Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 17

Chương 17 : Thử Công

Mộc Thanh Dao không nghĩ tới Sở Thiển Dực lại đột nhiên động thủ, cổ tay vừa chuyển, nội lực ngưng tụ thoát khỏi sự nắm giữ của hắn, nếu người này muốn động thủ, vừa lúc mình muốn thử xem nội lực của bản thân rốt cuộc đạt tới trình độ nào, là bình thường như mọi người, hay là cao thủ đứng đầu... Sở Thiển Dực không ngờ nữ nhân trước mắt dĩ nhiên phản công qua đây hơn nữa thủ thế sắc bén, tuyệt không hàm hồ lại đem toàn lực đánh ra, hắn lập tức không dám khinh thường, đưa tay lên ngưng tụ nội lực ngăn trở thế tiến công, tay ở trong ống tay lần thứ hai đã nắm lại. Người ngoài chỉ nhìn thấy hai người nhìn nhau, tràn đầy nụ cười, lại không biết càn khôn bên trong, hai người đang đứng đấu nội lực, Sở Thiển Dực thân thủ thế nhưng vô cùng lợi hại, trong chốn giang hồ phải tính đến hàng cao thủ, trong chớp mắt liền đem Mộc Thanh Dao chế phục, cũng làm cho nàng tự mình minh bạch võ công trên người, bất quá chỉ có thể đối phó với năm ba đại hán tầm thường, muốn đấu với nội gia cao thủ, căn bản là không chịu nổi một kích, xem ra sau này nàng cần phải dùng một phần nhỏ võ công này cho thỏa đáng...

Nếu võ công không bằng người, hà tất lại đấu, Mộc Thanh Dao lãnh giận tái mặt. "Buông tay, đường đường Sở công tử, sao có thể trước mặt mọi người, động thủ động cước với một cô nương?" Sở Thiển Dực ngẩn ra, rất nhanh buông tay, trên mặt bịt kín một tầng choáng váng, mới vừa rồi là đấu quá hưng khởi, đã quên nàng là nhất giới nữ lưu, mặc kệ nàng quá khứ thanh danh không tốt bao nhiêu, nhưng hiện tại, đang tóm lấy tay người ta là đều không tốt.

"Xin lỗi." Hắn ngước mắt nhìn thân người bên cạnh, khi giữa mũi ngửi được vị hoa nhợt nhạt thanh nhã thì giai nhân đã rất nhanh lắc mình ly khai... Nàng đến tột cùng là người phương nào?

Vừa rồi trong thời gian giao thủ, hắn có thể cảm giác ra nàng cũng không phải lạt mềm buộc chặt, mà là thật muốn dạy dỗ hắn. Quan trọng nhất là, nữ nhân luôn luôn mang tiếng háo sắc kia lại có thể không nhìn đến dung mạo của mình, trong thiên hạ nữ nhân có thể không nhìn đến dung mạo của hắn, chỉ điếm trên đầu ngón tay (Ca tự cao quá =.=), mà nữ nhân trước mắt lại là một trong số đó? Đến tột cùng là nơi nào xảy ra vấn đề?

Sở Thiển Dực ngốc lăng nhìn bóng lưng đã đi xa, ánh mắt mị hoặc nhân tâm mang vẻ u chìm, như có điều suy nghĩ, thủ hạ Cẩn nhẹ giọng nhắc nhở hắn: "Công tử, vương gia còn ở phía trên lầu chờ?" "Ừ, đi thôi, " Sở Thiển Dực phục hồi tinh thần lại, khóe môi hiện lên thú vị, xem ra người vô sự như hắn đã có việc để làm: "Cẩn, thực sự càng ngày càng thú vị." Hai người quay đầu chạy lên lầu, trong đại sảnh không khí ngột ngạt cuối cùng cũng trầm tĩnh lại, mọi người bắt đầu nghị luận, vừa rồi thiên kim của tả thừa tướng cùng công tử của hữu thừa tướng, một đôi trai tài gái sắc giai nhân, dĩ nhiên chung sống hoà bình, thật là làm cho người ta vô cùng kinh ngạc a, xem ra kinh thành lại muốn có lời đồn đãi mới.

Minh Phượng lâu nhã giữa... Mộ Dung Lưu Chiêu vẻ mặt suy nghĩ sâu xa, tình huống vừa phát sinh ở dưới lầu hắn đã thấy được, Mộc Thanh Dao kia thật không có quấn quít lấy Sở Thiển Dực, hơn nữa thời gian mà Sở Thiển Dực chặn lối đi của nàng, hắn thấy rõ ràng trong đáy mắt của nàng có vẻ khinh thường, nữ nhân này thực sự thay đổi chỉ trong một đêm sao, vẫn là theo như lời người khác, bị hắn một đấm đánh tỉnh, có khả năng này sao. "Vương gia?"

