Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tề Gia Chi Bảo - Chương 7

Chương 5-2.

Mỗi lần tưởng niệm không chịu nổi, nàng cũng chỉ có thể đứng ở ngoài thư phòng cách cửa sổ nhìn vào bên trong, tuy rằng cơ hội nhìn thấy Tề Nghiêm không nhiều lắm, nhưng nàng vẫn là một ngày phải đi vài lần. Có khi hắn không có ở trong nàng lại thở dài. Có khi hắn có ở trong, đang thẩm duyệt sổ sách, hoặc cùng một đám người nghị sự. nàng liền lưu lại ở ngoài cửa sổ, giày thêu đi tới đi lui trên bậc cửa, con mắt trong suốt nhìn vào trong nhìn trượng phu đang ngồi ở ghế chủ vị, luyến tiếc rời đi.

Nàng rất nhớ hắn, rất muốn đi vào cùng Tề Nghiêm trò chuyện, nhưng mà lại không dám vì sợ hắn không cho phép nàng bước vào trong thư phòng, chỉ sợ quấy rầy hắn. Người ở bên trong phòng nhìn thấy nàng mỗi ngày đều đi tới đi lui ở ngoài thư phòng. Rốt cục có một ngày, Tư Đồ Mãng cũng nhìn không được nữa

“Chủ tử, thiếu phu nhân ở ngoài đã lâu!” đang ở trong nghị sự hắn cố ý nói “Nàng mỗi ngày đều mang canh hoặc trà đến cho người uống, chỉ dám đi lại ở ngoài cửa. Người muốn hay không cũng nên cùng nàng nói chuyện rõ ràng một chút” Tề Nghiêm ngoảnh đầu nhìn Tư Đồ Mãng trong chốc lát, con ngươi đen âm u càng làm cho người ta nhìn cũng nhìn không thấu. Một lúc lâu sau hắn mới đứng dậy, như những lần trước tự mình ra mở cửa. “Vào đi!”

Bảo Bảo ý cười trong suốt, cảm xúc vui sướng không che dấu được, tay nàng vẫn cầm chung canh như đã muốn lạnh “Thực xin lỗi lại quấy rầy các ngươi” nàng nhẹ giọng giải thích. “Không có việc gì, nghị sự cũng vừa xong một nửa, mọi người cũng cần nghỉ ngơi” Tư Đồ Mãng đối với nàng nở ra nụ cười cổ vũ “Thiếu phu nhân chắc là có chuyện gì mới nghĩ đến tìm chủ tử!” hắn không che dấu việc nhắc nhở nàng.

“Nha, ách, đúng__” nàng cầm chung canh đi đến vị trí chủ vị ở giữa, nhìn Tề Nghiêm chăm chú, ánh mắt ôn nhu làm cho mỗi người ở đây tâm đều nhũn ra “Phu quân đây là canh linh chi táo đỏ, ta mang cho chàng dùng đêm nay” Đang là thời khắc giao mùa, thời tiết lúc lạnh lúc ấm, nàng theo lời đại phu làm canh bổ nhuận phế, bổ thân. Tự mình chọn thực phẩm tốt nhất, mỗi ngày đều tự mình xuống bếp nấu canh. Bàn tay nhỏ bé trắng nõn đặt chung canh lên trên mặt bàn, nàng vẻ mặt chờ mong, e lệ cùng cao hứng nhìn trượng phu.

Tề Nghiêm ngồi ở vị trí chủ vị, đáy mắt ở chỗ sâu nhất hơi hơi hiện lên một chút gợn sóng, toát ra vẻ ôn nhu. Mạt cảm xúc kia biến mất quá nhanh không một người nào nhận thấy được Mọi người nhìn thấy đều là biểu tình lãnh đạm, xa cách “Việc này cứ giao cho người khác, không cần nàng tự mình mang đến đây” hắn tầm mắt một lần nữa trở lại sổ sách trên bàn “Sau này nếu không có gì trọng yếu, cũng đừng đến đây, miễn cho thân thể bị cảm lạnh sẽ bị bệnh”

Nghe thấy chủ tử nói thế, Tư Đồ Mãng há hốc mồm. Hắn nguyên bản nghĩ rằng chủ tử đau lòng lo lắng cho kiều thê, sẽ nói chuyện nhẹ nhàng với nàng hết thảy lấy thân mình làm trọng, không hi vọng nàng cả ngày làm việc mệt nhọc. Làm sao có thể hiểu được ý tứ tuy rằng giống nhau, nhưng lời nói có vẻ bất đồng kia có cảm giác đã xa cách vạn dặm. Bất luận kẻ nào nghe thấy trong lòng đều cảm thấy không thoải mái, huống chi là tâm tư nhạy cảm mềm yếu của thiếu phu nhân?

