Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 131

Chương 79.6

Mạc Sầu rất nhanh phân phó thái giám ngoài cửa đem Xuân Hàn kêu qua đây. Xuân Hàn vừa đi vào Thiên điện, liền cảm giác bầu không khí trong điện có chút lạnh lẽo, nương nương ngồi ở một bên nhuyễn tháp, thần sắc đạm nhiên, trên gương mặt xinh đẹp nhìn không ra ý nghĩ, thế nhưng quanh thân lại có dòng khí lạnh mỏng. Điều này làm cho hắn bất an nên cẩn thận tiến lên, cung kính hành lễ.

"Xuân Hàn tham kiến nương nương." Mộc Thanh Dao cũng không có cho hắn đứng dậy, chỉ nghiêm túc nhìn Xuân Hàn, tuy rằng ánh mắt của nàng cũng không có ác ý gì, nhưng Xuân Hàn chỉ cảm thấy kinh hãi đảm chiến, sởn tóc gáy, nương nương vì sao lại nhìn hắn như vậy? Chẳng lẽ là bởi vì? Xuân Hàn không dám nghĩ, chỉ có thể lẳng lặng cúi thấp đầu.

Trong Thiên điện bầu không khí vắng vẻ chết chóc, Xuân Hàn chỉ nghe được tim của mình đang đập, rất nhanh và mạnh, ùm, ùm, tim dường như sẽ nhanh chóng nhảy ra khỏi lồng ngực. "Không biết nương nương có chuyện gì muốn gặp Xuân Hàn?" "Xuân Hàn, ngươi thực sự không có lời gì muốn nói với bổn cung sao?"

Mộc Thanh Dao mở miệng gằng từng chữ, nàng ngồi thẳng người lại cũng không vội vã nhìn Xuân Hàn, hình dạng khủng hoảng sợ hãi của Xuân Hàn đều lọt vào mắt của nàng, trong lòng nàng đã là khẳng định đến cực điểm, đêm hôm kia nàng đã cứu trở về một nô tài không có tim không có phổi, thực sự là lãng phí một cách vô ích một nữa huyết nhân sâm, xem ra càng ở trong cung lâu, lương tâm của con người cũng không có, nàng hà tất chấp niệm... "Được rồi, ngươi đi xuống đi." Nàng thất vọng rồi, tốn lớn tâm tư để cứu một người, kết quả trong lòng một điểm cảm động và mang ơn cũng không có, trái lại chỉ là cứu trở về tới một khối u ác tính. "Nương nương, ta?"

Xuân Hàn muốn nói lại thôi, trong nháy mắt hắn chần chừ một tí, cuối cùng chậm rãi đứng dậy lui xuống, Mộc Thanh Dao nhìn bóng lưng của hắn, lần đầu tiên phát hiện, bóng lưng Xuân Hàn rất gầy yếu, rất bất đắc dĩ, thế nhưng hắn đã chạm đến điểm giới hạn của nàng, kế tiếp nàng sẽ chờ hắn ra tay... Sau khi Xuân Hàn rời đi, Thiên điện một lần nữa lại rơi vào yên lặng, Mộc Thanh Dao không nói lời nào, Mạc Sầu nhìn chủ tử quanh thân lạnh lùng, không dám nói thêm cái gì. Lúc này Mai Tâm vẻ mặt tươi cười từ bên ngoài đi tới, bởi vì quá hưng phấn, lại không phát hiện không khí trong điện, trực tiếp đi tới bên cạnh Mộc Thanh Dao, cúi người thấp giọng mở miệng: "Nương nương, nô tỳ nhận được tin tức, nói..."

Nàng ở bên tai Mộc Thanh Dao nói thầm hai câu, Mộc Thanh Dao trên mặt đang lạnh lùng đột nhiên hiện lên hàn quang sắc bén, sát khí tàn bạo tỏa ra, khóe môi hiện lên vẻ cười nhạt. "Đây là chuyện thiên chân vạn xác sao?" "Đúng vậy, nô tỳ vừa lặng lẽ dẫn người đi qua ngự y viện xác nhận, hiện tại ngự y kia ở ngoài cửa điện."

