Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tâm Can - Chương 6

Chương 6.

“Cùng xuống địa ngục... có gì không tốt chứ?” Anh chầm chậm nói: “Có em ở bên, anh đâu cần quan tâm đó là nơi nào” Chớp mắt Tân Thần đã sống ở đây được nửa tháng. Cô ấy đã nhiều năm sống tự lập ở nước ngoài, tự kiếm tiền, thứ gì có thể mua online thì mua, không bao giờ đến trung tâm thương mại. Trịnh Phiên Nhiên ở đây quanh năm suốt tháng không có người lạ đến nhà, bây giờ chuyển phát nhanh một ngày ba bốn lượt, các bao kiện đủ mọi hình thức được chuyển đến chóng cả mặt. Tân Thần mua một chiếc tủ quần áo năm cánh, hai người đàn ông to khỏe mang lên lầu, gặp ngay Trịnh Phiên Nhiên vừa ngủ trưa dậy, lớn tiếng quát: “Anh ơi, nhường đường!”

Trịnh Phiên Nhiên không nhịn nổi nữa. Tân Cam đi chợ về, nhìn thấy Trịnh Phiên Nhiên đang ngồi trong phòng khách, quần áo chỉnh tề, bộ dạng chuẩn bị đi ra ngoài. “Có việc phải ra ngoài à?” Cô nghi ngờ hỏi.

“Chúng ta đi Paris một chuyến. Máy bay đang đợi, đi thôi.” Tân Cam ngẩn người ra, nhìn chú Trần, chú Trần lúng túng cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Trịnh Phiên Nhiên nóng ruột, giục cô: “Nhanh lên!” Lúc này Tân Thần nhảy từng bậc từ trên cầu thang xuống, khuôn mặt ngái ngủ, đeo chiếc kính gọng đen, tóc mái được kẹp bằng cái kẹp như hình vỉ ruồi, hai tay đút vào túi quần ngủ to đùng, xỏ đôi dép lê lạch bà lạch bạch chạy qua hỏi: “Chị, hôm nay ăn gì?”

Trịnh Phiên Nhiên cố gắng hết sức để tránh chạm mặt cô ấy, anh quay mặt đi bĩu môi. Tân Cam chợt hiểu ra mọi chuyện. Lấy con gà rán mới mua về dụ cô em họ đang vui mừng hớn hở đi chỗ khác, cô quay sang dỗ dành anh bạn nhỏ họ Trịnh, anh giận dữ tỏ vẻ không cần an ủi, như kiểu không đi không được. “Nhưng em mua xong đồ rồi, tối nay em sẽ vào bếp nấu ăn.” Cô nói xong, dừng lại nhìn anh. Trịnh Phiên Nhiên im lặng một lúc lâu, đá đá mấy cái túi đựng đồ ăn trên sàn, nhìn xuống dò xét xem có gì, không hài lòng lườm cô một cái, rồi lặng lẽ đi lên lầu. Tân Cam xếp đồ vào bồn rửa, đưa mắt nhìn lên, anh đang đi đến giữa cầu thang, từng bước chậm chậm, uể oải lười biếng, người ngoài tuyệt đối không có cơ hội nhìn thấy Trịnh Phiên Nhiên như thế này. Cô không thể nhịn được mỉm cười.

Đêm đó hai chị em cô nói chuyện, Tân Thần bảo cô liệt kê những ưu điểm của Trịnh Phiên Nhiên, cô chỉ mỉm cười, không trả lời. Tân Thần bĩu môi: “Một người đàn ông mà ngay cả người em họ của bạn gái mình cũng không rộng lượng thì làm gì có ưu điểm gì?” Tân Cam bối rối nói: “Đó là Trịnh Phiên Nhiên... Nếu em không phải là em họ chị thì giờ này có thể ngồi đây nói chuyện với chị không?” Tân Thần lổm ngổm bò dậy, đôi mắt mở to trong đêm tối: “Ý chị là, bình thường anh ta hay thô lỗ bắt bẻ người khác, nhưng lại tha không bắt bẻ em, vì thế em nên cảm ơn trời đất phải không? Tân Cam! Sao chị lại suy nghĩ nông cạn thế?!”

Tân Cam ấn cái chăn vào người cô ấy: “Em còn trẻ, không hiểu được đâu.” Tân Thần trầm mặc một lúc rồi nói: “Như chị nói đó, Thôi Thuấn Hoa - cái kẻ đầu lợn mây mưa khắp nơi ấy, hắn bỏ rơi các cô gái khác, nhưng xem như vẫn có một cuộc tình dài với em, vì vậy em tự hạ giá bản thân so sánh mình với những người phụ nữ khác, sau đó tạ ơn Đức mẹ Maria đã ở bên cạnh anh ta?” Tân Thần đập gối: “Em còn phải ăn bao nhiêu phân bón nữa mới có thể thổi thành người phụ nữ trưởng thành đây?” Lúc này Tân Cam không tranh luận với cô ấy nữa. Cậu cô mất sớm, nhưng đã kịp lưu lại trong ký ức của Tân Thần những kỷ niệm đẹp đẽ về tuổi thơ, hơn nữa còn để lại cho cô ấy tính cách thẳng thắn hào sảng. Mợ là người phụ nữ nhẹ nhàng, đã tái hôn với người bạn cùng thời đại học có giáo dục, có tiền của, lại cực kỳ tốt với Tân Thần, cô ấy từ trước tới giờ luôn nhận được sự yêu thương, chăm sóc, nên cô ấy không thể hiểu nổi tại sao lại như vậy.

Giống như thời gian này, Trịnh Phiên Nhiên trước mặt cô chỉ có cái dáng vẻ như đứa trẻ, điều này khiến cô cảm thấy an toàn và vui vẻ. Người đàn ông tên Trịnh Phiên Nhiên đó, đích thực là một kẻ vừa đê tiện vừa thối nát, nhưng có đê tiện hơn nữa thì bao nhiêu năm nay, cũng chỉ có anh yêu Tân Cam, cho dù đó là thứ tình cảm mỏng manh, dễ vỡ, khó đoán trước, đối với cô đó cũng đã là thứ quý giá duy nhất. Cả cuộc đời cô lạc lối trong bóng đêm hiu quạnh, còn anh là ngôi sao duy nhất trên bầu trời đêm vô tận, xa hơn, lạnh hơn, nhưng cũng là ánh sáng duy nhất của đời cô.

Tân Cam bận rộn cả chiều trong phòng bếp, làm ba món mặn, một món canh, vì lúc nãy Trịnh Phiên Nhiên đã nén giận cố tỏ ra vui vẻ, nên trước khi dọn cơm, cô đã múc riêng một bát canh thưởng cho anh. Khi đến ngoài cửa, cô nghe thấy anh đang nói chuyện điện thoại với Trịnh An Đồng. “... Không phải, không phải là đưa cô ấy đi, vốn dĩ bên Pháp có một số việc cần phải qua đó xử lý, nhưng bây giờ thì không cần nữa... Chú, vấn đề này đừng bao giờ nhắc đến nữa, việc cháu đồng ý với chú, cháu sẽ làm, còn việc chú đã từng đồng ý với cháu, xin hãy cân nhắc xem thế nào.”

Tân Cam im lặng đứng ở ngoài cửa. “Không được.” Cô nghe thấy giọng nói rất bé nhưng rõ ràng: “Không có cô ấy, cháu không biết phải sống thế nào... cháu thấy sống cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Chiếc khay trên tay cô rung lên, những chiếc thìa sứ chạm vào nhau phát tiếng lách cách, trong phòng đột nhiên im phăng phắc không có bất cứ thanh âm nào. Cô gõ cửa, thò đầu vào cười hỏi: “Đang làm gì đấy?”

Trịnh Phiên Nhiên cúp máy, quay sang nhìn cô cười. “Ngon không?” Cô dựa vào sofa, chống tay lên cằm, không chớp mắt nhìn anh ăn hết bát canh, biết rõ mà vẫn cố ý hỏi. Trịnh Phiên Nhiên phớt lờ “ừm” một tiếng, nghĩ gì đó lại ngẩng lên nói với cô: “Đừng tưởng như thế này là xong nhé.”

Tân Cam không nhịn được cười: “Nếu anh thực sự thấy ngứa mắt thì có thể đuổi nó đi, em không có ý kiến gì đâu.” Nghe những lời này, anh cười nhạt, dùng ánh mắt để nói với cô rằng: “Em định múa rìu qua mắt thợ đấy à?” Cô nhìn anh, đột nhiên tiến lại gần hôn một cái, nhẹ nhàng quyến luyến không giống trước kia. Trịnh Phiên Nhiên nhướn mày nhìn cô, cô cười, ánh mắt nhìn đăm đăm vào anh, ấm áp lưu luyến không nói nên lời, khiến nụ cười vốn tự nhiên suồng sã của cô có chút thê lương. Trịnh Phiên Nhiên thấy cô cười như vậy thì trong lòng rất không thoải mái, anh ôm cô, lấy ngực làm gối cho cô dựa vào, nhẹ nhàng vuốt ve và hỏi: “Tối nay ăn gì?”

Cô chỉ vào tờ báo, nói: “Nếu như bên đó có việc thì anh đi đi, đợi anh quay về em làm đồ ăn đêm cho anh nhé!” “Bên đó” đương nhiên là chỉ Trịnh An Đồng. Trịnh Phiên Nhiên ngừng một lát rồi lắc đầu nói không cần, ngày mai qua cũng được. “Mai anh và em cùng đi.” Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn anh nói.

