Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 133

Chương 80.2

"Vì để trở về tát vào mồm cung nhân này, bản cung đặc điểm dẫn theo ngự y qua đây, bắt mạch cho công chúa, chứng minh công chúa thuần khiết." Lời vừa nói ra, trong đại điện nháy mắt như có dòng khí lạnh buốt len lỏi, toàn bộ đại điện bao phủ một tầng băng mỏng. Sắc mặt của Thái hậu, Như Âm công chúa và cả Lý công công, đều đặc biệt khó coi, người kịp phản ứng trước hết chính là thái hậu, ánh mắt hiện lên lệ khí tàn nhẫn, âm trầm trừng mắt nhìn nữ tử ngồi ở phía dưới, chỉ sợ nàng ta đã có chuẩn bị mới đến, nên sẽ không tùy tiện từ bỏ ý đồ, bây giờ nàng nên làm gì? Thái hậu còn chưa tìm ra phản ứng thích hợp thì Như Âm công chúa đã sớm nhảy dựng lên, phẫn nộ chỉ vào Mộc Thanh Dao.

"Ngươi nói cái gì, bản cung là công chúa, ngươi lại tìm ngự y đến tra xét bản công chúa, thật to gan, công chúa là huyết mạch của hoàng gia, đâu thể tùy tiện cho ngươi muốn điều tra là điều tra!" Như Âm vừa nói, vừa nói vừa nghiêng người lui hai bước về phía sau, sắc mặt trắng như giấy, ánh mắt hiện lên sợ hãi, hôm nay nếu rơi xuống trong tay nữ nhân hung ác Mộc Thanh Dao này, chỉ sợ nàng dữ nhiều lành ít. Thái hậu cũng kịp thời phản ứng, nhanh chóng che chở cho con gái của mình, cũng không phải là nàng bao che khuyết điểm, mà bởi vì chuyện này liên quan rất trọng đại, nếu quả thật bị hoàng hậu điều tra ra trong bụng Như Âm có đứa nhỏ, chỉ sợ nàng khó thoát khỏi trừng phạt, ngay cả người làm mẫu hậu như nàng, từ nay về sau cũng không ngốc đầu lên được, dạy dỗ ra nữ nhi đồi phong bại tục đến như vậy.

"Hoàng hậu ——" thái hậu cắn chặt răng, hung hăng giận dữ trừng mắt nhìn Mộc Thanh Dao, hai chữ này kêu rất nặng. Mộc Thanh Dao cũng không sợ nàng ta, lạnh lùng nhìn đáp lại, từ lúc nàng ta bắt đầu hãm hại Mộc Thanh Hương cùng Mộc Thanh Châu, giữa các nàng đã chính thức khai chiến, nàng còn có thể sợ nàng ta hay sao? Trên đại điện bầu không khí cứng ngắc, Lý công công thở cũng không dám thở mạnh, hết nhìn sang bên này, rồi lại nhìn sang bên kia...

Ngay lúc hai người đang dùng ánh mắt giết chóc để đấu nhau, công chúa đứng cách Mộc Thanh Dao không xa, ánh mắt đột nhiên biến đổi, thân hình cấp tốc vọt tới, nàng là gấp quá nên mù quáng, muốn bóp cổ Mộc Thanh Dao, đáng tiếc Mộc Thanh Dao tuy rằng võ công không cao, nhưng người trước mắt nàng vẫn có thể đối phó, bằng không nàng sẽ không để cho Mạc Sầu đi ra ngoài. Chỉ thấy thân hình nàng nhích qua, xoay người rất đẹp sang bên cạnh, bước chân trượt về chổ cũ, sau đó đột nhiên xoay người, giơ tay tát một cái, chỉ nghe tiếng bốp vang lên, Như Âm công chúa bị đánh một bạt tai, cái tát này là dùng mười phần lực đạo, Như Âm chỉ cảm thấy lỗ tai ong ong vang lên, gương mặt trong nháy mắt sưng vù, đau đớn khó nhịn, nước mắt chảy xuống xối xả. "Mẫu hậu, nàng đánh ta."

Thái hậu không lên tiếng, chỉ một đôi mắt băng hàn sát cơ nhìn chằm chằm Mộc Thanh Dao, nữ nhân này không có sợ hãi, nàng ta đã bắt được nhược điểm của các nàng, nếu chuyện này của Như Âm lan truyền đi ra ngoài, chỉ sợ hoàng thất mặt đều bị ném đi, đến lúc đó không cần người khác, hoàng thượng nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng. "Im miệng." "Hoàng hậu rốt cuộc muốn làm cái gì? Ai gia đã nói, công chúa tuyệt đối là trong sạch thuần khiết, đừng quên hoàng thượng vừa mới ban hôn cho công chúa, là Hàn Thanh Vũ con trai của Hàn đại học sĩ."

