Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 168

Chương 86.2

"Dạ, hoàng thượng, thần biết việc này rất là trọng đại, Liễu Không đại sư cùng tất cả hòa thượng của Nguyệt Giác tự hiện tại đều bị nhốt trong đại lao Hình bộ, chờ hoàng thượng xử lý." Mộc Ngân lời nói vừa dứt, hoàng đế đột nhiên im lìm lại, một đôi mắt u ám nhanh chóng phát ra ánh sáng lạnh, âm ngao cười rộ lên: "Mộc Ngân truyền chỉ." "Thần tiếp chỉ."

Mộc Ngân vội vàng lĩnh mệnh, không biết hoàng thượng muốn để cho hắn làm gì, nên cẩn thận từng li từng tí quỳ xuống. "Lập tức tuyên chỉ Nam An vương cùng Bắc Tân vương, lần này vụ án kê biên tài sản của Nguyệt Giác tự, giao cho hai vị vương gia và Hình bộ cùng nhau thẩm tra xử lí, cần phải tra ra người chủ mưu phía sau." "Dạ, hoàng thượng, " Mộc Ngân lĩnh chỉ, đáy mắt hiện lên vẻ hiểu rõ, hoàng thượng thực sự giỏi tính toán, quả nhiên phái Bắc Tân vương đi thẩm tra xử lí vụ án này, nếu quả thật là do Bắc Tân vương gây nên, không biết hắn còn có thể duy trì sự bình tĩnh yên lặng như trước đây hay không, tâm cơ của hắn rốt cuộc sâu đậm đến đâu? Họ đã ẩn nấp nhiều năm như vậy, mà khi đó hắn chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, thế nên nhóm tử sĩ này không thể nào là Bắc Tân vương bồi dưỡng, rất khả năng là do người khác, người đó vì sao cam tâm giúp đỡ thái hậu làm ra loại chuyện này, Mộc Ngân vừa suy nghĩ vừa lĩnh mệnh lui ra ngoài.

A Cửu từ cửa điện đi vào: "Hoàng thượng, tiểu nhân đã thông báo cho tứ đại ám vệ, mau chóng tìm được giải dược, nên hoàng thượng hãy yên tâm, nội lực của nương nương nhất định sẽ nhanh chóng khôi phục lại." "Tốt, đi xuống đi." Hoàng thượng phất phất tay, hắn muốn yên tĩnh một mình, sự kiện tử sĩ lần này, làm cho hắn càng thêm cảnh giác, việc nội hoạn nhất định phải mau chóng thanh trừ. A Cửu bước ra ngoài, hắn theo hoàng thượng đã nhiều năm, biết hoàng thượng không thể nào chấp nhận việc sơ suất này, nên nhất định tự trách không thôi, hơn nữa chuyện nương nương bị bỏ thuốc, trong lòng hắn bây giờ rất là phiền muộn, hãy để cho hắn một mình yên tịnh đi...

Quảng Dương cung. Bên trong tẩm cung, tiếng khóc ô ô vang lên, thái hậu không thể khống chế được tâm trạng nên khóc rống, một bên khóc một bên nhìn con trai Mộ Dung Lưu Mạch của mình, khuôn mặt duyên dáng sang trọng trước kia, đã bị nước mắt trôi đi sưng phù lên, khó coi cực kỳ, hai con mắt đã hồng hồng, có thể thấy, nàng đã khóc rất lâu. "Mạch nhi, là ta liên lụy hắn, là ta liên lụy hắn, van cầu ngươi hãy cứu hắn đi, mẫu hậu cái gì cũng không cầu xin, chỉ cầu ngươi cứu hắn."

Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch vẻ mặt không chút thay đổi nhìn mẫu hậu của mình, đáy lòng thở dài, nữ nhân mặc kệ là cao quý đến cở nào đều xử trí theo cảm tính, ngay cả người luôn luôn dùng mọi thủ đoạn độc ác như mẫu hậu mình cũng không ngoại lệ, xem ra người đó vẫn nên diệt trừ sớm một chút mới tốt, hắn nhìn mẫu hậu, nàng luôn luôn là một nữ nhân duyên dáng sang trọng bây giờ lại thế này, còn ra thể thống gì, hơn nữa lại vì một nam nhân khác mà không phải phụ hoàng, điều này càng làm cho hắn không cách nào hiểu nỗi, cái lão hòa thượng kia có cái gì tốt, đã nhiều năm như vậy, nàng vẫn còn lo lắng cho hắn. "Mẫu hậu, hắn đã bị giam ở trong đại lao, người nói Mạch nhi làm thế nào mà cứu? Hiện tại mẫu hậu không phải nên lo lắng cho ta hay sao? Nếu như người kia khai ra nhi thần, nhi thần chỉ có một con đường chết mà thôi." Bắc Tân vương ánh mắt lóe lên dữ tợn, hung tàn mở miệng, mặc dù biết Liễu Không không có khả năng khai ra hắn, thế nhưng hắn vẫn không tránh được lo lắng, hiện tại hi vọng tên kia mau chóng chết cho rồi.

