Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 125

Chương 78.6

Tây Môn Tân Nguyệt lui xuống, thái giám cũng đem cầm đem xuống. Trò chơi tiếp tục bắt đầu... Có hỏi có đáp, có phạt rượu, có biểu diễn tài nghệ, tất cả mọi người đều rất nhiệt tình, hơn nữa cũng rất kích động, chưa từng được chơi trò chơi thú vị như vậy, vừa thưởng thức ca vũ, lại có thể nói chuyện cùng đối tượng trong lòng, còn có thể thừa cơ thưởng thức phong tư của người khác, mọi người chưa từng nhiệt tình biểu hiện ra ngoài như vậy.

Hai canh giờ trôi qua, mọi người đều chơi vui vẻ quên mình. Mộc Thanh Dao thấy hơi mệt một chút, nghĩ ra câu đố cũng không biết đã chết của nàng bao nhiêu não tế bào. Trên Thưởng hoa yến tình hình vừa xem đã hiểu ngay, tổ nam tử người được hoan nghênh nhất chính là Sở Thiển Dực, thứ nhì là Bắc Tân vương, tuy rằng Bắc Tân vương thân thể yếu đuối nhiều bệnh, nhưng thân phận cao quý, hơn nữa hắn lúc trước đã nói, không để ý chuyện môn đăng hộ đối, điều này khiến cho rất nhiều nữ nhân mang ý nghĩ kỳ quái, đương nhiên cũng có đa số người không muốn gả cho một nam tử như Bắc Tân vương.

Tiếp theo chính là Liễu Thiên Mộ, còn Nam An vương thì sự hoan nghênh cực kỳ kém, tại sao lại như vậy chứ? Bởi vì tất cả mọi người đều sợ hãi hắn, Trên Thưởng hoa yến hôm nay, từ đầu tới đuôi hắn đều trầm mặt lạnh lùng, làm như ai thiếu hắn tám trăm vạn lượng không bằng, như vậy thì sao có thể làm cho tiểu thư khuê các vừa lòng? (TT: pó tay với Chiêu ca, người ta chạy là phải) Còn tổ nữ tử được hoan nghênh nhất chính là công chúa Mộ Dung Tinh Trúc, bởi vì nàng ngoài hình dáng đáng yêu xinh đẹp, hơn nữa còn dễ gần dễ trò chuyện, làm cho rất nhiều nam tử vừa ý, thứ nhì là Lý Tiểu Uyển cùng Diệp Tiêm Tiêm, và người không được hoan nghênh nhất chính là công chúa Mộ Dung Như Âm cùng Tây Môn Tân Nguyệt, công chúa Mộ Dung Như Âm tư thái cao ngạo, một bộ dáng coi thường người khác, vì thế mặc dù quý vì công chúa, nhưng người khác cũng không dám chọc vào nàng, mà Tây Môn Tân Nguyệt, tuy rằng hình dáng ôn nhu động lòng người, văn võ song toàn, thế nhưng nàng là tú nữ trong cung, ai lại dám tranh nữ nhân cùng hoàng thượng, không phải là không muốn sống nữa sao? Cuối cùng Mộc Thanh Dao tuyên bố: "Lần này trò chơi kết thúc mỹ mãn, tổ nam tử người được hoan nghênh nhất là Sở Thiển Dực cùng Bắc Tân vương, tổ nữ tử được hoan nghênh nhất chính là Mộ Dung Tinh Trúc cùng Lý Tiểu Uyển còn có Diệp Tiêm Tiêm tiểu thư."

Tiếng vỗ tay vang lên, tất cả mọi người có ý muốn chấm dứt trò chơi, trò chơi này thật mới mẻ độc đáo, hơn nữa chơi thật là vui, hoàng hậu nương nương quả nhiên lợi hại, trong đầu nghĩ những thứ mà người khác còn không có biết đến, nghe nói nàng còn vẽ một loại vũ khí quân sự kêu là lựu đạn. Trên Thưởng hoa yến, hoàng hậu nương nương cũng trở thành là một điều bí ẩn. Trò chơi kết thúc, liền tiến vào cao trào của Thưởng hoa yến lần này là tứ hôn.

Đây cũng chính là mục đích chính của các tiểu thư công tử quan gia, mọi người cũng biết lần Thưởng hoa yến này ai cũng có mục đích, trước lúc vào cung, các gia trưởng của mỗi người đều đã ân cần dạy bảo rất nhiều lần sự tình quan trọng này, vì thế những người này ai mà không biết, ai mà không hiểu. Mộc Thanh Dao rốt cuộc cũng thành công rút lui, kế tiếp chính là chuyện của hoàng thượng, không có quan hệ tới nàng, hơn nữa thật là mệt chết nàng, miệng khô lưỡi khô phải nâng chén trà lên, vừa uống vừa xem kịch vui, nếu như nàng dự đoán không lầm, thái hậu chắc chắn đã có tính toán, chuyện kế tiếp sợ rằng so với làm trò chơi còn kịch liệt hơn nhiều. Huyền đế Mộ Dung Lưu Tôn hắc đồng sắc bén quét mắt nhìn mọi người trên Thưởng hoa yến một cái, cuối cùng mâu quang rơi xuống trên người Bắc Tân vương.

