Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 153

Chương 83.4

"Tạ nương nương." Thiếu niên thanh âm có chút khàn khàn, bởi vì thân mình trúng kịch độc, lại bị xâm nhập vào máu, làm cổ họng hắn như bị thiêu đốt, chỉ sợ phải một hai ngày nữa mới tốt trở lại. Mộc Thanh Dao nghiêm túc liếc mắt đánh giá thiếu niên, giữa trán của hắn có một cổ anh khí, ánh mắt thanh minh, tuy rằng chỉ có mười hai mười ba tuổi, nhưng đường viền rõ ràng, lập thể, lờ mờ có thể nhìn ra, khi trưởng thành nhất định sẽ là một kẻ làm cho nữ nhân phí sức và hao tổn tinh thần, lúc này trên người hắn chỉ mặc một kiện trung y (lớp áo trong cùng) bình thường, bộ quần áo hoa phục đã bị bọn họ thay đổi, cả người trở nên sạch sẽ lại nhẹ nhàng khoan khoái. "Các ngươi đều đi xuống đi."

Mộc Thanh Dao phân phó đi xuống, cung nữ lui ra ngoài, gian phòng trở nên cực kỳ yên tĩnh, Mạc Sầu mang một cái ghế qua đây, ở trên nó đặt đệm ngồi dày và xốp: "Nương nương, mời ngồi." "Ừ " Mộc Thanh Dao gật đầu ngồi xuống, một bên vuốt đầu của tiểu hồ ly, một bên tùy ý hỏi: "Ngươi tên là gì?" Không đợi đến câu trả lời của thiếu niên, Mộc Thanh Dao ngẩng đầu nhìn lướt qua hắn, thấy hắn nằm ở trên giường, ánh mắt nhìn trên đỉnh đầu trống rỗng, không nói được lời nào, thế nhưng đáy mắt lại hiện lên nỗi bi ai buồn bã rất sâu, thật giống như người chết đuối đang trong cơn tuyệt vọng, bi thương không nói nên lời.

Mộc Thanh Dao thở dài một tiếng, xem ra chính mình đã chọc tới chuyện thương tâm của người ta, không đề cập tới cũng được, sửa lời nói lại hỏi việc khác vậy. "Ngươi sau này có tính toán gì không? Độc sau khi giải xong, bản cung sẽ cho người đưa ngươi xuất cung, chuyện quá khứ đều là quá khứ." Mộc Thanh Dao không biết nói cái gì cho phải, nàng không có thói quen an ủi người khác, tuy rằng rất đồng tình với thiếu niên này, thế nhưng chỉ có người chịu đối mặt với hiện thực, mới có thể sống tốt hơn.

Bất quá lời nói của nàng vừa mới dứt, thì thiếu niên kia xoay mình quay đầu lại nhìn sang, thì thào tự nói: "Ta không biết phải đi chỗ nào, ta không có nhà, ta nên làm cái gì bây giờ?" "Thiên hạ to lớn, nhất định sẽ có đất dung thân." Mộc Thanh Dao rất ít khi kiên nhẫn giống như bây giờ, hay bởi vì đối tượng là một đứa bé, cho nên nàng nói chuyện dễ hơn. Đôi mắt của thiếu niên lóe ra bất định, khóe môi bỗng nhiên câu ra nụ cười, làm cho gương mặt tái nhợt kia đặc biệt dễ nhìn hơn, hắn bình tĩnh nhìn nàng: "Ngươi có thể thu nhận ta không? Sau này ta sẽ làm trâu làm ngựa cho ngươi, chỉ cần đừng để cho ta rời khỏi, mạng của ta là do ngươi cứu, sau này mặc kệ lên núi đao xuống chảo dầu, ta dẫn sẽ đi đầu xung trận."

