Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thất gia - Chương 74

Chương 71: Trận chiến cuối cùng (hai).

Ô Khê thấy mình mơ một giấc mơ dài đảo điên thế sự, cảnh trong mơ chân thực quá, chân thực đến độ chính hắn cũng không phân biệt được đâu là hiện thực đâu là hư ảo. Hắn mơ thấy cỗ xe ngựa năm xưa lọc cọc chạy qua núi sông đan cài chằng chịt đất Nam Cương, trải qua quãng đường rất dài, trông thấy rất nhiều người, sau đó tới một nơi phồn hoa bậc nhất, tươi đẹp bậc nhất thế gian – nơi ấy có khúc Vọng Nguyệt buông dòng không nghỉ suốt ba mươi dậm, bên bờ có mỹ nhân cùng cảnh ca múa tưng bừng. Kể đó, hắn quen biết một người – thứ lưu chuyển trong mắt y còn tuyệt diệu hơn cả quang cảnh bên bờ Vọng Nguyệt, trên gương mặt lúc nào cũng có nụ cười. Y luôn tìm ra cách sống thật vui vẻ thoải mái, tháng tháng ngày ngày. Y thích rượu ngon, người đẹp, nói gì làm gì cũng mang theo vẻ thong dong không chút vội vàng, trước nay chưa từng thấy y cãi vã, tranh chap với ai. Hiềm nỗi y cũng có vô vàn tật xấu, là công tử quyền quý sống hết mực hoang đường. Lúc trông thấy y, Ô Khê cảm thấy trái tim mình chợt ấm, cơ hồ có thể tan ra vậy. Hắn mơ thấy rất nhiều ngày trôi qua tột cùng êm đềm, người kia tuỳ tiện ngả mình người trên chiếc ghế nằm kê dưới gốc cây to, thoáng lơ đờ híp mắt, chậm rãi kể cho hắn nghe vài ba câu chuyện không được ghi chép lại trong sách vở, như thể những chuyện ấy mới sinh ra y đã biết vậy, chẳng cần vạch sơ bản thảo, lúc mơ màng nửa mơ nửa tỉnh cũng có thể nói đâu ra đấy. Đôi khi y ngẫu nhiên nâng tay nhấp chén trà, ống tay áo rộng thùng thình liền mang tới thứ hương thơm dìu dịu. Hắn còn mơ thấy lòng bàn tay ấm nóng của người kia, mơ thấy y bất đắc sĩ thốt lên “Cái tên tiểu động vật nhà ngươi”, mơ thấy y ôm chồn tím tía trong lòng, cổ đeo dây đỏ, nhẫn phỉ thuý như ẩn hiện đâu đó nơi cổ trắng ngần, mơ thấy một đêm kia triền miên không dứt, đốc cạn ái ân, nồng nhiệt đến mức máu trong huyết quản như sôi sục.

Nhưng sao những nỗi vui vầy ấy lại khiến lòng hắn bất an như vậy, phảng phất như cảm thấy thứ gì không ổn. Ô Khê mở mắt thật to nhìn gương mặt cười người nọ, nhìn mải miết, lại chợt thấy lòng hoang mang. Sau đó gương mặt sáng sủa của người trước mặt càng lúc càng trắng nhợt, trắng đến độ có thể nhìn thấy rõ mạch máu chảy dưới lớp da y. Rồi khoé miệng cong lên của y hạ xuống, ánh mắt càng lúc càng trở nên trống rỗng, máu đỏ hồng trào khỏi khoé môi, từng giọt từng giọt buông mình xuống chiếc áo gấm y đang mặc. Ô Khê cảm thấy trái tim mình như ngừng đập, vươn tay muốn với, nhưng làm thế nào cũng không chạm được tới y. Sau đó hắn thấy chân mình chợt hẫng, tất cả ý thức trở nên méo mó, chỉ có thứ cảm giác tuyệt vọng đến khắc cốt ghi tâm kia vẫn rõ rành rành, nghẹn cứng trong lòng ngực, như thể muốn phá tung cả trái tim hắn ra vậy. Ô Khê thình lình mở mắt, đường nhìn rất mơ hồ, bên tai là tiếng xe ngựa đang lăn bánh. Hắn thoáng ngây người, không tài nào nhớ được bản thân đang ở đâu, lại vô thức vươn một tay lên ôm ngực. Hắn thấy khoé mắt mình lành lạnh, thử sờ lên mới phát hiện ra chẳng biết từ bao giờ mặt mình đã nhoà nước mắt. Có người lớn tiếng hét hò: “Vu đồng tỉnh rồi, vu đồng tỉnh rồi.”

