Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 124

Chương 78.5

Bắc Tân vương ở tổ nam tử chậm rãi đứng lên, không biết là bởi vì tốc độ đứng dậy quá nhanh, hay là thật sự thân thể không tốt, lại ho khan mấy tiếng, liên tiếp khụ thêm vài cái mới dừng lại (TT: cái tên này cố ý đây mà -_-), rồi ngẩng đầu lên sắc mặt trong suốt trắng bạch như giấy, giống như lúc nào cũng có thể cỡi hạc quy tiên. (TT: éc pó tay) Lý Tiểu Uyển trong lòng nóng như lửa, hận không thể lập tức thu hồi câu hỏi vừa rồi, thế nhưng Bắc Tân vương gia vẫn ôn nhã cười nhạt, mở miệng. "Bản vương sức khỏe không tốt, chỉ cần có ai thật tình muốn làm Bắc Tân vương phi, bản vương không có gì phải ghét bỏ."

Nói xong hướng Lý Tiểu Uyển cười cười, nụ cười kia phù phiếm vô lực, Lý Tiểu Uyển nhìn hắn, cảm giác tựa như nhìn thấy quỷ, đáy lòng thực sự không thể chịu đựng được nữa, chẳng lẽ nàng phải gả cho người nam nhân như vậy, lúc nào cũng có thể vì bệnh mà mất mạng. "Cám ơn, hoàng hậu nương nương, ta đã hỏi xong." Mộc Thanh Dao lại bắt đầu đề thứ ba: "Sinh tử luân hồi, lần này đố một thành ngữ."

Lần này cướp đáp rất nhanh, quả nhiên là Tây Môn Tân Nguyệt, Tây Môn Tân Nguyệt đoạt nhưng không trả lời, muốn nói gì đó nhưng lại ngừng, làm cho người ta thấy được bộ dáng xinh đẹp đáng thương, dẫn tới rất nhiều nam nhân nổi lên ý muốn bảo vệ, đều nói nữ nhân làm bằng nước, lời này dùng cho Tây Môn Tân Nguyệt đúng là phát huy tối đa ý nghĩa của nó, thật sự là nhu nhược tựa như nước trong ao hồ, nam tử dù có cứng rắn như hàn băng vẫn bị hòa tan trong đó. Bất quá đối với mục đích của nàng, Mộc Thanh Dao là trong lòng biết rất rõ ràng, khóe môi vẫn giữ nụ cười, dịu dàng nhìn nam nhân bên cạnh. Tây Môn Tân Nguyệt làm tất cả, chỉ sợ cũng là vì muốn cho người nam nhân bên cạnh mình chú ý...

Chỉ thấy Mộ Dung Lưu Tôn cau mài lại một chút, con ngươi âm u sâu sắc, làm người ta không tìm tòi nghiên cứu được ý nghĩ trong đó. Mà Tây Môn Tân Nguyệt đã nhu thuận uyển chuyển mở miệng: "Bẩm hoàng hậu nương nương, Tân Nguyệt nhất thời nóng ruột, gõ nhanh, kỳ thực Tân Nguyệt còn không có nghĩ ra?" Nếu nàng ta đã nói như thế, Mộc Thanh Dao liền một lần nữa hỏi người khác: "Đề mục này có ai trả lời được không?"

Lời của nàng vừa rơi xuống, liền có người gõ lên, một nữ tử dịu dàng động lòng người đứng lên, tuy rằng Thanh Dao không nhận ra cô gái này là thiên kim của người nào, nhưng hoàng thượng lại nhẹ giọng mở miệng: "Nàng là nữ nhi của nội các học sĩ Diệp Quang Chiếu." Nữ nhân này, Mộc Thanh Dao mâu quang sắc bén đánh giá cẩn thận nàng, vẫn cảm thấy ngoài vẻ dịu dàng động lòng người nàng biểu hiện, dường như có gì đó ẩn giấu, nhưng chăm chú thăm dò, thì cái gì cũng không nhìn thấy. "Tốt, ngươi hãy trả lời, " Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, Diệp tiểu thư kia lập tức liền trả lời.

"Sinh lai tử khứ." "Diệp tiểu thư muốn đặt câu hỏi với ai?" Mộc Thanh Dao hiếu kỳ xem nữ nhân này muốn hỏi ai, lúc này toàn bộ Thưởng hoa yến rất yên tĩnh, các nam nhân mặc dù không thích nữ nhân này, cũng hi vọng người nàng hỏi chính là mình, bởi vì đều đó chứng tỏ bản thân mình sức hút tương đối cao...

"Tiêm Tiêm muốn hỏi Bắc Tân vương gia, có để ý đến chuyện môn đăng hộ đối hay không?" Diệp Tiêm Tiêm lời nói vừa hỏi xong, cả khuôn mặt hồng như một cái trứng tôm, lời này của nàng thật là trắng trợn, thảo nào mặt đỏ thành như vậy, điều này không phải rõ ràng là có ý muốn gả cho Bắc Tân vương gia sao? Trên Thưởng hoa yến nhất thời vang lên thanh âm xì xầm, rất nhiều nam nhân trong lòng khinh bỉ Diệp Tiêm Tiêm, nhìn nàng lớn lên cũng dáng vẻ đàng hoàn, một bộ dạng tiểu tức phụ, lại là một nữ nhân tham mộ hư vinh, Bắc Tân vương gia rõ ràng là một con ma bệnh, nàng ta cũng muốn gả, đây không phải rõ ràng nhìn trúng vào quyền thế của hắn sao?