Mộc Thanh Dao ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn hai nha đầu phía sau, nàng không nghe lầm chứ, thiếu niên này dĩ nhiên muốn ở lại cùng nàng, hắn cũng biết ở đây là nơi nào mà? "Ngươi biết nơi này là nơi nào không? Hoàng cung, sống ở chỗ này, muốn đi ra ngoài cũng rất khó khăn, ngươi cần gì phải ở lại nơi này đâu? Đừng suy nghĩ nhiều, chờ ngươi bình tĩnh trở lại rồi hãy nói chuyện này đi." Mộc Thanh Dao suy đoán thiếu niên này nhất định là bị kích thích quá lớn, cho nên đầu óc mới nhất thời hồ đồ mới nói như vậy, chờ hắn sau này tỉnh táo lại, sẽ tự giác xuất cung, cũng không quá lớn để ý đến việc cùng ở lại nơi này, điều nàng nên nói đã nói tất cả, nên cứu cũng đã cứu, chuyện còn lại chờ đến lúc thân thể hắn tốt hơn nàng sẽ cho người đưa hắn xuất cung.

"Không." Thiếu niên nhìn Mộc Thanh Dao đang đứng dậy định đi ra ngoài, vội vàng, dùng dằng xoay người ngồi xuống, bởi vì thân thể chịu tổn hại quá lớn, lại không có sức lực gì nên ùm một tiếng, cắm đầu ngã trên mặt đất, Mai Tâm vội vàng tiến lên đở hắn trở lại trên giường: "Ái chà, chủ tử chúng ta là vì muốn tốt cho ngươi, ở hoàng cung không thể so với nơi khác, ngươi nếu muốn ở lại, chỉ sợ sau này sẽ không ra được." Mộc Thanh Dao thân thể vẫn bất động, chỉ nghiêng đầu nhìn hắn: "Biết không? Ta không để lại người vô dụng, ngươi ở lại thì có thể vì ta làm cái gì đây?" Đáy mắt của thiếu niên hiện lên ánh sáng u tối, sắc mặt ngưng trọng lại, nghiêm túc nghĩ mình có thể vì ân nhân cứu mạng làm những thứ gì, cuối cùng ngẩng đầu chấp nhất nói.

"Ta có võ công, đủ để bảo vệ ngươi, hoàng cung từ trước cho tới bây giờ đều là nơi ăn thịt người, sau này ta sẽ tùy thời tùy chỗ bảo vệ ngươi, chỉ cầu xin ngươi thu nhận ta." Điều này cũng làm cho Mộc Thanh Dao có chút hứng thú, trong mắt hiện lên suy tư, rất nghiêm túc để nghĩ vấn đề này, thiếu niên này nói cũng không có sai, tuy rằng bên cạnh nàng có một Mạc Sầu, nhưng về lâu dài vẫn không đủ, sau này xuất cung ra ngoài, người của lục quốc sẽ không bỏ qua cho nàng, nếu quả thật có thêm một người biết võ công bên cạnh, chẳng phải là càng ổn thỏa hơn sao, Mạc Sầu cộng thêm thiếu niên này, còn có chính mình, ba người biết công phu ở cùng một chỗ, thì không phải người bình thường có thể đối phó được. "Vậy chờ ngươi khỏe lại rồi hãy nói, nếu như võ công của ngươi thực sự rất lợi hại, ta liền giữ ngươi lại, nhưng mà ngươi phải suy nghĩ cho rõ ràng, chỉ cần quyết định đi theo ta, thì không có đường quay đầu lại."

Mộc Thanh Dao trên mặt hiện lên vẻ lạnh lùng, tuy rằng nhợt nhạt, nhưng cũng dễ làm cho người ta nhìn ra sự hung tàn, thị máu của nàng. Thiếu niên thận trọng gật đầu, từ lúc hắn bị hạ độc, hắn cũng đã không còn là hắn trước kia, nếu không có giải dược của nàng, bản thân mình đã sớm chết, nếu như hắn còn sống, thì đã không còn là hắn trước kia nữa rồi. "Xin chủ tử ban tên cho."

Thanh âm khàn khàn lộ ra kiên định không có nữa điểm do dự hay nghi ngờ, Mộc Thanh Dao không nghĩ tới tên này đối với võ công của mình lại tự tin như vậy, xem ra là một kẻ có thực lực, nghĩ đến đó trong lòng nàng cũng rất cao hứng, ngưng mài đã liếc mắt nhìn Mạc Sầu ở bên cạnh. "Gọi là Mạc Ưu đi, đây là Mạc Sầu cùng Mai Tâm." "Dạ, nương nương." Thiếu niên, không, hắn hiện tại kêu là Mạc Ưu, Mạc Ưu thở dài một hơi, bây giờ hắn cuối cùng thoát khỏi dĩ dãng trước đây, sau này hắn chính là một Mạc Ưu đơn thuần, một Mạc Ưu chỉ biết bảo vệ nương nương.

