Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tề Gia Chi Bảo - Chương 6

Chương 5-1.

Đêm đó, Tề Nghiêm liền rời đi lầu chính, thẳng đến hửng đông hắn cũng không quay trở về. Bảo Bảo cả đêm đều nửa tỉnh nửa mê, trong lòng tràn ngập hoang mang, một mình nằm ở trên nhuyễn tháp nghênh đón ánh nắng sáng sớm. Tối hôm qua ở bên trong dục bồn bọn họ…

Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ tinh xảo, bởi vì nhớ lại mà đỏ bừng, nhưng mày liễu bởi vì nghi hoặc mà nhíu chặt lại. Tối hôm qua bọn họ sờ cũng sờ soạng, thân cũng hôn, nàng bị bài bố mê say không thôi,t hẳng đến khi Tề Nghiêm ôm lấy nàng trở lại nhuyễn tháp, thay nàng lau khô toàn thân, nàng vẫn còn dày mặt không thôi trầm ngâm ở dư vị vui thích. Sau cảm xúc ngọt ngào là mệt mỏi vụt tới, nàng ỉ ôi ở trong vòng tay ôm của trượng phu, nặng nề ngủ. Thẳng đến ban đêm khi cảm giác được rét lạnh, đột nhiên làm nàng bừng tỉnh. Nàng mới phát hiện Tề Nghiêm đã không thấy bóng dáng đâu.

Nàng đợi lại chờ, có khi chờ mệt mỏi quá, mệt nhọc không cẩn thận lại muốn ngủ gật, nàng ra sức lắc đầu đem cơn buồn ngủ đuổi đi, mới có thể bắt buộc chính mình tiếp tục bảo trì thanh tỉnh. Thời gian chờ đợi luôn đặc biệt dài lâu, cũng làm cho trong đầu nàng bắt đầu cảm thấy tựa hồ có cái gì đó không thích hợp__Ngô, tuy rằng bọn họ ở trong dục bồn làm chuyện thân mật, nhưng là trước kia Tề Nghiêm ở giường trong lúc đó chỉ làm chuyện mà theo nàng nghĩ thật sự là không đáng kể so với hôm qua, tình huống “hết lòng vì việc chung này” từ trước đến giờ chưa bao giờ phát sinh qua. Nàng hoàn toàn thanh tỉnh nhớ rất rõ môi hắn, tay hắn dẫn dắt trận kia say lòng người, mừng như điên, chỉ cần thoáng hồi tưởng, thân mình đều đã không tự chủ được run rẩy.

Nhưng vui thích càng nhiều mất mát cũng càng nhiều Tề Nghiêm cũng không có chân chính muốn nàng. Nàng suy nghĩ cả một đêm, cơ hồ nổ tung đầu vẫn là không rõ, hắn vì sao trên đường dừng tay. Chẳng lẽ nói là nàng “biểu hiện” không được tốt, hắn vẫn cho rằng thân thể của nàng vẫn chưa tĩnh dưỡng tốt?

Khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ đỏ bừng, trốn vào phía áo ngủ bằng gấm. Kỳ thật nàng đã nghĩ muốn nói cho Tề Nghiêm biết thân thể của nàng đã không còn trở ngại gì nữa. Bởi vì đêm qua một phen vô cùng thân thiết cũng không có làm cho nàng cảm thấy gì không khỏe, nếu cứng rắn muốn nói có cái gì không thoải mái, thì phải là nàng còn muốn càng càng nhiều, muốn hắn ôm, hắn cực nóng, hắn… Ai a, thật xấu hổ!

Bảo Bảo kéo chăn lên che mặt, nhắm chặt mắt, phát ra tiếng rên rỉ cực thẹn. “Thiếu phu nhân?” m thanh của nha hoàn vang lên.

Thân thể mềm mại phía dưới chăn bông bỗng dưng trở lên cứng ngắc. Ngô a, nàng nghĩ đến quá mức nhập thần, cư nhiên không có phát hiện ra nha hoàn bên người, đã muốn vào lầu chính, chuẩn bị hầu hạ nàng rửa mặt, chải đầu. “Thiếu phu nhân, người không thoải mái sao?” nha hoàn lại gần hỏi “Muốn hay không ta đi báo cho tổng quản nhanh đi thỉnh đại phu đến ?” nàng mới vừa nghe thấy tiếng rên rỉ thật lớn của thiếu phu nhân ở dưới chăn đi!

