Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 138

Chương 81.1

Chẳng lẽ người trước mắt có quan hệ với Liễu Thiên Mộ, vậy Liễu Thiên Mộ rốt cuộc là thân phận gì? "Hoàng thượng?" Mộc Thanh Dao đem mâu quang dời về phía hoàng đế ngồi trên cao, hoàng đế nở nụ cười ôn nhuận với nàng, để cho nàng biết mình không có đoán sai, nguyên lai người trước mắt chính là thân nhân của Liễu Thiên Mộ, hoặc là huynh trưởng vân vân? Mộ Dung Lưu Tôn khiêu đôi mài hẹp dài, trầm ổn mở miệng: "Hoàng hậu, đây là Tương vương gia Thượng Quan Quân của Vạn Hạc quốc."

Tương vương Thượng Quan Quân nhìn nữ tử trước mắt quanh thân lạnh lùng, đáy mắt dường như hiểu rõ, nàng chính là kỳ nhân trong miệng của thừa tướng, người đã vẽ ra bức tranh loại quân sự vũ khí kêu lựu đạn, trong chớp mắt có thể tiêu hủy cả một tòa đại điện, nghe ra rất dễ làm cho người ta sợ hãi, nhưng mà rốt cuộc có phải là thật hay không, cũng chưa từng có ai chứng kiến, thừa tướng suốt ngày đem nàng khen là thiên hạ đệ nhất kỳ nhân, bây giờ xem ra cũng không có gì ghê ghớm, chẳng qua là một nữ nhân xinh đẹp như thiên tiên, khí chất trong sáng, trên gương mặt hiện lên sự lợi hại, hoặc là có chút trí tuệ, nhưng điều này cũng không có nghĩa là nàng sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất nhân. "Thượng Quan Quân tham kiến hoàng hậu nương nương." Mộc Thanh Dao thừa lúc Thượng Quan quân quan sát mình thì nàng cũng đồng thời đánh giá Thượng Quan Quân, tiện thể đem ánh mắt "không cho là đúng" của hắn để vào trong lòng, Tương vương gia chắc là đại khái nghe xong thừa tướng Vạn Hạc quốc về thêm mắm dặm muối kể lại, có chút không đồng ý với cái nhìn của lão nhân kia, mới phản ứng như thế..

"Tương vương gia khách khí, miễn lễ, người tới là khách, mời ngồi." Mộc Thanh Dao không uấn không giận mở miệng, ý bảo Thượng Quan Quân ngồi xuống, xoay người lại hướng chỗ ngồi trên cao đi đến, Thượng Quan Quân nhìn nàng quanh thân khí phái, cũng thừa nhận, cô gái này không giống bình thường, sợ là có chút trí tuệ, bất quá một người nữ tử thì có cái gì đáng e ngại, bởi vậy trong đáy lòng phần bất an kia rút lui đi không ít, bất quá Huyền đế vì sao lại phái người mời hắn đến Huyền Nguyệt mật đàm chuyện quan trọng, không biết là chuyện quan trọng gì? "Huyền đế đặc biệt phái người mời bản vương đến Huyền Nguyệt, nói có chuyện quan trọng thương lượng, không biết là chuyện quan trọng gì?"

Mộ Dung Lưu Tôn nhìn Mộc Thanh Dao ngồi xuống bên cạnh hắn, bèn vươn tay kéo tay Mộc Thanh Dao qua, hai người tựa hồ rất ân ái, trên thực tế Mộ Dung Lưu Tôn thật có chút nhớ nàng, đã nhiều ngày hắn một mực xử lý chính vụ, còn có thủ tục đại hôn của công chúa và Bắc Tân vương, mặt khác còn phải phái người mời Tương vương gia qua đây, bởi vậy cũng đã quên nhìn nàng, vốn có một số việc không vội, chậm một chút cũng không có gì, nhưng lúc này vừa nhìn thấy nàng, phần mong nhớ từ trong đáy lòng kia đã nổi dậy, nhanh chóng tràn đầy trong lồng ngực. Thì ra chẳng biết từ lúc nào, bóng dáng xinh đẹp lạnh lùng của nàng, đã ở trong lòng hắn cắm rễ, chỉ mong cuối cùng Dao nhi sẽ thích hắn, ở lại bên cạnh hắn. "Nghe nói hoàng thượng Vạn Hạc quốc tuổi tác đã lớn, ngài chỉ có hai người con trai là Tương vương cùng Ngô vương, vì sao lại không lập thái tử?"

Huyền đế lời nói ngầm chứa huyền cơ vang lên trên đại điện, Tương vương Thượng Quan Quân, kỳ quái nhướng mài một chút, hắn cho rằng Huyền đế tìm hắn tới là nói chuyện liên minh, không nghĩ tới Huyền đế lại quan tâm đến việc nhà của hắn, sắc mặt không khỏi có chút tối lại, lạnh lùng lên tiếng: "Huyền đế đặc biệt mời bản vương qua đây, chẳng lẽ là vì quan tâm gia sự của bản vương?" Trên gương mặt trắng nõn mịn màng của Mộ Dung Lưu Tôn, ý cười càng sâu, nhưng Mộc Thanh Dao ngồi ở bên cạnh hắn vẫn cảm nhận được, mặc dù hắn đang cười, vẫn đang có vẻ lãnh khốc vô tình làm cho không người nào dám xem nhẹ. "Không, trẫm là vì cho ngươi gặp một người!"

