Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tâm Can - Chương 7

Chương 7.

Bầu trời lúc sáu tuổi toàn là màu máu, những vì sao sáng đều u ám thành màu xám, rơi từ trên không trung xuống và biến mất trong hư vô, cô nhìn lên thấy bầu trời trống rỗng, chỉ có một màu máu đơn độc, bức bối như muốn phát điên. Giống như có bàn tay đang bóp cổ cô, khiến cô không thể hít thở. Phiên Nhiên, cứu em!

Rõ ràng biết là giấc mơ, rõ ràng biết là trong thời thơ ấu của cô, anh chưa từng đến, nhưng Tân Cam vẫn khẩn cầu cho anh xuất hiện. Các nhà quản lý trẻ tuổi, giàu có luôn là tâm điểm của truyền hình, nên Trịnh Phiên Nhiên nghiễm nhiên là khách mời thường xuyên của các hãng truyền thông lớn trong thành phố G. Đối với những phóng viên ở thành phố G, người thanh niên này không khó để thu thập thông tin, nhưng ngoài việc Trịnh thị cho phép báo đài đăng tải định kỳ ra thì thỉnh thoảng cũng chỉ có một hãng nào đó bạo gan chụp vài kiểu ảnh về anh, cũng không bị phiền phức gì, sự lạnh lùng của anh đối với mọi người, đã đến mức coi thường rồi. Tuy nhiên, con người trẻ tuổi lạnh lùng vô vị này gần đây đã mua đứt mười hai tạp chí hàng đầu của thành phố G, chưa tuyên bố bất cứ một câu nào, nhưng đã khiến phương tiện truyền thông của cả thành phố G không dám nhắc đến bất kỳ một chữ nào về anh và vị hôn thê họ Cố nữa.

Cái tên Cố Trầm Trầm trong giới thượng lưu, trong các cuộc nói chuyện của các quý bà, trên các đầu báo tin tức thành phố G, đều đã bị xóa sạch. Ngay cả bà Cố cũng bị nhóm các quý bà giàu có, kết giao mười năm bỏ rơi. Thời gian đầu phương tiện truyền thông hoảng loạn, những thông tin trước đây đều đến từ bộ phận PR của Trịnh thị, nhưng giờ đây nơi đó đã bị xóa sổ, Giám đốc PR mới nhậm chức khiêm tốn lễ phép nói: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến sự phát triển của Trịnh Thị.” Như thế còn ai dám bàn tán về đời sống riêng tư của Trịnh Phiên Nhiên nữa?

Đương nhiên có thì vẫn có, ví dụ như một bệnh nhân nào đó nằm gần một tuần trên giường bệnh, vẫn lật lật mấy tờ báo lá cải để đọc. “Thật chẳng có gì hay ho.” Tân Cam che miệng ngáp: “Thật… chẳng… có… gì… thú vị!” Người con trai ngồi trên chiếc sofa đối diện nhìn lên: “Em đừng suy nghĩ nữa.”

“Em chưa nói anh đã biết rồi sao?!” Tân Cam bật dậy khỏi giường, hất mái tóc dài suôn mượt theo một vòng cung đầy quyến rũ, rủ xuống lông mày. Trịnh Phiên Nhiên không đừng được vuốt nhẹ mặt cô, khuôn mặt vẫn đầy vẻ suy tư như thế. “Em còn tư tưởng đòi ra ngoài hả? Anh không để yên cho em đâu!” Tân Cam cào cấu điên loạn, nhào đến cắn anh một cái. Sau khi anh đưa cô từ trên núi về, cô chưa bước ra khỏi cửa, bí bách kìm nén sắp điên rồi. Một tay Trịnh Phiên Nhiên ghìm nhẹ hai cổ tay cô, đặt cô xuống dưới thân, tay kia từ từ luồn xuống dưới. “Nhiều nhất là hai tuần nữa, em muốn đi đâu cũng được… nghe lời đi.” Anh hôn lên vành tai cô, dần dần trườn xuống chiếc cổ mảnh mai, hơi thở nóng hừng hực, Tân Cam đang bị anh giữ thẳng đơ người ra, cơ thể bị hơi thở nóng ấm ấy làm cho mềm nhũn.

