Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tâm Can - Chương 9

Chương 9.

Nước mắt rơi xuống vai anh làm ướt áo, người Tân Cam run run, nói từng câu từng chữ: “Anh đã vì em ở đây lúc này, Phiên Nhiên, sau này anh có làm bao chuyện bỉ ổi với em, em cũng sẽ tha thứ cho anh một lần.” Bác sĩ Tôn hơi ngạc nhiên khi thấy Tân Cam đến, tay vừa chạm vào chiếc điện thoại đường dây nội bộ ở trên bàn, liền nhìn ngay thấy Trịnh Phiên Nhiên đi phía sau Tân Cam với vẻ mặt không vui, bà đột nhiên thở dài, rồi cười híp mắt đứng dậy hỏi: “Lần này đến là để khám sản phụ đấy chứ?” Tân Cam mỉm cười, gật gật đầu.

“Nào, bên này.” Bác sĩ Tôn đặt cô nằm ngay ngắn lên giường siêu âm, vừa thành thục vừa cẩn thận kiểm tra một lượt, không có vấn đề gì, bà tiếp tục bắt mạch cho Tân Cam, lúc này Trịnh Phiên Nhiên bước vào vẫn với bộ dạng chau mày không vui. Bác sĩ Tôn bận rộn nhưng rất bình tĩnh, ngẩng lên trêu anh: “Sao nào? Tôi đã sớm nói là cô ấy nhất định sẽ không cam lòng rồi phải không? Hai vợ chồng trẻ cãi vã là chuyện thường, đâu thể không cần con chứ?” Bạn của Tiểu bỉ ổi chẳng lịch sự gì cả, không để ý đến phản ứng của cô. Tân Cam đang nằm, phải ngoái đầu lại mới nhìn thấy anh, anh chán nản đi đến đối diện cô.

“Mạch ổn định, rất tốt!” Bác sĩ Tôn gật gật đầu, đứng dậy đi đến bàn làm việc kê đơn thuốc điều dưỡng sức khỏe. Thấy Tân Cam ngồi dậy, Phiên Nhiên vội đưa tay ra đỡ, cô vịn vào tay anh bước xuống đất, mỉm cười, khẽ hỏi: “Lúc nãy bác sĩ Tôn nói mấy câu đó là có ý gì?” Anh không dằn lòng được, nói: “Nói em da thô thịt dày, khỏe, chịu đòn tốt.”

“Không phải!” Tân Cam càng buồn cười hơn: “Câu trước cơ.” Mặt Tiểu bỉ ổi méo xệch: “Không nhớ.” Tân Cam dựa vào vai anh, nhẹ nhàng nói: “Nếu hôm ấy em quyết định phẫu thuật, anh sẽ ngăn cản em chứ?”

Anh im lặng. Tân Cam ngửa mặt nhìn anh, anh cũng đang nhìn cô, cô mỉm cười. Trịnh Phiên Nhiên đã nhìn thấy cô cười nhiều lần, nhwng có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhìn từ góc độ này, nụ cười của cô thật mềm mại như nước. Anh xoa nhẹ cằm cô, thở dài nói: “Hôm đó anh đứng ở sát vách bên kia.” Bác sĩ Tôn ngồi bên cạnh tấm rèm ngăn cách với buồng khám, gõ gõ bút xuống mặt bàn, nói vọng vào bên trong nhắc nhở với giọng hài hước: “Bố mẹ em bé ra nghe già nói mấy câu đây, không về nhà lại không biết đường nào mà lần.”

Trịnh Phiên Nhiên nghiêng người hôn lên mắt cô, rồi dìu cô đi ra. Đơn thuốc bác sĩ Tôn kê là đơn thuốc dưỡng thai an thần, bà ấy nhắc nhở rất nhiều những lưu ý trong thời kỳ an thai, Trịnh Phiên Nhiên nghe xong mấy lời đó thì chau mày, ngắt lời: “Không có lưu ý cho người lớn à?” Ai thèm quan tâm đến tiểu tử thối đã cướp đi sự chú ý của cô với anh chứ!

Bác sĩ Tôn “à” lên một tiếng rồi nói với Trịnh Phiên Nhiên: “Ba tháng đầu mang thai và ba tháng sau sinh tốt nhất là không nên quan hệ chăn gối, mấy tháng giữa cũng không nên bị kích động mạnh.” Tân Cam vừa nghe đã không kiềm chế được sự lo lắng biểu lộ ra mặt. Khuôn mặt Trịnh Phiên Nhiên lúc này… còn tối sầm hơn cả khi nãy.