"Ừ, việc này ngươi làm được không tệ, " Mộc Thanh Dao gật đầu, Mai Tâm tâm kế càng ngày càng thành thục, làm việc chu đáo hơn nhiều lắm, tuy rằng tiến cung không lâu, đã không còn nha đầu đơn thuần lúc trước ở phủ thừa tướng: "Đem người mang vào." "Dạ, nương nương." Mai Tâm đi ra ngoài, Mạc Sầu hoang mang nhìn nương nương, không biết vừa rồi Mai Tâm cùng nương nương nói cái gì, lại có thể làm vẻ mặt của nương nương giản ra không ít.

Mộc Thanh Dao luôn luôn không có việc dối gạt Mạc Sầu, lúc này thấy nàng hoang mang, nhàn nhạt lên tiếng: "Có tin tức nói Như Âm công chúa mang thai." "Cái gì!" Mạc Sầu hoảng hốt, công chúa là thiên kim của hoàng thất, lại cùng người ta làm ra chuyện tằng tịu với nhau, còn muốn phá hủy đi nghiệt chủng, trời ạ, loại chuyện này nếu lan truyền đi ra ngoài, chỉ sợ mặt mũi của hoàng thất đều mất hết, thảo nào lúc trước trên thưởng hoa yến, nàng to gan cự hôn, nguyên lai trong lòng đã có một người, hơn nữa còn châu thai ám kết, đây thật là chuyện kỳ lạ nhất thiên hạ, bất quá việc này đối với các nàng rất có lợi, thảo nào sắc mặt nương nương hòa hoãn rất nhiều, ngẫm lại cái công chúa kiêu căng cao ngạo kia, lần này chính là ngày chết của nàng. "Nương nương, chúng ta nên làm như thế nào?"

"Đợi lát một nữa." Mộc Thanh Dao một đôi mắt đen cơ trí và sâu thẳm, đuôi lông mài mang ý cười quạnh quẽ yêu mị, Mộ Dung Như m, ngươi dám liên kết với thái hậu ra tay khi dễ Mộc gia ta, hôm nay bản cung liền trả lại ngươi đại lễ, bất quá công chúa rốt cuộc vẫn mang thân phận tôn quý, sự việc không thể làm lớn vẫn nên giải quyết ổn thỏa mới tốt. Hai người vừa mới an tĩnh lại, thì Mai Tâm đã dẫn một ngự y tiến vào, ngự y này là người chữa trị cho hoàng hậu, bởi vậy lòng tự nhiên là hướng về Phượng Loan cung, lúc này cung kính cúi đầu hành lễ Mộc Thanh Dao: "Thần tham kiến hoàng hậu nương nương." "Ừ, bình thân, ban thưởng ngồi."

Mộc Thanh Dao phất phất tay, Mai Tâm linh hoạt mang ghế vào, ý bảo ngự y ngồi xuống, ngự y kia có vẻ có chút ngoài ý muốn, khá kích động tạ ơn hoàng hậu nương nương, sau đó liền ngồi xuống. "Triệu ngự y, bản cung hỏi ngươi cái gì, ngươi nhất định phải thành thật trả lời, không cho phép có một chút che giấu nào, biết không?" Ngự y nghe xong hoàng hậu nói, liên tục gật đầu, chuyện hoàng hậu ở trong cung, hắn đã nghe rất nhiều, nên không dám đắc tội chủ tử lợi hại như vậy.