Mộ Dung Lưu Tôn nói xong câu đó, ngón tay như có như không nhúc nhích, Mộc Thanh Dao lập tức biết ý tứ của hắn, lạnh lùng trừng hắn liếc mắt một cái, rồi chậm rãi nhìn về phía Thượng Quan Quân đang nhíu mài nghi hoặc. "Tương vương gia, ngươi cũng biết Vạn Hạc quốc còn có một vị hoàng tử khác, người kia hình như mới là người mà hoàng thượng chọn kế vị." Tương vương Thượng Quan Quân hoàn toàn không hiểu bọn họ nói gì, trên mặt vẻ cười nhạt chợt lóe lên rồi biến mất, xoay mình đứng dậy, âm ngao trầm giọng: "Nếu như hai vị là muốn gây xích mích mối quan hệ của Thượng Quan gia chúng ta, cũng không cần ra sức lớn như vậy."

Mộc Thanh Dao nhìn hành động của hắn, cười lạnh một tiếng, thừa cơ rút tay mình ra khỏi bàn tay to của Mộ Dung Lưu Tôn, trừng hướng Thượng Quan Quân khinh thường. "Tương vương gia thực sự là buồn cười, chẳng lẽ Huyền Nguyệt quốc chúng ta chỉ đáng làm ra cái loại hành vi tiểu nhân này sao? Nói cho ngươi gặp một người, chẳng lẽ còn lừa ngươi hay sao, chỉ sợ hắn chính là đệ đệ mất tích nhiều năm của ngươi, cũng là người mà phụ vương ngươi lưu ý chọn làm thái tử, bằng không vì sao ngươi cùng Thượng Quan Kiệt đều được phong làm vương gia, mà không phải là thái tử, nếu như Vạn Hạc quốc không có thái tử, đến lúc đó thì người nào kế vị?" Mộc Thanh Dao nói chuyện với khẩu khí gây sự, không để cho Thượng Quan Quân suy nghĩ, nhưng lời nói của nàng làm hắn kinh hãi, đây là chỗ ngồi mà hắn cùng Ngô vương tranh đấu gay gắt, bây giờ lại có người nói cho hắn biết, người phụ vương chọn không phải là hai người bọn họ, mà là một người khác, kỳ thực hoàng hậu Huyền Nguyệt nói không có sai, Vạn Hạc quốc nếu quả thật chỉ có hai vị hoàng tử, vì sao chỉ được phong vương gia, mà không có một thái tử, bọn họ thật ra cũng có một đệ đệ, nhưng trong một lần săn bắn đã bị mãnh hổ ăn mất, chẳng lẽ đây chỉ là một màn tung hỏa mù, để phụ hoàng cho hắn ẩn dấu đi, nếu quả thật là như vậy, hắn mới là thái tử mà phụ vương lựa chọn.

Tương vương gia đặt mông ngã ngồi ở ghế trên, nhẹ lẩm bẩm vài câu: "Điều này sao có thể? Điều này sao có thể?" "Tại sao lại không thể? Đợi một lúc người đó đến, ngươi nhìn xem kỹ một chút đi, hẳn là sẽ nhận ra được hắn." Mộc Thanh Dao tuyệt đối không đồng tình với hắn, nghĩ đến Tương vương Thượng Quan Quân cũng là người chấp mê ngôi vị hoàng đế, nếu như hắn không mê luyến ngôi vị hoàng đế kia, lúc này khi nghe thấy có một đệ đệ, hẳn là vui mừng, chứ không phải khiếp sợ, đáy mắt còn lộ vẻ hung tàn.

Hoàng hậu lời vừa mới dứt, thì ngoài cửa điện liền vang lên thanh âm thái giám: "Bẩm hoàng thượng, Liễu công tử tới." Mộc Thanh Dao tà tà liếc mắt một cái Thượng Quan Quân, nhàn nhạt lên tiếng: "Đệ đệ của ngươi tới, nhìn xem Huyền Nguyệt chúng ta có lừa ngươi hay không." Mộ Dung Lưu Tôn đôi mắt đen u ám phân phó A Cửu: "Tuyên."

Giọng nói kia lạnh lùng băng hàn, thật giống như không quen biết Liễu Thiên Mộ, nếu tên kia lừa hắn, tình cảm huynh đệ của hắn đã sớm hóa thành hư ảo... A Cửu lập tức đi ra ngoài đem Liễu công tử mời vào, Liễu Thiên Mộ mặc quần áo bạch y, vẻ ngoài ôn văn nho nhã, kết hợp với cử chỉ khéo léo, rất dễ dàng có được hảo cảm của người khác, nhưng lúc này trên đại điện tất cả ánh mắt đều theo dõi hắn, có thể làm cho da đầu hắn tê dại, cung kính hành lễ. "Tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương."

"Bình thân, sư huynh tham kiến Tương vương gia đi." Huyền đế trầm ổn mở miệng, tương vương Thượng Quan quân vẫn ngồi ở bên dưới, từ lúc Liễu Thiên Mộ đi vào đại điện, hai tròng mắt không nháy không chớp theo dõi Liễu Thiên Mộ, lúc này nhìn thấy hắn đã đứng lên, đáy mắt tối lại như đêm cuối tháng, thì ra Thượng Quan Hạo thật không có chết, đây hết thảy đều là do kế đổi trắng thay đen của phụ hoàng, buồn cười hắn và Ngô vương còn không biết ý nghĩa trong đó, vẫn vì ngôi vị hoàng đế tranh đến ngươi chết ta sống, lại không biết, nếu phụ hoàng đã phong cho bọn họ làm Tương vương cùng Ngô vương, thì ngôi vị hoàng đế kia đã vô duyên cùng bọn họ rồi..