Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 140

Chương 81.3

Mộc Thanh Dao ánh mắt thay đổi liên tục, khóe mắt liếc về phía thân ảnh từ ngoài đại điện đi tới, khẽ thở ra một hơi thở, người đi theo phía sau Mạc Sầu chính là công chúa Mộ Dung Như m, lúc này mang vẻ mặt tức giận thong thả tiến vào đại điện, mâu quang nhìn phía Thượng Quan Hạo. Thượng Quan Hạo vừa nhìn thấy người xuất hiện, sắc mặt tối lại, con đôi mắt thì sâu thẳm, cả khuôn mặt đều biến sắc, hắn vạn lần không nghĩ tới Huyền đế sẽ đem Như Âm công chúa gọi tới, không phải là do nữ nhân này chứ? "Như Âm tham kiến hoàng huynh, hoàng hậu nương nương."

Mộ Dung Như Âm chậm rãi thi lễ, trên mặt tuấn mị của hoàng đế hiện lên nét lạnh lùng, nhàn nhạt lên tiếng: "Đứng lên đi." Đợi được Như Âm đứng thẳng qua một bên, Huyền đế khí phách mười phần, thanh âm hùng hậu nói: "Hôm nay hoàng huynh hỏi ngươi một lần nữa, vài ngày nữa là đến kỳ đại hôn của ngươi, nếu như đại điện trên hôm nay, ngươi chấp nhận hôn sự này của Hàn gia, thì coi như cái gì trẫm cũng chưa từng hỏi, nếu như ngươi không chịu nhận hôn sự này, vậy thì nhất định phải nói ra là người phương nào làm cho ngươi châu thai ám kết?" Lời vừa nói xong, Thượng Quan Hạo sắc mặt cực kỳ khó coi, đôi mắt đen lòe ra ánh sáng ngoan độc khiếp người, giận dữ trừng mắt Mộ Dung Như m, rất sợ nàng đem hắn chỉ ra, hắn và Mộ Dung Như Âm ở cùng một chỗ, cũng không phải vì yêu nàng, mà chỉ nhận thấy nữ nhân này có giá trị lợi dụng, hiện tại đã hết giá trị, nàng không đáng cho hắn để ý, thế nhưng nàng là một công chúa, nếu như nàng thừa nhận mình và nàng có quan hệ, chỉ sợ nàng nhất định muốn gả cho hắn, mà hắn còn không có trở thành thái tử, liền xảy ra chuyện như vậy, phụ hoàng nhất định sẽ đối với hắn thất vọng.

Mộ Dung Như Âm vốn cũng không muốn gả cho Hàn Thanh Vũ, người trong lòng của nàng là Liễu Thiên Mộ, không nghĩ tới hắn lại là hoàng tử Thượng Quan Hạo của Vạn Hạc quốc. Đã là hoàng tử, nàng gả cho hắn có gì không được, hai nước đám cưới, là chuyện rất bình thường, vì sao hắn lại không muốn thú nàng? "Bẩm hoàng huynh, người trong lòng của thần muội là hắn."

Trên đại điện vang lên thanh âm cường ngạnh của công chúa, Thượng Quan Hạo sắc mặt trong nháy mắt xấu xí hết biết, Tương vương gia ở một bên không khỏi cười ha hả vươn tay đập một cái lên vai Thượng Quan Hạo: "Hạo, quả nhiên là anh hùng bản sắc a, người còn chưa trở về Vạn Hạc quốc, liền mang về một con dâu cho phụ hoàng, huynh đệ chúng ta mấy người, vẫn là Hạo lợi hại nhất, phụ hoàng rốt cuộc cũng nhìn trúng người a." Thượng Quan Hạo không nói được một lời mặt đen lại, trên cao Huyền đế chưa mở lời, thì Mộc Thanh Dao đã đi trước hừ lạnh một tiếng, khinh miệt quét mắt liếc Thượng Quan Hạo một cái, hắn và công chúa Mộ Dung Như Âm thật là một đôi vợ chồng cấu kết với nhau làm việc xấu, đem hai người lang tâm cẩu phế này ném đi tác thành đôi, cũng là nghĩa vụ của nàng a. "Thượng Quan Hạo, công chúa thân thể ngàn vàng, há lại để cho ngươi làm nhục xong rồi ném đi mặc kệ, hiện tại ngươi chỉ có hai lựa chọn, một công chúa làm người liên minh gả đến Vạn Hạc quốc, hai, bản thân ngươi đã mạo phạm khi công chúa là tội lớn, Huyền Nguyệt quốc chúng ta có quyền xử phạt ngươi, lập tức đem ngươi giam vào trong đại lao."

"Ngươi dám!" Thượng Quan Hạo cũng không còn ôn nhuận như trước, mà thô bạo ngoan độc mở miệng. Trên đại điện thị máu khí trong nháy mắt đầy rẫy.

Hai người đối chọi gay gắt... Mộc Thanh Dao cũng không sợ hãi, khí thế như cầu vòng, quanh thân lạnh lùng mạnh mẽ so với Thượng Quan Hạo còn nhiều hơn, đôi mắt đẹp đẽ hiện lên sát khí, hôm nay hắn nếu dám can đảm không cưới công chúa, nàng sẽ bắt hắn giam vào đại lao. "Nếu như ngươi không cưới, nhìn xem ngươi có đi được không?"

