Thôi Thuấn Thần, khi cô bước vào, mặt ông ta không giấu nổi vẻ suy tư. “Sao thế? Bản lĩnh hại người của tôi không phải là hậu sinh khả úy sao?” Cô rót một cốc nước, ngồi xuống chiếc sofa đằng xa, đối diện giường bệnh của ông ta. Trịnh An Đồng ôm vai dựa vào gối, nụ cười từ đầu đến cuối đều rất ôn hòa.

“Xin lỗi, chữ ‘úy’ đó có lẽ không phải chỉ ông, dù sao cũng đừng nảy ra những liên tưởng không nên có.” Tân Cam uống một ngụm nước, nói tiếp: “Bà ấy chí ít cũng mang thai chín tháng mười ngày mới sinh ra tôi, còn để lại cho tôi mấy năm kỷ niệm, ông ngoài việc làm cho bà ấy mang thai ra, chưa từng có chút trách nhiệm nào.” “Con đến là để nói những lời này sao?” Trịnh An Đồng thều thào nói. “Đương nhiên không phải.” Tân Cam nhìn hàng cây xa xa ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ nhếch lên: “Tôi đến là để nhận thua, ông lấy mạng sống ra đánh cược, tôi không đủ dũng khí, đấu không lại.”

“Trịnh An Đồng.” Giọng cô trầm xuống: “Ông trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ chia tay với anh ấy.” “Con cứ nói.” Ông ta im lặng, chăm chú quay sang nhìn cô, Tân Cam lúng túng hồi lâu không thể mở lời. Rất lâu, rất lâu sau, cốc nước sôi cũng đã nguội lạnh rồi, cô mới nghe thấy tiếng nói của chính mình, khàn và nhỏ lạ thường: “Tôi... không bằng Cố Trầm Trầm ở điểm nào? Tại sao ông thà làm anh ấy đau khổ, chứ không đón nhận tôi? Tôi biết trong mắt ông, anh ấy rất hoàn mỹ, tôi không cân xứng, nhưng tôi thực sự... kém đến thế sao? Ngay cả Cố Trầm Trầm cũng không hơn được sao?” Rõ ràng là tiết trời giữa trưa rất đẹp, khung cửa sổ sát sàn sạch sẽ thông thoáng, nhưng ánh mặt trời lại không hề chiếu vào trong phòng. Hai người ở đầu giường và trên sofa đều rơi vào nỗi buồn mơ hồ.

Yên lặng. Trịnh An Đồng nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nói nên lời: “Tân Cam.” Ông ta nói một cách khó khăn: “Trịnh Phiên Nhiên là tương lai của Trịnh gia, là tâm huyết cả đời của ta, từ nhỏ đến lớn, cái gì nó đạt được cũng đều là tốt nhất, ta không đồng ý để cuộc đời nó có bất kỳ khiếm khuyết nào, con... không phù hợp với nó.” “Đừng né tránh câu hỏi của tôi, ông trả lời được tôi mới rời xa anh ấy.” Tân Cam truy hỏi.

“...” Nét mặt Trịnh An Đồng lộ rõ vẻ chần chừ khó xử. Tân Cam nhìn ông ta không chớp mắt. Trịnh An Đồng chậm rãi, cân nhắc từng từ từng chữ: “Chủ nhân tương lai của Trịnh gia, không thể có người xuất thân như con.” Tân Cam im lặng, mặt biến sắc: “... Tôi hiểu rồi.” Rất lâu sau, cô mỉm cười, run run nói: “Ông nói rất đúng, tôi cực kỳ hiểu rõ đối với một người, xuất thân... quan trọng đến mức nào. Tôi sẽ rời xa anh ấy. Cố gắng tĩnh dưỡng, chúc ông sống lâu trăm tuổi.” “Tiểu Tân!” Khi cô đã bước ra tới cửa, Trịnh An Đồng bỗng nhiên gọi cô lại: “Nếu đã đồng ý rồi thì không cần phải hối hận nữa, con rời xa nó sẽ tốt hơn cho con, và cũng là tốt cho nó. Lần này nếu con còn quay lại, ta sẽ không nương tay với con đâu.”