"Được rồi, an tâm tịnh dưỡng đi, nếu như võ công của ngươi kém cỏi, bản cung chắc là sẽ không lưu giữ ngươi." Mộc Thanh Dao lành lạnh ném lại một câu nói, ôm tiểu hồ ly xoay người rời đi, Mai Tâm cùng Mạc Sầu cao hứng nhìn Mạc Ưu liếc mắt một cái, không nghĩ tới bên người các nàng lại có thêm một người để bảo vệ nương nương, đều này thật tốt quá, hắn kêu là Mạc Ưu phải không? vừa nhìn thì thấy đã biết là một người rất chính trực, mặc dù mới mười hai mười ba tuổi, nhưng tính tình cũng nội liễm trầm ổn, đứa nhỏ này tựa hồ trưởng thành rất sớm, không biết đã từng trải qua đau khổ gì, Mai Tâm cùng Mạc Sầu cảm thán. Ngoài cửa, Mộc Thanh Dao dừng bước, quay đầu nhìn Mai Tâm: "Đem Mao Tuyết Cầu dẫn đi, lấy một ít máu cho Mạc Ưu, còn có, chuyện Mao Tuyết Cầu có thể giải bách độc, ngàn vạn lần đừng tiết lộ ra ngoài, chuyện này bản cung hi vọng càng ít người biết càng tốt, bởi vì sẽ có người gây tổn thương tới nó." "Dạ, nương nương."

Mai Tâm vươn tay ôm lấy Mao Tuyết Cầu, ba người đều không muốn thương tổn đến tên đáng yêu này... Bởi vì Mộc Thanh Dao bị ám sát, hoàng thượng vốn có những chi tiết bên trong muốn hỏi nàng, ai biết đợi nàng hai canh giờ, nha đầu kia lại uống say, cuối cùng chuyện nên hỏi còn không có hỏi đến, vì thế hoàng đế vừa xử lý xong công việc trong tay, liền dẫn A Cửu đi đến Phượng Loan cung. Hai người vừa gặp mặt, liền cảm giác bầu không khí có chút bất đồng, hoàng thượng thì ánh mắt nóng bỏng mập mờ không rõ, tựa hồ có chuyện gì đang lặng lẽ sinh sôi nảy nở ra, bên trong đôi mắt đẹp chứa đựng thật nhiều sủng nịch, làm cho Mộc Thanh Dao da đầu có chút tê dại, nỗ lực nghĩ, dùng hết sức suy nghĩ, buổi tối hôm qua mình rốt cuộc đã làm chuyện gì, mà chỉ trong một đêm hoàng thượng dường như thay đổi thành một người khác.

A Cửu cùng Mai Tâm hai người nhìn hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương, tuy rằng họ không có nói chuyện, nhưng ánh mắt kia đặc biệt tình chàng ý thiếp, lập tức lanh lợi cáo lui ra ngoài. "Hoàng thượng sao lại tới." "Dao nhi, lúc không có người, ngươi có thể gọi tên của ta." thanh âm của Mộ Dung Lưu Tôn tựa như âm trầm mị hoặc, Mộc Thanh Dao ánh mắt mở chuông như chuông đồng, cằm xuýt chút nữa là rớt xuống, nàng bây giờ hoàn toàn xác định đêm qua thực sự đã xảy ra chuyện, bằng không nam nhân này vì sao lại có thể nói như thế, Mộc Thanh Dao cẩn thận từng li từng tí thử thăm dò, chẳng lẽ hôm qua bản thân mình uống rượu say, đối hoàng thượng đã làm ra cái chuyện gì không nên làm, vì thế mới làm cho người này, lập tức cả người đều thay đổi.

"Hoàng thượng, ngày hôm qua ta có chút say, có thể đã làm chuyện gì rất kỳ quái hay không?" Mộc Thanh Dao cười mỉa, xấu hổ không được tự nhiên nhìn hoàng thượng ngồi ở bên cạnh, đôi mắt trong trẻo hiện lên một mảnh nghi ngờ. Hoàng đế ánh mắt chợt lóe, khóe môi nhếch lên nụ cười thâm ý, cúi đầu ôn nhu lên tiếng: "Trẫm không biết hoàng hậu thì ra lại nhiệt tình như vậy!"