Vào khoảng khắc ấy, trong lòng Ô Khê nảy ra một suy nghĩa hết sức hoang đường – không phải lúc này hắn đang trên đường tới kinh thành đó chứ? Hiện tại tất cả những chuyện kia vẫn chỉ là suy tưởng, chưa thực sự xảy ra. Gương mặt của A Tâm Lai xuất hiện trong tầm nhìn của hắn, gã vụng về đỡ hắn ngồi dậy: “Vu đồng, ngài uống chút nước đi.” Ánh mắt Ô Khê đảo qua khoé mắt đã thoáng hiện vết chân chim của gã, lại lướt nhìn đôi tay trưởng thành của mình, chút ảo tưởng trong lòng như khói hoa rơi xuống nước, chậm chạp tiêu tan, cuối cùng chỉ sót lại một đống tro tàn, phiêu bạt giữa sóng nước lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn im lắng uống nửa bát nước trên tay A Tâm Lai, sau đó nhắm mắt lại, tựa người lên tấm đệm phía sau. Đầu óc trống rỗng một mảng, hắn tập trung cảm nhận nỗi đau chuyền tới từ lồng ngực – dồn dập từng đợt như sóng vỗ bờ, đớn đau như xé ruột xé gan.

Cảnh Bắc Uyên… Cảnh Bắc Uyên… Cảnh Bắc Uyên… Cảnh Bắc Uyên… A Tâm Lai cùng Nô A Cáp thấp thỏm không yên, không dám thở mạnh lấy một hơi, chỉ nhín thinh ngồi cạnh nhìn hắn. Hai người thấy Ô Khê tựa người ra sau, tay đè trên ngực, sắc mặt tái nhợt. Cứ thế ngồi thật lâu, lồng ngực cơ hồ không phập phồng lên xuống, đầu mày nhíu chặt vào nhau. Ước chừng sau một tuần hương, hắn mới thình lình hỏi: “Đến đâu rồi?” A Tâm Lai cùng Nô A Cáp thoáng nhìn nhau, Nô A Cáp thấp giọng thưa: “Đã đi qua đất Thục rồi ạ.”

Ô Khê khẽ gật dầu, không nói thêm gì nữa. A Tâm Lai đột nhiên kích động, mở miệng định nói gì, lại bị Nô A Cáp ngăn lại. Gã hung tợn trừng mắt nhìn Nô A Cáp, sau đó liều lĩnh thưa: “ Vu đồng, mấy ngày trước lúc ở trong quán trọ, thuộc hạ nghe nói tộc Ngoã Cách Lạt phương Bắc đã sắp đánh tới kinh thành…” Ô Khê mở mắt, nhìn quét gã một thoáng, đôi đồng tử đen kịt như bị thứ gì phủ lên, không còn trong ngần đến độ hỷ nộ ái ố đều hiện rõ rành rành như xưa nữa. A Tâm Lai đột nhiên phát hiện ra, ánh mắt ấy của Ô Khê không giống vu đồng của ngày thường… mà giống ai vậy nhỉ? Giống Nam Ninh vương gia, thái tử Đại Khánh, bên trong ẩn giấu thật nhiều, thật nhiều thứ, khiến người ta không phân rõ được. Tuy vậy A Tâm Lai vẫn nói, mắt nhìn thẳng vào Ô Khê: “Vu đồng, chỉ cần ngài nói một câu, chúng thuộc hạ sẽ ngay lập tức quay xe trở lại!” A Tâm Lai hất văng cánh tay đang định giữ gã lại của Nô A Cáp, giẫn giữ quát lên: “Ngươi đừng có ngăn ta, vương gia? Vươg gia làm chuyện gì cũng đúng hết sao? Theo ta thấy đầu óc vị vương gia kia cũng chẳng tỉnh táo gì đâu! Vu đồng, chúng ta quay trở lại thôi, trở lại kinh thành cướp người đi, để mấy thứ khác đi đời nhà mà hết, chúng ta không quan tâm nữa! Sau khi về Nam Cương rồi thì đánh cho vương gia một trận nên thân, bắt y, bắt y…” Ô Khê thờ ơ đưa mắt nhìn gã, những lời phía sau liền nghẹn lại trong lồng ngực A Tâm Lai, không thốt ra được nữa. Sau đó Ô Khê ra lệnh cực kỳ ngắn gọn, cũng rất rõ ràng: “Ra roi thúc ngựa.”