Buổi dạ tiệc chúc mừng Lương thị chính thức nhận cổ phần từ Tống thị đã làm náo nhiệt cả thành phố G. Trịnh Phiên Nhiên giấu kín việc Tân Cam mang thai, hơn nữa bụng cô vẫn chưa lộ rõ. Đêm nay, Tân Cam vẫn là người ăn mặc đẹp nhất, chỉ là phía trong chiếc váy dài quét đất kia được thay bằng một đôi giày bệt. Cô đại diện bên Tống thị đến dự buổi tiệc, nên Trịnh Phiên Nhiên đành đơn phương độc mã đi một mình, nhưng tối nay anh cũng không vì chuyện này mà giận dỗi. Hôm nay Trần Ngộ Bạch không đưa phu nhân tới, chỉ có hai thiên thần nhỏ đi cùng, mỗi bên dắt một đứa ríu ra ríu rít. Đứa bé hỏi: “Tại sao tối nay mẹ không đi ạ?” Đứa lớn tinh nghịch tròn mắt nói: “Không thể đến phải không ạ?” Đứa nhỏ càng cảm thấy hiếu kỳ: “Tại sao ạ?” Đứa lớn liếc nhìn Trần Ngộ Bạch đang dắt tay chúng, kéo dài giọng: “Vì lần trước mẹ cứ nhìn chú Trịnh, chú Trịnh đẹp trai hơn bố…” “Im đi!” Trần Ngộ Bạch quát, ánh mắt lạnh lùng liếc qua cặp kính trắng: “Ăn kem của các con đi!” Anh ta buông tay hai đứa trẻ ra, hai chị em tay trong tay vui vẻ chạy tới các bàn tiệc.

Đến dự buổi tiệc còn có Thái tử gia - người bí mật đào tạo thường niên khắp nơi trên cả nước, đêm nay vì hai ông bạn chí cốt, dù bận trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian tới dự, xung quanh vị Thái tử này được bố trí một nhóm vệ sĩ mặc thường phục, đừng nói là các chị em, ngay đến một con muỗi cái cũng không thể bay tới gần. Vì vậy Tiểu bỉ ổi có thể thoải mái vừa uống rượu với hai người vừa hưởng thụ ánh mắt dịu dàng ấm áp của Tân Cam ngắm nhìn anh từ đằng xa. Từ hôm Tân Cam nói ra những lời tuyệt tình đó với bố mình, cô vẫn chưa quay lại Tống gia, ngay cả thăm hỏi sức khỏe qua điện thoại cũng khiến cô đắn đo lo ngại, nhưng đêm nay lại được thân mật nói cười cùng ông, trong bụng còn có đứa cháu ngoại của ông, cô bỗng cảm thấy ấm áp biết bao.

“Bố!” Cô cầm ly rượu trong tay ông: “Uống ít thôi.” Tống Nghiệp Hàng cười: “Có chút rượu thế này mà con cũng sợ ta say sao?” Tân Cam ngây người ra, nhớ lại những lời cô nói ngày hôm đó, khóe mắt đỏ hoe, thì thầm giải thích: “Con không có ý đó… Bố, con biết bố nuôi nấng con vất vả nhường nào, con không cố ý, hôm đó con…”

Cô nghẹn ngào, không nói tiếp được nữa. Tống Nghiệp Hàng từ đầu đã không để bụng mấy lời cô nói, lúc này thấy cô đột nhiên như thế thì bật cười: “Con hôm nay làm sao thế… Con tức tối điều gì, chẳng lẽ bố không biết sao? Lẽ nào lại muốn tính toán với con?” Ông đưa chiếc khăn tay của mình cho cô: “Không phải phí công trang điểm đẹp như thế này, đêm nay ở chốn này chỉ có con gái ta là đẹp nhất.” Tân Cam đang khóc lại cười.

Ba người đàn ông ở gần đó chứng kiến cảnh này, đều im lặng không nói. Thái tử gia Ngôn Tuấn cảm thấy khó tin: “Sao tôi nhớ là cô Tân Cam nhà anh chỉ toàn làm người khác khóc thôi nhỉ? Tôi hoa mắt chăng?” Trần Ngộ Bạch và Trịnh Phiên Nhiên - hai người đàn ông từng trải đều nhìn anh ta với ánh mắt khinh bỉ: “Cái tên không có kinh nghiệm sống này thì hiểu cái quái gì cơ chứ!”

Thế là Ngôn Tuấn im lặng. Trịnh Phiên Nhiên chau mày liếc nhìn Tân Cam, thấy cô tươi cười hạnh phúc bên Tống Nghiệp Hàng thì thở dài im lặng, quay sang hỏi Trần Ngộ Bạch: “An Tiểu Ly nhà cậu cũng đa sầu đa cảm thế này à?” Nhận được câu trả lời khẳng định từ Trần Ngộ Bạch, anh ngừng lại giây lát rồi hỏi: “Cậu làm thế nào mà chịu đựng được?”

Trần Ngộ Bạch cười, đưa tay đẩy gọng kính: “Chịu đựng? Tôi hưởng thụ còn không hết ấy.” Ngôn Tuấn chép miệng, lắc đầu: “Nếu không thì tại sao lại gọi anh là máy bay chiến đấu dị thường được cơ chứ?” Trần Ngộ Bạch lạnh lùng lườm anh ta, từ trước đến nay chưa bao giờ anh chấp với cái tên tính tình trẻ con này.