Tân Cam dừng bước, nhưng không quay lại: “Hà tất phải làm ra vẻ tình sâu nghĩa nặng buồn nôn thế, Trịnh An Đồng, ông đã xấu xa còn muốn mang những thói quen xấu lập đền thờ, hãy mang theo nó vào quan tài ấy.” Cánh cửa đóng sầm lại. Trịnh An Đồng đưa tay với cốc nước uống thuốc rồi nằm xuống, rất lâu sau mới hiểu ra được một số chuyện.

Không thể không thừa nhận, đứa trẻ này có những điểm rất giống ông. Cũng có thể vì thế mà từng ấy năm, mỗi lần ra tay với cô là mỗi lần ông ta đấu tranh với lương tâm của mình, rồi đều không làm được. Nhưng giờ thì ông ta không thể trì hoãn được nữa, ông ta không còn thời gian nữa rồi. Trịnh An Đồng đau đầu, nhìn những ống truyền dịch cứng nhắc, lạnh lẽo, chỉ còn bầu trời u ám bên ngoài cửa sổ. “Tân Cam!”

Giọng nói ấy thật ấm áp, Tân Cam có chút ngẩn ngơ: “Là anh à?” Cô giật mình: “Sao anh vẫn chưa đi?” Thôi Thuấn Thần đưa cô tách cà phê nóng: “Anh đang đợi em.” Anh ấy nói với nụ cười trên môi, phẩy tay sượt qua tai cô, bỗng chốc biến ra một túi kẹo nhỏ. Tân Cam nhìn túi kẹo trước mắt bỗng thấy sống mũi cay cay. “Cảm động đến thế sao?” Anh ấy ngạc nhiên khi thấy khóe mắt cô đã đỏ, lại cảm thấy vô cùng hối hận, “Chẳng trách Trịnh Phiên Nhiên đã mua hết những loại kẹo trái cây trên khắp thế giới về!”

Tân Cam bóc kẹo, ngậm trong miệng, hỏi với vẻ trầm ngâm: “Anh đã từng ăn thử loại kẹo hình ngôi sao chưa, lấp lánh nhiều màu sắc, rất đẹp, rất thơm, rất ngon...” “Anh sẽ vì em mà cố tìm bằng được.” Anh ấy nhẹ nhàng nói: “Tân Cam, hãy rời xa Trịnh Phiên Nhiên đi, nếu không em sẽ bị tổn thương.” Đầu lưỡi Tân Cam ngọt ngọt, tâm trạng cũng tốt hơn một chút, ngoảnh mặt cười với anh rồi hỏi: “Thôi Thuấn Thần, Trịnh An Đồng tìm họ Thôi nhà anh hợp tác làm ăn phải không?”

Thôi Thuấn Thần có chút sững sờ: “Là ông ta đã nói với em?” Tân Cam lắc đầu: “Hạng mục lớn như vậy, chỉ dựa vào Trịnh thị sẽ không chắc tiếp tục được, để kéo được Tống thị xuống, ông ấy nhất định sẽ đi tìm một đồng minh có tiềm lực mạnh.” Cô cười lạnh lùng: “Tuy em không biết chính xác bên trong dùng cách gì, nhưng chắc chắn lợi ích của Thôi gia là không thể thiếu, vậy tại sao anh lại không cùng họ hợp tác chứ? Chỉ cần Tống thị thật sự bị hạng mục đó buộc chặt, thì coi như em cũng phải đồng ý vì Tống gia mà xin Trịnh An Đồng tha thứ, lúc đó đối với anh không phải càng có lợi hay sao?” Thôi Thuấn Thần ôn hòa nói: “Tân Cam, không phải người đàn ông nào cũng giống Trịnh Phiên Nhiên, đành lòng để em phải chịu oan ức. Chí ít anh cũng không đồng ý.”

