Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 176

Chương 87.4

Đợi đến lúc hắn nói xong, nước mắt đã ràn rụa, một người tuổi già, nhưng lúc này lại đau xót như vậy, chuyện cũ trước kia thất giống như một giấc chiêm bao. Mộc Thanh Dao đứng lên, thi lễ, những gì nên hắn sẽ nói, mà không nên nói, dù cho nàng có đợi tiếp, chỉ sợ hắn cũng sẽ không nói. Người chủ mưu phía sau, không có gì phải nghi ngờ, chính là Bắc Tân vương, mặc dù trong lòng bọn họ biết rõ ràng, nhưng cũng không có biện pháp chỉ chứng hắn, mà Tô Trảm, thái độ vừa rồi của hắn cho thấy dù bị giết một nghìn lần, một vạn lần, hắn cũng sẽ không khai ra Bắc Tân vương.

"Đã quấy rầy đại sư." Mộc Thanh Dao thi lễ xong, xoay người chuẩn bị ly khai nhà tù, đại sư đang ngồi an ổn, bỗng nhiên ùm một tiếng vọt chấn song phòng giam, hai tay nắm chặt cánh cửa, tuyệt vọng lẩm bẩm: "Thí chủ, nếu như có khả năng, xin hãy bỏ qua cho Tô gia một nhà, lão nạp sẽ ở trước mặt bồ tất, thay thí chủ cầu phúc, phật có đức hiếu sinh, thí chủ sẽ có hồi báo tốt đẹp." Mộc Thanh Dao quay đầu lại, trong mắt khẽ khép lại, nàng có thể đáp ứng hắn cái gì, có thể giúp đỡ hắn cái gì sao? Mộc Thanh Dao không nói được lời nào quay đầu dẫn Mạc Ưu cùng Mạc Sầu đi ra ngoài, dọc theo đường đi vẫn nghe được thanh âm cầu xin bên tai, những tiểu hòa thượng vô tội này không ngừng cầu khẩn, tiếng nói này sẽ từng chữ truyền vào lỗ tai của Liễu Không, hắn muốn chịu đựng đến bao lâu nữa?

Ngoài cửa đại lao, Hình bộ thượng thư cùng Bắc Tân vương nhìn hoàng hậu nương nương đi ra, đồng thời thở dài một hơi. "Hoàng hậu nương nương." Mộc Thanh Dao tâm tình trầm trọng không gì sánh được ngẩng đầu, mâu quang bi thương xuyên thấu qua Hình bộ thượng thư, rơi thẳng trên người Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch, người nam nhân này là ma quỷ sao? Hắn cũng biết, chính mình làm những chuyện như vậy sẽ liên lụy đến bao nhiêu người vô tội, người như vậy mặc dù lợi dụng thủ đoạn chiếm được ngôi vị hoàng đế, hắn xứng làm quân làm hoàng sao? Nếu như người trong thiên hạ biết, thì hắn sẽ tự mình xử lý như thế nào, ngay cả chuyện quang minh chính đại thẳng thắng vô tư cũng không làm được, còn xứng làm một quân hoàng sao?

Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch tiếp nhận mũi nhọn giết chóc lãnh lệ trong ánh mắt của hoàng hậu, đáy lòng nổi lên kinh hãi. Chẳng lẽ Liễu Không đã chỉ chứng hắn, nhưng ngẫm lại thì không có khả năng, nếu như hắn bị chỉ chứng, nữ nhân này còn có thể trấn định như vậy sao? Chỉ sợ nàng đã sớm gọi người bắt giữ hắn, nữ nhân này chắc là đã hoài nghi hắn, cho nên mới tới gặp Liễu Không. "Hồi cung."

Mộc Thanh Dao lạnh lùng lên tiếng, cũng không để ý tới đám người trước cửa Hình bộ đại lao, vẻ mặt cũng không biểu hiện rõ ràng, xem ra phải nhanh một chút nắm được đuôi của Bắc Tân vương, thứ nhất, võ công của hắn vì sao có thể che giấu được, hai, những tử sĩ đã đi đâu, ba, bước tiếp theo trong kế hoạch hành động hắn, hiện tại đã xảy ra chuyện như vậy, hắn tuyệt đối không ngồi chờ chết, nhất định sẽ nhanh chóng ra tay. "Cung tiễn nương nương, " Hình bộ thượng thư chờ người rời khỏi liền thở dài một hơi, đem hoàng hậu nương nương vẫn đưa đến trước cửa xe ngựa, đợi đến khi xe ngựa đi xa, Hình bộ thượng thư mới lau mồ hôi trên đầu, hỏi Nam An vương đứng bên cạnh: "Hoàng hậu ở trong đại lao có hỏi ra manh mối gì không?" Nam An vương quét mắt liếc nhìn Hình bộ thượng thư một cái, tiện thể liếc nhìn thần sắc có chút bất an của Bắc Tân vương, xong rồi thì cái gì cũng không nói, bí hiểm dẫn thủ hạ rời khỏi, chỉ để lại Hình bộ thượng thư cùng Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch hai mặt nhìn nhau...

