Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 148

Chương 82.5

Trên gương mặt của hắn trước sau như một vẫn bày ra dáng vẻ tươi cười yêu nghiệt, nhưng Mộc Thanh Dao nhìn thấy đáy mắt hắn có vẻ đăm chiêu, nàng không biết là hắn muốn nói cái gì nên ngồi xuống, nam nhân này thật đúng đảo khách thành chủ mà, nàng cũng không thèm cùng hắn khách khí, nâng chung trà lên, khẽ nhấp một cái. “Nói đi, chuyện gì? Ta nghe đây.” Sở Thiển Dực thu hồi dáng vẻ không đứng đắn, con ngươi sâu thẳm thâm thúy và thần bí, tựa như một hồ nước mùa xuân.

Mộc Thanh Dao lẳng lặng nhìn hắn, nam nhân này quả thật có vốn liếng làm nhiễu loạn lòng người mà, hắn tuấn mỹ không giống như Mộ Dung Lưu Tôn khí phách, cũng bất đồng với vẻ lạnh lùng của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu, đó là một loại diện mạo khác, cái loại như ánh mặt trời, ôn nhu mềm mại, có chút giống như lông tơ trên người của tiểu hồ ly Mao Tuyết Cầu mà nàng nuôi, làm cho người ta không tự chủ được muốn tới gần, thế nhưng lúc ngươi đến gần bên hắn, thì hắn lại giấu diếm đi những điều quan trọng không lộ ra bất cứ kẻ hở nào. “Theo ta đi.” (TT: ) “Phụt ——” trà trong miệng của Mộc Thanh Dao cứ như vậy trực tiếp phun đến trên mặt của hắn, lần phun này là dùng toàn bộ sức phun ra, nên một giọt cũng chưa từng rơi xuống đất, nam nhân này đôi mắt nháy cũng không nháy chút nào, hắn cũng không tức giận, thậm chí mâu quang so với trước càng nhu hòa hơn, nhưng Mộc Thanh Dao thì lại có điểm băn khoăn.

“Sở đại công tử, đây chính là do ngươi tự chuốc lấy, có thể trong lúc ta uống trà đừng nói ra những lời tức cười đó hay không .” “Ta nghiêm túc đó.” Sở Thiển Dực lại bồi thêm một câu, sau đó cũng không nhìn tới Mộc Thanh Dao, động tác ưu nhã lấy ra một cái khăn gấm, lau khô nước trà cộng thêm nước bọt ở trên mặt.(TT: )

Mộc Thanh Dao liền bình tĩnh lại nhìn nam nhân này, đầu óc nghĩ vòng do biết bao nhiêu lần, cũng nghĩ không ra Sở đại công tử này bị mất cái chứng gì, nàng nhớ kỹ từ trước cho tới bây giờ cũng chưa ám chỉ cho hắn bất cứ điều gì chứng tỏ bản thân mình có ý muốn cùng hắn bỏ trốn, mỗi lần gặp mặt, nàng không phải chửi hắn thì chính là châm chọc hắn, hắn không tức giận thì thôi, bỗng nhiên bây giờ lại kiêu nàng và hắn cùng nhau đi, chẳng lẽ hắn thích bị ngược cuồng, bởi vì thân phận rất cao quý, bình thường không ai dám đối với hắn như vậy, vì thế có người ngược hắn, thì mới đúng khẩu vị của hắn, có người có suy nghĩ kỳ lạ vậy sao? “Sở Thiển Dực, ngươi xác định đầu óc không có bệnh chứ, kêu ta và ngươi đi?” Sở Thiển Dực lau khô nước trà trên mặt, khóe môi câu ra nụ cười nhợt nhạt, hắn đã trở lại dáng vẻ yêu nghiệt bình thường , bộ dạng nhìn cảnh đẹp ý vui.

“Ta bảo ngươi cùng ta đi, không phải nói hai chúng ta cùng nhau bỏ trốn vân vân, chỉ là bởi vì ta không muốn để cho ngươi dính liếu vào trong cuộc này, ngươi cùng ta, đều sẽ trở thành quân cờ trong tay người khác, chẳng lẽ ngươi cam tâm sao? Cam tâm tình nguyện làm một con cờ, bị người ta lợi dụng sao?” Nói xong lời cuối cùng, thanh âm của hắn trầm thấp rất nhiều, tựa như những con sóng biển cuồn cuộn muốn phá vỡ tất cả. Mộc Thanh Dao ánh mắt sâu thẩm, âm u hẳn đi, nhớ tới lời nói của thừa tướng phụ thân, có thể nàng sẽ trở thành một con cờ, nhưng là lại không phải ai cũng có thể động vào, trừ phi nàng muốn, bằng không ai cũng đừng nghĩ động đến nàng, hiện tại nàng sẽ không giống như trước thản nhiên mà không đếm xỉa đến như vậy, bởi vì người đã ở trong cục, muốn đặt mình ở ngoài là chuyện không thể nào, chỉ có chủ động xuất kích.

Thiên hạ tồn vong, thất phu hữu trách, chỉ cần không chạm đến giới hạn của nàng, nàng sẽ không ngại giúp hoàng thượng một tay. “Sở Thiển Dực, ta không biết ngươi là xuất phát từ loại tâm tư nào lại chạy tới nói với ta những điều này, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, ta sẽ không mặc cho người điều khiển.” Mộc Thanh Dao đứng lên, phía chân trời đã bắt đầu tối lại, trăng tròn như đĩa ngọc treo ở chân trời, nàng vẫn chưa quên hôm nay là mười lăm tám tháng, ngày hội Trung thu, nàng còn muốn cùng người nhà ngắm trăng, không đếm xỉa tới nam nhân kỳ lạ khó hiểu này.

