Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 144

Chương 82.1

"Có thích khách." Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, trên mặt cũng không thấy chút nào sợ hãi, chỉ là đáy mắt hiện lên vẻ đau lòng, bởi vì Xuân Hàn chết, không nghĩ tới Xuân Hàn cuối cùng đã vì nàng mà chết, một nữa huyết nhân sâm kia vẫn có giá trị, nguyên lai hắn là một người có lương tâm, bởi vì muội muội tiểu Nhu ở trong tay thái hậu, cho nên mới không thể đứng ra chỉ chứng thái hậu, bởi vì nếu như hắn chỉ chứng thái hậu, muội muội của hắn nhất định sẽ bị nàng ta hại chết, trong cung chết đi một tiểu cung nữ do lơ lỏng là chuyện rất chuyện bình thường. "Nương nương không có sao chứ?" Mộc Ngân hoảng sợ đứng lên, bên cạnh hắn Mộc đại phu nhân cùng Mộc Nhị phu nhân cũng khẩn trương, hiện tại nương nương thân phận tôn quý, hơn nữa khúc mắc giữa các nàng đã hóa giải thành hư ảo, các nàng không hy vọng nàng sẽ gặp chuyện không may.

"Không có sao chứ?" Ngay cả Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương đều khẩn trương hỏi tới, mọi người cùng nhau nhìn nàng, Mộc Thanh Dao thấy người nhà hoảng hốt, vội vàng cười trấn an bọn họ: "Không có việc gì, các ngươi chớ khẩn trương, máu trên người ta là của thích khách, bọn họ bị giết chết, ta không sao." "Vậy là tốt rồi." Mọi người thở ra nhẹ nhõm. Lúc này Hoa Ly Ca dẫn theo Tần Hạo đi vào, Tần Hạo vốn có chút hôn mê, bị Hoa Ly Ca dùng sức ném xuống đất bất ngờ nên tỉnh lại, dùng dằng nhìn tất cả mọi người trong sảnh, cuối cùng ánh mắt nhìn thẳng vào Mộc Thanh Dao, mắt một cái cũng không nháy.

Nữ nhân này không phải là phàm vật, chỉ sợ chủ tử sẽ không thành công. Nhưng điều này đã không còn liên quan đến hắn nữa, hắn chịu công ơn nuôi dưỡng của nghĩa phụ, dù chết cũng không thể báo đáp hết, hôm nay nếu phải chết, kiếp sau hắn sẽ làm một nam nhi tốt có thân thế trong sạch ... "Ngươi đi xuống đi." Mộc Thanh Dao phất phất tay, Hoa Ly Ca lui xuống, nàng chậm rãi thong thả từ trên cao dời bước đi tới bên người Tần Hạo, ngồi xổm xuống, trong đôi mắt sáng như sao chứa đựng sự tàn ác, ngập trời sóng to gió lớn, trong chớp mắt che mất Tần Hạo.

Tần Hạo quay tầm mắt lại, lạnh giá mở miệng: "Muốn giết cứ giết, không cần nói nhiều lời vô ích, ngươi nên biết ta là hạng người gì." "Tốt, ngươi vốn rất đáng chết, nhưng người giết ngươi hoàn toàn không phải là ta, mà là..." Mộc Thanh Dao đứng lên, quay đầu nhìn về phía Mộc Thanh Hương đang ở một bên, lúc này Mộc Thanh Hương đã theo thanh âm mà nghe ra người này là ai, ánh mắt của nàng không còn buồn bã vô thần như lúc trước, mà ẩn chứa cừu hận, cắn răng từ từ đi qua, lao thẳng tới trên thân Tần Hạo, hét rầm lên: "Ngươi tên hỗn đản này, ngươi là tên phá hủy sự trong sạch của ta, chết tiệt hỗn đản, ta sẽ không bỏ cho ngươi." Nàng dứt lời, giống như một người điên cắn lấy tay Tần Hạo, ánh mắt của Tần Hạo buồn bã một chút, cùng với một mảnh ánh sáng, trào phúng cười rộ lên.

"Là ta làm nhục ngươi, thế nào, thật không ngờ ngươi tính nết lại lớn vậy, đêm đó thì rất yếu đuối." Lời nói khiêu khích này đã triệt để chọc giận Mộc Thanh Hương, nàng cũng bất chấp những thứ khác, hai tay đưa lên rút ra thanh kiếm trước ngực Tần Hạo, máu phun ra ngoài, dính vào trên thân người Mộc Thanh Hương, nàng dường như không hay biết, lần thứ hai đâm cho Tần Hạo một kiếm, trên ngũ quan tuấn lãng của Tần Hạo mài nhăn lại, sắc mặt càng ngày càng trắng, thế nhưng ánh mắt hắn lại một mảnh trong suốt, sáng tỏ như vậy, tựa như ngôi sao trên bầu trời đêm sạch sẽ. Hắn ngã một cái nằm trên mặt đất, ánh mắt liền bình tĩnh nhìn Mộc Thanh Hương như vậ, khóe môi chậm rãi câu ra nụ cười, rất nhu hòa, tựa như một đứa trẻ đang nằm mộng, ý thức đã dần mất đi, lời nói của hắn cũng có chút tán loạn.