Tiếng gầm lên giận dữ vừa rồi đúng là của Huyền đế Mộ Dung Lưu Tôn, thân ảnh cao to đứng ở bên cạnh Mộc Thanh Dao, hai dòng khí mạnh bắn thẳng về phía Thượng Quan Hạo, hắn một người rõ ràng là bị vây vào yếu thế, đứng ở một bên Tương vương gia cũng mặc kệ chuyện nhàn sự này, vẻ mặt như đang xem náo nhiệt, hắn ước gì Huyền đế đem Thượng Quan Hạo bắt giam vào trong đại lao để trị tội. Hắn về Vạn Hạc quốc, nhất định đem Thượng Quan Hạo nói thành tiểu nhân tội ác tày trời, chứng minh cũng không phải lỗi của Huyền đế, ngay cả hoàng muội của người ta cũng dám làm nhục, chuyện khi dễ người như vậy, Huyền đế người ta sao có thể tha thứ cho hắn ta. "Cưới hay là không cưới?"

Mộc Thanh Dao lần thứ hai hừ lạnh, tầm mắt vội vã nhìn chằm chằm vào người của hắn, tuy rằng với khả năng của mình nàng nhất định đánh không lại hắn, nhưng lúc này hoàng đế đứng ở bên cạnh nàng, nên nàng không có gì phải sợ hãi. (TT: tỷ dựa hơi Tôn ca ^_^) "Ngươi!" Thượng Quan Hạo cắn răng, vì sao mỗi lần lâm vào thế bí đều do nữ nhân này, lần trước nàng ta đã bắn trúng một ngân trâm trên người của hắn, làm hắn ăn khổ, lần này cũng lại là nàng, mối hận trong lòng Thượng Quan Hạo càng nhiều hơn, bây giờ tình thế lưỡng nan, cưới, trở về rất khó có thể báo cáo vớ phụ hoàng, không cưới, chuyện này là không thể nào, đây chính là địa bàn của người ta, hơn nữa Mộ Dung Lưu Tôn một thân võ công kinh người, sao có thể để cho hắn rời đi. Cuối cùng hắn cắn răng một cái, nhận mệnh: "Được, ta thú."

Ánh mắt hắn tàn nhẫn như đao, Mộ Dung Như m, đây là do ngươi tự chuốc lấy, đừng trách ta đến lúc đó thủ đoạn độc ác... "Như vậy, ba ngày sau, Như Âm sẽ gả cho Thượng Quan hoàng tử, theo Thượng Quan hoàng tử trở về Vạn Hạc quốc, chuyện này cứ quyết định như vậy." Huyền đế ra lệnh một tiếng, việc này đến đây xem như kết cục đã định, trong đại điện mọi người phản ứng không giống nhau, bất quá sắc mặt khó nhìn nhất chính là Thượng Quan Hạo, không nghĩ tới ăn thịt, lại rước lấy phiền phức lớn như vậy trên thân, vốn còn muốn kéo dài thêm thời gian, ai ngờ Huyền đế lại quyết định ba ngày sau sẽ cử hành. "Người đến, tiễn hai vị Thượng Quan hoàng tử trở về Biệt cung."

Huyền đế ra lệnh một tiếng, ngoài cửa điện Hoa Ly Ca dẫn nhất bang thị vệ tiến vào, cung kính mời hai vị vương gia đi đến Biệt cung. Trong đại điện, Mộ Dung Như Âm bái biệt hoàng thượng cùng hoàng hậu, rời khỏi Lưu Ly cung, trở về Cửu Hoa cung để chuẩn bị. Ba ngày sau nàng sẽ rời đi Huyền Nguyệt theo Thượng Quan Hạo trở về Vạn Hạc quốc, triều đại nào cũng có chuyện công chúa gả đi liên minh, cho nên nàng cũng không cảm thấy sợ hãi, bởi vì nàng là công chúa, nàng sợ ai a?

Thái hậu vừa biết đến tin tức này, liền chạy tới Cửu Hoa cung ngăn cản. "Như m, ngươi điên rồi, ba ngày sau sẽ là đại hôn của ngươi, nếu như ngươi gả đến Vạn Hạc quốc, Hàn gia làm sao bây giờ, đại hôn đã lửa sém lông mài, hoàng thượng làm sao mà lại cho phép chuyện như vậy xảy ra chứ?" Thái hậu vừa nghĩ tới chuyện Như Âm không sinh dưỡng, trong lòng như bị thiêu đốt, nếu như Như Âm gả cho Hàn Thanh Vũ, nàng là công chúa một quốc gia, dù cho không sinh dưỡng được, thì Hàn gia cũng sẽ không dám đối như thế nào với nàng? Nhưng nếu gả đến nước khác, một nữ nhân không thể sinh dưỡng, còn lấy cái gì mà mẫu bằng tử quý, nếu như người nam nhân kia đến lúc đó thực sự trở thành hoàng đế, còn có thể cần nàng sao? Nàng rất nhanh sẽ bị biếm lãnh cung, nhưng những lời này thái hậu không có biện pháp nói cùng nàng.

"Như m, mẫu hậu van cầu ngươi, ngươi ở lại bên người mẫu hậu đi, gả cho con trai của Hàn đại học sĩ, Hàn Thanh Vũ lớn lên tuấn tú lịch sự, tương lai sẽ trở thành nhân tài trụ cột của quốc gia, ngươi cần gì phải gả đến nước khác để liên minh đâu?" Mộ Dung Như Âm nhìn mẫu hậu luôn luôn tâm cao khí ngạo đang cầu xin chính mình, nói không đau lòng là giả, lần này đi có thể cả cuộc đời này khó mà gặp lại. Thế nhưng bảo nàng buông tha Thượng Quan Hạo là tuyệt đối không thể nào, Mộ Dung Như Âm nàng không phải đãng oa dâm phụ, nàng sở dĩ cùng Thượng Quan Hạo phát sinh quan hệ, bởi vì nàng thực sự thương hắn, muốn gả cho hắn, về phần Hàn Thanh Vũ có bao nhiêu tốt, thì có quan hệ gì đến nàng?

"Mẫu hậu, xin thứ lỗi cho hài nhi bất hiếu.".