Ngôn Tuấn im bặt. Trịnh Phiên Nhiên chợt giác ngộ. Đêm qua cô tập yoga nửa tiếng đồng hồ, nghe nhạc cho bà bầu một tiếng, trước khi đi ngủ còn xem một câu chuyện cổ tích đúng hai mươi phút, lại còn vừa xem vừa đọc thành tiếng những đoạn thơ ngây, trong sáng, anh ở bên cạnh không kìm được lên tiếng cằn nhằn, bị cô dùng ba chữ “ông bố tốt” ra đe dọa. Sau đó, anh nhẹ nhàng đặt cô trong vòng tay, vỗ nhè nhẹ dỗ dành, cô thích thú nằm trong vòng tay anh như con mèo híp mắt lại sung sướng vì được gãi lông. Anh từ từ hôn lên vành tai, ngậm dái tai cô, hơi thở nóng ấm nhẹ nhàng trườn xuống cổ, khen làn da cô mịn màng, đường nét tinh tế. Lúc cô rên lên vì sung sướng là lúc con tim hoàn toàn không có kiểm soát, khi anh hóa thân thành con thú điên cuồng, cô đã hoàn toàn rung động, không còn sức phản kháng, gương mặt đỏ bừng, thở hổn hển, nằm bên dưới anh. Anh đột nhiên rút tay lại, Tân Cam đợi rất lâu, rồi mở mắt ra với vẻ đầy nghi hoặc, chỉ thấy Phiên Nhiên nhắm mắt nằm bên cạnh, dáng vẻ bình thản như đang ngủ, cô xấu hổ vội khép hai chân lại, hất tay lên bờ vai lực lưỡng của anh. “Sao thế?” Anh trừng mắt, nghiêm túc hỏi.

“Anh…” Cô cắn chặt môi, thở hổn hển: “Lúc nãy anh như vậy… giờ em phải làm thế nào?!” Anh chau mày tỏ vẻ trịnh trọng nói: “Em quên bác sĩ Tôn nhắc nhở rồi à? Anh là ông bố tốt, tuyệt đối không thể dạy con những điều xấu được!” Tân Cam không ngờ đã bị anh làm cho “gậy ông đập lưng ông”, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nói được gì, liền che mặt hét lên một tiếng rồi lập tức quấn chăn xoay đầu lại ngủ, khiến cuốn truyện cổ tích cạnh gối rơi xuống giường.

Anh nằm sau lưng cô nhếch mép cười khoái trí rất lâu. Đương nhiên sau đó anh vẫn chiều cô, hôn lên khuôn mặt đỏ ửng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, cô tận hưởng cảm giác thoải mái, nhìn đôi mắt ướt quyến rũ của anh, anh ngả người ra trước trong ý loạn tình mê, cô không biết tại sao lại bật khóc, vừa khóc vừa cắn chặt môi, giọt lệ nhẹ rung trên hàng mi, cô nhắm mắt tưởng như giấc ngủ tĩnh lặng, hai má ửng hồng, đôi môi căng mọng, nước mắt khiến mí mắt mỏng manh như có thêm một lớp đá quý long lanh, dưới ánh đèn mờ ảo, ngấn lệ nơi khóe mắt như ảo ảnh, anh cảm thấy tình cảm vừa ngọt ngào như nước ngập tràn, lại vừa nồng cháy muôn trượng. Cũng đúng, cảm giác này không giống trước đây, nhưng chỉ có mấy tháng ngắn ngủi thì nên hưởng thụ mới phải.

Thấy Trịnh Phiên Nhiên trầm ngâm, Ngôn Tuấn dùng khuỷu tay huých Trần Ngộ Bạch, tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: “Trịnh Phiên Nhiên hóa ra cũng có lúc cười… như vậy!” “Dâm đãng.” Trần Ngộ Bạch điền hai từ vào chỗ trống rất chính xác. Ngôn Tuấn gật đầu liên tục.

Trần Ngộ Bạch cười, lắc lắc đầu, cùng Trịnh Phiên Nhiên lúc này đã tỉnh khỏi ký ức nhìn Ngôn Tuấn với ánh mắt “cái tên không có kinh nghiệm sống này thì hiểu cái quái gì chứ!” Thái tử gia lại một lần nữa im lặng. Trịnh Phiên Nhiên và Tân Cam đã quen biết nhau hơn hai mươi năm, ngủ cùng nhau cũng đã mười năm, suốt ngày cãi nhau, cứ ba ngày lại chiến tranh lạnh một lần, chưa bao giờ hòa thuận trong một khoảng thời gian dài như lúc cô mang thai.

Tiểu bỉ ổi vẫn khó chịu như thường lệ, Tân Cam ngoài tính tình bướng bỉnh thì ngày càng đa sầu đa cảm, động một chút là khóc, nhưng hai người không hề cãi cọ, thỉnh thoảng thoáng có biểu hiện cãi cọ, khóe mắt cô đã đỏ hoe, anh chẳng có lý do gì để nói tiếp được nữa. Thời gian đến nay đã không còn tính theo giây phút nữa, Trịnh Phiên Nhiên ngày ngày theo dõi sự thay đổi của bụng Tân Cam. Lúc hơn ba tháng, bụng cô xem như miễn cưỡng có chút nhô lên, dưới chế độ dinh dưỡng tỉ mỉ của chú Trần, cô ăn càng ngày càng nhiều. Buổi tối đi ngủ, anh mát xa bụng cho cô, rêu rao hoài nghi trong đó chẳng có đứa tiểu tử thối nào. “Thực ra em lừa anh hả?” Anh nghi hoặc hỏi, nhưng trong câu nói có thể nhìn thấy rõ vẻ vui mừng, hạnh phúc.

