Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 100

Chương 74.2

"Làm sao vậy? Không có ai hạ lệnh cấm, nói không cho người ta ở ngự hoa viên đánh đàn, vì sao nói người ta không có lòng tốt" Mộc Thanh Dao buồn cười ngẩng đầu nhìn Mộc Thanh Châu ở phía sau, chỉ thấy nàng trên khuôn mặt diễm lệ rất nhanh nổi lên làn mây đỏ, vẻ mặt khó chịu hẳng lên: "Ta là đoán lung tung thôi, nhất định là có người muốn câu dẫn hoàng thượng, cho nên mới cố ý ở ngự hoa viên đánh đàn." Bởi vì lúc trước nàng cũng có nghĩ đến cách này, cuối cùng vì lá gan quá nhỏ, nên không dám làm, ai biết lại bị người khác giành trước, có thể không tức giận sao? Hơn nữa người đánh đàn này nói không chừng là cái ả lớn lên mang vẻ mặt dụ dỗ người Tây Môn Tân Nguyệt, nữ nhân kia mềm mại lã lướt, giống như được làm bằng thủy tinh, rất dễ khiến cho nam nhân có ý muốn bảo hộ, nếu như hoàng thượng gặp nàng ta, không thể bảo đảm không thích nàng ta, cho nên mới cố ý ở đây đánh đàn hấp dẫn hoàng thượng ..."Câu dẫn hoàng thượng?" Mộc Thanh Dao mâu quang nhìn về phía gương mặt của Mộc Thanh Châu, thấy nó càng ngày càng đỏ nguyên lai là tỷ tỷ từng muốn câu dẫn hoàng thượng, vì thế hoài nghi đến người khác cũng vậy, bất quá lời này của nàng cũng không phải không có khả năng, chẳng lẽ ở người ở đình lý đánh đàn không phải quý phi Sở Ngữ Yên, mà là tú nữ nàng chưa từng gặp gỡ, Tây Môn Tân Nguyệt? Ái nữ của Tây Môn tướng quân, nghe nói từ nhỏ đọc đủ thứ thi thư, văn võ toàn tài, không ngờ ngay cả cầm cũng đàn được tốt như vậy, thật đúng là một nữ nhân đa tài đa nghệ? Nàng thật tò mò, cũng muốn gặp mặt nàng ta.

Lúc này tiểu thái giám khi nãy đi tìm hiểu đã chạy vội tới, cung kính bẩm báo. "Nương nương, là quý phi nương nương cùng Tây Môn cô nương ở đây đánh đàn." "À, dậy tiếng đàn là ai đàn?" Mộc Thanh Dao nhàn nhạt hỏi, tiểu thái giám nào dám chậm trễ, nhanh chóng mở miệng: "Là Tây Môn cô nương."

Quả nhiên là Tây Môn Tân Nguyệt, thật là một nữ nhân lả lướt muôn vàn, văn võ toàn tài, còn là một tay đàn cầm tuyệt nghệ, nếu như ở ngự hoa viên đánh đàn là một mưu kế của nàng, nữ nhân này suy nghĩ không chỉ lợi hại, mà can đảm cũng có, rất nhiều người chỉ dám nghĩ, mà không dám làm, giống như tỷ tỷ Mộc Thanh Châu của nàng, nhưng Tây Môn Tân Nguyệt không chỉ nghĩ, mà càng dám làm, ở nơi tươi đẹp rộng lớn như ngự hoa viên đánh đàn, còn lôi kéo quý phi nương nương cùng tham gia, nếu lúc đó có cái gì sai lầm, thì Sở Ngữ Yên có thể thay nàng chống đỡ, nữ nhân này tâm kế quả nhiên lợi hại a. Mộc Thanh Dao nhất thời hứng thú, phất phất tay: "Bãi giá, bản cung muốn nhìn một chút phong tư khuynh thành của Tây Môn cô nương." Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương vừa nghe lời của muội muội, hai khuôn mặt lập tức đau khổ hẳn, ánh mắt nhìn xuống mặt đất, mỗi lần vừa nhìn thấy nữ nhân kia, các nàng liền chịu đả kích, trong lòng dâng lên sự tự ti, cùng nữ nhân kia so sánh, các nàng giống như tôm tép nhãi nhép, cái gì cũng đều không bằng.

"Dạ, nương nương." Tiểu thái giám lĩnh mệnh, ở phía trước dẫn đường, đoàn người nhẹ nhàng thư thái đi về hoa đình phía trước mặt... Đình ngắm hoa, tám góc treo ngược phong linh lay động, phong linh ở trong gió nhẹ chập chờn, hòa hợp cùng tiếng đàn du dương êm tai, chậm rãi xoay quanh trên bầu trời ngự hoa viên. Phía dưới đình đứng thẳng mấy người cung nữ cùng thái giám, đang nghe đến nhập thần, bỗng nhiên có tiểu thái giám chú ý tới động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn thấy xa xa cuối đường đi tới đám người, càng lúc càng rõ, dẫn đầu là một nữ tử quanh thân lạnh lùng xinh đẹp bức người, ánh sáng chiếu rọi không thể nhìn thẳng, người đó không phải hoàng hậu nương nương thì còn ai? Lập tức bị hù đến sắc mặt đại biến, vội vàng dẫn mấy người thái giám cùng cung nữ quỳ xuống.

