Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 177

Chương 87.5

"Ngươi tới nhìn." Mộc Thanh Dao ngoắc tay ý bảo Mạc Sầu đến gần, nàng lấy tay di chuyển theo các vị trí trên bàn cờ, vừa chuyển động, vừa nói: "Ngươi xem, ta dùng thế cục này lấy ví dụ cho tình hình bây giờ, hiện tại ta dùng Tô Trảm, chính là Liễu Không đại sư để kiềm chế thái hậu nương nương, nàng nhất định sẽ khai ra chuyện năm đó Lý hoàng hậu bị hại chết, tiếp theo lại dùng thái hậu kiềm chế Bắc Tân vương, Bắc Tân vương nhất định không dám tùy ý động thủ, hắn sẽ phải nghĩ ra một phương án tốt nhất, như vậy mười ngày nữa thì sẽ là đại hôn của hắn, đây có thể nói là một thời cơ tốt nhất, bản cung tin rằng, hắn nhất định sẽ chọn ngày đó để ra tay, vì vậy hôn nhân này là do hoàng thượng tứ hôn, mà chúng ta nếu muốn ở hôn lễ toàn thắng vì đánh bất ngờ, thì một mặt phải có quân phòng giữ của kinh thành, cộng thêm ngự lâm quân, mặt khác còn có một bộ phận binh lực của Nam An vương phủ, mà Bắc Tân vương ngoại trừ thế lực âm thầm, hắn còn có thêm một thế lực lớn nữa đó là Sở gia, lực lượng của họ trên triều đình, chúng ta không dám ước định, bởi vì hữu tướng Sở Phong Ngọc đã tạo dựng gốc rễ nhiều năm như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều người trợ giúp hắn, nhưng mà chúng ta còn có một bảo bối khác, chính là quý phi Sở Ngữ Yên, chỉ cần nàng nguyện ý ra mặt, để cho phụ thân hữu tướng của nàng đem binh quyền giao ra, như vậy chúng ta chẳng phải là một kích tức trúng sao, còn sợ không nắm được Bắc Tân vương nữa sao?" Mộc Thanh Dao đem bố cục tỉ mỉ của mình nói xong, Mạc Sầu cảm thấy rất hoàn mỹ, bất quá nàng vẫn còn có nghi vấn: "Quý phi Sở Ngữ Yên thuyết phục được phụ thân nàng giao ra binh quyền sao?" "Nàng sẽ, ta sẽ đem quan hệ lợi hại trong đó nói rõ, nếu như nàng vẫn không chịu giao ra, vẫn còn có một người khác có thể giúp đỡ chúng ta."

Mộc Thanh Dao ánh mắt chìm xuống, khóe môi nhấc lên ý cười. "Ai?" Mạc Sầu nghĩ không ra còn người nào có thể đến giúp đỡ bọn họ. "Tây Môn tướng quân, đừng quên bảo bối nữ nhi của hắn vẫn ở trong cung, hơn nữa nữ nhi của hắn rất là thích hoàng thượng, hắn nhất định sẽ giúp đỡ hoàng thượng."

Mộc Thanh Dao thanh âm vừa rơi xuống, Mạc Sầu nhíu mài một chút: "Nhưng mà Tây Môn tướng quân không nhất định sẽ ra tay, hoàng thượng còn không có nạp Tây Môn Tân Nguyệt làm phi, hắn làm sao mà giúp đỡ hoàng thượng chứ?" "Đây chính là nguyên nhân ta không hy vọng sẽ tìm Tây Môn gia, Tây Môn Tân Nguyệt thông minh như vậy, nàng nhất định sẽ lợi dụng sự kiện lần này, để cho nàng phụ thân nàng đưa ra điều kiện, buộc hoàng thượng cho nàng tiến nhập hậu cung, nếu như hoàng thượng thực sự dùng đến thế lực của Tây Môn gia, tất nhiên phải nạp Tây Môn Tân Nguyệt vào cung làm phi." "A, như vậy sao được, cô nương kia, nương nương?"

"Ta chỉ suy nghĩ và tính toán về vấn đề này, còn chuyện hoàng thượng có nạp Tây Môn Tân Nguyệt làm phi hay không thì đó chính là chuyện của hắn, không phải việc ta có thể làm chủ được." Mộc Thanh Dao thần sắc nhàn nhạt, nhưng đáy lòng cuối cùng vẫn có chút chua xót khổ sở, dù nói như thế nào, hiện tại trên danh nghĩa nàng cũng là hoàng hậu của Mộ Dung Lưu Tôn, hơn nữa hắn vẫn rất yêu thương nàng, cũng rất nỗ lực để cho nàng ở lại. "Nương nương, bằng không chúng ta đi khuyên quý phi nương nương đi, nói nàng khuyên hữu tướng giao ra binh quyền." Mạc Sầu vội vàng mở miệng, thời gian gần đây, nương nương cùng hoàng thượng cảm tình tốt, nàng cũng không hy vọng có nữ nhân khác ở bên trong can thiệp, Sở Ngữ Yên so với Tây Môn Tân Nguyệt thì an phận hơn nhiều, mặc dù đang ở trong cung, nhưng hoàng thượng không có đụng nàng, cũng không có để ý nàng, bất quá chỉ cho nàng một danh phận, điều này cũng làm cho Mạc Sầu có thể chấp nhận một ít, nhưng nếu Tây Môn Tân Nguyệt kia vào hậu cung, chỉ sợ sẽ quấy phá làm mọi người không được sống yên ổn, nữ nhân kia vừa nhìn cũng biết không phải là chủ tử thiện lương.