"Đúng vậy —— không —— nên, ta không phải cố ý, kiếp sau, ta nhất định sẽ trả lại ngươi một Tần Hạo thuần khiết, bồi thường sự thua thiệt cả đời này của ngươi." Hắn nói xong, rốt cuộc cũng nhắm hai mắt lại, khóe môi lộ ra một tia mỉm cười, hắn biết ngày này sớm hay muộn gì cũng sẽ đến, hắn có niềm kiêu ngạo cùng tự tôn của hắn, người làm chuyện xấu vốn là đáng chết, có thể chết ở trên tay người mình mắc nợ cùng hổ thẹn, đúng là chưa bao giờ được khoan khoái như thế, nếu như con người thật sự có kiếp sau, hắn chỉ cầu làm một người có gia thế trong sạch , sau đó tìm được nàng, đền bù cho nàng sự thua thiệt cả đời này. "A, ta giết người." Mộc Thanh Hương ngây ngốc nhìn Tần Hạo, đợi được nàng phục hồi tinh thần lại, thì khẩn trương nhảy dựng lên, mở lớn hai cái tay.

Mộc Thanh Dao đi tới, vỗ vỗ vai của nàng, an ủi: "Thanh Hương, không có việc gì, chuyện gì cũng không có." Lúc thời khắc cuối cùng, nàng nhìn thấy Tần Hạo cười tinh khiết như vậy, hoặc linh hồn của hắn thật là sạch sẽ, chỉ là thế tục đã nhuộm đen hắn, hắn phải báo ân, nên phải làm những chuyện trái với lương tâm, hay nếu hắn sống thì sẽ mệt chết đi được, vì thế khi chết mới có thể thản nhiên như vậy. Bản thân nàng đến phúc cuối cùng cũng không có tra khảo hắn, người trung thành như hắn vậy cho dù chết, sao lại có thể nói ra kẻ chủ mưu phía sau chứ?

"Người đến, đem hắn kéo xuống an táng." Mộc Thanh Dao lạnh lùng phân phó, nàng kính nể hắn là một hán tử, bằng không đã sớm đem hắn lôi ra làm mồi cho chó hoang. Có người đi tới, đem Tần Hạo nằm trên mặt đất kéo đi ra ngoài, chỉ để lại một vết máu lớn, ở chính sảnh bầu không khí có chút dọa người, hơn nữa quần áo trên người Mộc Thanh Dao cùng Mộc Thanh Hương đều dính máu, nhìn qua làm cho người ta hoảng sợ, Mộc thừa tướng lập tức cung kính mở miệng.

"Nương nương, đi tắm rửa thay y phục đi." "Được." Mộc Thanh Dao gật đầu, nàng thật đúng là nhớ Thanh Viện trước đây, cái tiểu viện kia, không cần bàn cũng biết có nhiều ấm áp, nếu như làm người vẫn giản đơn hơn một chút thì tốt biết bao. Mộc Ngân lập tức ở phía trước dẫn đường, ngoài cửa, Mạc Sầu cùng Mai Tâm đang ngó dáo dác nhìn quanh, thêm mấy cái tiểu nha đầu Tiểu Liên các nàng, nhìn thấy nương nương đi ra, cùng kêu lên một tiếng: "Nương nương."

Mộc Thanh Dao cười gật gật đầu, tất cả các tiểu nha đầu đều theo phía sau của nàng một đường trở về Thanh viện, mấy thái giám cũng theo sát phía sau, làm đoàn người thêm cuồn cuộn rất là đồ sộ... Thanh viện. Một mảnh xanh um, rừng trúc vẫn đứng thẳng, giả sơn gấp khúc, tuy rằng nơi này nhỏ, thế nhưng rất ấm áp, làm cho người ta lưu luyến, một người có thể ở rất nhiều nơi, mặc dù hoàng cung lớn như vậy, chổ nàng cần có lớn bao nhiêu đâu.

Ngoại trừ mấy người nha đầu tùy thân, các tiểu thái giám đều ở lại phía sau Thanh viện, không được bước vào một bước, Mộc thừa tướng cũng dừng lại cước bộ, hiện tại không thể giống như trước, nương nương nhưng đã có thêm thân phận tôn quý: "Dao nhi, phụ thân đi bảo người ta chuẩn bị mấy món ăn ngươi thích nhất, đợi một lúc nữa người một nhà hảo hảo tụ họp, hôm nay là nữa tháng ngày mười lăm của lễ Trung thu, cảm tạ hoàng thượng đã cho ngươi trở về phủ cùng cả nhà chúng ta đoàn viên." Mộc Thanh Dao khẽ chớp mí mắt, khóe môi mỉm cười, gật đầu một cái: "Người đi đi." Tuy rằng Mộc thừa tướng là thừa tướng đương triều, nhưng cũng là một phụ thân thương yêu con cái, tuy rằng hắn đối với nàng cung kính có thêm, nhưng nàng vẫn đang có thể theo ánh mắt trong trẻo của hắn cảm nhận được tình yêu của một từ phụ (cha hiền), Mộc Thanh Dao cười nhìn bóng lưng đã đi xa của hắn, chậm rãi xoay người.

Đi theo phía sau đều là tiểu nha đầu trước đây trong Thanh viện, mỗi người đều nhìn nàng bằng ánh mắt lưng tròng, há mồm muốn nói gì đó, nhưng lại thôi, bởi vì tiểu thư không còn là tiểu thư của các nàng, nàng bây giờ là hoàng hậu nương nương..