Cô dưỡng bệnh, anh không thể không dưỡng tính, cộng thêm gần nửa tháng không chạm vào cô, động tác có vẻ nặng nề, Tân Cam run run trong vòng tay anh, anh lấy tay xoa nhè nhẹ, sau đó cô bắt đầu cảm thấy hứng thú, không những không đau lòng, ngược lại còn nhẹ nhàng uyển chuyển, cơ thể cô rướn lên dữ dội, đến mức không chịu đựng được, nằm dưới cơ thể anh khóc thành tiếng. “Anh… đừng làm nữa được không? Em không đi ra ngoài nữa, không đi nữa!” Không thể để anh đi sâu vào cô nữa, Tân Cam quàng lấy cổ anh với vẻ cầu khẩn van xin. Trịnh Phiên Nhiên nghiêng mặt sang một bên, ngạo mạn cắn má cô, lúc này người anh tràn đầy sinh lực, anh lật người cô sang một bên, từ phía sau chậm rãi len lỏi vào trong cô. Trong một thời gian dài ép mình, hôm nay anh lại hung hãn như thế, Tân Cam cảm thấy tâm hồn mình cũng bị dồn ép, nay lại được thưởng thức sự sung sướng trong hoan lạc. “Phiên Nhiên… Phiên Nhiên…” Cô khóc gọi tên anh, cô uyển chuyển du dương bên dưới cơ thể anh. Cô nhắm mắt khóc nức nở, thật ngoan hiền, Trịnh Phiên Nhiên mãn nguyện trượt khỏi người cô, Tân Cam nhẹ nhàng rúc mình vào lòng anh.

Cả khóe mắt đuôi mày anh đều ánh lên cái nhìn ấm áp. Lúc Tân Cam đến tòa cao ốc Tống thị để gặp Nhã Kỳ thì Trịnh Phiên Nhiên vẫn còn đang trong giấc ngủ mơ màng. “Nhận được rồi à?”

“Này.” Nhã Kỳ đưa cho cô cái túi giấy, bên trong là giấy tờ bên bộ phận tài vụ của Tống thị và những giấy tờ quan trọng của Tống Nghiệp Hàng, có hai thứ đó, cộng thêm chữ ký của Tống Nghiệp Hàng thì sẽ được toàn quyền đại diện doang nghiệp Tống thị. “Trịnh Phiên Nhiên chẳng phải không cho phép chị dính tay vào ư?” Nhã Kỳ lo lắng hỏi. “Em cảm giác bố đã ký vào cái hợp đồng biết rõ ràng là lừa đảo đó, liệu bây giờ còn cứu vãn được tình thế không?”

“Nhưng Trịnh Phiên Nhiên nói là anh ấy có cách!” “Trịnh Phiên Nhiên còn nói Phiên Hoài là người tốt, tại sao em còn muốn chia tay anh ấy?” “… Anh ta rõ ràng biết bố chị coi trọng Trịnh Phiên Nhiên, mà còn đến lừa em!” Trên mặt Nhã Kỳ đã hiện rõ hai chữ “tổn thương”.

Lúc này điện thoại của Tân Cam nhận được tin nhắn của thư ký, cô lẩm bẩm may quá đã đuổi kịp. “Chị lên đây, em mau đi đi, đừng để người khác nhìn thấy. Cho dù chuyện có như thế nào, có ai đến hỏi, em cũng đừng thừa nhận là mình liên quan đến việc này.” Cô dặn dò Nhã Kỳ. Nhã Kỳ gật đầu định đi, nhưng bị gọi lại: “Nhã Kỳ, em luôn cho rằng bố rất yêu chị, như vậy tại sao lúc cần lựa chọn giữa Tống gia và Phiên Hoài, em không chút do dự cùng chị diễn kịch lừa nó chứ? Bản năng huyết thống mà, tại sao em có thể trách Phiên Hoài?”

Nhã Kỳ còn chưa định hình được lời nói của chị thì Tân Cam đã bước vào thang máy đi thẳng lên trên. Theo tin tức của cô thư ký thì Trịnh An Đồng vừa đi vào phòng làm việc của Tống Nghiệp Hàng. Lúc Tân Cam đẩy cửa bước vào, ông ta đang cầm tách trà mới pha, Tân Cam đi lên phía trước, ném toàn bộ giấy tờ, chữ ký, con dấu lên bàn Tống Nghiệp Hàng. “Con lấy ở đâu…” Lời nói đột nhiên im bặt, Tống Nghiệp Hàng nhìn đứa con gái một cách lạ thường: “Tiểu Tân, con giả mạo chữ ký của ta ư?!”

