Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 1

Chương 01: Tiết Tử

Ban đêm, ngọn đèn đường bậc lên, dưới ánh đèn nê ông đủ mọi màu sắc càng làm cho thành thị như được phủ kín một tầng sắc màu mông lung mờ ảo, chứa đựng hơi thở mập mờ bất an. Thành phố Tân Hải, trên đường phố xe cộ qua lại không dứt, uyển chuyển kéo dài như con rắn khổng lồ. Một chiếc xe việt dã lớn, bắt mắt chạy trong dòng xe lưu thông đó, lái xe chính là một cô gái xinh đẹp chói mắt, tóc ngắn, mắt to, đang mặc quân trang màu xanh lục, làm cho khuôn mặt đẹp đó thêm một phần anh khí, quanh thân cuồng dã tùy ý tung bay.

Cô gái lái xe tên Tô Trần, là tham mưu trưởng lục chiến quân của đoàn quân sự mười bảy. Tô Trần, tổ mẫu xuất thân từ giới xã hội thượng lưu Anh quốc, tổ phụ là thủ lĩnh quân sự nổi danh của quốc nội, vì thế trên người Tô Trần có một phần tư huyết thống Anh quốc, nàng từ nhỏ ở bên người tổ mẫu lớn lên, tốt nghiệp ở Sandhurst, học viện quân sự hoàng gia Anh quốc, bởi vì gốc gác ở Trung Quốc, vì thế sau khi học thành đã về nước. Tối nay, ánh mắt Tô Trần nhu hòa, con ngươi như chứa sức nóng, cô liếc qua túi hàng hóa được đóng gói tinh xảo nằm ở chổ ngồi bên cạnh người lái, bên trong là bộ nội y sexy cô vừa mới mua, hôm nay cô định ở lại cùng bạn trai vượt qua một đêm cuồng dã.

Tô Trần mặc dù lớn lên ở Anh quốc, nhưng trong xương lại có truyền thống năm ngàn năm của Trung Hoa, tuy rằng hai mươi sáu tuổi, nhưng vẫn là một xử nữ. Ở đêm nay, cô muốn trước sau một lần tự mình kết liễu tầng lá mỏng kia.... Bởi vì mấy ngày nữa chính là ngày cô cùng Tiêu Duệ kết hôn, hắn là mẫu người chuẩn lão công của cô, nên cô muốn cho Tiêu Duệ kinh hỉ một chút.

Mỗi lần lửa tình đến thời điểm mấu chốt, thì cô tỉnh táo và kiểm soát được nên luôn hô ngừng, thực sự là làm khó Tiêu Duệ, cũng không biết khi về hắn đã tắm bao nhiêu nước lạnh, bởi vậy nàng càng yêu người nam nhân kia hơn, hắn luôn trân trọng yêu thương cô, là người bạn người chồng suốt đời của nàng. (hix đoạn này edit theo ta hiểu có chém chút đỉnh ^^) Tô Trần, vừa nghĩ tới Tiêu Duệ, khuôn mặt liền trở nên hạnh phúc..... Rất nhanh có thể nhìn thấy hắn, cô gia tăng chân ga, chiếc xe liền lao đi như mũi tên rời cung mạnh mẽ bắn ra ngoài....

Khu Bích thủy lục, là nơi kẻ có tiền nghĩ dưỡng, ở đây có khu biệt thự riêng, vì vậy Tiêu Duệ cùng Tô Trần liền mua một ngôi nhà ở chỗ này. Bởi vì muốn cho Tiêu Duệ một kinh hỉ, nên Tô Trần đem xe dừng ở trong một góc xa, tâm tình sung sướng xuống xe, trong tay dẫn cầm theo cái túi đựng nội y sexy, hướng biệt thự đi đến. Lầu hai, bên trong tân phòng của bọn họ có ánh sáng đèn chiếu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Trần giãn ra, đôi mắt to trong sáng có thần, lấp lánh như ánh sao trên bầu trời, khóe môi vẽ ra nụ cười mê người, nghĩ đến chuyện khuya hôm nay sẽ phát sinh, trong lòng của nàng vừa chờ đợi vừa khẩn trương.