Bởi vì thích, rất thích, nên Thôi Thuấn Thần dốc hết sức mình để cô được vui vẻ, thoải mái. Anh ấy chưa từng yêu ai, nhưng cũng hiểu tình yêu là những gì thiêng liêng đẹp đẽ nhất, đã thích cô như vậy thì phải bảo vệ cô, để cô không chịu bất kỳ tổn thương nào. “Tân Cam, em muốn thử ở bên anh không? Dù là một khoảng thời gian thôi cũng được, anh sẽ cho em biết quá khứ của em nhỏ hẹp thế nào, nếu những người đang yêu trên thế giới này đều giống anh ta, thì chỉ có thể mang lại cho em sự dằn vặt, dày vò.” Khi anh ấy nói tiếng Anh, giọng điệu càng bình tĩnh, tự nhiên hơn, Tân Cam ra vẻ ngưỡng mộ nhưng cô chỉ biết thở dài lắc đầu: “Không.” “Ngay cả thử một lần cũng không đồng ý sao?” Thôi Thuấn Thần như người bị lạc, truy hỏi không ngừng.

“... Em không có cảm giác với anh.” Tân Cam đành nói sự thật. “Hả?” Thôi Thuấn Thần nhíu mày, bất ngờ đưa tay ra sau gáy cô, ghì chặt, cúi xuống hôn cô một cách gấp gáp, Tân Cam ngây ra, khóe mắt giật giật, liếc thấy trong chiếc xe Bentley màu trắng vừa chạy qua, cửa kính ở ghế sau mở hé, ánh nhìn sắc như dao chớp lướt qua. Thôi Thuấn Thần cuối cùng cũng hổn hển kết thúc nụ hôn này, tha thiết nhìn cô, hỏi: “Có thật một chút cảm xúc cũng không có?”

Tân Cam nhẹ nhàng lau bờ môi, nhìn theo chiếc Bentley màu trắng xa dần, tâm trạng phức tạp, từ từ mỉm cười: “Bây giờ... có chút cảm xúc rồi.” Chú Trần đợi trước cửa nhà, cuối cùng cũng đợi được cô trở về, thận trọng chặn cô lại: “Thiếu gia đang nghỉ ngơi, tạm thời cô đừng làm phiền cậu ấy.” Tân Cam hiểu được thành ý của chú Trần, cô đi vào bếp, cả ngày hôm nay cô chưa ăn gì, nghĩ chắc anh cũng vậy.

Thật ra Tân Cam nấu ăn rất ngon. Lúc còn ở Tống gia, những người giúp việc luôn phải nhìn sắc mặt của chủ mà sống, không ai chăm sóc cô, trừ những lúc Tống Nghiệp Hàng về ăn cơm, cô dường như lúc nào cũng bị đói, có lúc đói đến hoa cả mắt, phải tự đi kiếm cái ăn, cô cứ thế mà lớn lên, cuối cùng cô cũng học được cách nấu ăn. Nhưng ở với Trịnh Phiên Nhiên, cô không phải vào bếp. Nhớ có một lần, không biết vì mâu thuẫn gì mà hai người cãi nhau ở chuồng ngựa, cô tức giận, quất một roi vào đít ngựa, đó là con ngựa mới được mua về chưa thuần hóa, ngay lập tức nó lồng lên, cô vội vã đứng sang bên cạnh, anh vội vàng ghìm dây cương, thật không dễ gì để khống chế con ngựa, hai tay anh bị cọ xát đến chảy cả máu, chân phải cũng bị trật sưng rất to, sau khi trở về, anh không nói với cô câu nào, cũng không ăn cơm. Nửa đêm cô xuống nhà, dùng gỗ thông để đun canh Tố Cao, sáng sớm lại tỉ mỉ bóc gần nửa chậu cải tâm non từ rổ rau xanh, đun thật nhỏ lửa, xới một bát cơm nóng hổi từ chiếc nồi gang, tự tay bưng đến trước mặt anh, anh đã nhịn đói cả buổi, nên ăn hết sạch. Sau này nhiều lần anh cũng có gợi ý, nhưng cô cứ giả vờ không hiểu, không còn vì anh mà vào bếp nữa. Chiếc vung nồi bị nước sôi làm lay động, phát ra những tiếng “ùng ục” đứt quãng, Tân Cam giật mình định thần lại, cho mì vào nồi, sau khi đảo qua thì vớt ra xả ba lần nước lạnh, rồi tắt bếp. Phòng bếp sáng choang và yên tĩnh, tiết trời sẩm tối ấm áp và yên bình. Những củ hành được phi thơm trộn lẫn vào mì, mùi vị hấp dẫn bay lên, cô biết anh đang ở trên lầu đợi cô. Chú Trần chắc mẩm hôm nay nhất định sẽ không bình yên rồi.

