Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 179

Chương 88.1

Mộ Dung Lưu Tôn xoay người ngồi dậy, áo choàng tắm trên người trượt rơi xuống, lộ ra thân hình anh tuấn như ngọc, làm cho người ta không muốn dời tầm mắt, bàn tay thon dài giơ lên, kéo chăn gấm qua, đem thân hình hoàn mỹ của nàng che kín lại, cho đến khi cái gì cũng đều nhìn không thấy được, mới chậm rãi xuống giường, hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: "A Cửu." A Cửu vẫn gác ở bên ngoài, vừa nghe thấy thanh âm của hoàng thượng, liền biết hoàng thượng hôm nay tâm tình thật tốt, không cần nghĩ cũng biết, hoàng thượng đã ăn vụng thành công, hoàng thượng lúc này mới chính thức động phòng, chuyện phát sinh ở đại hôn đêm đó, hắn cũng biết được, hoàng thượng không có đụng đến hoàng hậu, không nghĩ tới hai người sau hai tháng thành hôn hôm nay mới viên phòng. "Hoàng thượng" A Cửu vừa đi tới, đã nhìn thấy hoàng thượng đứng ở bên cạnh giường lớn, đôi mắt lóe ra ánh sáng sủng nịch, thâm tình nhìn hoàng hậu nương nương, mà hoàng hậu nương nương thì đang say ngủ trên giường lớn khắc hoa, hắn chỉ thấy được mái tóc đen dài như mây, ngoài ra không nhìn thấy thứ gì khác nữa, hoàng thượng thật đúng là lòng dạ hẹp hòi a, A Cửu buồn cười, vội vàng thay y phục cho hoàng thượng, để chuẩn bị vào triều sớm.

Lúc hoàng thượng rời đi, đặc biệt dặn dò Mạc Sầu cùng Mai Tâm. "Để cho nương nương ngủ nhiều một chút, đừng đánh thức nàng." "Dạ, hoàng thượng." Mai Tâm cùng Mạc Sầu cúi thân thể một chút, mím môi cười trộm, hôm nay vẻ mặt ôn hoà của hoàng thượng thực sự là hiếm thấy, hơn nữa cả người xuân phong đầy mặt, lại càng thêm xuất sắc, đợi đến khi hắn đi, Mai Tâm cùng Mạc Sầu mới đứng thẳng lên, nhìn nhau liếc mắt một cái.

"Xem ra, hoàng thượng buổi tối hôm qua sủng hạnh nương nương." "Ừ" hai nha đầu đi vào tẩm cung, chỉ thấy nương nương đang yên ổn ngủ trên giường lớn khắc hoa, dường như cực kỳ mệt mỏi, bất quá trên chiếc cổ trắng nộn kia hơi lộ ra mấy vết bầm xanh tím, Mai Tâm không khỏi đau lòng muốn đi tới xốc chăn lên nhìn, Mạc Sầu vội vàng lôi kéo nàng, ý bảo nàng không thể lỗ mãng. "Ngươi đừng lỗ mãng. Hoàng thượng hôm qua sủng hạnh nương nương, nghĩ chắc đây là... đây là..."

Mạc Sầu nói không được nữa, thân là nữ nhân giang hồ, lại lớn lên ở trong xóm Cô Đầu, tự nhiên hiểu biết so với Mai Tâm nhiều hơn một chút, biết đó chính là ấn ký lưu lại do ân ái triền miên, điều này nói rõ hoàng thượng buổi tối hôm qua cực kỳ yêu thương nương nương. Đáng tiếc nha đầu Mai Tâm kia lại không hiểu, mở to hai mắt chờ đợi, thấy Mạc Sầu cứ ấp a ấp úng nói không nên lời, liền có giác chút ảo não: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ hoàng thượng đánh nương nương, bằng không ở đâu ra nhiều vết bầm như vậy, cái này phải làm thế nào mới tốt? Nương nương sao không đánh trả thế?" (TT: sao mi biết không đánh trả, đánh trả dữ dội đó chứ) "Được rồi, ngươi đừng đánh thức nương nương, cẩn thận hoàng thượng trở về phạt ngươi."