Tân Cam huých khuỷu tay đẩy anh ra, không vui nói: “Anh lại ghét bỏ con rồi!” “… Anh đâu có.” Tiểu bỉ ổi lẩm bẩm, giọng nhỏ xíu như không nghe thấy: “Chỉ một tẹo thôi.” Tân Cam “hừ” một tiếng, không so đo với anh.

Trịnh Phiên Nhiên ôm chặt lấy cô, bàn tay vẫn đặt ở đó. Dưới lòng bàn tay anh là bụng dưới mềm mại của cô, so với cái bụng phẳng lì trước đây thực sự có đẫy đà hơn, nhưng Phiên Nhiên vẫn không thể tưởng tượng có một thứ đang khôn lớn trong đó, sau mấy tháng nữa sẽ có thể nhìn thấy mặt anh, sẽ cười sẽ khóc, sau này khi lớn lên sẽ là một người giống anh. Chính là sự tiếp nối mà cô nói, là sự tiếp nối cho huyết thống nhà anh, và sự tiếp nối cho cuộc sống của anh và cô… sự tiếp nối của tình yêu.

Anh bắt đầu cảm thấy thú vị. Mặc dù sinh linh nhỏ bé này chắc chắn sẽ cùng hưởng tất cả những tình cảm yêu thương chăm sóc lẽ ra chỉ thuộc về anh, nhưng Trịnh Phiên Nhiên đã bắt đầu cảm thấy “yêu chim yêu cả lồng”, sự mong đợi đó cho đến ngày hôm nay… đương nhiên là vẫn bí mật, không thể để cho cô biết được. Tân Cam cựa quậy, mơ màng hỏi người nằm đằng sau: “Chưa ngủ à?” Anh không muốn thu tay về: “Ừm, ngủ đi.”

Tân Cam cảm nhận cánh tay ấm áp của anh trên bụng mình, càng cảm thấy giấc ngủ thật ngọt ngào, chốc chốc Trịnh Phiên Nhiên lại vỗ nhè nhẹ, cô say giấc trong vòng tay anh. Vừa nãy nghĩ đến đâu rồi nhỉ? À, anh hy vọng là con gái.

Hình dáng giống cô là đẹp nhất, nhưng tính cách thì đừng như vậy, con gái ngoan ngoãn độ lượng sẽ được mọi người yêu quý, được người đàn ông khác yêu thương nữa?! Đúng rồi, khi lớn sẽ phải gả nó cho người đàn ông khác! Trong đêm, Trịnh Phiên Nhiên chau mày lắc đầu, không được, không được, không được là con gái. Nhưng nếu không phải con gái mà là con trai, giả dụ nó quý mẹ, cả ngày sẽ quấn lấy cô… Không được, không được, nhất định không được là con trai!

Chắc là lòng bàn tay anh đang để gần tiểu tử thối lắm nhỉ? Anh vừa nghĩ đến đó thì thấy cô đang say giấc trong vòng tay anh bỗng trở mình khóc nức nở. “Em sao thế?” Anh với tay ra bật đèn: “Tân Cam?” Tân Cam trong lúc nửa mơ nửa tỉnh cuộn tròn lại, đau khổ nói: “… Chân… chân em bị chuột rút rồi…”

Anh vội ngồi dậy, một tay kéo thẳng chân cô ra, một tay nhẹ nhàng xoa bóp. Tiếng khóc dịu dần dần, anh thở phào nằm xuống, cô quấn lấy anh yên tâm nhắm mắt ngủ tiếp. Anh hôn lên khóe mắt long lanh ngấn nước của cô, trong lòng ghi nhớ: “Ban đêm chân thỉnh thoảng bị chuột rút”, để lần kiểm tra thai kỳ sau hỏi bác sĩ Tôn. Nhưng anh thật sự thấy giận cá chém thớt, haizz, sao nó lại hành hạ mẹ nó thế chứ! Trong màn đêm tĩnh lặng, anh bỗng buột miệng nói sau một hồi suy nghĩ miêm man, “Thực ra mình không làm nổi ông bố tốt cũng chẳng sao.” Tân Cam mở mắt ra, nghi hoặc nhìn anh. Anh cúi xuống nhìn người phụ nữ đang kề sát bên mình, mỉm cười dịu dàng, nói: “Em phải làm một bà mẹ tốt.”

Em làm một bà mẹ tốt, anh sẽ làm chồng tốt của em, em yêu con, anh còn yêu em gấp ngàn lần. Tân Cam nghĩ một lúc, cảm thấy người đàn ông ngoan cố, hẹp hòi này thực sự không phải một sớm một chiều có thể thay đổi được. Đêm khuya, hai người quấn lấy nhau mơ những giấc mơ đẹp, trong vòng tay ấm áp của anh, thực sự không phải lúc thích hợp để tranh luận về vấn đề trách nhiệm với gia đình. Cô “ừm ừm” lấy lệ, nhắm mắt lại áp sát vào lòng anh.

Trịnh Phiên Nhiên nhận được lời đồng ý, vui vẻ hài lòng choàng tay ôm lấy cô vỗ nhè nhẹ, rồi đột nhiên dừng lại, cô mơ màng “hả?” một tiếng, chỉ nghe thấy anh nhắc nhở: “Nhưng cũng đừng có tốt quá.” Bà mẹ tốt… nhưng cũng không cần phải làm quá tốt, được không? Vì như vậy anh nhất định sẽ ghen đấy.