"A?" Mộc Thanh Dao chấn kinh, lời này của hắn là có ý gì, làm cho nàng không còn vẻ bình tĩnh lạnh lùng từ trước đến giờ, nói chuyện thì lắp bắp, che miệng lại hơn nửa ngày mới nói ra tiếng: "Ta sẽ không đối với ngươi làm cái gì chứ?" "Nàng cứ nói đi?" Huyền đế cười với vẻ mặt ái muội bất minh, ánh mắt càng ngày càng sâu thẳm, cháy lên những tia lửa, vẻ mặt này đã triệt để dọa Mộc Thanh Dao, nàng bị hù đến mặt mũi trắng bệch, trong lòng kêu rên lên một tiếng, mẹ của ta ơi, thì ra ta có tính tình không tốt khi uống rượu, hôm qua đã gây ra chuyện lớn rồi, cho dù muốn động tay động chân, cũng không cần chọn hoàng đế a, thật là xui xẻo, hơn nữa nam nhân này vẻ mặt xuân phong đắc ý là có ý gì? "Hoàng thượng, kỳ thực hôm qua ta uống rượu say, cái gì đều không nhớ rõ."

Nàng thật sự cái gì cũng đều không nhớ rõ, dùng sức nghĩ liều mạng nghĩ, cũng chỉ nhớ được một ít chuyện buổi tối hôm qua thôi, đáy lòng ảo não cực kỳ, sắc mặt thối lạnh lùng, mình rốt cuộc đã đối với người nam nhân này làm cái gì, mà hắn lại cười quỷ dị đến như vậy, giống như vừa trúng được giải thưởng lớn, Mộc Thanh Dao trong đầu linh quang chợt lóe, không phải là hôm qua mình hôn nam nhân này chứ, chẳng lẽ cái mộng xuân kia là thật, chuyện này có thể sánh bằng việc thế giới bị hủy diệt, càng làm cho nàng sợ hãi thêm. "Nàng đã nghĩ ra." Huyền đế Mộ Dung Lưu Tôn nhìn nữ nhân bên cạnh bộ dạng cả kinh, sắc mặt thì thay đổi liên tục, làm hắn cảm thấy thú vị ngoài ý muốn, hắn cũng không nói sạo, bọn họ đã gần hơn một bước lại thêm động tác thân mật, là hắn hôn trộm nàng, không phải nàng xâm phạm hắn, bất quá hắn sẽ không ngốc mà nói rõ chuyện này ra đâu.

"Không có." Mộc Thanh Dao bực bội oán hận lắc đầu, cuối cùng quyết định không nghĩ nữa, quên đi, làm gì thì cũng đã làm rồi, sáng sớm khi thức dậy nàng xem trên người mình vẫn mặc bộ áo ngủ đàng hoàn, tối đa thì chỉ là hôn hắn mà thôi, hiện tại có thể giả ngu được rồi: "Hoàng thượng, chuyện qua thì đã qua rồi, hoàng thượng tại sao lại tới đây? Không có việc gì chứ?" Kỳ thực nàng muốn hỏi là, Huyền Nguyệt sắp bị diệt vong sao? Nhưng nghĩ lại bị diệt vong đối với nàng cũng không có cái gì tốt cả, cuối cùng cũng nên tích một ít đức cho cái miệng, đành nhịn lại, bất quá vì vội vàng đã chuyển đổi trọng tâm của câu chuyện. Đôi mắt đen của Mộ Dung Lưu Tôn lộ vẻ hiểu rõ, khóe môi nhất câu, tươi cười mở miệng: "Ừ, trẫm qua đây là hỏi Dao nhi một chút, tình huống gặp phải thích khách trong ngày hôm qua, nghe Hoa Ly Ca nói những người đó là tử sĩ, trong đó có một người mà ngươi biết, là ai vậy?"