A Tâm Lai và Nô A Cáp cùng sửng sốt, chỉ nghe Ô Khê nói tiếp: “Ra roi thúc ngựa trở lại Nam Cương, đừng tiếc ngựa. Bảo các huynh đệ ránh chịu khổ mấy ngày, nhất định phải trở về Nam Cương nhanh nhất có thể, càng mau càng tốt – đợi ta sắp xếp mọi chuyện xong thì đi tìm cho ta một con ngựa tốt, bỏ cỗ xe này đi.” A Tâm Lai há hốc mồm, hồi lâu sau mới lắp bắp: “Vu đồng...” Ô Khê khép hai mắt lại, như thể đã tập trung tĩnh tâm, không nói gì thêm nữa – Vương gia làm chuyện gì cũng đúng hết sao? Hiềm nỗi mứ độ tự cho mình là đúng của nam nhân kia đã nghiêm trọng đến mức độ này, lúc nào cũng thấy bản thân đã tính toán ổn thoả mọi chuyện, làm gì cũng có lý lẽ riêng, chu đáo, cẩn thận mà tính toán đâu ra đấy tất cả mọi đường: tương lai của bản thân, tương lai cho người khác, cả đường sống lẫn đường chết. Chưa bao giờ y thương lượng với bất cứ người nào. Cảnh Bắc Uyên quen thói có lệ cho qua, thuận miệng nhận sai. Y chẳng qua chỉ lười tranh luận cùng người khác, nếu là chuyện y thực sự ra quyết định, người khác đừng nói là xen lời vào, đến thương lương đôi câu cũng không có cơ hội. Trong lòng hắn, bản thân rốt cuộc là gì? Một… đứa trẻ ư? Một kẻ cần người chăm sóc, cần người dẫn đường chỉ lối, không đáng dựa vào… Giống như bản thân đối với A Tâm Lai ư?

Ba canh giờ sau, Ô Khê đổi sang lưng ngựa tốt, thúc vó như bay. Hắn cố ép bản thân không nghĩ đến Cảnh Bắc Uyên, không nghĩ đến tình hình kinh thành hiện tại, chỉ tập trung vào chuyện trước mắt. Bề ngoài hắn bình tĩnh vô cùng, hệt như áo nước đọng. Hắn đã rút ngắn thời gian còn lại của chuyến đi, vốn phải mất gần một tháng trời, nay giảm xuống còn sau ngày, suốt quãng đường chỉ tính riêng hắn đã làm chết tới ba con ngựa. Trong sáu ngày ngắn ngủi ấy, Ô Khê đã dùng tốc độ khiến người ta khó thể tưởng tượng được để học cách kiềm chế cảm xúc bản thần, kiềm chế biểu cảm của bản thân, kiềm chế tất cả mọi thứ. Hắn học được cách giữ lại tất cả mọi chuyện trong lòng, chỉ để người khác thấy được thứ mà hắn muốn người khác biết. Học được cách cắm sâu cây cột trụ không lay không đổ trong lòng lúc hoang mang rối loạn, dù Thái Sơn đổ sụp ngay trước mắt hắn cũng có thể ứng phó đâu ra đấy. Sau khi Nam Cương thua trận, tới kinh thành trong vai trò con tin, hắn bị ép phải trưởng thành lần thứ nhất. Rồi hắn sống tha hương trên đất khách trọn vẹn mười năm, tận mắt chứng kiến và trải qua những lần ám sát, phải cúi đầu khi thế lực thua người, cuộc sống ngợp ánh vàng son, xa hoa muôn vẻ, âm mưu khiến người phẫn nộ sục sôi, cũng nỗi tương tư thấm vào xương tuỷ. Sau tất cả những chuyện ấy, hắn lại bị ép phải trưởng thành – lần thứ hai. Mà lúc này đây, biến cố lớn lao thình lình ập đến, hoàn thành lần lột xác cuối cùng của hắn.