"Mạch nhi, hắn đã đáp ứng mẫu hậu, nên sẽ không bao giờ đem ngươi khai ra đâu, hắn là người như thế nào làm sao mẫu hậu lại không biết, hắn bị như ngày hôm nay đều là do mẫu hậu liên lụy, vì thế ngươi hãy nghĩ một biện pháp đem hắn cứu ra, trừ hắn ra, người khác mẫu hậu sẽ không hỏi đến." Thái hậu nhìn con trai mình với ánh mắt cầu xin, bi ai đến cực điểm, hành động của nàng lúc này làm cho Bắc Tân vương nhớ tới lúc tiên hoàng băng hà, mẫu hậu tựa hồ cũng không có thương tâm nhiều, không nghĩ tới vì một người ngoài, nàng lại thương tâm đến như vậy, hắn càng nghĩ càng giận, bất quá lúc này, không nên chọc giận mẫu hậu mới là chuyện quan trọng hơn, chờ cái lão hòa thượng kia chết đi đã. "Được rồi, mẫu hậu, nhi thần sẽ nghĩ biện pháp, mẫu hậu yên tâm đi, nhi thần cần phải trở về, nếu có người phát hiện, vậy chẳng phải kiếm củi ba năm bị thiêu một giờ sao."

Bắc Tân vương đi tới bên cạnh thái hậu trấn an, khi bà đang bị thất thần tuyệt vọng, lời của hắn làm cho thái hậu tựa như một người sắp chết đuối vớ được nhánh cây cứu mạng, hai tròng mắt hằn tia máu mọc lên hi vọng: "Mạch nhi, mẫu hậu chờ tin tức của ngươi, ngươi mau trở về đi thôi, trở về đi." "Dạ, mẫu hậu bảo trọng thân thể, nhi thần đi về trước." Đôi mắt Bắc Tân vương chợt lóe ra ánh sáng ác độc rồi nhanh chóng biến mất, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh lùng, cùng thái hậu nói lời từ biệt, ly khai Quảng Dương cung, trở về Bắc Tân vương phủ...

Giờ Dậu, trên trời đã bao phủ mưa phùn tối tăm. Trong ngoài Lưu Ly cung đều sáng như ban ngày, ngoài cửa điện, trên thềm đá, dưới hành lang đều đứng rất nhiều thái giám cùng cung nữ, dẫn đầu chính là tổng quản thái giám A Cửu, mọi người thở cũng không dám thở mạnh, hoàng thượng ở bên trong đã một canh giờ, bây giờ còn không có động tĩnh, ngay cả bữa tối cũng không ăn. A Cửu xoa xoa tay dạo bước qua lại trước cửa điện, đang suy nghĩ biện pháp để đi vào nhìn một cái thì chợt nghe thái giám phía sau kêu một tiếng: "Tân Nguyệt cô nương?"

Đèn cung đình chiếu xuống, Tây Môn Tân Nguyệt lã lướt phong tư, mặc một bộ váy mỏng màu hồng phấn, trên vai khoác một áo choàng hồng thêu hàn mai, cả người cực kỳ quyến rũ, đang dẫn một thiếp thân thị nữ, thướt tha đi tới, nhìn thấy A Cửu đăm đăm nhìn nàng, liền mím môi cười mang theo tư thái động lòng người mở miệng. "Tân Nguyệt tham kiến A Cửu công công." "Không dám, đứng lên đi, không biết Tân Nguyệt cô nương khuya như vậy tới đây làm gì?"

A Cửu phục hồi tinh thần lại, nữ nhân trong cung này thực sự là một người so với một người thì càng đẹp hơn, Tây Môn Tân Nguyệt cùng hoàng hậu nương nương khi so sánh, hai người đều các hữu phong tư. Nương nương tựa như hàn mai ngạo nghễ, mà Tân Nguyệt cô nương thì giống như một đó thủy tiên trong nước, về phần quý phi nương nương, lại mang một phong thái khác nữa. "Tân Nguyệt có việc cầu kiến hoàng thượng." Tây Môn Tân Nguyệt tiếng nói vừa dứt, A Cửu cũng có một ít hứng thú, bởi vì hắn đang suy nghĩ biện pháp để đi vào gặp hoàng thượng? Hoàng thượng ngay cả bữa tối cũng chưa từng dùng, cũng không cho người ta đi vào, nếu là Tân Nguyệt cô nương có việc cầu kiến hoàng thượng, đúng lúc hắn có thể đi vào bẩm báo.

"Được, Tân Nguyệt cô nương xin chờ một chút, tiểu nhân sẽ đi vào bẩm báo." A Cửu khách khí trả lời, kỳ thực hắn đã nhìn ra, Tây Môn Tân Nguyệt này là một nhân vật lợi hại, tâm kế chỉ sợ so với hoàng hậu nương nương không thua kém bao nhiêu, sau này nếu được vào cung, cũng là một chủ tử lợi hại, vì thế hắn vẫn nên cẩn thận một chút, đừng đắc tội nàng, nữ nhân đều là người thù dai. "Làm phiền A Cửu công công." Tây Môn Tân Nguyệt không chỉ người đẹp, ngay cả thanh âm đều uyển chuyển êm tai, chỉ có mấy câu như vậy, truyền vào trong lổ tai của thái giám ngoài cửa điện, mỗi người đều có một cảm giác tê dại, lâng lâng, Tây Môn Tân Nguyệt cùng hoàng hậu nương nương thật sự là trái ngược, hoàng hậu nương nương quanh thân lạnh lùng, chỉ liếc mắt một cái liền làm cho người ta không dám xem thường, mà Tây Môn Tân Nguyệt thì nhu mềm như nước, làm cho người ta càng muốn nhìn, càng muốn dựa vào được gần hơn một tí.

.