"Dạ, hoàng hậu nương nương." "Nghe nói công chúa mang thai, có việc này không? Ngươi là như thế nào biết được?" Mộc Thanh Dao thanh âm lạnh lùng đè nén, Triệu ngự y biết rõ việc này trọng đại, không dám không trả lời, chỉ phải thành thực bẩm báo: "Thần là nghe Vương ngự y nói, Vương ngự y là ngự y chủ trị của công chúa, hắn bởi vì nhất thời không có chủ ý, vì thế đã hỏi ý kiến của thần, dặn thần ngàn vạn lần phải bảo mật, công chúa bởi vì mang thai, nên muốn phá bỏ nghiệt tử kia, vì thế len lén kêu Vương ngự y kê thuốc phá thai, vương ngự y sợ hãi, không dám một mình làm chủ, chuyện phá thai là chuyện lớn không phải chuyện nhỏ, nếu như xảy ra chuyện gì không may, cái đầu khó mà giữ được, chỉ sợ còn liên lụy cả nhà, vì thế hắn không dám làm chủ, len lén cùng thần thương lượng, thần kêu hắn cho người truyền tin đên Quảng Dương cung, xin thái hậu định đoạt."

"Àh." Mộc Thanh Dao đuôi lông mài nhướng lên, thì ra thái hậu cũng biết chuyện này, như vậy công chúa lúc này nhất định ở Quảng Dương cung, chuyện này thật sự là quá tốt, Mộ Dung Như m, ai bảo ngươi làm việc mà không chừa đường lui cho mình, ngay cả ông trời nhìn chướng mắt cũng muốn trừng phạt ngươi, Mộc Thanh Dao khóe môi hiện lên nụ cười lạnh, Triệu ngự y đang ngồi bên dưới bị hù thở mạnh cũng không dám, hoàng hậu nương nương sẽ xử trí việc này như thế nào đây? Công chúa mang thai là chuyện gièm pha của hoàng thất, việc này nếu như xử lý không thích hợp, chỉ sợ mặt mũi của hoàng thất sẽ mất hết. "Tốt, theo bản cung qua Quảng Dương cung xem đi."

Mộc Thanh Dao nhìn về phía Triệu ngự y, Triệu ngự y nhìn hoàng hậu nương nương vẻ mặt lạnh lẽo, đáy mắt là sát khí thị máu, không khỏi hoảng sợ, nương nương muốn làm cái gì? "Nương nương?" Mộc Thanh Dao đã đứng lên, ngự y tự nhiên không dám ngồi, cũng đứng dậy khom lưng hầu, Mộc Thanh Dao đi ra ngoài, lúc lướt qua bên cạnh Triệu ngự y, liền ngừng lại, lạnh lùng nhắc nhở hắn.

"Triệu ngự y, lời nói hôm nay ở chỗ này, tốt nhất là để ở trong lòng, bằng không, không chỉ ngươi, mà cả Triệu gia cũng sẽ rước lấy họa sát thân." "Thần tuân chỉ." Triệu ngự y lên tiếng trả lời, xem ra nương nương không muốn hại hắn, điểm này hắn rất cảm kích, hắn chỉ sợ vì một lời nói hôm nay sẽ đưa tới họa sát thân, không nghĩ tới hoàng hậu nương nương nói như thế, nếu nàng nhắc nhở hắn như vậy, tất nhiên sẽ không nói ra hắn, Triệu ngự y thở dài một hơi. "Đi thôi, chúng ta đi Quảng Dương cung một chuyến."

"Dạ, nương nương." Trong Thiên điện chỉ có Mai Tâm cùng Mạc Sầu còn có Triệu ngự y, cả nhóm ba người ra khỏi Thiên điện, trước cửa có mấy người cung nữ đứng canh, dẫn đầu chính là Y Vân, Mộc Thanh Dao ngoắc tay ý bảo Y Vân đến gần. "Y Vân, lập tức đi Lưu Ly cung thông báo hoàng thượng, nói hắn tức khắc đến Quảng Dương cung, bản cung ở nơi đó chờ hắn." "Dạ, nương nương." Y Vân cung kính lĩnh mệnh, đợi được hoàng hậu nương nương đi khỏi, tự mình dẫn hai Đại cung nữ đi Lưu Ly cung đưa lời nhắn.

Chương tám mươi: Trừng Phạt Công Chúa.