Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 145

Chương 82.2

Mộc Thanh Dao buồn cười dừng bước. "Được rồi, có lời gì cứ nói đi, giống như ta là người khiến người nào cũng kinh sợ vậy." Tiểu Liên vừa nghe Mộc Thanh Dao nói, lập tức cướp lời mở miệng trước: "Tiểu thư, ta rất nhớ người a."

Tiếng nói của nàng vừa dứt, một vài nha đầu phụ họa: "Đúng vậy, tiểu thư, chúng ta đều rất nhớ người." "Cám ơn mọi người, ta cũng nhớ các ngươi." Mộc Thanh Dao khó có khi mở miệng nói như thế, bất quá lời này đều là thật lòng, nghĩ đến trước đây lúc khi dễ các nàng, thực sự là vui vẻ a, mặc dù là tiểu thư trong phủ, cũng là người lớn nhất ở Mộc phủ, mặc dù mọi người hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám làm gì nàng, không giống hiện tại, mặc dù nàng là hoàng hậu cao quý, nhưng vẫn đang có rất nhiều người muốn mạng của nàng. Mạc Sầu nhìn quần áo trên người nương nương dính đầy máu, nhìn như thế nào cũng thấy chướng mắt, vội vàng giục nàng: "Nương nương hay là trước đi tắm trước đi, đem y phục trên người thay ra, sau đó lại cùng các nàng nói chuyện."

"Được." Mộc Thanh Dao gật đầu. Thanh trong viện tất cả mọi người động tác dồn dập, nhường đường, tìm y phục tìm y phục, châm trà châm trà, đợi được tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, liền hầu hạ chủ tử tắm rửa thay quần áo, có rất nhiều quần áo mà nương nương trước đây không có mang đi, các nàng lấy ra một bộ váy dài màu trắng thanh nhã thuần khiết, tóc cũng chải một lần nữa vuốt lại một chút, cả người liền không còn lệ khí lúc trước, mà tươi mát động lòng người.

Mộc Thanh Hương cũng tắm rửa thay đồ sạch sẻ xong cùng Mộc Thanh Châu đi qua đây, Ba tỷ muội ngồi ở trong phòng khách Thanh viện nói chuyện phiếm, mấy tiểu nha đầu thối lui ra ngoài viện nói chuyện, Tiểu Liên các nàng nhiệt tình hỏi Mai Tâm chuyện trong cung, người nào không có đi vào, thì luôn luôn khát vọng tất cả mọi thứ ở trong đó, nhưng lại không biết nơi đó chỉ là một cái thùng nhuộm khổng lồ... "Nương nương mời dùng trà." Mộc Thanh Châu tự mình châm trà cho muội muội, để ở trên bàn, quan tâm hỏi: "Biết là ai ám sát ngươi không, không phải là người nọ phái đi chứ?" " Tần Hạo đúng là người của thái hậu, Xuân Hàn trước khi chết, đã chỉ chứng hắn, nói hắn chính là Tần Hạo, trước đây Xuân Hàn đã từng nói cho ta biết, Tần Hạo là người của thái hậu, nhưng mà lần này xuất hiện ngoại trừ Tần Hạo, còn có một nhóm tử sĩ, nếu như họ đều là người của thái hậu, chứng tỏ Bắc Tân vương đã âm thầm nuôi dưỡng rất nhiều thân tín, như vậy những người này hiện tại ở nơi nào đây? Vì sao hoàng thượng một điểm tin tức cũng đều không có được?"

Mộc Thanh Dao khẽ nhấp một miệng trà, mang vẻ nghi hoặc khó hiểu mở miệng, lấy sự hiểu biết của nàng đối với hoàng thượng, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như thế này tồn tại, nhưng bây giờ thật sự có người như vậy, đến cuối cùng thì ở chổ nào đã xảy ra vấn đề? Hơn nữa thế nhân đều biết bắc tân vương là tay trói gà không chặt, một kẻ tay trói gà không chặt làm sao mà bồi dưỡng được tử sĩ dũng mãnh phi thường như vậy, những người đó sẽ tin phục hắn sao? Nếu như những người này thật là người của Bắc Tân vương, chứng tỏ một việc, Bắc Tân vương thái độ làm người không chỉ khôn khéo, hơn nữa võ công cũng cao cường là nhất đẳng nhất, nhưng rốt cuộc có biện pháp nào, mà có thể đem nội lực một người ẩn giấu được triệt để đến như vậy?

"Tử sĩ?" Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương kêu lên một tiếng, đây là những kẻ mà người bình thường không thể nào bồi dưỡng ra được, ngay cả nữ nhân không hiểu việc của triều đình như các nàng cũng biết, cái gọi là tử sĩ mang ý nghĩa như thế nào, những kẻ mà phải hơn mười năm thời gian mới bồi dưỡng ra được, chỉ nghe lệnh hành sự, một điểm cảm tình cũng không có, so với vũ khígiết người cũng không hơn không kém. "Hoàng thượng không biết sao?" "Có lẽ bây giờ đã biết." Mộc Thanh Dao uống trà, trong đầu linh quang chợt lóe, hoàng thượng hay là đã dự cảm được đối phương muốn động thủ, vì thế không chỉ điều động Hoa Ly Ca bảo vệ nàng, mà còn cho Băng Tiêu âm thầm bảo hộ nàng, điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ hoàng thượng sớm đã hoài nghi, Mộc Thanh Dao nheo mắt lại, đôi mắt đen lóe ra hàn khí lợi hại, nhưng cũng không nói gì...