Mộc Thanh Dao vừa nghe đến hắn hỏi, ánh mắt đột nhiên âm lạnh xuống, quanh thân nổi lên sát khí. "Tần Hạo, chính là người nam nhân ở trong cung làm nhục Mộc Thanh Hương, hắn là người người thái hậu, đây là chuyện Xuân Hàn trước khi chết đã nói, mặt khác lúc Xuân Hàn sắp chết, còn nói ba chữ Nguyệt Giác tự, ta không biết hắn nói lời này là có ý gì." Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, nhướng lên đôi mài thanh tú, bình tĩnh nhìn hoàng thượng, không biết hắn có ý kiến gì không, nàng đã đồng ý với thừa tướng phụ thân, dùng hết năng lực của mình để giúp đỡ hắn, nếu như vậy thì nàng sẽ giúp hắn, diệt trừ hết thế lực ác đang ẩn nấp.

"Nguyệt Giác tự?" Mộ Dung Lưu Tôn đôi lông mài hẹp dài nhảy lên, ánh mắt âm u lợi hại tựa như đao kiếm, không nghĩ tới thái hậu dám đem người chứa chấp ở trong cung, nếu như Xuân Hàn còn sống, nguyện ý đứng ra chỉ chứng nàng, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng, nhưng là bây giờ người đã chết, chết không có đối chứng. "Như vậy trẫm sẽ phái người đi thăm dò một chút, Nguyệt Giác tự rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì, còn có những tử sĩ này đến tột cùng là từ nơi nào nhô ra, nếu đã có một nhóm, chứng tỏ trong chổ tối vẫn còn, vậy thì bọn họ ẩn thân ở nơi nào đây?"

"Hoàng thượng, Thanh Dao có một kiến nghị, không biết hoàng thượng có đồng ý hay không?" "Nói." Mộ Dung Lưu Tôn ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt âm u hiện lên vẻ ôn nhuận sáng bóng, Dao nhi lần này sau khi trở về phủ thừa tướng, rõ ràng không giống như trước tựa hồ đã nguyện ý giúp đỡ hắn, chắc là thừa tướng đã nói giúp hắn. "Ta muốn xuất cung một chuyến, đi đến Nguyệt Giác tự."

"Không, như vậy sao được!" phản ứng đầu tiên của Mộ Dung Lưu Tôn chính là không đồng ý, tại sao có thể làm cho nàng lấy thân đi mạo hiểm chứ! Trước chính mình chỉ là hoài nghi có người muốn âm thầm đối với nàng động thủ, nhưng bây giờ là đã biết rõ ràng, làm sao có thể để cho nàng ra mặt nữa, hiện tại hắn biết nàng đối với mình là rất quan trọng, hôm qua khi nghe được nàng bị ám sát, chính mình thiếu chút nữa đã trực tiếp đi tìm nàng, hiện tại làm sao còn để cho nàng đi mạo hiểm nữa. "Dao nhi, trẫm sẽ phái người điều tra, ngươi vẫn là an tâm ở trong cung đi, trẫm tự có chủ trương." "Hoàng thượng, chẳng lẽ còn có người so với ta thích hợp hơn sao?" Mộc Thanh Dao ngữ khí cơ trí mà bình tĩnh, mâu quang lộ ra ánh sáng thông minh trí tuệ.

Hoàng thượng biết nàng nói không sai, trên đời này chỉ sợ không ai có trí tuệ bực này như nàng, trong lòng còn khéo léo, nhưng như thế sẽ phải gánh chịu phiêu lưu, hắn nghĩ đi nghĩ lại, tóm lại vẫn không thể được, Mộc Thanh Dao ánh mắt tối sầm lại, khóe môi nhếch lên, trong đại điện yên tĩnh không tiếng động, cuối cùng vang lên thanh âm lạnh mỏng của nàng. "Ta kiên trì." Cuối cùng hoàng thượng đành phải tán thành cách làm của nàng, nhưng vẫn chưa quên dặn dò nàng: "Nàng nếu như cảm thấy được cái gì, không thể hành động thiếu suy nghĩ, mặt khác ta phái Băng Tiêu cùng Lưu Chiêu bảo hộ nàng, để tránh khỏi xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

"Để cho Băng Tiêu bảo hộ ta là được rồi, đừng kinh động Nam An vương, mục tiêu của hắn rất lớn, chắc có người theo dõi hắn, hắn chỉ khẽ động, người ẩn thân biết liền không hành động, vậy ta không phải đã đi không một chuyến sao? Ngươi cũng đừng lo lắng cho ta, bên cạnh ta hiện tại đã có thêm một người để bảo vệ ta.".