“Rất giống phải không? Nhưng đưa cho các chuyên gia bút tích kiểm định, thì khó mà qua nổi mắt họ.” Cô cười: “Giả mạo chữ ký là một phần, lại còn liên quan đến khoản tiền rất lớn, hình như con nhớ không nhầm sẽ bị kết án mười năm hay mười hai năm tù thì phải?” Tống Nghiệp Hàng giật tập tài liệu từ tay Tân Cam, không dám tin vào mắt mình, ông nhìn chằm chằm vào cô. “Bố, bây giờ con muốn đại diện Tống thị đi ký kết dự án đấy, biến hạng mục quỷ quái ở Tây Tạng thành hiện thực, hoặc là bố giả vờ sai con đi cũng được, đợi con ký xong rồi báo cảnh sát, lúc đấy vào tù luôn cũng được.” Cô nói: “Gậy ông đập lưng ông, con đi nước cờ này rất giỏi đúng không?” Câu nói cuối cùng này, là cô nói với Tống Nghiệp Hàng, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Trịnh An Đồng.

“Ông Trịnh có cần xe cấp cứu không? Hay ông đã mang thuốc bên mình rồi?” Cô hỏi nhẹ nhàng “Lần này Trịnh Phiên Nhiên vì Tống thị nhà chúng tôi mà kéo theo chủ đầu tư là Lương thị, Tập đoàn Lương thị ở thành phố C ấy. Vậy nên lần này dù khiến ngài phát bệnh hay cương quyết thế nào đi chăng nữa cũng không có cách nào can dự vào được đâu.” Trịnh An Đồng - người canh giữ gia đình danh tộc họ Trịnh ở thành phố G hơn hai mươi năm, năm đó khí thế vô cùng mạnh mẽ, nhưng giờ trong tiếng cười ngọt ngào của đứa con gái thân sinh, cuối cùng mặt mày ông ta cũng biến sắc. “Tiểu Tân, sự nhẫn nại và tàn nhẫn của con thật đáng khâm phục đấy.” Ông ta chầm chậm nói.

“Quá khen.” Tân Cam không chút hối hận, cô bình tĩnh nói. “Nhưng rồi con sẽ hối hận… hối hận vì lúc trước không chọn một cách làm khác!” Mặt mày ông ta tối sầm lại, trầm giọng nói, rồi từ từ đứng dậy đi ra ngoài. Vừa bước vào thang máy, điện thoại đã réo lên, Tân Cam bước ra ngoài nghe, thấy thanh âm như gõ kẻng của bà Cố vốn dĩ vẫn thanh nhã cao quý: “Tiểu Tân, cô ở đâu?”

“Có việc gì?” Tân Cam đi qua cửa chính, đi sang bên đường định gọi taxi. “Cô đang ở chỗ Tống thị đúng không?” Bà Cố hét lớn tỏ vẻ lo lắng: “Nhanh rời khỏi đó mau! Không, không… không kịp nữa rồi! Cô tìm chỗ nào an toàn núp vào!” Tân Cam chau mày, đứng lại.

Cũng đúng vào lúc cô đứng lại, ánh sáng lóe lên từ ngã tư bên phải của tòa nhà Tống thị, một chiếc xe thể thao màu bạc phanh gấp lại, dừng giữa đường, người bên trong nhìn cô từ xa rồi lái xe điên cuồng đâm thẳng vào cô. m thanh ken két của tiếng đạp chân ga và tiếng rít của bánh xe xuống mặt đường, khoảnh khắc này như trong phim hành động khủng bố. Tân Cam nhắm mắt thu người lại. Lúc này giữa cô và đường lớn còn ngăn cách một hàng hoa và một thảm cỏ, Cố Trầm Trầm điên cuồng xông về phía cô, chiếc xe bị mắc vào luống hoa, trong lúc loạn trí mất tay lái, lao vào bãi cỏ, đầu xe đâm vào đài phun nước trước tòa nhà.

Nắp capo ô tô bị lật ngược lên, bốc khói trắng, chìm hẳn trong đài phun nước… Cảnh tượng đó cách Tân Cam không đến mười mét. Cô cắt ngang tiếng gọi khẩn khoản của bà Cố, bèn gọi xe cứu thương đến, cô chạy thục mạng về hướng đài phun nước, bất chấp nguy hiểm, kéo Cố Trầm Trầm ra khỏi xe và lôi ra một túi khí. Đặt Trầm Trầm nằm trên mặt đất, Tân Cam ngay lập tức hít một hơi thật sâu.

Khi túi khí an toàn trên chiếc xe thể thao mở ra, đối mặt với khuôn mặt của Trầm Trầm, lúc này dưới ánh mặt trời yếu ớt, cô ta nằm ngửa, toàn bộ khuôn mặt thật đáng sợ, chiếc mũi vốn dĩ cao thẳng thế mà bây giờ như quả trứng chim bị đập nát. Cố Trầm Trầm vẫn còn phản ứng, tay cô ta run run muốn chạm vào khuôn mặt mình, nhưng bị Tân Cam giữ lại. Cánh tay cô ta nằm trong bàn tay nhỏ nhắn của Tân Cam, cô ta yếu ớt và vô cùng tuyệt vọng. “Tôi rất hận cô…” Cô ta nhìn lên bầu trời, giọng nói yếu ớt đến nỗi không thể yếu hơn được nữa, lẩm bẩm: “Tôi thà bị tất cả mọi người bỏ rơi như cô, miễn sao có được một người thật lòng với tôi… Tôi không có gì nhiều hơn cô, tại sao phải khổ sở hơn cô thế này?”