Sở Thiển Dực vào nhã giữa, khẽ gọi một tiếng, Mộ Dung Lưu Chiêu phục hồi tinh thần lại, lãnh mị nhìn sang, nhàn nhạt mở miệng: "Thử ra kết quả gì rồi?" "Ta hoài nghi nàng thật sự là Mộc Thanh Dao sao? Giống như thay đổi thành một người khác, ngoại trừ hình dạng tương tự, thì nàng một chổ cũng không giống." Sở Thiển Dực nói xong đặt mông ngồi vào tọa ỷ, nâng chén trà lên uống một hớp lớn, hé ra gương mặt tuấn mỹ xinh đẹp, hiện lên chói mắt quang hoa: "Ta sẽ điều tra ra, nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chỉ mong nàng sẽ không để cho ta thất vọng."

"Nếu như nàng thực sự tốt như ngươi nói vậy, chỉ sợ ngươi không có thời gian." Mộ Dung Lưu Chiêu lành lạnh mở miệng, đứng lên, phủi phủi y phục trên người, động tác ưu nhã chuẩn bị ly khai, nếu không chuyện gì, hắn còn phải đi về để xử lý sự tình, hắn là phụ tá đắc lực của hoàng huynh, cũng không giống Sở Thiển Dực ăn không ngồi rồi, cuộc sống đều dựa vào cha của hắn . "Có ý gì?"

Sở Thiển Dực đưa tay lên kéo trường sam Mộ Dung Lưu Chiêu, cười đến giống như một con hồ ly (Ca thật sự là hồ ly mừ ^_^), rỗi rãnh mở miệng truy vấn. Mộ Dung Lưu Chiêu trên ngũ quan lạnh lùng, hắc đồng u ám đi xuống, vừa nghĩ tới hoàng thượng làm những chuyện như vậy, hắn đã cảm thấy không ý nghĩa: "Hoàng thượng đã lệnh cho nữ nhi Mộc gia tiến cung làm phi, ngươi nghĩ, nếu như nàng thực sự tốt như ngươi nói vậy, nhất định sẽ tiến cung thôi?" "Cái gì? Tiến cung làm phi?"

Cái này Sở Thiển Dực tiếng kêu thật lớn nha, Mộ Dung Lưu Chiêu vừa nghe tiếng kêu của hắn, liền nhớ một việc: "Nha, ta đã quên, trong cung vị kia là thân muội tử của ngươi, bất quá kia lại có quan hệ gì, hoàng thượng sẽ có rất nhiều nữ nhân, sẽ không chỉ có muội muội ngươi một người." Mộ Dung Lưu Chiêu đạm nhiên nói, cũng không nhìn tới tuấn mỹ nam nhân phía sau, lôi kéo cửa đi ra ngoài, chỉ nghe được vài đạo thanh âm song song vang lên: "Vương gia?" "Hồi phủ."

"Dạ " tiếng bước chân đã đi xa, trong nhã giữa, Lý Ngọc Dường cùng Trương Hàn Sơn cẩn thận từng li từng tí vây đến bên người Sở Thiển Dực, quan tâm hỏi: "Thiển Dực, ngươi không sao chứ?" Sở Thiển Dực sắc mặt rất khó nhìn, trong đôi mắt đen xinh đẹp hiện lên vẻ bất đắc dĩ, thở dài một tiếng. "Từ xưa vô tình nhất là hoàng đế a, " một muội muội tiến cung mới nửa năm, hoàng thượng lại muốn dâng tân phi, hoặc là nói hoàng thượng chính là vì tìm một người để ngăn trở, kỳ thực Ngữ Diệp rất yêu hoàng thượng, chỉ bất quá nàng sinh sai nơi, đặt ở Sở gia, hoàng thượng cùng Sở gia có một đoạn vực sâu không cách nào qua được, chỉ sợ nàng vĩnh viễn không có khả năng được hoàng thượng sủng ái.

"Đúng vậy, hoàng cung khẳng định nhiều nữ nhân a, nhà chúng ta cũng có mấy người phụ nhân rồi, huống chi hoàng đế." Lý Ngọc Dường tán thành gật đầu, cha hắn chẳng qua là một nho nhỏ Binh bộ thị lang, còn cưới đến vài phu nhân, huống chi là hoàng đế, thử hỏi làm gì có người nam nhân nào không muốn cưới nhiều lão bà, không muốn đem nữ nhân đẹp nhất trong thiên hạ nhét vào hậu cung của mình. "Quên đi, không muốn, chúng ta trở về đi."

Bởi vì sự kiện này, Sở Thiển Dực cũng không còn hưng trí đùa cái gì nữa, Lý Ngọc Đường cùng Trương Hàn Sơn nào dám nói thêm cái gì, ba người liền cáo từ, đều tự mình hồi phủ....