"Thưởng hoa yến hôm nay là vì Nam An vương gia cùng Bắc Tân vương gia mà tổ chức, hai vị vương gia đã đến tuổi kết hôn, trẫm thân là huynh trưởng bọn họ, có nghĩa vụ vì bọn họ nạp phi." Hoàng thượng tiếng nói vừa dứt, Nam An vương cùng Bắc Tân vương đồng thời đứng lên: "Tạ ơn hoàng huynh ưu ái." "Ngồi xuống đi, " Mộ Dung Lưu Tôn trên gương mặt tuấn mỹ vẫn giữ ý cười, xua tay ý bảo hai vị hoàng đệ ngồi xuống, lập tức thương cảm hỏi Mộ Dung Lưu Mạch.

"Hoàng đệ lần này có đối tượng vừa chưa?" Bắc Tân vương gia Mộ Dung Lưu Mạch lần thứ hai đứng lên, ưu nhã ôn nhuận lên tiếng: "Làm phiền hoàng huynh đã bận lòng, chuyện của thần đệ toàn bộ do hoàng huynh làm chủ." Trên Thưởng hoa yến yên tĩnh không tiếng động, mọi người mở to hai mắt nhìn hết thảy, xem Bắc Tân vương phi sẽ rơi vào nhà nào, cuối cùng nhất trí cho rằng, người có khả năng nhất là thiên kim Binh bộ thị lang Lý Tiểu Uyển, bất luận tài mạo hay tâm tính đều là nhất đẳng nhất, ngoài nàng sợ rằng khó có người nào, thế nhưng từ xưa đến nay quân tâm khó dò, ai cũng không dám tự tiện suy đoán xem hoàng thượng sẽ đem ai tứ hôn cho Bắc Tân vương.

Bắc Tân vương gia nói vừa rơi xuống, ánh mắt của hoàng thượng nghiêm nghị cũng nhạt bớt một ít, khóe môi câu ra nụ cười. "Như vậy để…?" Hoàng thượng lời còn chưa nói xong, thái hậu nương nương vẫn im lặng từ đầu đến cuối đột nhiên lên tiếng, từ ái mở miệng: "Hoàng nhi, ai gia nhìn thấy thiên kim của Binh bộ thị lang Lý Tiểu Uyển cũng không tệ, hay đem nàng ban cho Mạch Nhi đi, để cho nàng làm Bắc Tân vương phi, đứa nhỏ này bất luận là tâm trí hay tài mạo cũng sẽ không làm bẽ mặt Mạch nhi, "

Thái hậu lời nói vừa rơi xuống, ánh mắt hoàng thượng đột nhiên u ám, khóe môi nở nụ cười chậm rãi biến mất, mâu quang thay đổi nhìn về phía thái hậu, hơi có chút giận dỗi, cuối cùng cũng không có nói gì, quay đầu nhìn về phía Lý Tiểu Uyển bên tổ nữ tử, chỉ thấy Lý Tiểu Uyển sắc mặt có chút tái nhợt, chậm rãi đứng lên, dịu dàng mở miệng: "Tiểu Uyển tạ ơn thái hậu nương nương nâng đỡ." Hoàng thượng thanh âm lãnh khốc vô tình vang lên. "Lý Tiểu Uyển, ngươi đối với dược thiện có nghiên cứu không?"

Trên Thượng hoa yến tất cả mọi người đều nghe được hoàng thượng đã bắt đầu tức giận, rõ ràng là do thái hậu can thiệp vào chuyện của hoàng thượng, làm cho hoàng thượng mất hứng, lúc này ai cũng không dám nói chuyện, thở cũng không dám thở mạnh, đối với câu hỏi của hoàng thượng có chút khó hiểu. Lý Tiểu Uyển khủng hoảng cúi đầu đáp lời: "Bẩm hoàng thượng, Tiểu Uyển xưa nay không có tiếp xúc mấy thứ này." Lý Tiểu Uyển thanh âm vừa rơi xuống, hai hàng lông mài của Mộ Dung Lưu Tôn nhướng lên, mâu quang khiếp người dời về phía thái hậu: "Mẫu hậu, Lý Tiểu Uyển ngay cả dược thiện cơ bản nhất cũng không biết, làm sao chiếu cố Bắc Tân vương, thân là Bắc Tân vương phi điều kiện hàng đầu là phải hiểu dược lý, y lý, như vậy mới có thể giúp thân thể hoàng đệ tốt hơn."