Xe ngựa một đường trở về hoàng cung. Trong xe Mộc Thanh Dao nhắm mắt dưỡng thần, về chuyện Liễu Không đại sư là Tô Trảm, nàng không có bẩm báo với hoàng thượng, nếu như hoàng thượng biết Liễu Không đại sư chính là Tô Trảm, cũng chính là người tình năm xưa của thái hậu, chỉ sợ người của Tô gia chạy không khỏi một kiếp này, hoàng thượng nhất định sẽ động đến Tô gia, kỳ thực Tô Trảm làm những chuyện như vậy, Tô gia căn bản hoàn toàn không hay biết gì cả, nhưng hình pháp cổ đại cùng hiện đại không giống nhau, động một chút thì diệt cửu tộc vân vân, nếu như bởi vì Tô Trảm, mà bị chém người nhiều như vậy, lòng nàng làm sao an, Mộc Thanh Dao đột nhiên mở mắt ra, nhìn Mạc Sầu đang ở bên người. "Mạc Sầu, lập tức giúp bản cung đi làm một chuyện."

"Dạ, nương nương, " Mạc Sầu lĩnh mệnh, Mộc Thanh Dao cúi người nhỏ giọng cùng nàng nói mấy câu, cuối cùng không quên dặn dò nàng: "Ngươi để cho bọn họ tức khắc rời khỏi Lâm An thành, đi được càng xa càng tốt, mặt khác cẩn thận người theo dõi, chỉ sợ đang có người giám thị họ" "Dạ, nương nương." Mạc Sầu cơ trí lên tiếng trả lời, đợi lúc xe ngựa chạy chậm một tí, nàng lặng yên nhảy xuống, cũng không có dừng lại, để tránh có người chú ý tới.

Mạc Sầu rời đi xong, Mộc Thanh Dao lại nhắm mắt nghỉ ngơi một chút nhi, hiện tại nàng có thể lợi dụng chuyện của Tô Trảm làm cho thái hậu khai ra chuyện năm đó hại chết Lý hoàng hậu, nàng tin nữ nhân sẽ khai báo, khóe môi hiện lên vẻ thị máu, trên mặt nghiêm nghị lại. Xe ngựa chậm rãi hướng hoàng cung chạy tới, nhưng không có gia tăng tốc độ, bởi vì bọn họ phải đợi Mạc Sầu trở về. Trước khi vào cung, Mạc Sầu cuối cùng cũng đã trở về, bất quá nàng mang về tin tức không có khả quan, sắc mặt khó coi mở miệng: "Nương nương, những người đó không tin ta, căn bản họ không chịu rời đi, còn nói ta muốn chiếm lấy đất đai của bọn họ, người nghe xem, thật buồn cười, chết đến nơi, còn cố giữ tài sản."

Mộc Thanh Dao thở dài một hơi, nhìn tường thành bên ngoài xe ngựa, xem ra chỉ nghe theo mệnh trời. "Kệ bọn họ đi thôi, nói không chừng hoàng thượng tra không được những người đó, hiện tại chỉ có thể nghĩ như vậy." "Chỉ mong là vậy, " Mạc Sầu lên tiếng trả lời, xe ngựa phi nhanh vào cung, hướng đến Phượng Loan cung.

Phượng Loan cung, Mộc Thanh Dao đã trở lại, các cuối cùng cũng có thể thở dài nhẹ nhõm, mỗi lần nương nương đi ra ngoài, tất cả bọn họ đều chờ đợi lo lắng, rất sợ xảy ra chuyện gì, cũng may lúc này đã bình an vô sự. "Nương nương, không có sao chứ?" Mai Tâm thấy chủ tử từ khi trở về đến bây giờ liền ở trên bàn cờ bố trận, tư thế kia giữ rất là lâu, thức ăn cũng không ăn, chỉ lo loay hoay những thứ đó, không biết nàng đang suy nghĩ gì, Mai Tâm rốt cuộc cũng nhịn không được bước tới hỏi.

Mạc Sầu vội vàng vươn tay ra đem nàng kéo qua một bên, suỵt một tiếng, ý bảo nàng đừng quấy rầy chủ tử, nàng muốn bố trí lại sự tình, chờ nàng suy nghĩ cẩn thận xong, là sẽ ăn cơm. "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Mai Tâm nhỏ giọng nói thầm, Mạc Sầu nhún vai một cái, đây cũng không phải là quyền hạn của nàng nhé, nàng cái gì cũng sẽ không nói.

Mộc Thanh Dao cầm một quân cờ đặt lên trên bàn cờ, cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt, vươn một chút thân thể thư giản, sau đó ngẩng đầu nhìn lướt qua, chỉ thấy trên đại điện cực kỳ yên tĩnh, Mai Tâm đang nghiên người tựa đầu vào một cây cột ngủ gật, Mạc Sầu thì lười biếng ngồi ở một bên, xem ra mình đã suy nghĩ lâu lắm, bụng cũng rất đói. "Mai Tâm. Mai Tâm?" Mộc Thanh Dao vừa kêu lên, thì Mai Tâm lập tức tỉnh lại, nhanh chóng chạy tới oán trách: "Nương nương, người nghĩ gì thế? Bọn nô tỳ ngay cả nói chuyện cũng không dám, thiếu chút nữa ngủ luôn."

"Ta đói bụng rồi, " Mộc Thanh Dao trề môi, Mai Tâm lập tức chạy vội ra ngoài truyền lệnh cho cung nữ tiến vào, nương nương muốn dùng thiện, Mộc Thanh Dao nhìn bóng lưng của nàng, cười cười: "Nha đầu này." "Nàng thật lòng yêu thương nương nương." Mạc Sầu nói một câu. Mộc Thanh Dao gật đầu: "Ta biết."

Mạc Sầu hiếu kỳ nhìn nương nương ở bài bố cái gì ở trên bàn cờ, xuyên qua thân thể nhìn cờ đen cùng cờ trắng, đang lần lượt thay đổi xếp đặt. "Nương nương, đây là cái gì?".