Ô Khê dẫn theo đám võ sĩ Nam Cương hãi hung hốt hoảng, liều mạng giục ngựa về Nam Cương. Trước đây Ô Khê từng nghĩ lúc trở lại mảnh đất này hẳn lòng hắn sẽ ngổn ngang vô vàn cảm xúc, nhưng lúc này đây, hắn không cảm thấy gì cả. Những tình cảm ấy bị hắn dồn ép quá mức, đã tê dại mất rồi, chỉ dồn cả nơi đó, cung gài lên dây lại không bắn được mà thôi. Hắn lao người xuống ngựa, không kịp phủi đi cát bụi đường dài bám đầy trên áo, thậm chí không kịp uống lấy một ngụm nước. Việc đầu tiên hắn làm là túm lấy cổ áo của người bước ra nghênh đón: “Ta muốn gặp đại vũ sư, ngay lập tức!” Đại vũ sư đã già lắm rồi, đầu tóc bạc phơ, vô số nếp nhăn hằn lên gương mặt gầy gò, như thể dùng dao khắc mà nên. Vào khoảng khắc thấy ngài, Ô Khê chợt phát hiện ra bộ dạng đại vũ sư đã không giống hình ảnh bản thân lưu trữ trong tâm trí nữa, bước chân không khỏi dừng ngoài cửa. Đại vũ sư châm tẩu thuốc, khoan thai phả một hơi, sau đó vung đôi tay gầy cho tất cả mọi người lui xuống, chỉ còn lại mình ngài và Ô Khê đưa mắt đánh giá lẫn nhau. Chiếc khoá trói chặt trái tim Ô Khê bỗng nhiên buông lỏng, đủ mọi cảm xúc – uất ức, đau đớn, phẫn nộ, nhớ nhung như thể muốn tràn bờ, nhưng hắn chỉ cắn răng thật chặt, rốt cuộc cũng kìm lại được, vững bước tiến vào, quỳ xuống, dập đầu với đại vũ sư: “Thầy, con đã trở về rồi.” Đại vũ sư buông tiếng thở dài, chống bàn đứng dậy. Ngài chậm chạp vươn tay, kéo bờ vai của đứa trẻ nay đã trưởng thành kia vào lòng, ôm thật chặt. Ngài cảm nhận được thân thể trẻ tuổi, rắn chắc, ngập tràn sức mạnh kia, ánh mắt thoáng qua cánh cửa mở toang, trông về phía những dãy núi liên tiếp nối nhau phía đằng xa.

Ngài rì rầm gọi: “Ô Khê, Ô khê à…” Ô Khê nhắm nghiền mắt. Hắn nghĩ, thân thể hắn đã trở về, nhưng trái tim thì vẫn còn ở ngoài kia. Thế là hắn khẽ giãy khỏi vòng ôm của đại vũ sư, trầm giọng nói: “Thầy, con muốn khẩn cầu thầy một chuyện.” Đại vũ sư không đáp, chỉ đưa tẩu thuốc đến bên khoé miệng, lẳng lặng hút. Ánh mắt ngài vẫn sáng trong hệt nhiều năm về trước, như có thể nhìn thấu tâm tư của tất cả mọi người. Thửa nhỏ mỗi lần gây hoạ, Ô Khê sợ lắm cái ánh mắt tường tận mọi điều của đại vũ sư. Có điều giờ này, hắn lại đột nhiên không sợ nữa, bởi vì hắn đã phát hiện ra trên đời này, những chuyện có thể khiến mình dấy lên nỗi “sợ hãi”, thực sự không nhiều.

“Thầy, trên đường trở về, con thấy quân đồn trú tại biên cảnh Nam Cương đang rút lui. Tộc Ngoã Cách Lạt phương Bắc đang giao chiến với Đại Khánh, con nghĩ chắc thầy cũng biết.” Đại vũ sư khoanh chân ngồi trở lại, nghe vậy gật đầu, cất tiếng hỏi giữa một quầng khói thuốc: “Con trai, con muốn nói gì vậy?” Ô Khê đáp: “Con muốn mượn binh lính của người, trở lại kinh thành Đại Khánh.”

Đại vũ sư mặt không biến sắc, như thể ngài không chút bất ngờ về những điều Ô Khê nói. Ngài thoáng trầm mặc, sau mới bình tĩnh nói: “Mười năm đã trôi qua, quan hệ giữa chúng ta và Đại Khánh cũng coi như hoà thuận. Tại biên cương cũng buôn bán qua lại đôi chút, tơ lụa cùng đồ sứ của họ đều rất tốt. Lúc cưới gả, rất nhiều trai tráng chỗ chúng ta thích dùng tơ lụa cũng những món đồ xinh đẹp của Đại Khánh làm sính lễ, khiến đối phương vui lòng. Có điều, con đã quên Đại Khánh là kẻ thù của chúng ta sao?” Ô Khê lắc đầu đáp: “Con không quên, con vẫn nhớ trước lúc lên đường, con đã thề trước mặt các thần linh: Con nhất định sẽ trở lại, cả đời này con sẽ không quên dân chúng tộc ta. Con sẽ dẫn người tộc ta đánh trả, con sẽ ghi nhớ tất cả những kẻ đã ức hiếp chúng ta, khiến bọn chúng không được sống tử tế - nhưng con cũng nhớ, lúc ấy thầy không hề đáp lại câu nói đó của con, mà chỉ nhắc nhở con phải khắc ghi người tộc ta cùng đất quê nhà.” Đại vũ sư không đáp, chỉ có tiếng hút tẩu “bập bập” vang lên.