Thái hậu vừa nghe, biết hoàng thượng không muốn đem Lý Tiểu Uyển ban cho Bắc Tân vương, tâm trạng có chút hoảng hốt, vội vàng mở miệng: "Nàng có thể học mà, cũng không phải chuyện khó khăn gì." "Mẫu hậu?" Mộ Dung Lưu Tôn thanh âm đã nặng nề vài phần, rõ ràng là không đồng ý lời nói của thái hậu. "Hoàng đệ luôn luôn thân thể yếu đuối nhiều bệnh, lần này nạp phi, trẫm đã chuẩn bị tìm cho hắn một người có thể chiếu cố hắn, không phải là vì môn đăng hộ đối bề ngoài gì đó, hi vọng mẫu hậu vì thân thể của hoàng đệ mà suy nghĩ."

Mộ Dung Lưu Tôn lời lẽ nghiêm khắc chính nghĩa mở miệng, gương mặt tuấn mỹ lông mài ngưng tụ thành sương trắng mùa thu, con ngươi nổi lên bách hải kinh đào (sóng lớn ở biển cả), bắt đầu khởi động dồn dập. Trên Thưởng hoa yến, rất nhiều người tán thưởng trí tuệ anh minh của hoàng thượng, không chú trọng những thứ bề ngoài, nhưng thái hậu nương nương lại làm cho người ta thất vọng, biết rõ thân thể con trai không tốt, mà chỉ lo những tục lệ môn đăng hộ đối này. Thái hậu sắc mặt tái nhợt, cắn chặt răng, không nghĩ tới hoàng thượng lại nhìn thấu trong lòng của nàng, hiện tại chỉ có thể trông cậy vào Lý Tiểu Uyển, chỉ cần nàng nói dù chết cũng phải gả cho Bắc Tân vương gia, mặc dù không phải chính phi, cũng sẽ không thiếu vị trí trắc phi, sau này nàng sẽ bồi thường cho nàng ta, thái hậu đem tất cả tâm tư đặt ở trên người Lý Tiểu Uyển.

Thế nhưng tâm tư của Lý Tiểu Uyển vốn không ở trên người Bắc Tân vương, người nàng muốn nương tựa chính là Sở công tử, tuy rằng hoa rơi có ý, nước chảy vô tình, nhưng bất kể là ai, so với Bắc Tân vương vẫn dễ chịu hơn, nàng muốn gả cho một nam nhân khỏe mạnh, chuyện này không phải là lỗi của nàng. Thưởng hoa yến lâm vào vắng vẻ, hoàng thượng thanh âm lãnh chìm lần thứ hai vang lên. "Diệp Tiêm Tiêm, trẫm nghe Diệp học sĩ nói qua, ngươi tinh thông dược lý, còn hiểu phương pháp châm cứu, chuyện này có thật hay không?"

Nguyên lai người hoàng thượng vừa ý chính là nữ nhi của tứ phẩm nội các học sĩ Diệp Quang Chiếu, Diệp Tiêm Tiêm, không nghĩ tới Diệp Tiêm Tiêm là một tiểu thư khuê các, lại hiểu dược lý cùng châm cứu, thật là xuất chúng ngoài sức tưởng tượng của mọi người, chỉ thấy Diệp Tiêm Tiêm nghe câu hỏi của hoàng thượng, cuống quít cung kính đứng dậy, cẩn thận đáp lời. "Dạ, hoàng thượng." Diệp Tiêm Tiêm tiếng nói vừa dứt, mọi người liền hiểu rõ, Bắc Tân vương phi rơi vào trong tay Diệp gia là điều không cần hoài nghi, nhìn thái hậu lần nữa, sắc mặt có vẻ lo lắng, khóe môi nhếch lên, lạnh lùng trừng mắt nhìn Diệp Tiêm Tiêm, không nghĩ tới sẽ là nữ nhi của nội các học sĩ, gia thế của nàng ta như vậy, làm sao xứng đôi với vương gia, hoàng thượng thực sự là có dụng ý xấu mà.

" Nữ nhi của Nội các đại học sĩ Diệp Quang Chiếu, Diệp Tiêm Tiêm tú ngoại tuệ trung, nay tứ hôn cho Bắc Tân vương làm chính phi, Khâm Thiên giám chọn ngày thành hôn." "Tạ ơn hoàng thượng, " Diệp Tiêm Tiêm đoan trang mở miệng. Chương bảy mươi chín: Hoàng Thất Gièm Pha

.