Tiếng xe cấp cứu vang lên, lúc này đã có rất nhiều người vây quanh họ, Tân Cam quỳ gối bên cạnh Cố Trầm Trầm, nhìn vào đôi mắt cô ta, những giọt nước mắt không ngừng lăn dài, rồi từ từ cúi xuống ôm cô ta vào lòng… Chú Trần đã rất nhẹ tay rồi, nhưng Tân Cam vẫn thỉnh thoảng đau đến rụt người lại, hôm nay cô đi giày cao gót, chạy như bay cứu Cố Trầm Trầm, chân thấp chân cao vì bị trẹo chân, đầu gối và khuỷu tay đều bị trầy xước, nhất là vết thương ở đầu gối, lúc lấy ra một viên sỏi, cô cảm thấy đau đớn như bị khoét vào da thịt. Đột nhiên một cánh tay thò ra, chộp lấy nhíp và bông gạc trên tay chú Trần.

Tân Cam cúi đầu, không nhìn anh, cũng không nói gì. Ánh mắt chú Trần đang quẩn quanh giữa khuôn mặt tối sầm của cậu chủ và cô, nhẹ nhàng khuyên giải: “Cậu chủ, việc tức giận để sau đi, làm việc chính trước đã.” Trịnh Phiên Nhiên cười lạnh nhạt: “Người ta là nữ siêu nhân, vết thương ngoài da này có thấm vào đâu.” “Vậy tôi đi ra ngoài trước.” Chú Trần cố nhịn vì biết anh đang tức giận, ông nhẹ nhàng bỏ ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn hai người, Tân Cam kéo váy xuống, khập khiễng đứng lên đi vào phòng tắm, bị anh kéo lại. Khuôn mặt ủ rũ dìu cô trở lại chỗ cũ, anh quỳ xuống, cúi đầu tiếp tục xử lý vết thương cho cô. Lần này, cô không kêu một tiếng. Vết thương được xử lý xong, anh ôm cô đi vào phòng tắm, dùng khăn ấm cẩn thẩn lau chùi cho cô, tránh những chỗ bị thương. Tân Cam không nói một lời, lặng lẽ nhắm nghiền mắt mệt mỏi. Anh đặt cô lên giường, rồi nhìn cô, hỏi: “Tân Cam, em có nghĩ nếu như hôm nay em bị cô ta đâm chết, anh sẽ phải thế nào không?” Tân Cam dựa người vào gối, mái tóc dài xõa trên khuôn mặt, đôi mắt đen long lanh. “Có lẽ sẽ không cưới cô ta nữa.” Cô lạnh nhạt nói.

Trịnh Phiên Nhiên giận dữ, hai tay nắm thành nắm đấm, anh từ từ ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Con đường là do người ta lựa chọn, anh chưa bao giờ nhận lời bất cứ điều gì từ cô ta, cô ta thành như hôm nay, em lại trách anh sao?” “Không dám.” “Em không dám? Trước mặt anh, em còn có điều gì không dám chứ?” Anh lạnh nhạt cười như không thể tin được, vô cùng tức giận.

Cô muốn cứu Tống Nghiệp Hàng, anh có cách, chọn Lương thị - nhà đầu tư ở một nơi rất xa. Lương thị là nhà đầu tư lớn, Trịnh An Đồng từ nay về sau sẽ không có cách gì mượn Tống thị để dày vò cô nữa. Còn cô? Đã lấy nỗi đau của anh làm vũ khí, không thể chờ đợi lại chạy đi giẫm thêm vào chân Trịnh An Đồng! “Em rốt cuộc… không có tâm can ư?” Anh lại gần cô, tâm trạng rối bời đau khổ. Tân Cam ngồi dậy, anh vẫn ngồi trước giường, cô nhìn anh, lạnh lùng cười: “Có thì có, nhưng đã sớm bị chó ăn rồi.”

Trịnh Phiên Nhiên đứng bật dậy, sải bước đi ra ngoài. “Trịnh Phiên Nhiên!” Cô gọi anh: “Đừng… Cô ta đã đáng thương lắm rồi, đừng làm gì cô ta nữa.” Trịnh Phiên Nhiên không thèm nhìn cô, quay lưng lại phía cô, giọng vô cùng tức giận: “Hà cớ gì không dám chứ!”