Đã quá nửa đêm, Tân Cam thực sự không thể chịu được nữa, đẩy anh ra, quấn lấy chăn rồi quay lưng lại phía anh. Ngày Trần Ngộ Bạch khởi hành quay lại thành phố C, Trịnh Phiên Nhiên và Thái tử gia đã mời anh tham dự buổi tụ họp cuối cùng, vì cần bí mật lộ trình cho Thái tử nên sân bóng mà bọn họ hẹn nhau cách rất xa thành phố, Tân Cam lười biếng không muốn ngồi lâu trong xe cùng bọn họ nên mời Trần phu nhân và hai đứa con gái đáng yêu của cô ấy đến nhà chơi. Lúc đang ăn điểm tâm ngọt, di động của cô nhận được một tin nhắn của Phiên Hoài: “Chị, bố bệnh nặng lắm rồi, đã tiêm một liều cường tâm chân[1], anh cả đang trên đường về, nhắc em đừng nói với chị, nhưng em nghĩ chị có quyền được biết. Xe em đã phái đến trước cổng nhà đợi chị. Bố đang gọi tên chị.” [1] Liều thuốc có tác dụng kích thích tim, cơ tim co bóp tốt hơn.

Lúc này thành phố G trời đã vào hè, trong phòng nhiệt độ vẫn bình thường, nhưng Tân Cam lại có cảm giác như mình đang lao xuống hầm băng vậy. Đứa con gái lớn của Trần Ngộ Bạch ngừng chơi, nhẹ nhàng hỏi: “Chị Tân Cam, chị làm sao thế?” Trần phu nhân đang say sưa ăn bánh Soufflé của Pháp thì bị tiếng nói của đứa con gái lớn làm cho thức tỉnh, cô ấy cũng đột nhiên giật mình trước sắc mặt trắng bệch của Tân Cam: “Tân Cam, cô vẫn ổn chứ?”

Tân Cam miễn cưỡng mỉm cười: “À! Vâng, tôi vẫn ổn.” “Có phải em bé trong bụng chị đạp không?” Trần Tiểu Tiểu hồn nhiên hỏi. Trước khi đến đây, bố cô bé đã nói chị Tân Cam có em bé, nhắc nhở hai đứa phải chú ý trông chừng mẹ đừng để chị Tân Cam bị kích động. Trần phu nhân đẩy cô con gái qua một bên, nói: “Đừng nói linh tinh, em bé bé như vậy làm sao mà đạp được?”

Tân Cam đang hoang mang lo sợ vẫn cố tươi cười, nhìn ba mẹ con, trong lòng bỗng rung động, sau đó đứng dậy. Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Trần phu nhân, tôi có lời quan trọng phải nói với một người ngay lập tức, thật xin lỗi đã thất lễ để mọi người ở lại đây, tôi sẽ về ngay thôi.” Trần phu nhân vội bảo cô đừng lo, cô có việc thì cứ đi đi, dẫu sao trước khi Trần Ngộ Bạch quay về thì ba mẹ con cũng chẳng có chỗ nào để đi.

Tân Cam lặng lẽ đi ra ngoài, quên cả mang túi xách theo, cách không xa trước cửa chính quả nhiên đang đỗ chiếc xe Audi quen thuộc, Tân Cam ngồi vào xe, tài xế không nói câu nào mà nổ máy đi luôn. Xem ra thời gian rất gấp, xe đi như bay, cô ngồi hàng ghế sau nhìn hai bên đường, cây cối nhà cửa vun vút bị thụt lại phía sau, ánh mặt trời đầu hè đã rất gay gắt, con đường phía xa lóng lánh như dát một lớp nước ẩm ướt. Cũng giống như trái tim cô lúc này. Trịnh An Đồng - người cha đã cho cô sinh mệnh này, cũng là người đã gây cho cô biết bao đau khổ mà cả đời này cô không thể nào quên, là người khiến cuộc sống của cô vốn đã thăng trầm lại càng thêm gian khổ, cô luôn muốn ông ta biến mất, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày ông ấy thật sự rời xa thế gian này.

Tân Cam xoa nhẹ cánh tay mình, từng chút, từng chút một, mò mẫm đến mức nổi da gà. Rõ ràng là ông ta chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người cha đối với cô, tại sao lúc này cô còn vì ông ta mà thương xót? Cho đến tận lúc gặp được Trịnh An Đồng, câu hỏi này Tân Cam vẫn chưa muốn hiểu. Xe không đi đến bệnh viện mà đỗ lại trong vườn trước cửa Trịnh gia. Tân Cam xuống xe, cảm thấy có rất nhiều nghi vẫn, cô hỏi Phiên Hoài đang ở đâu nhưng không ai trả lời. Hai người đàn ông lạ mặt mặc đồ đen từ trong đi ra, mỗi người một bên, không lời giải thích, đưa cô vào trong nhà. Trong phòng khách rộng lớn âm u đáng sợ của Trịnh gia, trước mặt là Trịnh An Đồng đang ngồi trên sofa, sắc mặt bình thường không có vẻ gì là sắp ra đi.