Trong biệt thự rất yên tĩnh, Tô Trần mở cửa đi vào, tim đập chậm rãi gia tốc, nhẹ chân nhẹ tay đi tới, chuẩn bị lên lầu cho Tiêu Duệ một kinh hỉ, thế nhưng nàng nhìn thấy cái gì? Một đôi giày cao gót màu đỏ mảnh.... Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Trần như bị tát một bạt tay, trong nháy mắt đã trắng như tờ giấy, bộ nội y sexy trong tay chậm rãi rơi xuống đến trên mặt đất, hô hấp của nàng dồn dập lên, con ngươi bị lây cuồng nộ, thân thể nhanh chóng chống đở không nổi....

Tiêu Duệ, ngươi đối xử với ta như vậy sao? Còn mấy ngày nữa là chúng ta kết hôn , ngươi như vậy mà đối đãi với ta sao? Chẳng lẽ làm như Tô Trần là dễ bị khi dễ phải không? Thân thể của nàng chạy như bay lên lầu, thân hình bất ổn, thế nhưng ánh mắt sắc bén như một cây đao, sát khí bắn ra bốn phía, lòng bàn tay nắm chặt, thang lầu ngắn như vậy mà lúc này lại dài như đường trường.....

Lầu hai, trên sàn nhà được xây theo kiểu Pháp, nội y nam nhân, nữ nhân, lẫn lộn hỗn hợp cùng một chỗ, nàng giận quá hóa cười, con ngươi sâu không lường được, chậm rãi đẩy cửa tân phòng sắp kết hôn của nàng rồi đi vào. Trên giường ngủ rộng thùng thình xa hoa Tiêu Duệ trần truồng nửa người, trên gương mặt đẹp trai một mảnh an tường, lúc này đang chìm đắm trong mộng đẹp của chính mình. Mà cô gái, Tô Trần ngây ngẩn cả người, cô gái này là bạn tốt của nàng, Kiều Nam...

Kiều Nam là người bạn thân duy nhất ở trong nước của nàng, nàng vẫn hay giới thiệu cho Tiêu Duệ, mà bây giờ cô gái này lại bò lên giường lão công của nàng, nàng thực sự không biết nên khóc hay nên cười.... Tô Trần bỗng nhiên bình tĩnh, chết lặng, xoay người ngồi vào trên ghế sa lon bên trong gian phòng, một khẩu súng lục màu đen chớp mắt rơi vào trên tay, nàng nhẹ nhàng thưởng thức, vật này học thật tốt a, súng của nàng luôn luôn là bách phát bách trúng. Trong phòng tiếng vang rất nhỏ đã kinh động người ngủ trên mặt đất, Kiều Nam, nàng mở mắt ra xoa xoa đầu, đau quá a, đây là di chứng của uống rượu mà, rồi ngước mắt quét một vòng gian phòng, nàng há to miệng, cảm nhận được đỉnh đầu ngay phía trước tầm mắt có gì đó vừa lướt qua, liền nhanh chóng quay lại đầu.

"A, Trần Trần." Kiều Nam nói xong, phát hiện có cái gì đó không đúng, trên người mình một mảnh vải cũng không có, liền đưa tay lên, lôi y phục che ở trước mặt, khẩn trương kêu lên: "Trần Trần, ngươi hãy nghe ta nói?" Lúc này người trên giường cũng giật mình, Tiêu Duệ xoay mình mở mắt ra, đôi mắt đen chói mắt lóe sáng, rất nhanh quay đầu nhìn phía bên này, chỉ thấy Kiều Nam thân thể trần truồng, lúc này đang thất kinh dùng y phục che mình lại, mà Tô Trần, mặt không chút thay đổi nhìn hắn, con ngươi sâu u kia triệt để hận ý, khóe môi thật lạnh đến cả xương cũng lạnh.