Lương thị cử cấp cao tới nói chuyện hợp tác đầu tư, người này tên là Trần Ngộ Bạch, đứng thứ ba trong Lương Thị Lục Thiệu của thành phố C, lại là người khôn ngoan lạnh lùng nhất. Ban đầu Tống Nghiệp Hàng đích thân ra trận đàm phán với anh ta, không ngờ một vòng đàm phán đã bị thất bại không lý do, may mà khi đó vết thương ở đầu gối của Tân Cam đã khá hơn nhiều, nên cô thay cha đi đàm phán. Dù biết người này giỏi kinh doanh không thua kém Trịnh Phiên Nhiên, nhưng nếu phải đánh nhau, cô không còn đủ sức đánh lại. Trước một dung nhan kiều diễm, nhưng thần sắc đã quá mệt mỏi này, Trần Ngộ Bạch chưa bao giờ tỏ ra thương hoa tiếc ngọc, trái lại nhân cơ hội này, còn ép xuống hai giá.

Nếu không vì gương mặt tuấn tú của anh ta giống Trịnh Phiên Nhiên thì Tân Cam sớm đã cầm cây bút ký ném vào mặt anh ta rồi. “Cô Tân có thể bàn lại với ông Tống một lần nữa không?” Trần Ngộ Bạch đẩy đẩy cái kính không gọng trên sống mũi. “Không cần, tôi có thể toàn quyền quyết định.” Tân Cam hít một hơi thật sâu: “Giá này thực sự không thể hạ thấp hơn được nữa, song định mức của nó chúng ta có thể để ra thêm năm phần trăm, anh thấy thế nào?”

Ánh mắt Trần Ngộ Bạch đầy suy tư. “Đồng ý.” Anh ta nuối tiếc nói. “Ông Trần đúng là người hào phóng.” Tân Cam như trút được gánh nặng, “Vậy chúng ta sẽ gặp nhau tại buổi chúc mừng thành công nhé. Nghe nói ông Trần lần này đi cùng phu nhân và hai tiểu thư?” “Vâng.” Trần Ngộ Bạch cười: “Vậy chúng tôi sẽ đến, lâu rồi tôi cũng chưa có dịp ăn cơm thân mật với anh nhà cô.”

May mà Tân Cam chưa kịp uống nước. Nghĩ Trịnh Phiên Nhiên mà biết mình bị gọi là “anh nhà cô”, không biết sẽ phản ứng thế nào. Mấy hôm nay vì chiến tranh lạnh với Trịnh Phiên Nhiên, nên sau khi làm thêm giờ cô đã ngủ luôn tại công ty, hôm nay vốn dĩ cũng như vậy, nhưng hợp đồng đã ký kết xong, không phải làm thêm nữa. Cô thu dọn đồ rời công ty khi không còn một bóng người.

Đêm lạnh lẽo, cô bước ra khỏi thang máy xuống tầng hầm, quấn chặt chiếc áo gió đến chỗ đỗ xe. Hầm để xe rất yên tĩnh, lúc cô đóng cửa xe lại lập tức có cảm giác gì đó là lạ, sau lưng toát mồ hôi lạnh, nổi hết da gà, nghĩ tới việc thoát thân nhưng đã quá muộn, một cánh tay bóp nghẹt cổ họng cô, không chút do dự, Tân Cam tin một giây sau, hắn sẽ bỏ tay ra khỏi cổ mình. “Tiền… tất cả trong túi…” Cô khổ sở nói. Tay đã nới lỏng một chút, nhưng khi cô vừa từ từ thở thì đột nhiên một cái vòng xiết chặt hơn. Tân Cam có cảm giác máu đang chảy ra, thanh quản như đóng băng lại, đau như vết dao cứa.

“Có lời cho mày đây.” Giọng nói khàn khàn, như rắn độc liếm tai cô: “Đừng… ngạo… mạn… quá… sớm!” Nói xong hắn giơ tay đánh Tân Cam một cái, gáy nhói đau, trước mắt tối sầm lại… Cô nằm ngửa ra ghế, không biết bao lâu mới dần dần tỉnh lại, tay với lấy cái túi, run rẩy không thể kiểm soát được, chiếc túi rơi xuống thảm và bị kẹt giữa ghế, cô phải vật lộn một lúc lâu mới lấy được chiếc điện thoại trong túi ra, không kịp suy nghĩ, cô gọi ngay cho Trịnh Phiên Nhiên, giọng anh lạnh lùng: “Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Tân Cam mở miệng, phát hiện mình không thể nói được, nước mắt như vỡ òa, khuôn mặt đau khổ đầy vẻ cầu cứu. “Tân Cam?” Anh nghi ngờ gọi cô, có cảm giác bất an, lúc này Tân Cam chỉ có thể nghe thấy giọng nói thấp thoáng của anh, sau đó là tiếng gầm rú của động cơ xe ô tô, cô đang nằm sấp trên ghế, những ngón tay chạm vào màn hình điện thoại, cố gắng nghe, một lúc sau thì chìm vào hôn mê.