Mộc Thanh Dao căn bản là không nhìn mặt thái hậu, ung dung bình thản phủi phủi tay một cái, chậm rãi xoay người lại ngồi vào vị trí vừa rồi, từng chữ từng lời nói: "Thái hậu, không phải Thanh Dao thích chỉ trích, mà công chúa là người không biết dạy dỗ, bản cung đường đường là hoàng hậu, nàng ta lại dám đánh lén bản cung, vừa rồi nếu là Mạc Sầu ở chỗ này, không phải chỉ đánh nàng ta một bạt tai, mà sẽ tước mất một cánh tay của nàng." Lời nói lạnh như nước, thái hậu thật là một câu nói cũng không nên lời, là do nữ nhi của mình càng quấy, dám châu thai ám kết, bằng không kẻ làm mẫu hậu như nàng sao có thể bị người ta quở trách như vậy, nói rõ công chúa không được dạy dỗ, kỳ thực là đang thầm chê cười người làm mẫu thân như nàng không dạy dỗ được nữ nhi. Mộc Thanh Dao trước dạy dỗ công chúa, sau đó lại mở miệng: "Bản cung là người đứng đầu hậu cung, đối với loại nô tài ăn nói huyên thuyên tự tìm cái chết nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc không tha, thế nhưng muốn trừng phạt nô tài này, thì phải chứng minh công chúa trong sạch, muốn biết công chúa có trong sạch hay không, chỉ cần cho ngự y bắt mạch là được, thái hậu nương nương vì sao lại tìm mọi cách ngăn cản?"

Thái hậu chỉ biết thở dốc, một câu nói cũng nói không nên lời. Nữ nhân này rõ ràng là khẳng định chuyện công chúa có thai, lúc này phải làm thế nào mới tốt? Thái hậu đang thầm nghĩ kế sách, chủ ý còn chưa quyết định, liền nghe được ngoài cửa điện vang lên thanh âm thái giám: "Hoàng thượng giá lâm." Một đạo thân ảnh cao to màu vàng đi vào, quanh thân bốn phương khí phách, ngũ quan tuấn mị, đôi mắt đen tựa như vực sâu, làm cho người ta nói không rõ thấy không rõ.

Mộc Thanh Dao vừa nhìn hoàng thượng đi tới, liền đứng dậy hành lễ: "Tham kiến hoàng thượng." "Bình thân." Mộ Dung Lưu Tôn đuôi lông mài nhíu lại, ánh mắt rất nhanh quét mọi thứ trên đại điện, nhìn sơ lược, thấy trong điện bầu không khí có chút kì quái, công chúa Như Âm thì bụm mặt, ánh mắt hồng hồng, thái hậu nương nương ngồi trên cao mang vẻ mặt phẫn nộ, ánh mắt đỏ đậm, tiếng thở đặc biệt nặng, tựa hồ nói cũng nói không được. Ánh sáng chợt lóe rồi biến mất trên mặt của Mộ Dung Lưu Tôn, lập tức nhàn nhạt mở miệng: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Lời nói trầm thấp nồng đậm vừa vang lên, công chúa Mộ Dung Như Âm che giấu cảm xúc khẩn trương, cướp trước một bước mở miệng: "Hoàng huynh, ngươi nên vì hoàng muội mà làm chủ a, hoàng hậu nàng đánh ta, không chỉ đánh ta, còn giáo huấn mẫu hậu." "n?" Mộ Dung Lưu Tôn đôi mắt băng lãnh xuống, khóe môi nụ cười lạnh mỏng, thẳng tắp quét mắt về phía Mộc Thanh Dao, hắn là nhận được lời nhắn của Dao nhi mới tới đây, chắc chắn sẽ không chỉ vì chuyện đánh công chúa và chọc giận thái hậu nương nương.

"Công chúa trí nhớ thật là tốt a, đường đường công chúa hoàng thất phạm thượng không phân biệt lớn nhỏ, chẳng lẽ bản cung không thể giáo huấn ngươi sao?" Mộc Thanh Dao thanh âm lạnh lùng bình tĩnh chất vấn, Mộ Dung Như Âm vừa nhìn bộ dạng áp bức của nàng, không khỏi trước khiếp đảm ba phần, nếu là ngày thường nàng nhất định sẽ phản kháng, nhưng hôm nay không như trước, nàng vẫn chưa quên nguyên nhân hoàng hậu tới đây. Thái hậu ngồi trên cao rất sợ hoàng thượng biết chuyện tình của Mộ Dung Như m, khó có được lúc không trách cứ hoàng hậu, vẻ mặt ôn hoà mở miệng.

"Hoàng nhi, như thế nào lại rảnh rỗi qua đây?" "Là bản cung mời hoàng thượng qua đây, hoàng thượng nếu không đến, chỉ sợ vị hoàng hậu như bản cung không có năng lực làm tốt chuyện này, thì làm thế nào mà trừng trị điêu nô trong cung đây?" "Xảy ra chuyện gì?" Hoàng thượng thanh âm lạnh buốt vang lên, trên gương mặt tuấn mỹ trong nháy mắt bao phủ cơn giận sấm sét, tựa hồ vì Thanh Dao mà đau lòng, hàn ý trong đôi mắt đen phóng ra khiếp người, nhắm thẳng vào hướng Mộ Dung Như m, hù Như Âm công chúa thở cũng không dám thở mạnh.

Mộc Thanh Dao lành lạnh đạm nhiên bẩm báo tình huống. "Hoàng thượng, trong cung tung tin đồn công chúa mang thai, đây chính là chuyện dâm loạn hậu cung, bản cung vì muốn chứng minh công chúa trong sạch, nên cho đòi ngự y bắt mạch cho công chúa, thế nhưng công chúa lại không phối hợp, như vậy làm sao có thể chứng minh sự trong sạch của nàng đây?".