Ô Khê nói tiếp: “Con còn nhớ người từng nói, ở chốn cao xa kia đại thần Gia Hy quan sát hết thảy mọi điều, sinh mệnh của chúng ta quá ngắn ngủi, bởi vậy có đôi khi mù quánh tin vào chuyện trước mắt mà không phân rõ được nhiều điều. Lúc ấy con không rõ, giờ mới biết, thì ra khi ấy bản thân đã nghĩ sai.” Đại vũ sư bình tĩnh nói: “Giờ con đã hiểu ra cái gì?” Ô Khê đáp: “ Mười năm trước, con cảm thấy chúng ta nên tích luỹ lực lượng để đánh trả, để báo thù, để trút hết phẫn nộ cũng oán giận của chúng ta. Thế nhưng, sau đó sẽ ra sao? Lại để các huynh đệ trai tráng phải chết đi, khiến vợ hiền cũng mẹ cha họ phải khổ sở, khiến con cái họ phải vĩnh viễn kế thừa thù hận hay sao? Con trông thấy trông tộc chúng ta, có rất nhiều người sử dụng những thứ đến từ Đại Khánh, cũng có thể bọn họ vẫn nhớ rõ chuyện năm xưa, nhưng hiện tại đã không còn phẫn nộ. Một đời người nếu cứ gánh oán thù mà sống, chẳng phải sẽ rất đau khổ ư? Tội tình gì phải vì căm phẫn năm xưa mà trói buộc dân chúng của ta?”

Đại vũ sư trầm mặc một thoáng, hỏi ngược rằng: “Ý của con là, chúng ta nên quên đi những chuyện đã xảy ra trong quá khứ đi sao?” Ô Khê lắc đầu, đáp: “Chúng ta nên nhớ kỹ. Chúng ta vẫn nên tích luỹ lực lượng, thậm chí là mượn sức Đại Khánh để lớn mạnh hơn, dựa gần mà sống, khiến những kẻ mang dã tâm hung bạo kia không còn dám nhòm ngó đất đai của chúng ta nữa, đó cũng là một cách chinh phục.” Đại vũ sư đánh giá Ô Khê trong chốc lát, sau đó bất chợt cười, tiếng cười của ngài càng lúc càng to, đến nỗi sặc cả khói thuốc mà ho khù khụ: “Khụ, khụ… Tốt, tốt… Ô Khê, năm ấy ta đã nói rồi mà, đã đến lúc phải để con đi nhìn ngắm thế giới bên ngoài. Con tuy thông minh, lại quá mức quật cường. Vốn khi ấy ta còn lo lắng lắm, nhưng giờ thấy vậy cũng yên tâm, xem ra ở Đại Khánh con đã học được rất nhiều thứ.”

Ô Khê cười khẽ: “Là có người đã dạy con.” Đại vũ sư nhìn hắn, có phần kinh ngạc: “Vậy sao, đó là người thế nào?” Ô Khê chỉ lắc đầu, hiện tại hắn cần phải tập trung tinh thần, không được nhớ tới người kia. Hắn lại nói vào việc chính: “Thầy, thầy còn chưa trả lời con, rốt cuộc có đồng ý để con xuất binh không?”

Đại vũ sư nghiêm mặt lại, đặt tẩu sang một bên: “Ta cần phải nghe lý do của con mới được.” Ô Khê đáp: “Lần này Đại Khánh chịu tổn thất nặng nề, ít nhất phải một hai chục năm mới mong hồi phục lại, chúng ta có thể nhân cơ hội này khiến bant thân lớn mạnh hơn. Có điều con nghĩ, trước lúc ấy chúng ta phải rủ bỏ thân phận ‘thuộc địa của Đại Khánh’ mới được. Trước mắt Đại Khánh gặp nguy hiểm, cần viện binh cấp bách, là một cơ hội tốt để đàm phán. Con dẫn binh tới đó, nếu có thể tiêu diệt nguy cơ đổ sụp của kinh thành, đến lúc đó kinh thành đầy võ sĩ của ta, con cũng có chút hiểu thái tử Đại Khánh, hắn tuyệt đối sẽ không thức thời mà từ chối.” Đại vũ sư nheo mắt lại, dáng ngồi càng nghiêm trang hơn: “Nói tiếp đi.”