Bảo Bảo vội vàng ngồi dậy, cuống quít lắc đầu “Không cần, ta không sao” “Nhưng là, mặt người thật hồng___” “Ta không sao, thật sự! Không cần đi tìm đại phu” nàng cường điệu nói.

“Dạ!” Nha hoàn cung kính trả lời, trong lòng tuy còn có chút hồ nghi nhưng cũng không có nhiều lời. Vẫn như thường lệ lui tới thuần thục hầu hạ Bảo Bảo xuống giường. Sau khi rửa mặt xong ngồi ở trước gương đồng chải đầu. Thẳng đến khi xong xuôi, thì một nha hoàn canh giữ ở ngoài cửa mới vào thông báo

“Thiếu phu nhân đồ ăn sáng đã được chuẩn bị ổn thỏa” “Được!” Bảo Bảo được hầu hạ mặc áo lông cừu màu hồng. Lẩm bẩm tự hỏi trong chốc lát mới mở miệng nói “Trước đừng đưa lên vội, ta muốn đi tiền thính một chuyến, nhìn xem gia có ở trong phủ không?” xem nắng ở ngoài cửa sổ thì thời điểm vẫn còn sớm, Tề Nghiêm lúc này nói không chừng còn ở trong phủ Nghĩ đến trượng phu trong lòng nàng liền cảm thấy ngọt ngào, nhưng lại không có phát hiện ra hai nha hoàn đưa mắt nhìn nhau lo lắng.

Sau khi chuẩn bị thỏa đáng, nàng khẩn cấp bước ra lầu chính, đi qua hành lang gấp khúc. Bởi vì đi vội vàng mà khi vừa vào đến tiền thính, tay nhỏ bé của nàng vỗ về ngực,có chút thở dốc. Nàng nhìn xung quanh trong chốc lát, không thấy bóng dáng của Tề Nghiêm, trong lòng đang có chút thất vọng, thì liền thấy tổng quản chính đang chỉ huy nô bộc vội vàng sửa sang lại tiền thính cùng đình viện rộng lớn. “Uy cẩn thận lau chùi sạch sẽ không để lại một điểm tro bụi nào” tổng quản khoa chân múa tay ,như con thoi chạy tới chạy lui không buông tha một chi tiết nào

“A,ngươi! Đúng chính là ngươi đừng chạm vào chậu cây vạn tuế ngàn năm, đó là lễ vật của Mộ Dung gia đưa tới cho gia, thiếu một lá cây đều không được !” hắn vừa hô vừa la hét. “Tổng quản!” Nghe thấy âm thanh yêu kiều nhỏ nhẹ, tổng quản lập tức xoay người lại, vẻ mặt tươi cười vội ra đón

“Thiếu phu nhân có gì phân phó?” “Không có!” Bảo Bảo lắc đầu, giọng nói mềm nhẹ, bất luận đối mặt với người nào thái độ đều hiền lành, làm cho người ta yêu mến, kính trọng nàng “Ta chỉ là muốn hỏi tổng quản một chút, Gia đã xuất môn sao?”

Tổng quản cúi cúi đầu, khóe miệng tươi cười có chút run run “Đúng vậy, Gia một canh giờ trước đã xuất môn, đi tài phường kiểm kê hàng hóa muốn đưa tới kinh thành” Bảo Bảo có chút kinh ngạc. Một canh giờ trước? Vào thời điểm đó trời vẫn chưa sáng! Hắn lại sớm như vậy liền xuất môn. “Ách thiếu phu nhân trước khi Gia xuất môn có phân phó một việc”

Tổng quản trong lòng khó xử, lại vẫn là không dám làm trái ý của chủ tử, ở trong lòng ngập ngừng chốc lát vẫn phải nói ra. “Chuyện gì?” “Gia dặn, nói đêm nay người trở về sẽ ngủ ở thư phòng!” hắn không dám nhìn vào mắt Bảo Bảo, cố ý lảng tránh tầm mắt của nàng, chỉ sợ chính mình nhất thời không đành lòng sẽ nói không ra lời

