Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 106

Chương 75.3

" Dạ, thần tuân chỉ." ngự y kia lĩnh mệnh, đi qua một bên kê đơn thuốc, đưa cho tiểu Thiên ở bên người, phân phó hắn đi lấy thuốc, sau đó đứng dậy cùng nương nương cáo lui ra khỏi Phượng Loan cung. Kế tiếp, Thanh Dao phân phó thái giám đem Xuân Hàn dẫn đi chăm sóc, chỉ cần lấy được huyết nhân sâm, Xuân Hàn sẽ không có việc gì, Mộc Thanh Dao suy nghĩ ngày mai nên như thế nào hướng hoàng thượng mở miệng, tuy rằng huyết nhân sâm ở trong mắt nàng, là dược liệu cực kỳ bình thường, thế nhưng nàng chưa quên đây là cổ đại, thuốc bổ máu đã ít lại càng ít, vì thế chỉ sợ hoàng thượng luyến tiếc không đưa ra. Chờ ngày mai thử một lần vậy.

Mộc Thanh Dao đứng dậy, đánh ngáp một cái, đêm đã rất khuya, hay là đi ngủ bảo dưỡng nhan sắc quan trọng hơn. "Nương nương, chúng ta trở về đi, " Mai Tâm vươn tay đỡ lấy Mộc Thanh Dao, nhóm người liền ra khỏi Thiên điện, ở cửa điện có thái giám cung nữ khẽ gọi: "Nương nương." "Đều đi xuống đi."

Vài người theo hành lang ở tẩm cung mà đi xuống, trong đêm tối mát mẽ, sương sớm làm ướt lan can và hoa cỏ ở bên ngoài, gió thổi qua, làm nó rơi xuống đất sinh ra thanh âm, con ngươi sâu thẳm của Mộc Thanh Dao nổi lên hàn quang, nhìn về phía chân trời, không nghĩ tới thái hậu lại không kiềm chế được, bắt đầu động thủ sao? Nàng nguyện ý thái hậu càng mau ra tay càng tốt, trong cung tựa như một vũng bùn, nàng nhưng cầu mong sớm một chút xuất cung. "Băng Tiêu, hoàng thượng bởi vì chuyện của Nam An vương, nên phái ngươi tới bảo hộ ta, nay Nam An vương đã bình an, ngươi trở về phục mệnh đi, chuyện đêm nay cám ơn ngươi."

Vốn là Băng Tiêu không có nghĩa vụ làm chuyện này, nhưng nàng đã lên tiếng, nàng ta liền đi làm, là một thuộc hạ hiếm có, bất quá nàng ta không thuộc về nàng, nàng là ám vệ của hoàng thượng, nếu như giữ nàng ta ở lại bên cạnh mình, hoàng thượng lúc nào cũng sẽ biết nhất cử nhất động của mình, bởi vì Băng Tiêu chắc sẽ không phản bội chủ tử mình... "Nương nương?" Băng Tiêu ngốc sửng sốt một chút, không nghĩ tới hoàng hậu nương nương trong lúc này lại kêu nàng quay trở về, trong đêm tối sắc mặt nàng ngạc nhiên, ở trong cung này nương nương nguy hiểm cũng không nhỏ, nếu như thủ hạ của thái hậu nương nương thật sự có một cao thủ, chỉ sợ Mạc Sầu khó có thể chống lại, các nàng lúc nào cũng sẽ gặp người kia ám toán. "Thuộc hạ vẫn nên ở lại bảo hộ nương nương đi."

"Không cần, trở về đi, nói cho hoàng thượng, bản cung không có việc gì, không cần có người bảo hộ, bản cung còn không có nhu nhược đến nỗi như thế?" Mộc Thanh Dao lạnh lẽo mở miệng, thần thái đạm nhiên, giọng nói kiên định, trong ánh mắt đẹp tùy ý cuồng ngạo, nàng không sợ người ta lấn đến trên đầu, chỉ sợ người ta không lấn đến, chậm chạp như vậy sẽ dây dưa, nàng cũng không muốn đem thời gian tốt tiêu phí trong cung. Băng Tiêu vốn có còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng nhìn thấy thái độ rất kiên quyết Mộc Thanh Dao, hơn nữa cũng biết nàng nói ra được là không cho người ta cự tuyệt, bởi vậy chỉ phải cáo lui quay về Lưu Ly cung phục mệnh.

Đợi được nàng rời đi, Mai Tâm liền lo lắng mở miệng. "Nương nương, hiện tại trong cung loạn như vậy, chúng ta hẳn nên đem nàng giữ lại, võ công của nàng lợi hại, nhất định sẽ có thể giúp đỡ." "Nàng là người của hoàng thượng."

Mộc Thanh Dao lãnh tĩnh nhắc nhở Mai Tâm, tuy rằng hiện tại nàng cùng hoàng thượng là một cùng một phe, nhưng cũng không biết lúc nào sẽ thành cừu nhân, chẳng lẻ muốn đem quân cờ của cừu nhân để bên người sao? Mai Tâm cùng Mạc Sầu vừa nghe chủ tử nói, liền hiểu rõ ý của nàng, không nói thêm cái gì nữa, sau này các nàng càng phải thêm cẩn thận mới được. "Nương nương, đi về nghỉ ngơi đi, sắc trời không còn sớm." "Ừ " đoàn người vòng qua hành lang, hướng tẩm cung mà đi...