Trịnh Phiên Nhiên im lặng nhìn cô, cô cười, ngón tay nhè nhẹ xoa lên khuôn mặt anh, rồi đột nhiên che mắt anh lại. “Trịnh Phiên Nhiên...” “Ừ?”

“... Nếu không có em, anh vẫn sống rất tốt, em xin anh đấy.” Ráng chiều nghiêng xuống hồ phía trước ngôi nhà, màu sắc nhuộm lên tấm cửa sổ bằng kính, giấy dán tường màu vàng nhạt đã chuyển sang màu đỏ nhạt, giống như hoa mâm xôi đang nở ngập cả căn phòng. Hai người yên lặng ngồi trên sofa, trong hoàng hôn đìu hiu, Trịnh Phiên Nhiên cầm bàn tay cô, nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm, khiến cả cơ thể cô như lạnh đi, Tân Cam ngả người vào vòng tay anh, thở dài một tiếng.

Ngày hôm sau. Từ ngày Tân Cam bước chân vào nhà họ Trịnh đến nãy cũng đã hơn mười năm rồi, một lâu đài rất lớn trong ký ức, đến nay xem ra cũng chỉ là một ngôi nhà cổ lâu năm. Bà Cố đang đứng ở cửa chào đón, nhìn thấy xe của Trịnh Phiên Nhiên đi tới, tươi cười rạng rỡ ngoái đầu vào trong nhà, vẫy: “Trầm Trầm! Trịnh Phiên Nhiên về rồi này!” Đang hí hửng thì thấy người xuống xe sau Trịnh Phiên Nhiên chính là Tân Cam, khuôn mặt tươi cười của bà ta bỗng nhiên khựng lại. Tân Cam và Trịnh Phiên Nhiên đi thẳng vào trong nhà, gặp Cố Trầm Trầm đang từ trên cầu thang lớn bước xuống trong bộ váy vô cùng sang trọng, vui vẻ uyển chuyển như chú chim bồ câu trắng nhỏ, giây phút nhìn thấy Tân Cam chẳng khác nào con chim cút bị sét đánh.

Trịnh An Đồng rõ ràng là rất ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ ngẩn một lúc rồi gật đầu nói với cô: “Tân Cam cũng đến rồi à!” Tân Cam im lặng, không biết đang nghĩ gì, Trịnh Phiên Nhiên nắm chặt tay cô, cô cũng nắm chặt ngón tay anh, đứng cạnh nhau. Nó thực sự giống một cuộc đối đầu vì tình yêu. Nhưng Tân Cam biết là không phải, Trịnh Phiên Nhiên không thể từ bỏ tất cả mọi thứ vì cô, hơn nữa lại là đối diện với hai người, không phải là cha mẹ anh, mà chính là cha đẻ của cô. Đối mặt với biết bao điều vô lý.

“Xin lỗi, việc tôi hứa với ông, tôi không thể làm được.” Trong sự im lặng của ba người, Tân Cam nói. Trịnh An Đồng ôn hòa cười, gật đầu: “Ta sớm đã biết rồi.” Ông đưa mắt nhìn về phía Trịnh Phiên Nhiên đang đứng cạnh cô: “Có điều, việc này ta quản không nổi.” Tân Cam ngẩng đầu lên. Trịnh Phiên Nhiên im lặng trong cuộc trò chuyện của hai người, chờ đợi cho đến khi Trịnh An Đồng nói ra câu này, anh ôm hôn Tân Cam, nói: “Chúng ta đi xuống ăn chút gì đi.”

Tân Cam từ nãy đến giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Trịnh An Đồng, lúc này khóe miệng cô cong lên, mỉm cười: “Được.” Ba người bước ra ngoài, bước chân chậm rãi của hai người phía sau như có tâm sự, Trịnh An Đồng bám tay vào thành lan can bước xuống cầu thang, Tân Cam quay người lại, Trịnh An Đồng đang ở ngay sau cô. “Có thời gian thì đến thăm ông Tống, ông ấy gần đây thường nhắc đến con.” Trịnh An Đồng mỉm cười nói với cô. Dưới ánh đèn dịu êm của hành lang, hai cha con cùng quan hệ huyết thống đi bên nhau, một người đón lấy ánh sáng, một người đi sau cái bóng tối ấy, như khoảng cách giữa trời và đất. “Lời con nói lần trước với ta trong bệnh viện, ta đồng ý... Không nên để Trịnh Phiên Nhiên phải khó xử, lần này đến lượt con rồi, Tiểu Tân.” Lúc ông ta cười, vết nhăn nơi khóe môi hằn lên, Tân Cam thỉnh thoảng cười trong gương cũng thấy vết hằn y như vậy.