"Sau này ngươi càng phải cẩn thận một chút." Mộc Thanh Châu thân thiết dặn dò, trong cung thật đúng là một vực sâu thị máu, nếu không cẩn thận ngay cả xương thịt cũng không còn, Mộc Thanh Dao nghe xong lời của nàng, gật đầu, thấy Mộc Thanh Hương nãy giờ không nói gì, ngước mắt nhìn về phía nàng. "Nhị tỷ đừng suy nghĩ nhiều, chuyện quá khứ đều đã qua, tương lai sau này sẽ tốt hơn." Mộc Thanh Hương thấy trọng tâm câu chuyện đã chuyển tới trên người của nàng, bỗng dưng nở nụ cười, tuy trong ánh mắt vẫn còn sương mù lất phất nhưng đã sáng tỏ nhiều lắm: "Quên đi, ta cũng đã nghĩ thông suốt, đây đều là số phận, về phần Tần Hạo, ta cũng đã tha thứ cho hắn, hắn cũng là thân bất do kỹ, nương nương yên tâm đi, sau này ta sẽ không làm bất kỳ chuyện tình không vui gì nữa, gần đây ta đã làm cho phụ thân và nương cùng đại tỷ lo lắng."

Mộc Thanh Hương lời vừa nói ra, Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Dao thở dài một hơi, Mộc Thanh Dao vươn tay, hai tỷ tỷ bắt tay để ở phía trên, ba người nắm tay, hình như có một loại cảm giác huyết nhục tương hòa, chỉ có các nàng tương thân tương ái, thì Mộc phủ mới không có việc gì, thừa tướng phụ thân mới có thể bình an, mà đây là tâm nguyện chung của các nàng. Ngoài cửa phòng khách, tiếng nói của Mạc Sầu vang lên. "Nương nương, lão gia phân phó người qua đây, buổi cơm trưa đã bắt đầu rồi."

"Được, chúng ta cùng nhau đi đi, đỡ phải để bọn họ chờ đến nóng ruột, có lời gì vừa ăn vừa nói." Mộc Thanh Dao đứng lên, hai tỷ tỷ cũng gật đầu tán thành, chưa từng bao giờ lại họ lại hòa thuận như lúc này, tình nghĩa tỷ muội là trân quý, ba người đi ra ngoài, mấy tiểu nha đầu bên ngoài hành lang, cung kính hành lễ. "Hoàng hậu nương nương." "Ừ." Đoàn người đi lên chính sảnh, lần này trở phủ thăm viếng, tuy rằng gặp phải thích khách, nhưng nhìn thấy Mộc Thanh Hương đã cởi ra khúc mắc, Mộc Thanh Dao vẫn rất vui vẻ.

Một bữa cơm ăn rất ấm áp không gì sánh được, đây là lần đầu tiên từ sau khi Thanh Dao đi tới cổ đại, mới cùng người nhà tương thân tương ái ngồi vào bàn cùng nhau ăn cơm như vậy, bởi vậy có sự ngoại lệ đáng quý này mà từ đầu tới cuốt khuôn mặt nàng đều mang dáng vẻ tươi cười, nhìn người nhà trước mặt, cứ thay phiên nhau gắp thức ăn cho nàng, tuy rằng nàng là hoàng hậu nương nương, nhưng họ đã không còn câu nệ như lúc ban đầu, đó là sự quan tâm giữa những người thân với nhau, nhất là thừa tướng phụ thân, bữa cơm hôm nay hắn căn bản không có ăn cái gì cả, chỉ quan tâm nàng muốn ăn gì, một hồi lại hỏi nàng muốn ăn cái kia không? Sau khi ăn xong, mọi người đều tự đi về viện của mình nghỉ ngơi, nàng cùng thừa tướng phụ thân đi vào thư phòng của Mộc gia. Bởi vì không có người ngoài ở đây, nên phụ tử hai người thuận tiện nhiều lắm, Mộc Thanh Dao đỡ Mộc thừa tướng ngồi xuống, bản thân thì ngồi ở một bên của hắn, Mạc Sầu dâng trà xong liền lui xuống.

Trong gian phòng rất yên tĩnh, ánh nắng sau giờ ngọ mang theo màu đỏ tím hồng chiếu vào rèm cửa sổ, tiêm nhiễm sắc thái nhàn nhạt. "Dao nhi, chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm nay? Là ai phái người ám sát ngươi?" Mộc thừa tướng trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, trong ánh mắt cơ trí lộ ra sự hoài nghi thật sâu, đến tột cùng là ai dám can đảm ám sát hoàng hậu nương nương đương triều?

"Không biết đến tột cùng là người phương nào, lại có thể phái ra một nhóm tử sĩ." Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, ánh sáng mặt trời nhè nhẹ chiếu ở trên mặt của nàng, làm nổi bật ra màu hồng nhàn nhạt, trong nét thanh lệ còn tăng thêm vẻ quyến rũ, thế nhưng mặt mài lại dẫn giữ một cỗ anh khí bức người, có một khí chất cân quắt không nhường tu mi, làm cho Mộc thừa tướng có chút mê muội, nàng thật là nữ nhi của hắn a, càng ngày càng phát ra nội tâm thành thục..