Hắn lo lắng quay đầu nhìn lên, quả nhiên phát hiện thiếu phu nhân bị đả kích lớn, đôi mắt đã đỏ lên, cơ hồ sắp nhỏ lệ. Bảo Bảo trong mộng cũng không tưởng tượng được rằng, một mảnh tương tư cùng chân tình của mình lại đổi lấy sự cự tuyệt này. Nàng trong lòng căng thẳng, cố gắng khống chế mới không có rơi nước mắt ngay tại chỗ. “Kia__Kia__” nàng chân tay có chút luống cuống, đột nhiên cảm thấy rốt cuộc chịu không nổi sự lãnh đạm của Tề Nghiêm, cùng ánh mắt của mọi người

“Ta đây cáo lui!” nàng vội vàng nói, xoay người liền đi ra ngoài. “Thiếu phu nhân!” Tư Đồ Mãng ở sau lưng gọi, giọng lo lắng.

Hành lang thật dài, ánh trăng thanh tịch, chỉ có thân ảnh của nàng được ánh trăng chiếu dài trên hành lang. Nàng cô đơn chiếc bóng, càng đi càng mau, bất luận người phía sau kêu gọi như thế nào, cũng không có quay đầu lại. Bởi vì nàng biết người kia thủy chung không có mở miệng kêu gọi nàng …………

Mùa xuân đã đến, nhưng trong lòng Bảo Bảo lại như có từng trận gió tuyết thổi mạnh. Nàng rốt cuộc không tới thư phong nữa, chỉ ngày ngày trấn giữ ở trong lầu chính. Từ lúc ngủ dậy liền lẳng lặng dùng bữa, uống dược, chẳng những hai tròng mắt ảm đạm, ngay cả lời cũng ít nói, có đôi khi nửa ngày cũng không lên tiếng, chính là chỉ ngồi ở bên cửa sổ. Nhóm bà bà mỗi ngày đều đến, càng nhìn nàng càng cảm thấy không đúng.

Trước đó vài ngày, rõ ràng cũng đã khôi phục không ít. Cho dù luyện múa hai canh giờ cũng sẽ không kêu mệt, như thế nào lúc này càng tĩnh dưỡng, thân mình ngược lại càng gầy? Tuy rằng nàng đem chén thuốc uống một hơi cạn sạch, nhưng khẩu vị lại không tốt, cơm mang lên đều như là chưa động qua một chút nào. Đại phu đã tới vài lần, thời điểm rời đi biểu tình luôn mang theo sự hoang mang.

Nhóm bà bà lo lắng không thôi, tụ họp lại một chỗ thương nghị, đoán là Bảo Bảo suốt ngày ở trong nhà không có ra bên ngoài hít thở không khí, nên mới có thể cả ngày mặt co mày cáu. Thời tiết xuân về hoa nở rộ, hai mươi tư vị bà bà khuyên can mãi, lấy danh nghĩa cùng nương ngắm hoa ,kiên quyết dẫn nàng ra ngoài, muốn cho nàng hết buồn rầu. Đội ngũ chậm rãi xuất phát từ Tề phủ,trên đường đi đều được mọi người chú ý. Nhóm nô bộc cường tráng khiêng hơn hai mươi nhuyễn kiệu đỉnh hoa lệ, hơn nữa còn có nha hoàn cùng hộ vệ một tấc không rời, tính ra ít nhất cũng có hơn trăm người. (NN: chặc chặc phô trương quá ,đúng là nhà giàu có khác)

Nhóm bà bà chọn hồ ngoài thành là nơi diễn ra lễ hội ngắm hoa để đến. Mới đầu mùa xuân, trên mặt hồ băng vừa tan không lâu, mặt hồ xanh biếc, hai bên ven bờ là hàng cây anh đào. Cây anh đào nở rộ hoa, gió xuân thổi tới làm cho những cánh hoa đào rơi lả tả, theo gió rơi vào hồ nước, và bay xung quanh.

