Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 173

Chương 87.1

Mộc Thanh Dao ôm quyền, tư thái ưu nhã mở miệng: "Tại hạ là bằng hữu của Sở đại công tử, bởi vì đã cùng Sở đại công tử ước hẹn, vì thế xin dẫn chúng ta đến phòng riêng của Sở công tử đi." Điếm tiểu nhị vừa nghe nói là bằng hữu của công tử hữu thừa tướng, thì càng không dám chậm trễ, một đường đem bọn họ dẫn đi lên lầu, thẳng đến lầu hai phòng dành riêng cho Sở Thiển Dực. "Công tử xin chờ một chút, nước trà và điểm tâm lập được mang đến."

Điếm tiểu nhị lui ra ngoài, mấy người thị vệ thì đứng ở trước cửa, Mạc Ưu đứng ở bên cạnh nàng, lấy làm lạ mở miệng: "Chủ tử không phải muốn đi Hình bộ sao?" Mộc Thanh Dao không lên tiếng, quay đầu theo cửa sổ đang mở nhìn xuống, chỉ thấy trong đại sảnh lầu một, người cũng không nhiều lắm, không khí yên tĩnh không tiếng động, bỗng nhiên một đạo thân ảnh xinh đẹp hấp dẫn tầm mắt của nàng, Mộc Thanh Dao nhìn kỹ lại, thấy nữ nhân kia cúi người nói nhỏ cái gì đó cùng với chưởng quỹ, chưởng quỹ cẩn thận dè dặt gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên hướng lầu hai nhìn liếc một cái, tiếp theo lại cúi đầu tiếp tục tính toán, nữ nhân vừa nói chuyện kia, là người mà Mộc Thanh Dao quen biết, chính là thủ hạ ám vệ Băng Tiêu, theo thái độ vừa rồi của chưởng quỹ xem ra, lão bản phía sau của Minh Phượng lâu chính là Băng Tiêu, không, lão bản chân chính hẳn là hoàng thượng. Tiểu ẩn ẩn vu dã, đại ẩn ẩn vu thị (*), quả nhiên là có đạo lý, xem ra ám vệ của hoàng đế đều ẩn nấp bên trong phố phường, đây cũng là phương pháp thu hoạch tin tức nhanh nhất mau lẹ nhất.

Mộc Thanh Dao đang muốn thu hồi tầm mắt, thì mâu quang bị một chiếc liễn xa hoa lệ dừng ở ngoài cửa hấp dẫn, từ trên xe ngựa bước xuống một tên quanh thân phong lưu phóng khoáng, không phải là Sở Thiển Dực thì còn là ai? Lúc này hắc khoác bộ trường bào làm điên đảo chúng sinh, vừa nhìn thấy hắn, sắc mặt của Mộc Thanh Dao liền lạnh lại, mâu quang u ám, ngẩng đầu quét mắt liếc nhìn Mạc Ưu một cái rồi phất phất tay: "Ngươi đi xuống trước đi, ta muốn ở trong này với Sở đại công tử, để chống mắt xem bộ mặt thật của hắn?" "Dạ, chủ tử, " Mạc Ưu lĩnh mệnh lui ra ngoài, vừa mới bước tới trước cửa đã nghe được bên dưới thang lầu truyền đến tiếng bước chân, chớp mắt đã thấy bọn họ đi đến cửa, một đôi mắt hoa đào quỷ mị, hiện lên câu hồn mê hoặc lòng người, khóe môi hiện lên nụ cười sáng lạng như ngọc, theo phía sau hắn là một thủ hạ vẻ mặt không chút thay đổi, tạo thành sự đối lập mạnh mẽ, Mạc Sầu cũng đi theo phía sau bọn họ lên đây. Mạc Ưu thần sắc nhàn nhạt mở miệng: "Chủ tử ở bên trong chờ ngươi?"

Bằng ánh mắt tiên mắt, hắn liền không thích người nam nhân trước mắt này, quá yêu nghiệt, có tướng gây tai họa cho chúng sinh, nam sinh tướng nữ, nam nhân này chỉ sợ có ý không đứng đắn với chủ tử, Mạc Ưu nghĩ thế nên sắc mặt đối với hắn cũng không tốt cho lắm. Sở Thiển Dực mắt vừa quét nhìn, cũng không thèm để ý tên tiểu hài tử xấu xa này, nghênh ngang đẩy cửa đi vào, thủ hạ Nguyệt Điêu tự nhiên sẽ đứng chờ ở ngoài cửa như bọn họ Mạc Ưu. Bên trong gian phòng trang nhã, Mộc Thanh Dao tựa người ngồi gần cửa sổ, tùy ý lười biếng ôm đầu gối nhìn ra bên ngoài, động tác lúc này của nàng, giống như một con con thỏ nhỏ đáng yêu, câu được xuân tâm nhộn nhạo của Sở đại công tử, hắn hận không thể lập tức đem nàng ôm vào trong ngực hảo hảo chà đạp một phen, nhưng mà nữ nhân này rất lợi hại, hắn không dám khinh thường, tùy ý nở nụ cười.

