Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thất gia - Chương 56

Chương 27 của Đức Kinh, Khổng Tử.

Lão Trang xuất thế(*), có điều với người nhập thế mà nói, dù có muốn “tranh” thật thì tối thiểu cũng phải làm ra vẻ bản thân không muốn tranh mới được, nếu ồn ào tới độ “Lòng dạ Tư Mã Chiêu kẻ qua đường cũng biết”(**), vậy thì ngu ngốc quá rồi. Hách Liên Kỳ đã thành thực ở trong phủ tự kiểm điểm bản thân, hiềm nỗi Tưởng Chinh bên kia vẫn thấp thỏm không yên, ngự lâm quân cùng Chu Tử Thư không bên nào rút quân, lão hoàng đế bệnh tật liệt giường chỉ lo tiếc xuân buồn thu, không hơi sức đâu mà dằn vặt ông nữa, thế nhưng “nhị điện hạ” trông có vẻ đang yên phận kia biết có làm ra trò quỷ quái nào không? Hình tượng tà ma ngoại đạo của nhị hoàng tử đã khắc sâu vào lòng người, Lương Cửu Tiêu thân là một “đại hiệp” với tinh thần trách nhiệm cao vời vợi không tài nào thôi lo nghĩ về Tưởng phủ, lại thêm hồi ức “đau thương” ở phủ vương gia, liền dồn hết tâm sức vào việc… trông nhà giữ cửa cho Tưởng đại nhân. (*) Tư tưởng Lão giáo đề cao “xuất thế vô vi”, nghĩa là thuận theo tự nhiên, không bị ràng buộc vào mục đích cá nhân, vào dục vọng. Tư tưởng này hay được nhắc cùng với tư tưởng Khổng giáo là “nhập thế hữu vi”. (**) Thời Ngụy đế Tào Mậu, thế lực họ Tư Mã như mặt trời ban trưa, đặc biệt là Tư Mã Chiêu nắm đủ quyền hành. Vua thấy hoàng quyền ngày càng bị đe dọa, mới mời các đại thần vào cung, nói rằng: “Lòng dạ Tư Mã Chiêu kẻ qua đường cũng biết. Ta không thể ngồi yên chờ chết, hôm nay muốn cùng các khanh đi thảo phạt nghịch tặc.”

Con người hắn tùy tiện lại vô cùng hào sảng, lúc không có chuyện gì làm hay thích huyên thuyên lảm nhảm, về sau cũng được trên dưới Tưởng phủ yêu quý ra trò. Tưởng Ngọc Thanh thích nhất kiểu “anh hùng” dân gian như hắn, bởi vì lúc đứng cạnh sẽ khiến tài trí của y có vẻ hữu ích hơn, chẳng được mấy hôm đã cùng Lương Cửu Tiêu kề vai bá cổ. Cô con gái nhỏ mới vừa lên bốn của Tưởng Chinh lại là tiểu tai họa có thể trèo tường lật ngói, là một con khỉ nhỏ cả ngày bám đuôi theo con khỉ lớn là Lương Cửu Tiêu chạy khắp mọi nơi. Con bé tuổi còn nhỏ, cũng chẳng phải kiêng dè, có lẽ cũng là người duy nhất trong Tưởng phủ không lo lắng không hãi hùng. Lương Cửu Tiêu gan to bằng trời, một ngày còn dám tự ý ôm Tưởng Tuyết rời khỏi Tưởng phủ, dẫn tới gặp Chu Tử Thư, định bụng “khoe khoang” sư huynh của bản thân một phen, ai dè lại đụng phải thái tử Hách Liên Dực, khiến Chu Tử Thư tức điên lên. Thế là cái con người vạn năm trấn tĩnh ấy đã phải cầm roi đuổi Lương Cửu Tiêu chạy hơn nửa kinh thành. Tiểu nha đầu Tưởng Tuyết này đúng là trẻ nhỏ vô tri chẳng biết sợ là gì, mặt mày ngơ ngác nhìn Hách Liên Dực, cùng thái tử điện hạ hai mắt nhìn nhau cả nửa ngày. Sau đó cô bé đột nhiên vươn đôi tay mập mập xinh xinh, cười lộ hàm răng sữa xíu xiu, cất tiếng giòn tan: “Ôm!”

.