"Hoàng hậu nương nương giá lâm, " có thái giám hô to. Bên dưới đình cung nữ cùng thái giám cung kính mở miệng: "Tham kiến hoàng hậu nương nương." Bên trong Ngắm hoa đình, tiếng đàn du dương đột nhiên ngừng lại, hai đạo thân ảnh mảnh khảnh từ trong đình đi ra, dẫn đầu chính là quý phi nương nương Sở Ngữ Yên, phong tư ôn nhu không giảm, mặt mài càng tăng thêm sự hấp dẫn, đã hết vẻ héo rũ không phấn chấn lúc trước, Mộc Thanh Dao ánh mắt lóe ra hai cái, Sở Ngữ Yên Là đã nghĩ thông suốt rồi sao?

"Thiếp thân tham kiến hoàng hậu nương nương." Sở Ngữ Yên khéo léo hành lễ, một lời vừa rơi xuống, Tây Môn Tân Nguyệt theo sát phía sau nàng cũng bái kiến, thanh âm tươi mát như chim hoàng oanh vang lên: "Tây Môn Tân Nguyệt tham kiến hoàng hậu nương nương." "Tất cả đứng lên đi."

"Tạ ơn hoàng hậu nương nương, " hai nữ nhân chậm rãi đứng dậy, Mộc Thanh Dao đem mâu quang chuyển qua trên người Tây Môn Tân Nguyệt, chỉ liếc mắt nhìn, đã thấy được nàng này bất phàm, tướng mạo tâm trí đều thuộc loại thượng đẳng, ngôn hành cử chỉ giữa mang theo một cỗ phong lưu tinh tế, mặt mài mang ý cười, trời sinh một bộ dạng nhu nhược bất lực, tựa hồ rất dễ dàng khiến cho nam nhân có ý muốn bảo hộ, trên khuôn mặt khéo léo, mỗi một bộ phận đều mềm mại khéo léo, tựa như giọt sương trên cành lá buổi sáng, trong suốt thẩm thấu vào lòng khi người ta lấy tay chạm đến, ánh mắt yếu đuối sợ hãi, mang theo một cỗ linh động cùng xảo huyệt.. "Tân Nguyệt cô nương lớn lên thật là xinh đẹp, ngay cả tiếng đàn cũng êm tai là trong trăm có một." Mộc Thanh Dao bộc lộ cảm xúc, nữ nhân này đúng là tốt, phàm là đồ tốt ta đều thưởng thức. "Tạ ơn hoàng hậu nương nương khen ngợi, " Tây Môn Tân Nguyệt nhẹ nhàng mở miệng, ngay cả thanh âm cũng rất êm tai, không biết người duyên dáng phong lưu như vậy, có thể đập vào mắt của Huyền đế hay không (TT : ta trả lời cho : không đâu >_<), nàng ở chỗ này đánh đàn, chỉ vô tâm mà phát, hay còn có mục đích khác nữa?

"Tân Nguyệt cô nương có thể lại đàn một khúc cho bản cung nghe hay không?"Mộc Thanh Dao lời nói lành lạnh vang lên, Tây Môn Tân Nguyệt lập tức cúi thân thể một chút, cung kính nhu hòa mở miệng: "Hoàng hậu nương nương chê cười, mời vào Ngắm hoa đình ngồi xuống, Tân Nguyệt xin khảy một bản cho hoàng hậu nương nương." "Tốt " Mộc Thanh Dao gật đầu, vượt lên phía trên hướng Ngắm hoa đình mà đi theo sát phía sau là Mạc Sầu Mai Tâm cùng Băng Tiêu, Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương vốn định theo lên, nhưng ngước mắt nhìn thấy quý phi nương nương, lập tức cẩn thận lui ra phía sau một bước, ôn nhu mở miệng: "Quý phi nương nương mời." Sở Ngữ Yên là quý phi nương nương, mặc dù hai người các nàng có thể vào cung làm phi, thân phận cũng có một chút, cho nên điểm cấp bậc lễ nghĩa này phải cần.

Sở Ngữ Yên mỉm cười gật đầu, theo phía sau Mộc Thanh Dao đi vào, đợi được quý phi nương nương rời đi, Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương việc nhân đức không nhường ai cũng nối góc mà theo, các nàng cũng lười cùng Tây Môn Tân Nguyệt khách khí, các nàng hiện tại thân phận như nhau, mặc dù nàng lớn lên tốt hơn, tài nghệ đàn cầm giỏi thì thế nào? Các nàng cũng không cần sợ nàng ta, cha nàng ta là tướng quân, cha các nàng là tể tướng, mặc kệ là cái gì so với nàng cũng không kém hơn. Tây Môn Tân Nguyệt trên mặt vẫn nở nụ cười tinh tế như nước, nhưng đáy lòng đã sớm hận nghiến răng nghiến lợi, bất quá nàng biết, lúc này nàng cái gì cũng không có, nếu muốn bình yên vào cung, nhất định phải nhẫn nhịn những việc mà người thường không thể nhịn, mới có thể bước vào cửa cung, chỉ cần tiến cung, khóe môi của nàng nở nụ cười càng sâu. Ngắm hoa sảnh, có một bàn đá, ba ghế đá, Mộc Thanh Dao ngồi ở vị trí giữa, Sở Ngữ Yên ngồi một cái, chiếc ghế còn lại căn bản là không đủ phân phối đủ, Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương tự động tự giác đứng ở một bên người Mộc Thanh Dao.

.