“Chờ một chút nữa, ta liền mang theo vài người qua đó thay gia thu thập ít quần áo” Nàng kinh ngạc cực kỳ, cảm thấy như là có người cướp đoạt cái gì đó quan trọng nhất của mình, khó chịu cực kỳ “Gia có nói là nguyên nhân gì không?” Tổng quản đầu cúi càng thấp

“Gia nói gần đây ngài có nhiều việc, sợ làm ầm ĩ đến thiếu phu nhân, cho nên muốn ngủ ở thư phòng” “Có việc?” “Đúng vậy!”

Bảo Bảo có chút hoảng hốt. Lúc trước Tề Nghiêm cũng vì công việc nhưng cũng chưa từng có ý tứ muốn ngủ ở nơi khác. Như thế nào vào lúc này nhưng lại đột nhiên như vậy, thậm chí không nói cho nàng một tiếng hắn sẽ chuyển qua thư phòng ngủ.? Là nàng làm sai cái gì? Hoặc là trong lòng Tề Nghiêm đang tính toán cái gì? Vẫn là nói trải qua tối hôm qua tự mình “thể nghiệm” hắn kết luận thân thể của nàng vẫn chưa khôi phục khỏe mạnh, cho nên muốn chuyển đến thư phòng, để cho nàng nghỉ ngơi cho thật tốt sao? Có rất nhiều chuyện không nên quá vội vàng

Tề Nghiêm là nói như vậy Hay là nàng biểu hiện rất “tích cực” hắn mới có thể lựa chọn cách ly hoàn toàn, miễn cho hai người vào thời điểm không thể khống chế được, càng không thể vãn hồi…. Nghĩ, nghĩ lại làm cho hai má của nàng đỏ bừng.

“Ách, thiếu phu nhân…” Nghe tiếng gọi to, nàng vội vàng hoàn hồn, đối với khuôn mặt đang lo lắng của tổng quản, nàng chỉ miễn cưỡng bài trừ mỉm cười “Ta nghĩ, Gia là muốn ta điều dưỡng, chăm sóc thân mình nhiều hơn mới có thể an tâm”

Chuyện đã đến nước này, nàng chỉ có thể nói như vậy để an ủi chính mình. Tổng quản liên tục gật đầu. “Đúng vậy, đúng vậy, Gia nhất định là nghĩ như vậy” Cho dù không biết rõ tâm tư của Gia, hắn cũng hạ quyết tâm cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, không nên nói nửa câu nào sẽ làm tổn thương đến thiếu phu nhân.

“Như vậy, ta đi về trước thu xếp đồ dùng cho gia” “Thiếu phu nhân việc này cứ để cho bọn nha hoàn làm” Nàng thực kiên trì

“Không, Gia muốn mặc cái gì, dùng cái gì ta là người rõ ràng nhất. Để ta thu xếp lại xong ,ngươi phái người đến mang về thư phòng.” “Dạ!” Sau khi phân phó thỏa đáng. Bảo Bảo mới xoay người hướng lầu chính đi, cước bộ lúc trước khi đến đây là nhẹ nhàng, giờ có vẻ nặng nề.

Rất nhiều chuyện nhất thời không cần phải vội vàng Trong đầu của nàng chỉ vang lên lời nói đó của Tề Nghiêm. Nhất thời cũng không cần phải vội vàng.

Nhìn bão tuyết qua đi, bầu trời thật vất vả mới lộ ra chút màu xanh, Bảo Bảo thở dài một hơi Theo như lời “nhất thời” của Tề Nghiêm, đến tột cùng phải chờ tới khi nào thì mới có thể qua đi? Từ đó về sau Tề nghiêm đã chuyển vào trong thư phòng.

Hắn ở trong thư phong dùng bữa, ở trong thư phòng nghị sự, còn ngủ tại thư phòng. Cho dù là trở về lầu chính, thấy Bảo Bảo cũng là nói mấy câu liền vội vàng rời đi. -_____________________--.