Tân Cam chợt nhận ra bản thân đã phạm một sai lầm nực cười. Cô vừa bước vào, cánh cửa đằng sau đã đóng sầm lại, cửa chớp tứ phía đều đã đóng im ỉm, trong phòng ánh đèn ảm đạm đục ngầu, Trịnh An Đồng đang nhìn cô, nhìn bụng cô, ánh mắt đó chợt dịu dàng chưa từng thấy, nhưng rồi lại chợt lạnh lùng như một lưỡi dao sắc nhọn. Lúc này ngoài hối hận và sợ hãi, Tân Cam chỉ cầu mong hôm nay có thể an toàn trở về, giọng nói nghẹn ngào phá vỡ không khí nặng nề bủa vây: “Xem ra liều cường tâm châm thật hiệu nghiệm, giờ ông đang hồi quang phản chiếu[2] đấy à?”

[2] Hồi quang phản chiếu: hiện tượng trước khi chết thường gặp. Ngữ khí của cô yếu đuối, đầy cay đắng nghiệt ngã, Trịnh An Đồng lại tỏ ra như không nghe thấy gì. Ông ta chăm chăm nhìn bụng cô, hỏi: “Nghe nói… đã hơn ba tháng rồi phải không?”

Tân Cam nhắm chặt mắt không trả lại. “Giống Phiên Nhiên cũng tốt, giống con cũng tốt, nhất định nó sẽ là một đứa trẻ thông minh xinh xắn.” Ông ta thở dài, chân thành nói: “Thực sự quá là đáng tiếc…” Không biết có phải là Tân Cam đang bị ảo giác không, giữa thanh thiên bạch nhật mà mặt trời như bị mây đen ùn ùn kéo đến che mất, như một điềm báo vạn vật đều sắp lao vào bóng đêm đen tối.

“Trịnh An Đồng, ông có biết tại sao tôi lại đến gặp mặt ông lần cuối không?” Cô lùi một bước, bị người từ phía sau đẩy lại, hai tay cô vô thức đưa xuống che bụng, cắn răng từ từ nói: “Tôi nghĩ, cho dù lúc sống ông chưa từng suy nghĩ về tôi, nhưng khi sắp phải đối mặt với cái chết, biết có một đứa con như thế này, có lẽ sẽ được an ủi phần nào?” Trịnh An Đồng đứng dậy đi về phía cô. “Tiểu Tân, ta biết cả đời này người ta có lỗi nhất chính là con, nhưng đứa bé này không thể để lại được.” Ông ta lại gần cô: “Ta và Trịnh Phiên Nhiên đã có một giao ước rất quân tử, sinh thời tuyệt đối không thể nói cho con chuyện này được, nhưng xem ra nó đã vì con mà bất chấp cả luân thường đạo lý, ta không thể dung tha cho nó.” Ông ta tiến một bước, Tân Cam liền lùi một bước, đến khi bước chân bị chặn lại bởi hai người đàn ông mặc y phục đen phía sau, cô không thể lùi được nữa, đành nhắm mắt lại.

Chỉ nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Trịnh An Đồng: “Ai cũng biết ta không phải người nhà họ Trịnh, nhưng Phiên Nhiên… thực ra nó cũng không phải người nhà họ Trịnh. Nó là con trai ruột của Trịnh An Đồng này. Tiểu Tân, nó là anh trai cùng cha khác mẹ của con.” Bầu trời, chính vào lúc này tối sầm lại, từng đám mây nặng trịch, tối đen như mực đè lên tất cả vạn vật trên thế gian này, là bão lớn chăng?! Mấy hôm trước dự báo thời tiết thông báo sẽ có bão lớn tràn qua thành phố G, nhưng sao lại đổ bộ một cách bất ngờ và kỳ lạ thế này. Sau khi bầu trời biến sắc, tối sầm hơn màn đêm, gió lớn bắt đầu nổi lên, vạn vật đều vô cớ đảo lộn trước cơn thịnh nộ của đất trời. Từng hạt mưa rơi tí tách trên nền đất, trong chốc lát trút xuống như thác đổ, ngoài trời phủ một màn đen kịt. Tất cả mọi người đều khó có thể đi lại trong cơn mưa to gió lớn chưa từng thấy trong suốt mười năm qua như thế này. Loài người vĩ đại trong thời khắc ấy lại trở nên vô cùng bé nhỏ và yếu mềm, chỉ còn cách chịu đựng mà thôi. Bên ngoài không một ánh đèn, còn bên trong ngôi nhà cổ của Trịnh gia, đèn treo tường vẫn sáng quanh năm suốt tháng, Tân Cam chỉ nghe thấy tiếng gió mưa điên cuồng, phá vỡ mọi âm thanh xung quanh, dưới ánh đèn, sắc mặt cô trắng bệch vì sợ hãi.