Giá như thời gian dừng lại ở chính thời khắc này thì cô sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời. Nhưng đáng tiếc, đối với Tân Cam, sự bình yên không bao giờ là đủ, sao có thể nhắc đến thứ hạnh phúc xa xỉ này. Trong phòng ngủ trên lầu, người thanh niên trẻ lặng lẽ đứng bên cửa sổ rộng mở, hướng tầm nhìn ra phía xa xa, ngắm nhìn màu xanh của bầu trời phản chiếu xuống mặt hồ. Hình bóng đó rất rắn rỏi, kiên cường. Tân Cam bước vào, trong lòng chất chứa nhiều tâm sự. “Lại ăn chút gì đi!” Cô bày bát đũa xuống bàn.

Trịnh Phiên Nhiên không quay đầu lại, bình tĩnh hỏi: “Không có gì để giải thích à?” “Anh chịu nghe em giải thích sao?” Cô ngồi xuống, ăn từng miếng mì: “Có người thích em không phải là rất tốt sao? Anh có thể yên tâm lấy Cố Trầm Trầm mà không phải do dự, lo lắng, cũng là an ủi Trịnh An Đồng mỉm cười nơi chín suối, dù sao anh cũng đã dự định làm như vậy rồi, đúng không?” Mì rất ngon, cô uống một nửa cốc nước, rồi lại từ từ ăn, cô đã ăn no đến nỗi không thể ăn thêm được nữa, anh vẫn không nói gì, trong lòng cô càng trống rỗng. Cô không chịu nổi nữa, bước đến đằng sau nhẹ nhàng ôm chặt lấy anh, cô rơi lệ, nói không nên lời.

Trịnh Phiên Nhiên nắm bàn tay lạnh ngắt của cô, anh xoay người cô lại, ngoài trời mây đen kịt, màn đêm trong mắt anh lúc này lại có sức hấp dẫn hơn cả hừng đông. “Có phải vì từ trước đến nay anh không bao giờ nhắc đến nên em mới nghĩ chỉ có mình em chịu sự đau khổ dày vò không?” Anh nâng cằm cô lên, vuốt nhẹ làn môi cô: “Tân Cam, cuộc sống này đối với anh cũng không dễ dàng gì.” “Em biết!” Cô nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Những năm trở lại đây, cuộc sống của hai chúng ta thật không dễ dàng gì. Trước đây khi còn nhỏ, em luôn mơ tới một ngày anh vì em mà từ bỏ tất cả. Đã qua bao nhiêu năm rồi, em càng ngày càng hiểu anh hơn, ngày càng... yêu anh hơn. Em và anh tình nghĩa sâu nặng, nhưng anh không thể nhìn ông ấy chết, càng không thể là chết vì anh.”