Nhiều người náo nhiệt, chuyện cười không ngừng, không khí vui vẻ cùng cảnh đẹp trước mắt, và nhóm bà bà còn mang theo hơn mười loại điểm tâm mà nàng thích nhất, đặt ở trên thảm trải dưới gốc cây anh đào, cũng làm cho cảm xúc buồn bã của nàng vơi đi vài phần. Nhìn thấy trên mặt Bảo Bảo rốt cuộc lại có tươi cười, mọi người cao hứng cực kỳ, tranh nhau muốn cùng nàng nói chuyện,c òn không quên đem các loại điểm tâm đặt ở trước mặt nàng. “Đến, đến, đến, đây là đậu phụng ăn nhiều một chút” Thủy nương nói

“Cũng đến đây ăn bánh đậu xanh đi” Diễm nương cũng nói Điệp nương không cam lòng yếu thế. “Đây là canh tổng hợp, đây là mứt táo, đây là bánh hoa quế”

Nàng cầm đũa giống như là Hàn Tín điểm danh binh lính. Nói một câu nàng liền lấy đũa gắp một miếng vào bát của Bảo Bảo, cũng không biết Bảo Bảo có ăn được hay không “Còn có, còn có, đây là bánh làm bằng bột củ sen hương quế, bánh như ý…” Diễm nương nhìn không được “Uy, ngươi tưởng bao tử con dâu của chúng ta lớn thế à “

“Ta là quan tâm nàng nha!” “Kia đừng ép nàng ăn như trư nữa, nếu ép nàng ăn đến mức không chống đỡ nổi,sẽ làm nàng không thoải mái” “Ngươi còn không phải cũng để này nọ vào trong bát của Bảo Bảo sao?”

“Ta chỉ có đặt một miếng vào thôi a~!” Mắt thấy không khí gay gắt, hai người âm điệu càng lúc càng cao, Bảo Bảo vội vàng mở miệng ra mặt hòa giải. Ngón tay trỏ như ngọc chỉ vào hướng hồ. “Nương, mọi người xem, chiếc thuyền kia đẹp quá a~!”

Nghe Bảo Bảo mở miệng hai người áp chế tức giận, tạm thời không tranh cãi nữa, cũng theo những người khác quay đầu lại, trợn mắt nhìn về phía hồ. Đó là một con thuyền tuyệt đẹp, tựa như thuyền hoa trong ảo mộng. Toàn bộ cột trụ thuyền được làm bằng gỗ điêu khắc, hai bên đầu thuyền còn có cành liễu tinh tế được buộc lại. Đầu thuyền có bàn lớn đủ loại đồ ăn, rượu ngon, bốn phía còn có mấy bồn cây hoa anh đào nở rộ. Gió xuân thổi bay lụa mỏng trắng, cánh hoa rơi xuống, đẹp làm cho người ta không rời được tầm mắt.

Là người xuất thân từ phú quý, lại được gả vào hào môn như Bảo Bảo cũng là lần đầu nhìn thấy chiếc thuyền xa hoa như vậy. “Đó là thuyền nhà ai?” nàng tò mò hỏi. Biểu tình của nhóm quân nương tử đều trở nên có chút xấu hổ.

“Ách, đó là__” “n?” Điệp nương khục khặc một chút mới nói “Cũng khó trách con không biết,đó là thuyền hoa của hoa khôi thanh lâu Di Hương Uyển lớn nhất thong thành –Bạch Tiểu Điềm”

Bạch Tiểu Điềm tài mạo song toàn, danh tiếng vang xa, liền ngay cả nhân sĩ từ kinh thành vì muốn nhìn thấy mặt giai nhân cũng tới Song Đồng thành này. “Ta nghe nói a~. Bạch Tiểu Điềm này rất là cao ngạo, nếu không phải là nàng xem vừa khách nhân, tuyệt đối không gặp được mặt của nàng. Mà người có thể làm cho nàng gật đầu đồng ý làm khách nhân trên thuyền hoa này, thì người đó cũng phải vượt qua bao nhiêu thử thách” Điệp nương còn nói “Có thể làm cho nàng tự mình hầu hạ du hồ ngắm hoa, khẳng định phải là khách thật quý.”

