Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thâm Viện Nguyệt - Chương 48

Phiên ngoại thất tịch.

Thất tịch (7/7 AL), ngày Ngưu Lang Chức Nữ gặp gỡ, nữ nhân thịnh hành cầu Khất Xảo tiết (tiết khéo tay, các cô gái cổ đại trong ngày này thường cầu cho mình khéo tay như Chức Nữ). Nhưng từ khi Chỉ Hạnh năm tuổi, đã không qua cái gì Khất Xảo tiết... Phải nói, đời đời Phó thị đích truyền một ngày này, không biết thất tịch, không qua Khất Xảo. Bởi vì ngày này, là ngày giỗ của Phó thị thái tổ nãi nãi.

Viết xong thư tuyệt mệnh, Phó thị đã biết mình không sống được bao lâu, không nghĩ tới ngày cuối là Thất Tịch, bà dùng khí lực cuối cùng đập vỡ một cái vòng tay bàn long, rơi lệ đầy mặt cười như điên mà chết. Theo di mệnh, Phó thị không bày linh vị, bàn thờ chỉ bày cái vòng bàn long kia. Bảo thạch vốn làm mắt rồng đã bị đập vỡ, chỉ có hốc mắt trống trơn. Ánh lửa chợt lóe, Chỉ Hạnh đốt nhang dây, sương khói lượn lờ.

Nàng không muốn Tam Lang đến tế... Nàng chung quy sợ thấy cảnh thương tình, gợi lên ẩn ưu chôn sâu trong lòng. Tam Lang luôn kinh ngạc than nàng cái gì cũng biết một chút, nghĩ đến thái tổ nãi nãi tựa như người trời... Trên thực tế, thật sự từ thái tổ nãi nãi truyền xuống, kỳ thật chỉ là võ nghệ, y độc, cùng binh pháp mà thôi. Cái khác, đều là mấy trăm năm Phó thị đích truyền từng chút tích lũy bổ sung... Vạn vạn không thể làm suy sụp uy danh của thái tổ nãi nãi.

Nhưng mà, chân chính kinh thế tuyệt diễm, lại theo thái tổ nãi nãi mất đi, đó là phép thần thông biết chuyện năm trăm năm trước năm trăm năm sau của bà. Nếu không phải Phó thị thần cơ diệu toán, Mộ Dung Xung sao có thể đăng đại vị? Uy hoàng đế tự cho là có thể lau sạch tất cả, ngay cả tên Phó thị cũng có thể mất dấu trong sử sách. Thậm chí Phó vương phi Yến vương sắc phong trước khi đăng cơ cũng có thể không thừa nhận...

Nhưng Phó thị đích truyền các nàng mẹ con tương truyền đều biết, nhớ thật rõ ràng. Ngay ngày Uy hoàng đế đăng cơ, Phó vương phi đang có mang, lại ngưng trọng nói cho Uy hoàng đế, bởi vì nghịch thiên, hoàng vận đã sửa, bà không còn biết trước tương lai được nữa. Ngày hôm sau, Uy hoàng đế mặt không chút thay đổi báo với Phó thị, phong bà làm quý phi, hậu vị có một người khác. Ngỡ ngàng vuốt ve vòng bàn long chỉ hoàng hậu mới có thể đeo, Phó thị nhìn Uy hoàng đế, nhưng hắn không dám nhìn vào mắt bà.

Phó thị rất nhanh khôi phục trấn tĩnh, chỉ nói cần tĩnh tâm suy nghĩ một chút. Uy hoàng đế đi rồi, bà chỉ kịp đốt hủy tất cả bản viết tay trong tẩm cung, huyết thư bà tuyệt vọng trào phúng chất vấn, "Cả đời cả kiếp chỉ hai người?", liền lặng yên rời cung. Mười mấy năm sống nương tựa lẫn nhau, trong chiến loạn như trước kiên trì cưới bà làm vương phi, son sắt thề non hẹn biển... Những tình cảm này, khi hắn đi lên đế vị, bà không còn giá trị lợi dụng, liền không còn sót lại chút gì. Phó thị sinh ra một nữ nhi... Nếu bà nguyện nhịn, nữ nhi này hẳn là trưởng công chúa. Nhưng bà không muốn nhịn, không chịu nhịn, cho nên bà đi đến Đại Lý, tự xưng quả phụ, đặt mua sản nghiệp to lớn, để nữ nhi của bà có cuộc sống như công chúa.

Nghe nói, thái tổ nãi nãi bộ dạng rất đẹp. Khi mất đã bốn mươi sáu, nam tử luyến mộ bà nước mắt khóc tràn thành. Nhưng bà từ khi rời cung chưa từng có ý niệm tái giá trong đầu, từng châm chọc nói, "Nam tử bạc hạnh, đương nhiên không chiếm được mới là tốt nhất... Tới tay, liền thành cám bã, làm gì tự tìm không vui?” Nhưng phần đời còn lại của bà, cũng không có ngày nào vui vẻ. Vuốt ve bụng mình, Chỉ Hạnh biết, thai này là nữ nhi, đời tiếp theo của Phó thị đích truyền. Mỗi đời Phó thị đích truyền, Vào ngày tế bái thái tổ nãi nãi, ai cũng khóc rống thất thanh, nàng cũng không ngừng được lệ rơi.