Vì không cùng chung huyết thống, tướng mạo của Trịnh An Đồng và Trịnh Phiên Nhiên không có chút gì giống nhau, nhưng Trịnh Phiên Nhiên là do ông ta nuôi dạy khôn lớn, khí chất và tính cách ít nhiều bị ảnh hưởng bởi ông ta. Điệu cười lạnh nhạt cao ngạo của Trịnh An Đồng, Tân Cam vừa cảm thấy quen thuộc, vừa cảm thấy lạnh thấu xương. Cô nãy giờ vẫn luôn im lặng, không có lời nào để nói với ông ta, hôm nay cô nhất định muốn đến, nhưng lại không có lời nào muốn nói với người này. Trịnh Phiên Nhiên đi được một đoạn, không nhìn thấy Tân Cam đâu, liền quay lại, anh vừa xuất hiện phía xa xa, Tân Cam đã vội chạy về phía anh, lúc đi qua còn mỉm cười với anh, Trịnh Phiên Nhiên nhìn cô xuống đại sảnh rồi mới đi đến chỗ Trịnh An Đồng, nói: “Chú, cháu có chuyện muốn bàn với chú.”

“Nếu như về Tân Cam thì không cần nữa.” “Không,” Trịnh Phiên Nhiên nhìn ông ta, ánh mắt cương quyết: “Là liên quan đến chú và cháu.” Trịnh An Đồng hơi bất ngờ, nói tiếp: “Để lúc khác hãy nói, gần đây chú bận quá.”

“... Vâng.” Lẻn ra ngoài bữa tiệc, Tân Cam nhấn ga hết cỡ, ánh đèn hai bên đường kết thànhh dải sáng dài tăm tắp, mờ mờ thấp thoáng khuôn mặt cô trên cửa kính ô tô cùng những vệt loang lổ màu cam của ánh đèn. Lúc này vẫn chưa khuya lắm, trên đường vẫn còn xe chạy, mấy lần nhìn thấy đèn pha sáng chói trước mắt, nhưng cuối cùng cô cũng bình an đến nơi. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Trong chốc lát bốn phía Tống gia đều sáng lên, Tân Cam xông thẳng vào cửa, đứng trước mặt Tống Nghiệp Hàng: “Bố, con có chuyện muốn hỏi bố.” Bà Tống mặc bộ áo ngủ bằng lông đứng ngây ra, Nhã Kỳ vội kéo bà lên lầu.

“Bố, xưa nay không có cái gì gọi là hạng mục Tây Tạng đâu, Trịnh An Đồng đã dùng hợp đồng đó để lừa bố vào bẫy của ông ta, bố có biết không?” Tống Nghiệp Hàng vẫn hút thuốc, Tân Cam ngồi xuống trước mặt ông, đỡ lấy đầu gối ông. Trong đêm tối, đôi mắt sáng rực của cô nhìn chằm chằm vào ông: “Giờ chỉ cần Trịnh An Đồng muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến cả nhà họ Tống khuynh gia bại sản. Không chỉ như thế, bố còn phải ngồi tù nữa đấy.” “Ta biết.” Tống Nghiệp Hàng nghẹn lời mở miệng: “Chính vì biết như thế nên ta mới ký.”

“... Bà ta đến tìm bố đúng không? Bà ta ép bố ký đúng không?” “Không... là bố tự ký.” Tân Cam bỗng cười thành tiếng, nước mắt tuôn rơi: “Cho nên bố can tâm tình nguyện để cho Trịnh An Đồng lợi dụng, bố thà giẫm đạp lên tình cảm con dành cho bố để hại con ra nông nỗi này đúng không?!” Cô tức giận đứng dậy cầm lấy cái gạt tàn ném đi, tấm kính trang trí trên tường phòng khách bị vỡ một mảng lớn, tiếng loảng xoảng đáng sợ vang lên, tiếng bước chân từ cầu thang dồn dập vội vã, Nhã Kỳ chạy xuống lớn tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Cô ấy nắm tay Tân Cam: “Chị làm gì bố thế? Đều là do tên họ Trịnh xấu xa!”

“Không phải.” Tân Cam lắc đầu, rút tay ra: “Trịnh An Đồng nói đúng, bao nhiêu năm nay tôi luôn ép Trịnh Phiên Nhiên vào lựa chọn khó khăn giữa tôi và ông ta, bây giờ, đến lượt tôi rồi, đúng là quả báo!” Tống Nghiệp Hàng cúi xuống châm điếu thuốc, giọng khản đặc: “Tiểu Tân, con và cậu ấy không thể ở bên nhau được. Nếu không muốn nhìn bố con ngồi tù thì hãy rời bỏ nó đi.” “Con không muốn nhìn thấy bố ngồi tù.” Tân Cam vừa nói vừa khóc, cầm túi và áo khoác, nhìn ông qua làn khói thuốc lơ lửng rồi quay người bỏ đi.