Diệp Tiêm Tiêm nghe được rất nhiều người xì xầm không thôi, thẹn thùng thân thể cũng run lên, ngay cả những nữ tử bên người nàng cũng kỳ quái nhìn chằm chằm nàng. Lúc này Bắc Tân vương đứng lên, tiếng nói ôn hòa vang lên: "Môn đăng hộ đối giống như gỗ mục." Câu trả lời đơn giản biểu lộ Bắc Tân vương gia cũng không ngại cái gọi là môn đăng hộ đối, nếu quả thật chú ý đến môn đăng hộ đối, Diệp Tiêm Tiêm kia sẽ không có cơ hội, bởi vì nàng là nữ nhi của nội các học sĩ, nội các học sĩ chỉ là một quan viên tứ phẩm, so với Bắc Tân vương gia, quả thực không xứng, tối đa chỉ có thể làm một trắc phi mà thôi, nữ nhân này to gan hỏi như thế, tức không phải nói là nàng muốn làm chính phi hay sao?

Thái hậu nương nương lạnh lùng liếc nhìn hết thảy trước mắt, đối với động tác của Diệp Tiêm Tiêm, rất là khinh thường, chỉ bất quá một nữ nhi của tứ phẩm học sĩ nho nhỏ, dám vọng tưởng làm Bắc Tân vương phi, nằm mơ, nội các học sĩ kia một chút quyền thế cũng không có, làm sao giúp được Mạch nhi của nàng. Dù cho là trắc phi, Mạch Nhi cũng sẽ không muốn nàng ta... Bắc Tân vương gia giải vây cho Diệp Tiêm Tiêm xong hai người liền ngồi xuống, mọi người đem mâu quang dời về phía trên người của Tây Môn Tân Nguyệt đang đứng cuối tổ nữ. "Không biết Tây Môn cô nương là tự mình biểu diễn tài nghệ, hay là mời người hỗ trợ?"

Mộc Thanh Dao thanh âm lạnh mỏng, bắt gặp ánh mắt lòe lòe chiếu sáng như biết nói của Tây Môn Tân Nguyệt, đang nhìn thẳng vào hoàng đế ngồi ở trên cao, bất quá trên gương mặt tuấn mỹ của hoàng thượng một điểm biểu tình cũng không có, có thể thấy được hắn không có một chút thương hương tiếc ngọc nào, Tây Môn Tân Nguyệt đáy lòng thất vọng, đương nhiên không muốn bản thân chuốc lấy phiền, mâu quang tùy ý quét nhìn về phía tổ nam tử, rất nhiều nam nhân trên mặt lộ ra khát vọng, bất quá Tây Môn Tân Nguyệt luôn luôn tự cho mình là thanh cao, làm sao mà để ý những nam tử thế tục này, bèn chậm rãi mở miệng. "Tân Nguyệt tự nguyện hiến một khúc." Lời vừa nói ra, rất nhiều nam nhân thất vọng, bất quá rất nhanh liền nghĩ ra, Tây Môn Tân Nguyệt là tú nữ, không chừng ngày đó được sủng ái, sẽ là sủng phi của hoàng đế, làm sao mà những người như bọn hắn có thể nhúng chàm được, bởi vậy cũng đè nén lại tâm tư không ít, nếu không thể đụng vào, mà có thể nghe được nàng khảy một bản đàn cũng không tồi, nghe đồn Tây tiếng đàn của Tây Môn Tân Nguyệt là số một...

"Được " Mộc Thanh Dao nhàn nhạt phân phó xuống, lập tức liền có một tỳ nữ ôm cầm lên, mặt khác còn có mấy người thái giám đem bàn nâng đến, dọn xong, tỳ nữ kia lả lướt đem cầm bãi đặt ở trên bàn, xoay người đứng ở bên cạnh Tây Môn Tân Nguyệt, vươn tay đỡ nàng đi tới vị trí ở giữa. Tây Môn Tân Nguyệt đàn, Mộc Thanh Dao đã nghe qua, xác thực đàn không tệ, ý nhị mười phần, triền miên cẩn thận... Một trận gió nhẹ phật quá, hoa thơm từng đợt, tiếng đàn vang lên, xa xôi mời gọi, phiêu dật trên toàn bộ Thưởng hoa yến, ở giữa có rất nhiều người nhẹ nhàng nhắm mắt, chìm đắm ở trong âm sắc mênh mông động lòng người.

Dưới trời xanh mây trắng, thưởng thức ca khúc tuyệt vời động lòng người như vậy, tình cảnh này, thực sự là làm người ta lưu luyến, tựa như những đợt sóng xao động trong bích hồ, thản nhiên đi vào giấc mộng và không muốn tỉnh lại. Thế nhưng rượu ngon đã uống, khúc hay vừa nghe, một khúc đã kết thúc. Mọi người như vẫn còn chìm đắm trong bầu không khí du dương uyển chuyển, cho đến khi Tây Môn Tân Nguyệt thanh âm dễ nghe vang lên: "Chê cười."

Mọi người phục hồi tinh thần lại, tiếng vỗ tay như sấm vang rềnh trên bữa tiệc. Tây Môn Tân Nguyệt cao nhã dáng điệu tựa như mình có vẻ may mắn, mâu quang dường như hữu ý vô tình quét nhìn hoàng thượng ngồi ở trên cao, chỉ thấy hoàng thượng hình như cũng nghe được nhập thần, trong lòng không khỏi một trận mừng rỡ, chỉ cần hoàng thượng chú đến nàng, thì mục đích hôm nay của nàng cũng được đền đáp rời, những chuyện còn lại nàng không vội, sau này còn nhiều thời gian..