“Ông nói dối!” Tân Cam lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt ông ta, lí nhí biện minh: “Tôi là đứa con hoang do bà Tống ngoại tình sinh ra, cả thành phố G này ai chẳng biết dòng máu đang chảy trong người tôi không rõ ràng, đến cả cha đẻ cũng không có, làm sao có thể có anh trai… cùng… cha… khác… mẹ cơ chứ?” Trịnh An Đồng im lặng. Ông ta nhắm mắt lại rồi lại từ từ mở ra, sắc mặt vô cùng mệt mỏi. Dù cơ hội thật nhỏ nhoi, nhưng Tân Cam cũng không thể từ bỏ: “Nếu như ông còn bảo thủ với suy nghĩ đó… Được! Giờ ông đi tìm Phiên Nhiên đến đây, ra lệnh cho anh ấy từ bỏ tôi… Cha con máu mủ ruột già, lại còn bao công nuôi nấng chăm sóc anh ấy từng ấy năm trời, anh ta chắc chắn sẽ nghe lời hơn cái đứa con hoang bị bỏ rơi như tôi.” Cô cố gắng tỏ ra không sợ hãi, chờ đợi sự biện luận hay cơn giận dữ của ông ta.

Nhưng sắc mặt Trịnh An Đồng rất bình tĩnh: “Tân Cam, đừng cố nhắc lại lỗi lầm của ta đối với con, cũng đừng cố kéo dài thời gian đợi Phiên Nhiên đến nữa.” Ông ta nhìn cơn cuồng phong bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt biểu lộ phức tạp nhưng kiên định: “Ta đã phải sắp đặt hơn hai tháng trời mới dụ được con đến đây, bây giờ không ai có thể cản ta được.” Lúc này cánh cửa đánh rầm một cái, Trịnh An Đồng chau mày lại. Trịnh Phiên Hoài bị hai tên vệ sĩ mặc đồ đen vặn tay áp giải đến, vẻ mặt vô tội xông đến chỗ Trịnh An Đồng nói: “Bố! Có chuyện gì thế ạ! Con muốn ra ngoài đua xe cùng đám bạn, bọn họ lại nói con trốn ra ngoài.” Cậu nói xong liền làm ra vẻ tự nhiên vùng ra khỏi vòng tay của bọn vệ sĩ áo đen, rồi đi đến bên cạnh Tân Cam. Trịnh An Đồng lạnh nhạt nói: “Không có gì, con đi lên đi, không có sự cho phép của ta thì không được xuống.”

“Vâng!” Phiên Hoài đồng ý một cách dứt khoát, nhưng chân không bước. Trịnh An Đồng không để ý đến cậu con trai, lúc này toàn bộ sự chú ý của ông ta đều tập trung vào bụng Tân Cam, ông giơ ngón tay trỏ ra hiệu, từ trong đại sảnh xuất hiện một người đàn ông tay cầm hòm thuốc, Trịnh An Đồng gật đầu, anh ta liền lấy ra một ống tiêm, đeo khẩu trang và găng tay, kỹ thuật bơm thuốc và đẩy các bọt khí rất chuyên nghiệp, sau đó anh ta cầm mũi tiêm đi về phía Tân Cam. Tân Cam từ lúc nhìn thấy kim tiêm đã ngột ngạt khó thở, nhưng cô vẫn cố lùi lại, liền bị đám người đằng sau giữ chặt.

“Trịnh An Đồng…” Cô cố sức giãy giụa, khom người xuống, cổ họng gần như không thể nói nên lời: “Ông dám, ông dám…” Trịnh An Đồng lạnh lùng nhìn cô: “Dẫu sao cả đời này ta cũng nợ con, sớm muộn gì cũng bị đày xuống địa ngục thôi.” Nhưng hình như ông ta cũng không chịu nổi khi nhìn cảnh tượng này, bèn đưa mắt nhìn ra chỗ khác: “Tiểu Tân, đứa con này tuyệt đối không thể sinh ra… Trời có báo ứng thì báo ứng lên ta đây này!”

Tân Cam lúc này vốn đã không nghe thấy ông ta nói gì. Kim tiêm lạnh băng sáng quắc đó đang hướng tới bụng cô, trong đó có con của cô, con của Trịnh Phiên Nhiên và cô… Tân Cam giãy giụa trong nỗi tuyệt vọng, cô không thể nào thoát khỏi cánh tay của hai tên vệ sĩ như chiếc kìm bằng thép. “Chạy mau lên!” Trịnh Phiên Hoài bỗng nhiên hét lớn. Cậu biết mình không phải là đối thủ của mấy người mặc đồ đen đó, nên mục tiêu cậu ấy tấn công chính là tay bác sĩ kia, gã đó bị cậu đánh tới tấp từ phía sau, nằm hôn mê trên sàn nhà, bỗng chốc đám vệ sĩ ai ai cũng cường tráng to con đứng kín cả phòng, nhưng cũng không có kẻ nào dám nhặt ống thuốc phá thai đó tiêm cho Tân Cam.

Trịnh Phiên Hoài ra sức giẫm nát ống tiêm, xông vào chỗ Tân Cam, kéo cô chạy ra ngoài, nhưng đã nhanh chóng bị bọn vệ sĩ vây xung quanh chặn lại. Trịnh An Đồng đứng dậy, bước nhanh qua đó, Phiên Hoài bị hai người vặn tay ngược ra đằng sau. Trịnh An Đồng lạnh lùng, tàn nhẫn nhấc chân lên đá vào người cậu. Phiên Hoài “á” lên một tiếng rồi lập tức ngất đi. Trịnh An Đồng cầm một ống tiêm khác từ trong hộp ra, đi đến chỗ cô, lúc này vẻ mặt của ông ấy đã khiến nỗi sợ hãi của Tân Cam đạt đến cực điểm.