Quay về đến nhà họ Trịnh, Trịnh Phiên Nhiên đang chờ cô, thấy cô đi vào không nói một lời, anh để cô lại một mình, bỏ lên lầu. Tân Cam ngồi một mình trong bóng tối, uống cạn ly rượu rồi buồn bã lên lầu. Đi qua phòng Tân Thần, cô dừng lại gõ cửa rồi đi vào: “Chú Trần nói lúc tối em tìm chị à?” Tân Thần đang ngồi trước máy tính quay đầu lại, vẻ mặt giận dữ: “Tại sao chị chạy đến nhà lão quỷ sứ đó làm gì, cả gia đình đó đều là kẻ biến thái, tránh không được, chị còn chạy đến tìm bọn họ.” Tân Cam ngồi bên cạnh bàn, cốc vào đầu cô ấy: “Có việc gì thì nói đi, tối nay chị mệt lắm rồi.”

“Có người van nài em đưa cái này cho chị.” Từ trong ngăn kéo, Tân Thần lôi ra một chiếc hộp hình ngôi sao năm cánh, Tân Cam mở ra, bên trong đều là những viên kẹo bé nhỏ hình ngôi sao, rắc bột đường lấp lánh đầy màu sắc tuyệt đẹp. Cô nếm thử, mỉm cười. “Chị vẫn đang tìm lại khoảnh khắc thời thơ ấu được ăn kẹo à? Nhiều năm rồi vẫn không tìm thấy nó sao?” Tân Thần cũng nếm thử một viên, hỏi. “Có lẽ chị nhớ nhầm.” Tân Cam bóc kẹo trong hộp, đặt xuống, nói: “Những hồi ức đã lâu lắm rồi, không còn nhớ cũng bình thường thôi.”

Tân Thần nhún vai, Tân Cam bất định nhìn vào ánh sáng màn hình máy tính, tiện mồm hỏi: “Em định đi dã ngoại à?” “À, một nhóm người đam mê nhiếp ảnh hẹn đi leo núi chụp ảnh mưa sao băng, nhưng ngọn núi đó nổi tiếng hẻo lánh, khó trèo, em không dám đi.” Chính giữa tấm thiệp mời đặt một bức ảnh mưa sao băng, cũng là bức chụp trên đỉnh núi, cách bầu trời không xa, đẹp vô cùng, Tân Cam không thể kiềm chế được, cứ ngắm mãi. Tân Thần thấy cô không muốn hỏi chủ nhân của hộp kẹo, đành chủ động nhắc: “Thực ra Thôi Thuấn Thần rất hợp với chị, dẹp tên Trịnh Phiên Nhiên bỉ ổi, tính khí lạnh lùng, u tối đáng sợ đó sang một bên đi, Thôi Thuấn Thần là ánh mặt trời rực rỡ, hai người bên nhau mới xứng đôi...” Tân Thần không nói tiếp, vì phát hiện Tân Cam hoàn toàn không lắng nghe. “Được rồi, chị nhanh đi ngủ đi! Em không nói nữa!” Cô đẩy Tân Cam ra khỏi phòng: “Chúc ngủ ngon!”

Tân Cam dụi mắt cười: “Chúc ngủ ngon!” Hành lang chợt dài vô tận, ánh đèn mờ ảo, cô đi đến phòng ngủ của Trịnh Phiên Nhiên, mỗi bước lại gần là một bước giày vò, nhưng mỗi bước lại gần, cũng là một bước mang lại cảm giác yên tâm. Thôi Thuấn Thần thật sự không phù hợp với cô, ngoài Trịnh Phiên Nhiên ra, làm gì có người nào phù hợp với cô chứ.

Cô là hố đen vô hình vô tận trong vũ trụ bao la, ngoài Trịnh Phiên Nhiên ra, dù ấm áp như vầng thái dương cũng không thể chiếu sáng cô. Mà Trịnh Phiên Nhiên là cái gì? Là cả vũ trụ bao la của cô, chỉ cần cô còn sống, còn ý thức, thì sẽ không thể chạy trốn khỏi anh được. Lão Ngưu là một trong những quản lý của forum nhiếp ảnh, có uy tín và kinh nghiệm tổ chức hoạt động cho mọi người đã hơn mười năm nay, nhưng vị đứng trước mặt này... bạn đồng hành, đi một đôi giày búp bê da mềm màu nâu hết sức tinh tế, đôi chân thẳng, thon thả trong chiếc quần bò ống côn, bên trong chiếc áo gió màu vàng nhạt là áo nhung cổ chữ V màu đen, lưng đeo một chiếc ba lô lớn, để tóc xoăn dài đầy nữ tính, khuôn mặt mộc mạc nghiêng nước nghiêng thành, nhìn là biết ngay người chuẩn bị đi dã ngoại. Lão Ngưu vuốt mũi, nhìn xung quanh, các đồng đội khác cũng đều chuẩn bị dụng cụ leo núi giống mình. Lão Ngưu ra hiệu với Tân Cam: “Cái đó... chúng tôi là nhóm hoạt động nhiếp ảnh thiên văn, hay là cô nhìn nhầm thiệp mời rồi? Chúng tôi lên đỉnh núi chụp ảnh mưa sao băng.”