“Xin mời?” Dưới ánh trăng nhợt nhạt, trong ánh mắt của Sở Thiển Dực chỉ còn thất vọng, mang theo một tầng sương mù u ám, làm cho người ta thấy không hết, nói không rõ ràng, vẫn nhìn theo phía sau thân hình của Mộc Thanh Dao cho đến khi khuất sau con dốc ở trong bóng đêm. “Nương nương, lão gia phái người qua đây, bảo người qua bên đó.”

“Ừ, đã biết, tiễn Sở công tử đi ra ngoài.” Mộc Thanh Dao gật đầu, đồng thời xoay người lại phân phó hạ nhân mộc phủ, hạ nhân cung kia kính thong thả tiến vào trong đình, Sở Thiển Dực ánh mắt đã biến mất nhuệ khí, khôi phục bộ dạng yêu nghiệt lúc trước, cười đến điên đảo chúng sinh, hạ nhân kia thấy thế ngẩn ngơ, người trước mắt đã sải bước đi ra ngoài, lúc hắn đi ngang qua người Mộc Thanh Dao, dừng chân ngừng một chút, sau đó tùy ý nở nụ cười, sải bước hướng ngoài phủ đi ra, nụ cười kia tuy rằng xinh đẹp, nhưng mang theo một loại thê lương nói không nên lời . Mộc Thanh Dao dẫn Mai Tâm cùng Mạc Sầu nhìn bóng lưng hắn hòa vào trong ánh trăng, chau lông mài một chút cũng không nói gì. Mạc Sầu thấy kỳ quái nhịn không được nhíu mày: “Nam nhân kia tựa hồ rất thương tâm, mặc dù đang cười, nhưng nụ cười đó không phải thật lòng.”

Mộc Thanh Dao không biết khuya hôm nay Sở Thiển Dực bị thế nào, vì sao không rõ nguyên nhân lại chạy tới cùng nàng nói những lời này, đáy lòng còn thê lương nữa, tâm tư nàng đang đủ loại suy nghĩ thì phía sau vang lên hai đạo thanh âm. “Dao nhi.” Nguyên lai là Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương đã đi qua đây, nhìn Mộc Thanh Dao cứ đứng yên lặng ở ngoài đình, thấy kỳ quái liền mở miệng: “Tên khốn kia đâu?”

“Bẩm đại tiểu thư, đã đi.” Mai Tâm cướp lời mở miệng trước. “May là đi, bằng không đánh cho hắn răng rơi đầy đất, dám chạy đến mộc phủ, sau này mộc phủ chúng ta cùng Sở phủ thề bất lưỡng lập, gặp một lần đánh một lần, thấy hai lần đánh một đôi.” Mộc Thanh Châu nghiến răng nghiến lợi giơ quả đấm, nếu như Sở Thiển Dực kia đang còn ở đây, mộc đại tiểu thư nhất định sẽ thú tính nổi lên, Mộc Thanh Dao bị động tác khoa trương của Mộc Thanh Châu chọc cười, dứt bỏ sự phức tạp trong lòng, Mộc Thanh Hương bên cạnh vẫn ôn nhu mở miệng: “Đi thôi, phụ thân đang chờ chúng ta đây.”

“Ừ, đi.” Hai tỷ tỷ một người một bên đỡ Mộc Thanh Dao, Mộc Thanh Dao khóe môi hiện lên nụ cười, trong lòng ấm áp, các nàng bây giờ là người nhà của nàng, là người một nhà tương thân tương ái, nếu như mình thật có thể vì các nàng làm bất cứ thứ gì, cũng là một chuyện vui vẻ. Dưới ánh trăng, tam đóa hoa mộc phủ, các hữu phong tư, cùng nhau hướng tiền thính của phủ thừa tướng mà đi. Mười lăm tháng tám là ngày hội Trung thu, ngày người nhà đoàn tụ.

Phủ thừa tướng sớm đã rất vui vẻ, trước đây mộc thừa tướng có phong tục không ăn tết trung thu chỉ ở chính sảnh dùng cơm mà thôi, nhưng hôm nay lại ở trung đình, đặt mua một bàn tiệc rượu, trung đình có một cây hoa quế cao to , hoa nở um tùm, mùi hương quấn lấy con người. Ánh trăng như nước, gió nhẹ thổi qua, hoa quế rơi lả tả xuống, còn bị gió thổi đến trên mặt đất, thổi tới thức ăn ở trên bàn, lại ta8nt thêm vài phần mỹ cảm. Người một nhà ngồi vây quanh ở bàn ăn, ấm áp như nước, Mộc Thanh Dao nhìn sang bên này, rồi lại nhìn sang bên kia, đáy lòng rung động rất lớn, nguyên lai người một nhà có thể trãi qua ngày hội Trung thu như vậy, một bên ngắm trăng, một bên tâm sự, sau đó ăn những món ngon nhất, uống rượu hoa quế thơm nhất …

Mặc dù mình không phải là con ruột của họ, nhưng đêm nay nàng cảm xúc mênh mông kích động, coi như bọn họ là thân nhân từ nhỏ của nàng, cảm giác này càng ngày càng đậm ..