Ô Khê không hề nóng vội tiếp lời: “Thêm nữa, có thể thầy không biết, hoàng đế Đại Khánh có ba người con trai, lúc con ở Đại Khánh họ đang tranh nhau hoàng vị. Cuối cùng con đã chọn thái tử, không thể nói là có giao tình, nhưng ít ra cũng không có thù oán. Bởi vì hắn là một người rất thiết thực. Nếu hắn trở thành hoàng đế, hắn sẽ nghĩ cách để con dân mình được sống tốt hơn, chứ không chăm chăm việc làm sao lưu lại thanh danh anh minh thần võ của mình trong sử sách. Từ lúc Đại Khánh thiết lập tới nay đã trải qua ba mấy trăm năm có lẻ, phát triển vững vàng, ấm no phồn thịnh, hắn không hồ đồ như phụ hoàng hắn, thế nên tuyệt không mạo hiểm tiến đánh chiếm chúng ta lần nữa.” Đại vũ sư nghe xong liền gật đầu: “Tộc Ngoã Cách Lạt dã tâm sôi sục, muốn thôn tính toàn bộ Trung Nguyên, mở mang bờ cõi… Con nói rất đúng hoàng đế thời hưng thịnh cùng đê vương buổi dựng nước không giống nhau, người trước mong nước nhà càng phồn vinh càng ổn định, người sau lại chưa rũ sạch cái khát máu trong người, hắn sẽ muốn có thêm nhiều đất đai, gây thêm nhiều bão táp.” Đại vũ sư nhìn Ô Khê cảm khái vô vàn: “Con đã trưởng thành rồi.”

Ô Khê không chớp mắt, chăm chăm chờ ngài gật đầu. Đại vũ sư gắng sức đứng lên, quay người vào phòng trong. Chỉ lát sau đã thấy ngài trở lại, hai tay nâng một thanh quyền trượng. Ô Khê trợn tròn hai mắt – đó chính là tượng trưng cho đại vũ. Đại vũ sư bước tới trước mặt Ô Khê: “Ta đã già rồi, Ô Khê, Nam Cương này trước sau gì cũng phải giao vào tay con.” Ô Khê há hốc mồm, lại không biết phải nói gì. Đại vũ sư cắn vỡ ngón tay mình, run rẩy vẽ một bức đồ đằng lên trên quyền trượng, sau đó dùng ngón cái nhuốm máu ấn mạnh lên trán Ô Khê, trầm giọng nói: “Nhận Lấy.” Ô Khê bất giác vươn hai tay ra, Đại vũ sư trao quyền trượng vào tay hắn. Cũng chẳng biết ngài lấy đâu ra sức lực kéo hắn đứng dậy, dẫn ra ngoài cửa. Bên ngoài đã đông nghịt những người – tất cả nam nhân, nữ nhân, người già, trẻ nhỏ của Nam Cương cơ hồ đều có mặt. Ô Khê nâng quyền trượng trên tay, có chút ngỡ ngàng.

Đại vũ sư nắm lấy tay hắn, giơ lên đỉnh cao, cất giọng hô vang: “ Từ nay về sau, vu đồng sẽ kế thừa quyền trượng cảu Nam Cương đại vu ta. Mọi người hãy nhớ lấy, sứ giả của đại thần Già Hy sẽ dẫn dắt con dân tộc ta trở nên lớn mạnh.” Không ai hẹn ai, mọi người đều đặt hai tay lên vai, khom người xuống. Đại vũ sư bị gió thổi trúng, lại bắt đầu ho khù khụ. Ô Khê vội vàng giúp ngài vỗ lưng: “Thầy…”

Đại vũ sư xua tay, đột nhiên thấp giọng hỏi: “Con đã nói lý do của Nam Cương rồi, thế lý do của con đâu?” Ô Khê sững người, một lúc lâu sau mới nói: “Là vì… người đang giữ nhẫn phỉ thuý của con.” Đại vũ sư liền lặng lẽ nở nụ cười: “Ta thật muốn trông thấy người ấy quá.”

.