Trịnh Phiên Nhiên, cứu em… Bầu trời lúc sáu tuổi toàn là màu máu, những vì sao sáng đều u ám thành màu xám, rơi từ trên không trung xuống và biến mất trong hư vô, cô nhìn lên thấy bầu trời trống rỗng, chỉ có một màu máu đơn độc, bức bối như muốn phát điên lên. Giống như có bàn tay đang bóp cổ cô, khiến cô không thể hít thở.

Phiên Nhiên, cứu em! Rõ ràng biết là giấc mơ, rõ ràng biết là trong thời thơ ấu của cô, anh chưa từng đến, nhưng Tân Cam vẫn khẩn cầu cho anh xuất hiện. Lúc này, trời đã tờ mờ sáng, trong căn phòng ngủ lớn mờ mờ tỏ tỏ hòa vào nhau, yên tĩnh như một bức phác họa bằng chì. Trong bóng tối, bóng một người đàn ông ngồi bên giường, cơ bắp trên cơ thể căng lên vì tức giận và vì một cảm xúc nào đó, giống như một con báo điên cuồng trong không gian tăm tối. Ngón tay anh vuốt lên cổ Tân Cam, nhẹ nhàng xoa những chỗ bị sưng trên ngón tay.

Cô ngủ không ngon giấc, cho tới khi được anh xoa nhẹ. Cuối cùng, hơi thở dần dần ổn định. Trịnh Phiên Nhiên vuốt nhẹ đôi lông mày đang chau lại kia, rồi lặng lẽ đứng dậy. “Chú, là cháu đây!” “Trịnh Phiên Nhiên? Tại sao giờ này còn gọi điện thế? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Không phải cháu.” Trịnh Phiên Nhiên dừng lại, có vẻ như đang tố cáo ông. Trịnh An Đồng im lặng một lúc, nhẹ nhàng hỏi: “Tân Cam sao rồi?” Xa xa lúc này ánh hào quang đã nhuộm đỏ cả vùng chân trời, Trịnh Phiên Nhiên nhìn vệt màu đỏ rực tràn đầy sức sống, khoảng khắc đó, anh nhớ lại rất nhiều chuyện từ nhỏ đến lớn, “Chú à…” Giọng anh nhẹ nhàng chân thành: “Cảm ơn chú đã chăm sóc cháu suốt bao năm qua. Cháu xin lỗi.”

Trịnh An Đồng không nói gì, cũng không có lời giải thích… Ông đã quá hiểu đứa trẻ do mình nuôi dưỡng kiêu hãnh, cố chấp không ai bằng. Lúc này, anh không muốn thông báo cho ông ấy một tiếng. Hai đầu điện thoại, hai người chợt im lặng. Cánh cửa phòng nhẹ khép lại, Tân Cam lúc mê lúc tỉnh, đột nhiên nghe thấy tiếng cô òa khóc, Trịnh Phiên Nhiên vội vàng cúp máy, chạy qua đó nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng vỗ về.

“Anh đây, đừng sợ… Tâm Can, đừng sợ, anh ở đây.” Cô vẫn chưa tỉnh, khóc nức nở, anh cúi xuống hôn lên đôi mắt, cô dần dần nín khóc, mềm mại dựa trên vai anh, trong mê sảng không ngừng gọi tên anh: “Trịnh Phiên Nhiên!” Lúc này ánh nắng chiếu ngập cả căn phòng, lưng cô quay ra phía cửa sổ, ánh sáng rực rỡ đầy sức sống chiếu lên khuôn mặt anh, anh nheo mắt ôm quấn lấy cô.

“Ừ, anh đây.” Buổi sớm vùng ngoại ô giờ này vẫn còn tối, Trịnh An Đồng cầm điện thoại lắng nghe âm thanh đơn điệu buồn tẻ rất lâu, rồi quay một số điện thoại. Giọng nói của bà Cố trong buổi sáng sớm khàn khàn kéo dài, hết sức khiêu gợi: “An Đồng?” “Bà làm gì rồi?”

“Gì cơ?” “Tiểu Tân… Bà làm gì với con bé rồi?” “… Tôi có làm gì đâu! Hay là Vệ Quốc? Hôm trước chúng tôi cãi nhau, ông ấy dường như muốn dạy cho Tân Cam một bài học… An Đồng, vết thương trên mặt Trầm Trầm không nhỏ, cần phải phẫu thuật lại.”