"Nhưng Sở gia còn có một Sở đại công tử, hắn dường như rất có dã tâm." Mộc Thanh Dao vừa nói đến Sở Thiển Dực liền thấy đau đầu, không biết cái tên kia từ khi nào lại có tình cảm với nàng, một lòng muốn mang nàng đi, cũng không biết là hắn có thật tâm thực lòng muốn mang nàng đi không, hay vẫn muốn đem nàng kiềm chế lại, để khống chế thế cục thiên hạ trong tay, tùy ý hắn xếp đặt, thực sự là buồn cười, hoàng thượng là người rất khôn khéo, đã biết gần thế lực bí mật của hắn, sao có thể mặc hắn muốn làm gì thì làm. "Nương nương?" Mạc Sầu còn muốn nói gì, thì Mai Tâm đã dẫn một hàng cung nữ tiến vào, Mộc Thanh Dao liền ngừng đề tài câu chuyện lại, phất phất tay ý bảo: "Đem cái này dẹp xuống, ta thật đói bụng."

"Được " Mạc Sầu lên tiếng trả lời đem bàn cờ thu vào, Mai Tâm dẫn tiểu nha đầu đem đồ ăn ngon nhất đến, rồi đứng ở một bên hầu hạ, những người khác đều lui xuống. Mộc Thanh Dao vừa ăn vừa hỏi Mai Tâm, trong cung ngày hôm nay có chuyện gì không, Mai Tâm vừa nghe hỏi lập tức thích thú. "Bẩm nương nương, Tinh Trúc công chúa có đến chơi một hồi, bất quá người biết còn có ai tới thỉnh an ?"

"Ai?" Mộc Thanh Dao hỏi với vẻ xem thường, nha đầu vẫn mang một bộ dạng giả vờ bí ẩn, rõ ràng là việc rất nhỏ hàng ngày lại làm ra vẻ thần thần bí bí. Mai Tâm che miệng lại nở nụ cười: "Là Tây Môn Tân Nguyệt, nữ nhân kia qua đây nói thỉnh an nương nương, thái độ thật đúng là cung kính, bất quá trong lòng của nàng có thật sự như vậy không, lúc nàng tới, thì công chúa cũng ở nơi này, công chúa đã giáo huấn nàng một hồi, bảo nàng không có việc gì đừng có qua đây lôi kéo làm quen, sắc mặt nữ nhân kia lúc đỏ lúc trắng, nô tỳ thấy vậy trong lòng hả giận ghê." Mộc Thanh Dao nghe Mai Tâm khoa trương nói, cũng không thèm để ý nàng, tiếp tục ăn, bất quá Tinh Trúc nha đầu này đã đắc tội với người ta, nếu sau này Tây Môn Tân Nguyệt tiến cung, chỉ sợ nàng sẽ bị thương tổn, nữ nhân kia nhìn sơ cũng là một người ghi hận, những khuất nhục phải chịu hôm nay, chỉ sợ ngày nào đó nàng ta sẽ đòi lại.

"Ngươi a, cũng đừng cười trên nỗi đau của người khác." Mộc Thanh Dao vừa ăn vừa một bên nhắc nhở nha đầu đang đắc ý vênh váo: "Há mồm lớn như vậy, cẩn thận con ruồi bay vào đó." Mai Tâm vừa nghe, vội vàng mím chặt miệng lại, nhìn chung quanh một chút, cuối cùng phát hiện Mạc Sầu đang cười, mới biết là chủ tử đang chế nhạo nàng, dẩu miệng lên ra vẻ không vui: "Nương nương."

"Được rồi, ta cũng đã ăn no, đem đồ vật thu dọn xuống đi, ta đi nghỉ ngơi một chút, sau đó sẽ đi tìm hoàng thượng nói chi tiết về những chuyện này." Mộc Thanh Dao phất phất tay, sáng sớm chạy đi chạy lại nửa ngày, trở về còn giằng co một canh giờ, nàng có hơi mệt chút, vẫn là nghỉ ngơi một tí, sau đó thức dậy sẽ đi tìm hoàng thượng. "Là, nương nương, " Mai Tâm lĩnh mệnh phân phó cung nữ bắt đầu đem đồ ăn dọn dẹp xuống, bản thân đỡ thì đỡ nương nương tiến vào tẩm cung nghỉ ngơi, Mạc Ưu canh giữ ở bên ngoài cửa tẩm cung, may là Mạc Ưu chỉ có mười hai mười ba tuổi, vẫn có thể ở Phượng Loan cung đi tới đi lui như bình thường, nếu như lớn hơn một chút, chỉ sợ hắn sẽ không thể ở chỗ này quay lại tự nhiên...

Đêm dần buông xuống, đen kịt một mảnh, mây đen dày đặc làm bầu trời càng thêm thấp, âm khí nặng nề. Mộc Thanh Dao ngủ một giấc, cảm thấy tinh thần sảng khoái. Dùng bữa tối xong lại xem sách một chút, vốn nàng muốn chờ hoàng thượng qua đây, để cùng hắn nói một chút chuyện có liên quan đến của thái hậu nương nương và Lý hoàng hậu năm đó, nhưng không nghĩ tới đợi cả một canh giờ, hoàng thượng cũng không có qua đây, không bằng nàng đến Lưu Ly cung xem vậy, nghĩ đến liền làm, là phong cách từ trước đến nay của Mộc Thanh Dao, nàng lập tức phân phó Mai Tâm cùng Mạc Sầu, còn có Mạc Ưu, theo nàng đi đến Lưu Ly cung..