"Trần Trần? Ngươi nghe ta giải thích?" Tiêu Duệ lập tức hiểu tính nghiêm trọng của chuyện này, cử động nửa người vội vàng mở miệng muốn giải thích. Đáng tiếc Tô Trần căn bản không để cho hắn cơ hội, giương khẩu súng trong tay, vẻ mặt lãnh lệ nhắm vào hắn, cười nhạt "Tiêu Duệ, ngươi biết không? Đạn bắn vào phía trên trái cách tim 0. 5 cm đi xuyên qua, sẽ không chết, nhưng sẽ đau thấu xương, cả đời không thoát khỏi cái đau đó được, ta muốn ngươi cả đời nhớ kỹ, nữ nhân là không thể lừa dối." Nói xong, ngón tay khẽ động cò súng, liền 0. 01 phân cơ hội cũng không cho người khác, lúc này vẫn ngồi ở dưới đất, Kiều Nam dùng thời gian nhanh nhất đứng lên xông lại, muốn ngăn cản Tô Trần bóp cò súng, bởi vì lực đánh vào quá lớn, khẩu súng lệch phương hướng, mà lúc này Tô Trần đã bóp cò súng, viên đạn kia bắn thủng không phải Tiêu Duệ, cũng không phải Kiều Nam, mà là trái tim mình....

Thế nhưng cùng thời khắc đó, tiếng súng lại vang lên, lúc này đây bị viên đạn bắn thủng chính là trái tim của Kiều Nam, thân thể Tô Trần chậm rãi ngã xuống, lạnh lùng cười: "Kiều Nam, ta vốn chỉ muốn giáo huấn hắn một chút, thế nhưng ngươi đã phá hủy ba người chúng ta ...." Kiều Nam thân thể mệt mỏi gắng đứng lên, sắc mặt tái nhợt, vết máu tràn ra hết trên sàn nhà, tượng một đóa hoa anh túc nở rộ. "Tô Trần, không phải như ngươi nghĩ, chúng ta chỉ là uống rượu, Tiêu Duệ không có phản bội ngươi."

Nam nhân ở trên giường , trong con ngươi chứa đựng tuyệt vọng đến hủy thiên diệt địa, hắn chạy tới, ôm chặt thân thể Tô Trần, điên cuồng kêu lên: "Tô Trần, ngươi đừng làm ta sợ, tất cả đều là lỗi của ta, Tô Trần, van cầu ngươi tha thứ, ta không nên uống rượu, Tô Trần, van cầu ngươi." Tô Trần cố sức vươn tay lên, đầu ngón tay của nàng xanh nhạt, nhưng dính máu của chính mình, lại lộ ra mỹ lệ khác thường, nhẹ nhàng chạm lên mặt của Tiêu Duệ, con ngươi đen nhánh tràn đầy thống khổ, đau như vậy quấn quýt như vậy, một khắc cũng không nháy mắt, tựa hồ muốn đem dung nhan này thật sâu khắc ở trong đầu. Nàng gằng từng chữ mở miệng: "Tiêu —— Duệ, mặc dù —— như —— vậy, ta cũng không thể tha thứ cho ngươi, bởi vì —— trong —— mắt ta —— không —— chứa được—— dù là—— hạt — cát!"

Nói xong liền đầu nghiên một cái, tay buông xuống, ánh mắt chậm rãi khép lại, khóe môi là vẻ ra nụ cười băng lãnh, thật giống như châm chọc Tiêu Duệ, mà trên gương mặt tuấn mỹ của Tiêu Duệ còn lưu lại rõ ràng huyết thủ ấn, trên đôi mắt hắc đồng to đẹp tràn đầy sóng to gió lớn, thời gian vào giờ khắc này như ngừng lại. Mà Kiều Nam ở bên cạnh, sắc mặt như tro tàn, môi chậm rãi mất đi huyết sắc, nhìn Tô Trần chết đi, nàng dùng sức nhìn một lần cuối cùng, trong lòng nhẹ lẩm bẩm. "Tô Trần, nếu có kiếp sau, ta nguyện ý làm trâu làm ngựa trả lại hết thảy......."

.