Trịnh An Đồng xoa xoa thái dương, cảm thấy rất mệt mỏi: “Lão Cố thực sự không biết chừng mực rồi.” Bà Cố lặng đi, hỏi rõ: “Trịnh Phiên Nhiên có phải đang giận ông không?” Bà ấy suốt ngày chỉ hỏi Trịnh Phiên Nhiên. Trịnh An Đồng không ngừng xoa xoa thái dương, đột nhiên trong lòng thấy buồn bã. Đàn bà đúng là sinh vật vô tình nhất trên thế gian.

“An Đồng? Ông đang nghe đấy hả? Vẫn ổn chứ? Có cần tôi qua đó với ông không?” “Không.” Trịnh An Đồng thẳng thừng từ chối: “Được rồi, bà nghỉ ngơi đi.” “Ừ.”

“… Vân Hoa!” Điện thoại vừa định cúp xuống, Trịnh An Đồng gọi tên bà ta. Bà Cố - Tân Vân Hoa, cười: “Ừ.” Chỉ nghe thấy tiếng người đàn ông trước giờ bà ta luôn dành nửa cuộc đời còn lại của mình để yêu này, giọng nói luôn quả quyết như thế, vậy mà lúc này như không có chút sức lực nào: “Đặt vé máy bay nhanh nhất, đi càng xa càng tốt, đừng bao giờ quay trở lại… Trịnh Phiên Nhiên lần này sẽ không bỏ qua cho ai đâu.” Cố gia là cánh tay đắc lực của Trịnh An Đồng, nhưng Trịnh Phiên Nhiên đã quyết tâm làm tới cùng thì cho dù thời gian qua lại với Cố gia có nhiều thế nào đi chăng nữa, cũng đành phải lập tức cắt đi cánh tay này. Trịnh Phiên Nhiên hành động nhanh hơn Trịnh An Đồng tưởng tượng, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang. Chưa đầy hai mươi tư giờ, mọi thành tích nỗ lực chăm chỉ cả đời của Cố Vệ Quốc đã tan thành mây khói, những tích lũy mà mười mấy năm nay nhẫn nhục chạy theo Trịnh An Đồng đạt được, trong một đêm đã bị Trịnh Phiên Nhiên làm thành một con số không. Hơn nữa, khu nhà họ Trịnh trước kia ra vào tự do, bỗng trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm và cũng không thể nào liên lạc được với Trịnh An Đồng.

Qua một đêm, toàn bộ thành phố G đều ngửi thấy hương vị của một sự thay đổi triều đại, cái tên Trịnh An Đồng đã không còn có quyền lực tuyệt đối đối với Trịnh gia. Cố Vệ Quốc ngồi đợi suốt hai ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy Trịnh Phiên Nhiên tại sân golf. “Phịch” Ông ta quỳ xuống trước mặt người thanh niên trưởng thành này. Trịnh Phiên Nhiên ngồi dưới cái ô che nắng, nhìn xa xa mặt đất xanh mênh mông. Đôi mắt đằng sau cặp kính râm kia không có chút gợn sóng.

“Trịnh Phiên Nhiên, dù sao tôi cũng quen biết với chú cậu ba mươi năm rồi! Cậu không thể làm như vậy… Cậu không thể đối xử với tôi như thế!” Đôi mắt Cố Vệ Quốc đỏ ngầu. “Vì một kẻ hèn hạ như ngươi… à!” Ông ta nắm tay chống lên mặt bãi cỏ, đột nhiên bị gót chân Trịnh Phiên Nhiên giẫm lên, tiếng nói im bặt, được anh hét thay. Mặt cỏ này tuy mềm nhưng lại rậm rạp, vừa rồi nửa bàn tay ông ta vùi vào trong đó, có thể thấy sức mạnh của bàn chân anh đáng sợ như thế nào. Tiếng hét làm kinh động đến hai chú chim không tên, chúng vỗ cánh bay xa. “Ông thật thú vị!” Trịnh Phiên Nhiên lạnh lùng nói, từ từ giẫm chân xuống, di như di mẩu thuốc lá, “Rốt cuộc ông tưởng mình là cái gì? Cô ấy là ai chứ, dựa vào ông mà cũng dám động vào cô ấy à?”

Cố Vệ Quốc đau đến nỗi toát mồ hôi, nằm dưới chân anh nghe từng từ một. “Nếu không nể ông đã quan hệ với chú tôi nhiều năm, thì ông tưởng ông còn có thể sống đến hôm nay chắc?” Lúc này, một chiếc xe golf xa xa lái tới, gần rồi mà xe vẫn chưa dừng, bà Cố nhảy từ trên xe xuống, vẫn phảng phất nét duyên dáng trẻ trung. Bà ta cắn răng đi tới, khom người đỡ ông chồng dậy.