“Không sai.” Tân Cam giơ tay lên,trong tay là chiếc máy ảnh lớn. Lão Ngưu đeo chiếc máy ảnh to như cục gạch trên ngực, suýt chút nữa ngã cắm đầu về phía cô. “Người đẹp, ngọn núi này rất khó leo, cô lại không mang theo bản đồ, lên trên ấy cô còn phải chịu nhiều thứ nữa đấy.” Có người thuyết phục: “Lộ trình đã gửi đến hòm thư của cô trước khi khởi hành, cô chưa xem à? Chí ít cũng phải mang theo cái túi ngủ, trên núi chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm rất lớn.”

“Em chỉ đem theo cái này thôi.” Tân Cam co ro trong chiếc áo khoác gió: “Em chỉ muốn ngắm mưa sao băng thôi, không quá nhiều rắc rối thế đâu. Xuất phát thôi.” Mọi người nhìn nhau, vác ba lô và dụng cụ leo núi lên, cả nhóm xuất phát. Cánh rừng này rất lớn, từ sáng tinh mơ đến lúc hoàng hôn mới chỉ leo đến lưng chừng núi. Đêm xuống, cả nhóm nghỉ ngơi ở nhà người quen của lão Ngưu.

Đồ ăn trên núi rất ngon, mọi người đốt lửa trại trong sân, anh bạn đồng hương nhiệt tình góp bốn con chim trĩ, bỏ ruột làm sạch sẽ, bọc trong đất sét vùi lửa cháy âm ỉ, dưới đống lửa nhét một ít hạt dẻ, trên kệ đặt một nồi lẩu, đổ nước suối trên núi vào, thêm rau dại và nấm rừng, ngọn lửa liếm đáy nồi, chưa được một lúc, bọn họ đã uống hết canh súp nóng hổi ngon tuyệt. Cả nhóm ngồi quanh lửa trại nói chuyện vui đùa, có một số người trước kia đã từng gặp mặt nhau, cũng có một số là lần đầu tiên gia nhập, trong đó có Tân Cam, người khiến bọn họ tò mò nhất. Cô cầm một bát súp, cười tít mắt: “Kỳ quặc lắm à? Thấy công việc lẫn cuộc sống áp lực quá nên muốn leo núi thư giãn một chút thôi.” “Trông bạn không giống như đến thư giãn.” Một cặp vợ chồng trong đoàn, cô vợ cười nói: “Không phải là cãi nhau với bạn trai đấy chứ?”

Tân Cam đưa tay sờ lên mặt: “Rõ như vậy à?” Tất cả bọn họ đều cười phá lên. “Hai người bên nhau, đâu phải lúc nào cũng có thể vui vẻ, cãi nhau không phải là rất bình thường sao? Cô đừng suy nghĩ nhiều làm gì, đàn ông đều là heo cả!” Cô vợ liếc nhìn ông chồng một cái, như ám chỉ điều gì đó.

Nghe xong, cả đám đàn ông cúi mặt uống hết canh còn dở trong bát. Lão Ngưu cầm rượu rót vào bát mỗi người một chút để uống giữ ấm, đến lượt Tân Cam, anh ta vui vẻ nói: “Mọi người đều nói tâm tư của đàn ông đơn giản hơn phụ nữ. Thực tế tôi thấy, trong lòng cô gái này đang vướng bận thứ gọi là tình yêu. Đàn ông thường có nhiều việc phải suy nghĩ, phụ nữ các cô luôn yêu cầu đàn ông phải gánh vác nhiều hơn, nhưng khi gặp một người đàn ông phải gánh vác nhiều thứ thì lại tỏ ra tức giận vì người ta không quan tâm đến mình... Cô nghĩ xem có đúng không, đừng để bị hiểu lầm vì điểm này, cô gái ạ!” Tân Cam uống một ngụm canh nóng, cười nhạt.