Trong đại điện Quảng Dương cung, ngự y đã khám và chữa bệnh xong, nói Mộc cô nương bị người ta xâm phạm, thần trí không tỉnh táo, nói xong liền lắc đầu, chuyện này có thể đổ trên đầu ai, ai cũng chịu không nổi, huống chi Mộc cô nương vẫn là thiên kim tể tướng, một tiểu thư gia đình lớn, cho nên mới chịu không nổi kích thích mà đần độn. Ngự y nói như thế, trong đôi mắt của thái hậu nương nương sự sắc bén chợt lóe rồi biến mất, bất chấp ánh sáng tùy ý quét nhìn về phía Mộc Thanh Châu, đứa nhỏ đã điên rồi, vẫn còn có một đứa lớn? Nàng cũng không muốn để cho các nàng yên ổn mà xuất cung như vậy, vừa rồi dám đối với nàng hô to gọi nhỏ, muốn chết, trên mặt thái hậu nương nương rất nhanh hiện lên sự ác độc, lập tức ôn hòa cười. "Nghĩ không ra lại phát sinh chuyện như thế này, việc này ai gia cũng có sai sót, nếu như ta không đi nghỉ ngơi cũng sẽ không xảy ra chuyện như thế này, nếu để cho các ngươi xuất cung, không biết thừa tướng sẽ nghĩ thế nào?"

Trên đại điện, những người khác đều trầm mặc không nói gì, xảy ra chuyện như vậy, trong lòng ai cũng không dễ chịu. Mộc Thanh Châu ngước đầu lên, cái gì cũng chưa nói, trong đôi mắt đen lóe ra ánh sáng hiểu rõ, âm u lạnh lẽo tập trung nhìn thái hậu, hiện tại nàng đã suy nghĩ cẩn thận, từ khi mới bắt đầu thái hậu đã biết hoàng thượng sẽ không mặc cho nàng bài bố, nàng ta lại đưa các nàng tiến cung, là muốn cho ba người tỷ muội các nàng đánh nhau, nhưng kết quả lại không như ý muốn, mà các nàng thì muốn rời cung, vì thế lão bà này liền ra tay hại các nàng, hiện tại làm hại Thanh Hương bị thương, kế tiếp bà ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp đối phó với mình. " Trong mắt Thái hậu nương nương còn có ta phụ thân sao?"

Mộc Thanh Châu cười khổ, trong ánh mắt mang vẻ bất đắc dĩ, các nàng vốn chính là một con cờ, nếu như trong mắt thái hậu có phụ thân nàng, biết tiến cung vô vọng được làm phi, căn bản sẽ không có việc triệu các nàng tiến cung, chính là bởi vì nàng ta không đem người của Mộc gia để vào mắt, cho nên mới căm hận khi Thanh Dao làm hậu, liên đem hai tỷ muội các nàng đón vào cung, chuẩn bị dùng để đối phó Thanh Dao, hiện tại mắt thấy các nàng không còn giá trị lợi dụng, liền ra tay độc ác đối phó các nàng, tuy rằng Nhị muội bị hại thảm như vậy, không người nào chịu được đả kích này, nhưng dựa vào nàng đối thái hậu hiểu biết, nàng ta chắc sẽ dùng các nàng để đối phó Thanh Dao mới đúng. "Nói gì vậy?" Nữ nhân ngồi trên cao sắc mặt có chút nhục nhã, muốn răn dạy Mộc Thanh Châu, chậm rãi từ trên phượng trường kỷ bước xuống, bước đi thong thả đến bên người Mộc Thanh Châu, Mộc Thanh Châu vẫn không nhúc nhích ôm muội muội nhìn nàng ta, chỉ thấy nữ nhân này bề ngoài ung dung đẹp đẽ quý giá, trên đầu đầy châu ngọc cả người loang loáng phát sáng, thế nhưng lại là một lão bà tâm địa rắn rết.

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Đèn cung đình chớp động, Mộc Thanh Châu lãnh tĩnh chất vấn, hiện tại bà ta muốn đối phó các nàng dễ như trở bàn tay, lấy tâm trí của các nàng căn bản không đối phó được bà ta, bà ta muốn thế nào thì cứ thế đó đi, Mộc Thanh Châu ôm chặt Mộc Thanh Hương, trấn định nhìn thẳng vào mắt thái hậu. Thái hậu đầu tiên là trừng mắt lạnh lẽo nhìn nàng, dường như chợt nhớ tới cái gì liền nở nụ cười, vẻ mặt rạng rỡ như ban ân huệ.

"Là ai gia không tốt, ai gia lấy trà thay rượu hướng hai tỷ muội các ngươi xin lỗi, thần trí của Mộc nhị tiểu thư, ai gia sẽ phái ngự y đến Mộc phủ vì nàng ta khám và chữa bệnh. Cho đến khi chữa lành mới thôi." Thái hậu nói chuyện bộ dạng rất thành khẩn, tựa hồ thực sự vì chuyện mình làm mà áy náy, nhưng Mộc Thanh Châu căn bản không tin tưởng bà ta là người dễ dàng thỏa hiệp, hiện tại nàng chỉ muốn rời đi nơi này quỷ quái này, Trở về Trữ Tú cung, sáng sớm ngày mai liền xuất cung, trọn đời cũng không muốn vào cung, trong cung lão yêu quái này thật là đáng sợ. "Được."

"Người đâu, dâng trà, " thái hậu nương nương ra lệnh một tiếng, lập tức có cung nữ dâng nước trà, Mộc Thanh Châu nghi hoặc nhìn chén trà, lạnh lùng nhìn chằm chằm thái hậu nương nương, chỉ sợ bà ta không cam lòng, chẳng lẽ muốn hạ độc hại nàng, nàng mới sẽ không ngu mà uống đâu, vẫn không nhúc nhích một chút nào, thái hậu lơ đễnh nâng chung trà lên uống nhấp vài hớp, vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài..