Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 174

Chương 87.2

"Thực sự, " Sở Thiển Dực ôm đồm lấy tay nàng, rốt cuộc cũng có một chút tin tưởng, hắn không nghĩ ra được lý do khiến nàng gạt hắn, vì thế, nói không chừng, nàng thực sự muốn rời xa nơi đây, trong những âm mưu nặng nề này, ai lại muốn ý trở thành một một bị người lợi dụng quân cờ, huống chi hiện tại nàng đã không còn nội lực, cũng giống như một người bình thường. "Bất quá, đừng quên lời ta nói với ngươi, mặc dù ta với ngươi cùng đi, cũng chỉ là bằng hữu, là bằng hữu, mà không phải là thứ gì khác." Mộc Thanh Dao rút về tay, nhàn rỗi mở miệng, lời này của nàng pha trộn vẻ đạm mạc, càng làm cho Sở Thiển Dực tin thêm vài phần, mặt mài hắn mang ý cười yêu nghiệt, nói không nên lời. "Tốt, ta mang ngươi đi, rời xa hết thảy, hoàng thượng, hắn bất quá cũng chỉ lợi dụng ngươi mà thôi."

Mộc Thanh Dao ánh mắt buồn bã lại, đáy lòng suy nghĩ, thực sự như thế sao? Sau đó lại trong lòng lại toát ra một câu, chẳng lẽ ngươi không có lợi dụng ta, thật tâm đơn thuần muốn mang ta đi sao? "Nhưng mà ngươi không lợi dụng sao? Ta không tin lắm, vì để cho ta xem thành ý của ngươi, ta muốn gia truyền chi bảo của Sở gia." Mộc Thanh Dao ung dung thản nhiên mở miệng, nghe nói Sở gia có một gia truyền chi bảo, rất là trân quý, về phần đến tột cùng nó là cái gì, người ngoài cũng không biết được, ngay cả Mộc Thanh Dao cũng không biết đó là cái gì, bất quá nàng mượn lời nói này tới để thử Sở Thiển Dực.

Sở Thiển Dực nghe xong nàng nói, không nghi ngờ gì cả, cũng bởi vì một câu nói kia, làm cho hắn càng tin, nàng thật lòng tính toán cùng hắn rời khỏi đây. Thứ nhất, hắn lớn lên tuấn mỹ bất phàm, là nữ nhân thì đều sẽ thích hắn, tuy rằng Dao nhi không giống người thường, nhưng rốt cuộc cũng là một nữ nhân, thứ hai, hắn là công tử hữu tướng, gia thế cũng không có bôi nhọ nàng, bọn họ Sở gia cùng Mộc gia, trước đây là quan hệ đối địch, nói không chừng sau này sẽ vì bọn họ liên hợp, mà quan hệ hai nhà sẽ trái ngược lúc trước. "Được, ta mang ngươi trở về Sở phủ lấy."

Người này vừa nói xong đã tới kéo tay nàng, Mộc Thanh Dao sắc mặt tối lại, lạnh lẽo rút ra tay: "Ta cũng không muốn bị mẹ ngươi đuổi ra Sở phủ, nếu không ngươi cho thủ hạ đi lấy đến đây đi." Nàng biết ở ngoài cửa phòng có thủ hạ Nguyệt Điêu của hắn, cái đại khối băng đông chết người kia, cùng với Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu không khác gì mấy. "Được" Sở Thiển Dực tuy rằng hoài nghi, nhưng mà khóe môi lại câu ra nụ cười, nàng không có công phu, dù cho nàng đùa giỡn ra cái dạng gì, cũng không làm gì được hắn, hắn cũng muốn nhìn xem, nàng rốt cuộc định làm gì? Dù bất luận nàng hành động như thế nào, hắn đều cảm thấy rất hứng thú.

"Nguyệt Điêu, lập tức trở về Sở phủ, đến gặp phu nhân đâu đem vật gia truyền của Sở gia lấy tới đây, nói là thiếu gia bảo ngươi đến." Hắn nói xong tim không nhảy hơi thở không gấp, hình như đây là một sự kiện rất bình thường, Mộc Thanh Dao nhìn hắn lúc này không quy không củ, hình dạng lười biếng tùy ý, trong đôi mắt hoa đào, có hai đóm lửa nhỏ cháy lên một chút, khóe môi thì nhất câu đó là ý cười trêu chọc lòng người. "Dạ, công tử, " Nguyệt Điêu vô cùng kinh ngạc lên tiếng trả lời, nhưng cũng chưa nói thêm cái gì, vẻ mặt vẫn vô cảm như trước, cho dù hắn có nghi vấn, cũng chôn dấu trong lòng, nghe được công tử phân phó, lên tiếng trả lời xong liền đi xuống lầu dưới.

Đồ vật gia truyền của Sở gia vẫn do phu nhân cất giữ sao, phu nhân không biết đã hối thúc công tử bao nhiêu lần, bảo hắn mang một con dâu trở về cho nàng, thì vật gia truyền sẽ có tin tức, nhưng công tử vẫn không chịu, hôm nay tại sao mới vào ngồi có một chút, vật gia truyền liền có manh mối, nhưng khi hắn nhìn thấy ngoài cửa có vài người coi chừng, rất giống người ở trong cung, ai đang ở trong phòng thế? Nguyệt Diêu đi tới trước cửa Minh Phượng lâu, thì dừng cước bộ, quay đầu nhìn lên lầu hai, công tử chắc không có việc gì chứ, ngẫm lại không có khả năng có chuyện, công tử là ai chứ? Sau đó xoay người rời đi. Mộc Thanh Dao ngồi trước cửa sổ ở lầu hai nhìn thấy thân ảnh Nguyệt Diêu rời đi, nội tâm hừ lạnh một tiếng, đôi mắt bị lây hơi thở lạnh mỏng, không nhanh không chậm hớp trà, chậm rãi mở miệng.

"Sở Thiển Dực, ta thực sự không quá tin, ngươi thật lòng buông tay, dù cho ta và ngươi có rời khỏi, ngươi thực sự sẽ đành lòng buôn bỏ tất cả sao?" "Như vậy, Dao nhi muốn như thế nào mới tin ta đây?" Sở Thiển Dực thanh âm thì thầm như nước lộ ra sự thân mật, đôi mắt đen sâu như mực, thật sự cũng có ba phần chân thành tha thiết, còn lại bảy phần là làm cho người ta nắm bắt không được sự u ám bên trong, hắn nghiên người đứng dậy, tiến đến bên cạnh Mộc Thanh Dao, lần thứ hai nắm lấy tay nàng.

Mộc Thanh Dao cười lạnh một tiếng, sắc mặt đột nhiên thay đổi, ra tay nhanh như thiểm điện, trong chớp mắt, một chiêu xuất thủ, điểm trúng huyệt Sở Thiển Dực. Sở đại công tử có chút giật mình, ngây dại, đây là chuyện gì, hắn không phải cho nàng dùng thuốc rồi sao? Nội lực của nàng tại sao lại khôi phục như thường, một chút việc cũng không có, đáng hận thật, nữ nhân này thay đổi sắc mặt thật nhanh, hắn chợt hiểu rõ ràng, nàng căn bản không phải muốn cùng hắn đi, mà sử dụng mỹ nhân kế, hắn luôn tự cho mình vẫn thân cận và hiểu rõ nữ nhân, lại cũng có lúc nhìn nhầm, Sở Thiển Dực cay đắng cười rộ lên. "Ngươi, ngươi định làm gì? Mau thả ra."

"Thả ngươi ra, phàm là người đắc tội với ta, ta từ trước đến nay không dễ dàng tha thứ, huống chi ngươi còn bỏ thuốc với ta, làm cho ta mất đi nội lực, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, Sở Thiển Dực, ngươi đừng chơi trò cân não, mà đem người khác làm đồ ngốc." Mộc Thanh Dao cười nhạt, thân thể đã đi ra bên ngoài, phía sau Sở Thiển Dực ánh mắt thoáng cái sâu không lường được, kêu lên. "Ai, hoàng hậu nương nương, ta chỉ nói đùa, ngươi làm cái gì vậy?"

"Không làm gì, " Mộc Thanh Dao hừ lạnh, cũng không để ý tới vẻ mặt đau xót của nam nhân trước mắt, bước ra ngoài phân phó Mạc Ưu đang đứng gác: " Dem y phục của Sở đại công tử cởi hết cho ta, một cái cũng không chừa lại, tất cả đều mang đi ra ngoài." "Cái gì?" Có thanh âm của vài người vang lên, trong đó Sở đại công tử lớn tiếng nhất, thiên hạ tối độc phụ nhân tâm a, nàng tại sao có thể làm như vậy chứ? Hắn dễ dàng bị nàng chế phục, là bởi vì trong lòng có nàng, mới khinh thường như thế, nữ nhân này lại đối với hắn như vậy.

"Dạ, chủ tử, " Mạc Ưu lĩnh mệnh ở đi vào trong phòng, rất nhanh liền nghe được thanh âm yêu nghiệt của Sở đại công tử thống khổ giống như bị bệnh táo, kèm theo tiếng châm chọc khi thường của Mạc Ưu: "Ngươi có thể kêu lớn tiếng một chút, nói không chừng sẽ có rất nhiều người muốn xem." Mạc Ưu nhanh chóng đem y phục của Sở đại công tử từng cái một cởi sạch, rồi ôm đi ra ngoài, đi tới trong góc phòng lầu hai thấy không có ai, hắn liền ném đi, nghênh ngang tiêu sái xuống lầu, sải bước đuổi theo bóng dáng phía trước: "Chủ tử, làm xong." "Tốt" Mộc Thanh Dao ánh mắt lạnh lùng dời về phía lầu hai, đáng đời, để cho Sở đại công tử người gặp người thích, hoa gặp hoa nở nếm thử tư vị bất lực lúc này, bất quá đừng tưởng rằng nàng cứ như vậy mà buông tha hắn, Mộc Thanh Dao khóe môi nhếch lên nụ cười, mắt thấy đối diện có một tiểu thư nhà giàu đi nào, nàng liền đi tới cười rất dịu dàng.

"Tiểu thư lớn lên tướng mạo thật đẹp, thảo nào Sở gia công tử của hữu tướng rất quý mến tiểu thư, đặc biệt lệnh tiểu nhân cung kính mời tiểu thư đại giá.".