Khóc thái tổ nãi nãi, khóc huyết lệ các đời đích truyền, khóc nữ tử yếu ớt, người tiến lên thời đại nữ tử, cũng là một nữ nhân học cứu thiên nhân, kinh tài tuyệt thế, nhưng lại bị kẻ vong ân phụ nghĩa hoàn toàn gạt bỏ bà trong sử sách. "... Đứa nhỏ, con phải nhớ." Vỗ về bụng, Chỉ Hạnh nhẹ nhàng nói, "Thái tổ nãi nãi họ Phó, tên một chữ Tịnh, tự Ngọc Toái (ngọc nát)...” Thà làm ngọc nát, không làm ngói lành.

Tự tay đem vòng bàn long không có con mắt thu vào hộp khóa kỹ. Nàng chỉ nguyện nghĩ đây là di vật của thái tổ nãi nãi, không muốn nghĩ là ai đưa... Suy nghĩ nhiều khó tránh xúc động cầm ra tiệm trang sức nấu chảy làm miếng lót chân. Buồn bã ỉu xìu rời khỏi từ đường, phát hiện Tam Lang đang chờ trong sân. Đêm khuya đường tối, sương đêm theo tóc dài chưa buộc nhỏ xuống, không biết đã đứng bao lâu. Nàng miễn cưỡng cười cười, lại không có bao nhiêu tâm tình trấn an hắn, chỉ cúi đầu đi, Tam Lang qua đỡ, nàng lại theo bản năng tránh một chút.

Nam tử trên đời đều bạc hạnh. Thất tịch hàng năm, Hạnh Nhi đều buồn bực vài ngày. Hắn không phải không biết nguyên do, nhưng cảm thấy mình thật sự rất vô tội. Nếu đào mộ Uy hoàng đế có thể làm cho tâm tình của Hạnh nhi tốt một chút, nói thật, hắn thực cân nhắc phân phó mấy người chuyên làm việc này đi làm... Hắn thực kiên trì nắm tay Chỉ Hạnh, cẩn thận đỡ. Đứa nhỏ chờ đợi đã lâu... Đối với hắn mà nói là nam hay nữ cũng không quan trọng... Chỉ cần mẹ con khỏe mạnh bình an là tốt rồi.

Nhưng Chỉ Hạnh chỉ trơ ra, hờ hững để hắn đỡ, ánh mắt sưng đỏ đáng thương. Thái tổ Uy hoàng đế a... Ngài đã mất mấy trăm năm, vì sao còn di hoạ đến ngày nay... Liên luỵ huyền ngoại tôn tế xui xẻo của ông chứ? "Hạnh Nhi, ta không phải họ Mộ Dung." Nếu câu này còn không có hiệu quả, hắn quyết định ngày mai cáo lão, cùng cái hoàng đế họ Mộ Dung kia tuyệt giao.

... Tuy rằng hắn còn chưa đến ba mươi. Nhưng hiện tại hắn cảm thấy thiên hạ xã tắc cũng chưa quan trọng bằng đứa nhỏ cùng nương đứa nhỏ. Chỉ Hạnh phản ứng chậm một nhịp mới nghe hiểu, rốt cục nín khóc mà cười. Một câu cũng cong cong vòng vòng bao nhiêu hàm ý. Uyển chuyển kháng nghị hắn bị giận chó mắng mèo thật sự đáng thương, cùng Phó thị có cừu oán là Mộ Dung hoàng gia, hắn một chút cũng không liên quan, lại càng không học diễn xuất như vậy. Nàng là Phó thị đích truyền bình thường nhất, nhưng nói không chừng người ngốc có phúc của người ngốc.

"Là ta không đúng, chàng là Phùng Tam Lang, không phải ai khác." Nàng ôm cánh tay Tam Lang. Dù sao nếu có hoa tâm, chày gỗ dạy không ngoan, cũng không cần phí tâm cùng hắn nháo. Đợi đứa nhỏ lớn... Nàng là người rất tích cực, là hắn tự mình nói muốn cùng chết, đến lúc đó hận nàng nhẫn tâm cũng đã chậm. Thái tổ nãi nãi liền thiếu chút khí phách ấy... còn để tâm đến cái gì dân chúng xã tắc. Nương tử này của hắn... Đối với ai khác cũng khôn khéo giỏi giang, đối với hắn liền mơ mơ màng màng, nghĩ gì đều hiện trên mặt. Đại khái không biết vẻ mặt của nàng thoạt nhìn cực phấn khích, khi vuốt bụng nhìn hắn, giống như quyết định hạ quyết tâm lại vừa thương yêu vừa hung ác.

Khiến nàng có thể nảy sinh ác độc, tốn thời gian bao nhiêu năm nước chảy đá mòn của hắn a. Phu nhân cùng tuổi nhà người khác đều thành bà mặt vàng, nhà hắn lại càng lớn càng thủy linh, mang thai lại hồng hào như đào mật... Khi thiếu niên hận không thể chết sớm một chút, hiện tại là sợ chết đòi mạng. Có con, hắn luyến tiếc kéo nàng đi. Nhưng lại không cam lòng... Chỉ có thể dùng sức buộc chặt lòng nàng, nàng càng độc ác càng tốt. Đỡ Chỉ Hạnh về phòng, bất quá Thất Tịch cũng tốt... Ai muốn xui xẻo giống Ngưu Lang Chức Nữ chứ? Chỉ là Thất Tịch năm nay dỗ Hạnh nhi tốt lắm, nhưng mỗi năm đều có Thất Tịch a...

Tam Lang nhịn không được thở dài. Phải đào mộ Uy hoàng đế như thế nào mới không bị tra được đây? Việc này nên cẩn thận nghiên cứu....