Nhưng cô chỉ có thể co rúm người lại một góc, những đanh đá chua ngoa ngày trước trong thời khắc này không còn mảy may tác dụng, cô chỉ có thể im lặng, vừa đau đớn vừa bất lực, điều duy nhất có thể làm là ôm chặt lấy bụng. Trong phút giây sợ hãi tuyệt vọng nhất, trước mắt cô hiện ra bao nhiêu chuyện trước đây, đều là về Trịnh Phiên Nhiên… Trong buổi sớm tinh khôi, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú ấy đang ngủ bên cô; những cái ôm nhẹ nhàng, cùng cô chuyện trò trong buổi đêm yên tĩnh; lúc làm mình làm mẩy, lúc lạnh lùng dữ dằn; trong buổi dạ tiệc, bóng hồng duy nhất anh đuổi theo là cô, âu yếm kéo cô vào lòng… Phiên Nhiên, cứu em…

Cánh cửa chính bỗng bật tung. Hai cánh cửa nặng trịch bị sức mạnh cực lớn từ bên ngoài dội vào, chiếc khóa cỡ đại cũng bị vỡ vụn, cánh cửa đập vào tường rồi bật lại, âm thanh chấn động cả căn phòng khiến tất cả mọi người đều đứng ngây ra. Trịnh Phiên Nhiên toàn thân lấm láp bùn, từng giọt nước nhỏ xuống từ tóc và lông mày, quần áo đều đã ngấm nước bó sát vào người, bộ dạng Trịnh Phiên Nhiên lúc này trông thật nhếch nhác, nhưng đôi mắt vẫn sáng như sao dưới cặp lông mày lưỡi mác. Tân Cam ôm chặt hai cánh tay, không dám tin vào mắt mình, những giọt nước mắt cứ thể ứa ra, lăn dài trên má.

Trịnh An Đồng cũng như cô, không dám tin đây là sự thật, ông ta đã tốn không biết bao nhiêu công sức sắp đặt mọi chuyện, đến cả thời tiết bất thường cũng có trong dự tính, tại sao Trịnh Phiên Nhiên vẫn đuổi đến đây được?! Nắm chặt ống tiêm trong tay, mới bắt đầu nghĩ tới đó thì Trịnh Phiên Nhiên đã chĩa nòng súng về phía ông ta. Trịnh An Đồng vô cùng căm giận, kỹ thuật bắn súng của anh là do chính tay ông ta dạy, năm đó anh mới năm tuổi, vậy mà bây giờ, mũi súng đó lại đang chĩa về phía ông!

Đứa con tự tay ông ta nuôi nấng đang chĩa súng về phía ông. Trịnh An Đồng lúc này bất lực buông tay ra, ống tiêm rơi xuống lăn bên cạnh ông. Trịnh Phiên Nhiên vẫn nắm chặt khẩu súng, đằng đằng sát khí chĩa về phía bọn họ lia một đường, rồi đi dần về phía Tân Cam, anh đến bên cạnh cô, kéo cô đứng dậy, một tay ôm chặt cô vào lòng che chở. Ngoài cửa lúc này có một nhóm người ào ạt tiến vào, là đội quân đi cùng Trịnh Phiên Nhiên đến đây, sau khi tắt động cơ xe liền đổ ập vào, không nói không rằng khống chế toàn bộ hiện trường. Hai bên không nói lời nào, trong phòng im ắng, Trịnh Phiên Nhiên cẩn thận kiểm tra khắp người cô, dịu dàng hỏi: “Em có bị thương không?”

Tân Cam yếu mềm nằm trong vòng tay anh, lắc đầu khóc rưng rức. Trịnh Phiên Nhiên không rời mắt khỏi cô, nói với người bên cạnh đang đợi lệnh: “Đưa Tân tiểu thư đi bệnh viện kiểm tra, lúc tôi chưa tới, ai dám đến gần cô ấy, giết ngay.” “Vâng!” Một nhóm người nhận nhiệm vụ, cung kính mời Tân Cam. Cô bỗng đưa tay ôm cổ rồi dựa vào lòng Trịnh Phiên Nhiên.

Ánh mắt Trịnh Phiên Nhiên tối sầm, nhẹ nhàng xoa tóc cô, sắc mặt nặng trịch trở nên dịu dàng: “Đừng sợ!” Anh khẽ nói: “Ổn rồi, không sao đâu.” Nước mắt tuôn trào làm ướt vai áo anh, Tân Cam run rẩy, nói từng câu từng chữ: “Anh đã vì em ở đây lúc này, Phiên Nhiên, sau này anh có làm bao chuyện bỉ ổi với em, em cũng sẽ tha thứ cho anh một lần.” Lông mày Trịnh Phiên Nhiên khẽ động đậy, nghĩ lại vẫn nên tự mình đưa cô đi thì hơn. Hai người liền đi thẳng ra ngoài.

“Phiên Nhiên!” Trịnh An Đồng vừa đứng dậy đã bị ấn xuống, giọng nói nặng nề gọi anh từ phía sau. Nhưng Trịnh Phiên Nhiên một bước cũng không dừng lại..