Đêm tối trong núi sâu, ánh trăng sáng vằng vặc, cái sân nhỏ trong căn nhà nông đơn sơ ngâm mình trong ánh trăng, lửa trại cùng trăng sáng đua nhau chiếu lên mặt của nam thanh nữ tú chốn thành thị, nụ cười và niềm vui chỉ đơn giản như vậy. Ngôi sao trên bầu trời đêm nhìn lớn hơn bình thường, tinh khôi sáng quắc, những cơn gió mạnh xào xạc, vang dội quét qua rừng cây, một đôi mắt chợt sáng lên, chỉ lên một điểm sáng giữa không trung: “Nhanh! Là máy bay trực thăng! Hai chiếc! Ba chiếc! Còn...!” Buổi đêm, trên ngọn núi phong cảnh tuyệt đẹp này, đâu đâu cũng hẻo lánh hoang vu, lại có máy bay trực thăng bay lòng vòng bên trên, như đang tìm kiếm gì đó, quả thực là hiếm có. Tất cả mọi người đều cầm ống kính của mình làm ống nhòm, rôm rả thảo luận.

Tân Cam ngửa mặt lên nhìn, thầm nghĩ cánh rừng lớn thế này,vài chục chiếc máy bay cũng không thể nhanh chóng tìm thấy cô được. Sự chênh lệch nhiệt độ ở vùng núi khủng khiếp hơn nhiều so với tưởng tượng, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy,Tân Cam vừa lẩm bẩm một tiếng đã ngã lăn xuống mặt đất, cô gái nhỏ cùng giường vội đỡ cô dậy, sờ tay lên trán, thấy cô đã bắt đầu phát sốt. Lão Ngưu không đồng ý để cô một mình rời đội, cương quyết báo hai thành viên khác đưa cô quay về. Tân Cam suy nghĩ một hồi rồi nói: “Như thế này đi, tôi sẽ ở lại nhà đồng hương của anh, khi nào mọi người từ đỉnh núi trở về thì cùng nhau xuống núi.” Cô ôm chăn dựa vào tường, thần sắc nhợt nhạt: “Tôi chỉ bị cảm thôi, uống thuốc rồi ngủ một giấc sẽ không sao, hơn nữa còn có đồng hương của anh ở đây, mọi người yên tâm đi.”

Tất cả mọi người đều vội lên đỉnh núi chụp ảnh, thực sự chẳng ai muốn ở lại chăm sóc người bệnh để bỏ lỡ một trận mưa sao băng hiếm có. Cô bảo đảm rõ ràng mạch lạc là sẽ không sao. Lão Ngưu cũng căn dặn hết lần này đến lần khác, giao trách nhiệm chăm sóc cô cho anh bạn đồng hương, sau đó dẫn cả đoàn đi. Họ đi chưa đầy hai mươi phút, Tân Cam để lại chiếc ví trên bàn nhà anh bạn đồng hương, một mình lặng lẽ bỏ đi từ cửa sau, không nói lời nào. Đường núi hẹp, cô men dần đi, hoa dại dọc theo con đường đã bị màn đêm bao phủ, trong buổi bình minh yếu ớt đung đưa theo những cơn gió sớm trong lành, như tuổi ấu thơ hồn nhiên ngây dại.

Những âm thanh xung quanh mỗi lúc một gần hơn, đã thoáng nghe thấy giọng nói quen thuộc. Cuối cùng cô cũng leo lên được một mỏm đá lớn nhô ra từ trên đỉnh núi, dưới chân là vực thẳm, phía trước là mặt trời mọc, xung quanh cô là những cơn gió rừng, Tân Cam dang rộng cánh tay, dễ chịu nhắm mắt lại. Tiếng bước chân bối rối dừng lại phía sau cô, chưa bao giờ nghe thấy giọng nói hốt hoảng, run rẩy của Trịnh Phiên Nhiên như thế này: “Tân Cam. Đừng cử động, đứng yên đó, đừng cử động được không?” Cô mở mắt quay đầu lại, nói: “Anh đến rồi. Em biết anh sẽ tìm thấy em... Anh tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em.” Khuôn mặt cô đỏ ửng, hàng mi thấm ướt sương núi rừng từng giọt, từng giọt chảy xuống mắt, cô như đứa trẻ bị lạc đường.

Giầy của Trịnh Phiên Nhiên chỉ quen giẫm lên thảm, lên cỏ, lúc này đã nhếch nhác lầy lội trong bùn, ống quần bò rách một đường, lúc trước còn vấp vào mấy cái gai, mặt anh đầy vết trầy xước, thần sắc vừa mệt mỏi vừa lo lắng, ánh mắt đăm đăm nhìn cô. Mặt trời đã hé, ánh sáng đỏ rực từ trong rừng cây tỏa ra bao phủ cả khu rừng, toàn thân cô mạ một lớp hào quang, trên trán những giọt mồ hôi không ngừng lăn xuống. Anh từ từ di chuyển đến bên cạnh cô, cánh tay đưa ra không thể chờ đợi được nữa, kéo cô, ôm chặt vào lòng.