"Ta còn tưởng rằng là ai? Nguyên lai là hoàng hậu nương nương đại giá a." Câu này vừa nói xong, hắn đem trong lòng mình cố hạ xuống một chút, nếu không biết là nàng, thì tốc độ hắn mà chạy đến đây so với thỏ còn nhanh hơn sao, trong lòng có nai con dường như đang nhảy loạn. Lúc này hắn nghiêm túc nhìn nàng, đáy lòng ý nghĩ càng ngày càng bức thiết, nếu như nàng đồng ý cùng hắn rời khỏi, hắn nguyện ý từ nay về sau tẩy sạch duyên hoa (tình duyên đào hoa), ngoan ngoãn làm một người bình thường không có chí lớn, chỉ cầu có nàng ở bên người, cùng nhau ngắm nhìn bình mình và hoàng hôn...

Bất quá Mộc Thanh Dao không biết trăm mối lo toan trong đáy lòng của hắn, sắc mặt nàng thối thúi còn rất lạnh, ánh mắt cũng âm ngao khó coi, cắn răng mở miệng. "Sở Thiển Dực, ngươi cái tên điên này, cũng dám bỏ thuốc với ta, hại ta mất đi nội lực." Lời của nàng vừa rơi xuống, tên kia rất nhanh ngồi vào chỗ đối diện với nàng, cười đến giảo hoạt như hồ ly không có tim không có phổi: "Ngươi nói cái gì đó? Ta lúc nào lại bỏ thuốc nương nương đâu?"

"Ngươi đừng có nói sạo, dù cho ngươi không thừa nhận thì thế nào? Ngươi, còn Sở gia các ngươi nữa, chỉ sợ cũng không ai có lòng muốn bình yên, ta sở dĩ bị ngươi bắt được, chỉ bởi vì đã quên mất đi ngươi, không nghĩ tới nhà ngươi cũng là một kẻ có dã tâm, ta vốn cho là, tuy rằng ngươi yêu nghiệt, ngươi phong lưu, nhưng ít ra ngươi không có dã tâm, bây giờ nghĩ lại, là nam nhân thì đều có dã tâm." Mộc Thanh Dao nở nụ cười, bất quá nụ cười kia không có chút nhiệt độ nào, rất lạnh lẽo. Lúc này, cửa phòng bị gõ hai cái, tiếng của điếm tiểu nhị vang lên đến: "Sở công tử, trà tới đây."

"Vào đi, " Sở Thiển Dực hướng ra phía ngoài cao giọng mở miệng, điếm tiểu nhị bưng khay đi tới, bên trong để một bình trà ngon, trên đó còn có điểm tâm chiêu bài, hắn tay chân linh hoạt đem từng cái từng cái một đặt trên bàn, rồi vội vàng lui ra ngoài, tuy rằng trong phòng có hai đại tuyệt sắc mỹ nam, thế nhưng lại có luồng khí lạnh đang lưu chuyển rất lợi hại, hai người này thật sự là bằng hữu sao? Đợi đến khi điếm tiểu nhị lui ra ngoài, cửa phòng đã đóng lại, Sở Thiển Dực mới khôi phục nụ cười, tự mình động đưa tay châm trà cho Mộc Thanh Dao. "Nương nương, đừng tức giận, nếm thử phổ trà này xem. Vị đạo rất thuần hậu."

Mộc Thanh Dao thân hình không có động, ánh mắt lạnh lẻo liếc xéo người này, xem ra hắn không dự định nói cho nàng biết, ánh sáng quỷ dị khẽ động, khóe môi liền hiện lên nụ cười bỡn cợt: "Lời đêm đó ngươi nói còn tình hay không?" Lời của nàng vừa thốt ra, Sở Thiển Dực tựa hồ có chút phản ứng không kịp, há to mồm, thật lâu cũng không có động tĩnh, tựa như khúc gỗ lăng lăng nhìn nàng đang nhàn nhã thưởng thức phẩm trà, khuôn mặt rất dễ chịu, tựa hồ cực kỳ thích thú với mùi vị chén trà. "Ngươi là nói, ngươi muốn cùng ta rời khỏi nơi này."

"Nếu như chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi đây, có phải liền không cần để ý tới tất cả mọi chuyện hay không." Mộc Thanh Dao buông chén trà lên bàn, nghiêm túc hỏi Sở Thiển Dực, thần thái của nàng là nghiêm túc, nhìn không ra chút vui đùa nào, Sở Thiển Dực trong lòng không khỏi bắt đầu bao phủ ba phần vui sướng, nhưng đáy mắt vẫn còn hoài nghi, nàng chẳng phải đang tốt lành, tại sao lại muốn cùng hắn rời khỏi chứ, trước không phải vẫn phản đối sao? "Ngươi đừng đùa giỡn ta, ta sẽ tưởng thật đó " Sở đại công tử luôn luôn tự cho mình siêu phàm khó có khi lại chần chừ không thể quyết định như vậy, tuy rằng đáy lòng rất là vui, nhưng hắn rất sợ hi vọng càng lớn, thất vọng sẽ càng nhiều, hắn là thật tâm thích nữ nhân trước mắt, nếu quả thật có nàng làm bạn, có thể rời xa thế tục trần thế này sao? Trò chơi nhân sinh của hắn đã lâu như vậy, đã quá mệt mõi, sớm muốn tìm một nơi niếp bàn, trãi qua cuộc sống an nhàn.

"Chẳng lẽ người thật sự không chịu?" Mộc Thanh Dao hỏi lại, mắt trợn trắng trừng tên kia liếc một cái, đám mây trong đáy mắt của hắn vẫn chưa tán đi, cho nên biểu hiện của nàng càng phát ra chân thành. (*) Tiểu Tuyền : ta bất tài không hiểu câu này lắm, để tra ra ý nghĩa sẽ cập nhập sau ^.^.