Trịnh Phiên Nhiên từ từ thay đôi giày của chú Trần đưa, cầm tờ chi phiếu trên mặt bàn, vẫy vẫy rồi ném xuống đất trước mặt hai vợ chồng Cố thị. “Gia đình các ngươi có ba người, số tiền này coi như đổi lấy quãng thời gian bà mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày sinh ra cô ấy.” Anh lặng lẽ quan sát bà Cố: “Sau này, hễ nơi nào cô ấy xuất hiện thì các người đều phải tránh xa, nếu cô ấy còn phải chau mày vì các người thêm một lần nữa thì…” Anh không nói tiếp, cười sảng khoái. Đầu gối Cố Vệ Quốc ê ẩm.

“Tôi đỡ ông dậy nào!” Bà Cố lạnh lùng quát, kéo ông chồng: “Chúng ta đi!” Ngày hôm sau, vợ chồng Cố thị đã rời khỏi thành phố G, kể từ đó không ai còn nhìn thấy bọn họ nữa. Sáng sớm hôm đó, Tân Cam đi đến Cố gia, ngồi trong xe nhìn thấy hành lý nằm la liệt phía xa xa. Người phụ nữ huyền thoại diễm lệ làm điên đảo cả thành phố G suốt mười mấy năm, nửa cuộc đời làm náo loạn hầu như tất cả các chàng trai vương tộc thành phố G, dáng vẻ cao quý sang trọng như nữ thần, lúc này lại có vẻ tiều tụy, xách từng túi hành lý đi ra.

Đây là những gì bà ta sống trong nửa cuộc đời còn lại. Tân Cam mở cửa xe đi về phía bà ta. Bà Cố dường như sớm dự liệu cô sẽ đến, không ngạc nhiên, kéo tay chồng lên xe trước, tóc mai bà ta đã bết mồ hôi, cố gắng gượng cười: “Con đến rồi à!”

Tân Cam nhìn bà ta, nhất thời không biết phải nói gì. “Trầm Trầm tối qua còn nhắc đến con.” Bà ta cúi xuống cười tự ti: “Con bé đã phẫu thuật rồi, các bác sĩ nói tình hình rất lạc quan. Chờ đến lúc được xuất viện, lại có thể đến trường tiếp tục đi học.” “Vậy thì tốt quá.” Tân Cam mỉm cười.

Hai người nhìn nhau im lặng. “Tôi đã luôn muốn hỏi bà một câu.” Tân Cam trầm giọng nói: “Những viên kẹo đó… trong suốt, sáng lấp lánh, hình ngôi sao nhỏ rực rỡ nhiều màu sắc… tên là gì?” Kẹo mà bà đã từng hay mua cho tôi ăn, ngọt hơn tất cả hương vị kẹo khác trên thế giới, rốt cuộc tên là gì? Tại sao bao năm qua, tôi tìm kiếm, tìm kiếm, và tìm kiếm nhưng không bao giờ tìm thấy?

Tân Vân Hoa - người phụ nữ xinh đẹp huyền thoại, thậm chí thiếu nữ tuổi trăng tròn cũng không thể đánh bại, vậy mà lúc này đã già đi trông thấy. “Không nhớ lắm.” Bà ta định thần lại, đứng thẳng lưng vẻ thanh lịch, ánh mắt nhìn đi nơi khác, nhẹ nhàng trả lời. Tân Cam “ồ” lên một tiếng: “Vậy thì thôi.” Cô bình tĩnh quay người bước về phía chiếc xe, phía sau cô lúc này không ai khác chính là mẹ cô, giọng nói như rơi vào ngọn gió cuối thu: “Dù sao… vẫn cảm ơn bà.” Cho dù bà đã hao tâm tổn sức mang thai tôi, nhưng lại bị ông ta bỏ rơi, sau nhiều năm, tôi lại thành con cờ của ông ta, cho dù bao nhiêu năm nay có vì cái gì đi chăng nữa, thì tôi vẫn nên cảm ơn bà.

Bởi vì trong cuộc đời này, cho dù tôi mãi mãi phải đối diện với bóng tối thì tôi vẫn luôn nhớ về ngày xưa, cái ngày xưa thật ngắn ngủi đó nhưng tôi vẫn nhớ, nhớ những năm tháng tuổi thơ bà đã từng ôm ấp tôi vào lòng. Cảm ơn bà đã từng yêu tôi, mẹ à!.