Mặt trời lúc này đã hoàn toàn lên cao, tất cả sương mù dưới ánh mặt trời đã tan biến không dấu vết. Trên tảng đá lớn nhô ra khỏi vách núi, một đôi nam nữ quấn quýt ôm lấy nhau. Vòng tay anh như muốn bóp nghẹt lấy cô, trái tim đập thình thịch áp sát vào lưng cô. Trong tiếng trái tim đập mạnh, trong ánh hào quang chiếu rọi, Tân Cam cảm thấy vô cùng yếu đuối và mù mịt. Lúc Tân Cam thức dậy đã là nửa đêm, vẫn trong ngôi nhà của người đồng hương đó, vẫn là gian phòng đêm qua cô ngủ tạm, ánh trăng tràn qua cửa sổ trên tường, che phủ cơ thể hai người.

Tân Cam vừa nóng vừa lạnh, đau đớn rên rỉ, rúc mình vào trong lòng anh. “Đừng cử động!” Anh kéo chăn lên cao, cả người cô quấn tầng tầng lớp lớp áo quần. Trong nhà người bạn đồng hương, chăn gối chỉ đủ dùng, cô bị sốt nên liên tục kêu lạnh, Trịnh Phiên Nhiên cởi hết quần áo của mình, quấn quanh người cô. Tân Cam nghe lời không động đậy, chớp mắt nhìn anh hồi lâu, giọng nói thô như cưa gỗ: “Sao anh chỉ mặc một chiếc quần lót cũng đẹp trai vậy?”

Trịnh Phiên Nhiên không tỏ ra ngượng ngùng chút nào, anh cười lớn. Cô cũng khúc khích cười. Đêm khuya giữa núi rừng lạnh lẽo, căn nhà thấp hẹp quá ngột ngạt, cánh tay đẫm mồ hôi ôm chặt người sốt cao, nóng như cái bếp lò, chiếc giường hẹp ép chặt hai người đến nỗi hít thở cũng khó khăn, đây là nơi tồi tệ nhất suốt ba mươi năm qua Trịnh Phiên Nhiên từng nằm.

Nhưng anh lại cảm thấy hạnh phúc biết bao. Anh đưa tay vuốt nhẹ bờ môi cô, rồi đè xuống cắn vào môi cô một cái. “Đau...” Cô không dám động đậy, kêu lên thảm thiết.

Lúc này cô thực sự ngoan như chú mèo nhỏ. Trịnh Phiên Nhiên cúi đầu, cắn nhẹ vào cái miệng đang lẩm bẩm của cô. Thật là... thỏa lòng vừa ý. Ngày hôm sau, cô đã khá hơn đôi chút, Trịnh Phiên Nhiên cũng đã liên lạc với bên ngoài cầu cứu sự trợ giúp, không lâu sau âm thanh ù ù của máy bay trực thăng mỗi lúc một gần, Tân Cam nằm trên lưng anh, không còn chút sức lực. Trịnh Phiên Nhiên nhìn lên bầu trời, thấy chiếc trực thăng đang lại gần, cô lẩm bẩm khe khẽ bên tai anh, giọng yếu ớt, nhưng anh vẫn nghe rất rõ trong tiếng máy bay ù ù đang tới gần: “Anh đã không bỏ em, sao em có thể bỏ anh được, Trịnh An Đồng bảo em là cô gái tốt nhất nên làm sao em có thể đưa anh cùng xuống địa ngục chứ... Trịnh Phiên Nhiên, anh có bỏ rơi em không?”

Máy bay trực thăng không ngừng lắc lư, Tân Cam mệt mỏi nằm trong vòng tay anh. Cuối cùng máy bay đã hạ cánh, tất cả mọi người đều lặng lẽ giải tán, trong khoang máy ngột ngạt chỉ có anh và cô, cô cố sức nói rồi lại ngủ thiếp đi vì quá mệt, đột nhiên anh nắm chặt tay cô. “Cùng xuống địa ngục... có gì không tốt chứ?” Anh chầm chậm nói: “Có em ở bên, anh đâu cần quan tâm đó là nơi nào.” Tân Cam nhắm mắt lại, giọt lệ trào ra nơi khóe mắt. Anh đưa tay nhẹ nhàng gạt đi, lấy áo khoác quấn cho cô, bế cô nhảy xuống mặt đất.

Có nhiều người đều đã đợi ở đó, vẻ mặt Trịnh Phiên Nhiên lạnh lùng, sải những bước dài vững chãi, Tân Cam nằm trong vòng tay anh, mở mắt ra, nhìn đám người phía sau, không ai dám hỏi một câu nào. Cô nhìn đám người đang đứng, đâu đó thấp thoáng bóng dáng của Trịnh An Đồng. Cô thấy lạnh nhưng vẫn nở một nụ cười thật tươi..