Bảo Bảo nhìn chăm chú vào thuyền hoa, thưởng thức cảnh đẹp thuyền trắng du ngoạn trên mặt hồ xanh. Nàng thiện lương mà đơn thuần, đối với nữ tử thanh lâu không có nửa phần thành kiến, ngược lại là sự tò mò chiếm đa số. Vị Bạch Tiểu Điềm kia khẳng định là một mỹ nhân rất đẹp đi. Đang suy nghĩ trong lúc lụa trắng thấp thoáng nàng liền nhìn thấy một bạch y nữ tử. Tuy rằng cách hơi xa, không thấy rõ diện mạo của nàng, nhưng nhìn dáng người yểu điệu, tư thái mạn diệu đã đủ làm cho nam nhân mất hồn.

Nếu nàng có thể gặp được Bạch Tiểu Điềm, sẽ lãnh giáo mấy chiêu có phải hay không có thể làm cho Tề Nghiêm nguyện ý nói với nàng nhiều hơn mấy câu? Nghĩ đến trượng phu, tâm nàng bỗng dưng có chút đau. Tề Nghiêm lãnh đạm xa cách, đã không chỉ làm cho nàng lo lắng,mà còn làm cho nàng thương tâm. Một ngày lại một ngày không được gặp mặt hắn, nàng liền cảm thấy chính mình đang dần dần héo mòn. Nàng nhìn chiếc thuyền hoa lặng lẽ thở dài

Ai nàng thật sự rất nhớ hắn, rất nhớ Tề Nghiêm… Phía sau lụa trắng lại xuất hiện một bóng người. Thân ảnh kia như vậy nhìn thật quen mắt, bất luận là thân hình hắn, động tác của hắn, nàng ngay cả ở trong mộng cũng hình dung ra được.

Điệp nương dẫn đầu la hoảng “A, kia không phải là Nghiêm nhi sao?!” nàng kinh ngạc nhìn thuyền hoa, không có phát hiện ra Bảo Bảo ở một bên sắc mặt trắng bệch “Hắn ở trên thuyền hoa của Bạch Tiểu Điềm làm cái gì__ai, a, vì sao lại nhéo ta?” nàng trừng mắt nhìn Tử nương. Tử nương mặc kệ nàng,vội vàng an ủi Bảo Bảo, chỉ sợ nàng nhất thời chịu không nổi sự đả kích lớn như vậy sẽ ngất đi.

“Nghiêm nhi khẳng định là ở trên đó đàm đạo chuyện làm ăn” nàng cường điệu nói. Lời nói vừa dứt, trên thuyền hoa Bạch Tiểu Điềm yểu điệu mê người kia liền tiến sát vào trong lòng Tề Nghiêm, nhìn xa xa thì thấy hai người dính vào nhau. Đàm đạo chuyện làm ăn?

Môi Bảo Bảo run rẩy, nước mắt một giọt lại một giọt lăn xuống. Nàng tuy rằng đơn thuần, nhưng đều không phải là không biết .Ngay cả các nhóm bà bà ra sức cực lực thay Tề Nghiêm giải thích, nhưng tình hình trước mắt đã làm nàng đau lòng đến mức không thể hô hấp. “Bảo Bảo, con đừng suy nghĩ nhiều” “Đúng vậy, việc trêu hoa nghẹo nguyệt này chỉ là cha của Tề Nghiêm mới có thể làm, Nghiêm nhi không phải người như vậy

“Đúng Nghiêm nhi sẽ không!’ “Hắn không giống cha hắn” “Sẽ không”

“Đừng lo lắng” “Bảo Bảo, con nói gì đi chứ!” Nàng cũng không nhúc nhích, tâm như bị đao cắt.

Ngay tại lúc hai mắt nàng mông lung đẫm lệ, thì chiếc thuyền hoa xinh đẹp kia dần dần, dần dần đi xa. -HẾT CHƯƠNG 5- ____________________

.