Cô không hề e ngại nói ra điều đó, ánh mắt anh sáng rực, nhưng khi nhìn nước mắt cô lăn dài trên má, anh lại không thể làm gì. Tân Cam khóc lóc thảm thiết, nước mắt đầm đìa làm tóc bết lại trên khuôn mặt cô, lạnh ngắt, cô xoa nhẹ lên gáy anh: “Phiên Nhiên!” Cô run rẩy, đau khổ nói: “Em không thể xem ông ấy như kẻ thù nhưng em sẽ phải xem ông ấy là gì đây? Em vì anh... anh không nỡ nhìn ông ấy chết, nhưng ông ấy chết cũng không chịu tán thành, buông tha cho em, vậy nên... em đồng ý để anh đi. Em không độc ác được như ông ấy, em thua rồi, em tác thành cho anh.” Trái tim như bị bóp nghẹn, nước mắt cô nhòe đi. Trịnh Phiên Nhiên không có chút biểu cảm gì. Cô và anh hơn mười năm gắn bó thân thiết, Trịnh Phiên Nhiên là người hoàn hảo, kiêu ngạo, phóng túng, lạnh lùng, nhưng cũng rất nhiệt tình, rất nham hiểm, lúc nào cũng có vẻ mặt tươi tỉnh, có thế lực, thậm chí còn có lúc suy nghĩ như trẻ con và rất ấm áp, nhưng cô chưa từng nhìn thấy anh đau lòng.

Anh dứt khoát đẩy ta cô ra. “Em thật vĩ đại.” Trịnh Phiên Nhiên cười phẫn nộ, anh hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn tức giận, giơ tay thành nắm đấm thật chặt. “Anh đau lòng, anh nặng tình, anh không muốn nhìn ông ấy chết. Vậy hãy nói cho anh biết, vì sao anh lại buồn chứ? Tại sao anh còn giương mắt lên nhìn ông ấy tức chết? Đúng thế, anh đã phải chịu đựng những điều đó, hai ngày hôm nay lương tâm anh đã bị dày vò, có thể em cho rằng, anh không vì em, em oan ức tủi thân, anh nợ em, anh thừa nhận! Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ sẽ chia tay với em, Tân Cam, em biết rất rõ mà, anh không thể sống thiếu em.”

Từng lời nói dứt khoát và kiên định. “Nhưng em đã hứa với ông ấy rồi. Em đã hứa với ông ấy là sẽ rời xa anh.” Anh chỉ cười lạnh lùng.

“Em không thể nhìn anh cưới Cố Trầm Trầm, khi em còn yêu anh thì Trịnh Phiên Nhiên của em sẽ chết.” Cuối cùng cô cũng nói ra được những lời phải nói, dù nó làm cô đau: “Những giao ước ban đầu giữa hai ta, anh đều đã đáp ứng cho em, em không còn đòi hỏi gì hơn nữa. Em cũng biết em không xứng đáng với anh, dù không có sự phản đối của Trịnh An Đồng, người anh lấy cũng không phải là em... Em không có cách nào để thay đổi nó, muốn sống tiếp chỉ còn cách rời xa anh.” Trịnh Phiên Nhiên nắm lấy tay cô, cô lùi về phía sau, cầu xin anh hãy để cho cô sống cuộc sống không có anh, cô thấp giọng nhẹ nhàng nói: “Cầu xin anh hãy để cho em thử dù chỉ một lần.” “Được.” Anh nói không chút do dự, cười lạnh lùng, như hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim cô. “Anh đồng ý, em cứ làm những gì em muốn.” Anh buông tay cô không chút lưu luyến, Tân Cam cảm thấy hụt hẫng, vịn tay vào cửa sổ, không dám ở lại thêm giây phút nào nữa, cô lảo đảo quay lưng bước ra.

“Nhớ quay về sớm nhé, anh đợi em.” Anh đứng đằng sau bình tĩnh nói, dường như đã hoàn toàn trở lại là Trịnh Phiên Nhiên trước đây. Tân Cam đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, anh trở về bàn ngồi xuống, bưng bát mì đã nguội lạnh, và từ từ ăn hết..