Mạc Sầu sợ nàng đánh thức nương nương, vội vàng lấy hoàng thượng để uy hiếp nàng ta, nha đầu kia cuối cùng cũng tự giác không lên tiếng, bất quá đối với vết bầm xanh tím trên cổ nương nương, vẫn đang có chútbất mãn. Mộc Thanh Dao mới nếm thử mây mưa hoan hỉ, hơn nữa hoàng đế tinh lực hơn người, cũng là lần đầu làm chuyện này, đương nhiên sẽ tìm mọi cách thương yêu, thiếu chút nữa không đem nàng mệt chết, vì thế lúc hoàng thượng đi nàng cũng không biết, vẫn ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới thức dậy, mở mắt ra thấy mình đang ở nơi xa lạ, một giường đầy quần áo mất trật tự, hơn nữa bên trong tẩm cung vẫn còn hơi thở ám muội, nàng rốt cuộc cũng hậu tri hậu giác nhớ tới tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Nàng cùng hoàng thượng ở trên giường, hơn nữa nam nhân kia một đêm còn muốn nàng nhiều lần như vậy, thiếu chút nữa không đem nàng hành chết rồi. Nghĩ đến tất cả mọi chuyện, nàng không khỏi nhíu mày, sự thuần khiết cất giữ bao nhiêu năm, hôm qua một rốt cuộc cũng tặng đi ra ngoài, nhưng cảm giác này cũng không có tệ lắm, tuy rằng lúc đầu có chút đau, nhưng về sau nàng tựa hồ rất cũng rất hưởng thụ, tuy rằng hoàng thượng không có kỹ xảo, nhưng rất dũng mãnh, Mộc Thanh Dao đang nghĩ nghĩ, bỗng nhiên thầm mắng bản thân mình một tiếng, hôm qua nàng bị người ta bỏ thuốc, phá hủy đi sự thuần khiết của mình, sao bây giờ có thể nghĩ những thứ này chứ, sắc mặt nàng lạnh lùng lại, nhàn nhạt mở miệng kêu một tiếng: "Mai Tâm."

Mai Tâm đang đứng bên ngoài bình phong Ngọc lưu ly, vừa nghe tiếng biết chủ tử tỉnh, vội vàng chạy vào, vừa nhìn thấy chủ tử sắc mặt lạnh lùng, không khỏi đau lòng mở miệng. "Chủ tử, hoàng thượng hôm qua đã đánh người phải không?" "Hử?" Mộc Thanh Dao kỳ quái nhíu mài, hoàng thượng không có đánh nàng a, nàng nhìn theo mâu quang của Mai Tâm, rồi kinh hô lên một tiếng nhanh chóng kéo cao tấm chăn đắp lại thân thể đầy vết hôn của mình, nha đầu kia cái gì cũng không biết, còn tưởng rằng hoàng thượng đánh nàng, thật là buồn cười, lạnh lùng trừng mắt liếc nàng ta một cái: "Ngươi hãy làm như không nhìn thấy, không ai nói ngươi câm điếc đâu."

"Nương nương?" Mai Tâm chu môi, Mạc Sầu từ bên ngoài bình phong đi tới, nhìn bộ dạng kinh ngạc của Mai Tâm, không khỏi buồn cười, đã bảo nàng đừng hỏi, mà nàng vẫn nhịn không được, đáng đời bị chủ tử la rầy. "Hoàng thượng đâu?"

"Đã vào triều sớm, chắc sẽ rất nhanh trở về " Mộc Thanh Dao vừa nghe hoàng thượng sẽ nhanh chóng trở lại, nghĩ đến buổi tối hôm qua hai người làm những chuyện như vậy, hình như nàng còn rất to gan chỉ dẫn hoàng đế hoàn thành lần đầu tiên của họ, điều này làm cho nàng cảm thấy rất không còn mặt mũi, vội vàng phân phó Mai Tâm cùng Mạc Sầu: "Hầu hạ ta đứng dậy, trở về Phượng Loan cung đi." "Nương nương vội vả như vậy làm gì?" Mai Tâm trong đầu vừa nghĩ thì miệng đã mở lời, nhưng động tác cũng không chậm, nhanh chóng hầu hạ chủ tử mặc quần áo, lúc xốc chăn gấm lên, lơ đãng nhìn thấy vết máu ở trên giường, không khỏi phát ra một tiếng thét kinh hãi, nhưng bắt gặp chủ tử đang trừng mắt với nàng, thì vội vàng ngậm miệng lại, nàng cũng không muốn đi Hoán Tẩy phòng giặt quần áo đâu.

Bất quá, nàng vừa mới thu thập xong, thì hoàng thượng vừa bãi triều, đã trực tiếp đi tới, vừa bước vào liền nhìn thấy Mộc Thanh Dao ngồi ở bên giường, Mai Tâm đang mang giày thiêu cho nàng, khóe môi không khỏi nở nụ cười say lòng người, quan hệ của bọn hắn đã không giống như lúc trước, bây giờ bọn họ đã hòa làm một thể, tuy rằng Mộc Thanh Dao không dám gật bừa, thế nhưng hoàng thượng đã tự nhận cùng nàng là nhất thể, mặt mày hắn đầy ý cười. "Các ngươi đều đi xuống đi." "Dạ, hoàng thượng." Bên trong tẩm cung, vài người đã lui xuống, chỉ còn lại Mộc Thanh Dao cùng hoàng thượng hai người, Mộ Dung Lưu Tôn đem bàn tay to nhấc lên cầm lấy bàn tay nhỏ dài trắng nõn của Mộc Thanh Dao, ôn nhu mở miệng: "Dao nhi, sau này trẫm sẽ thật tình đối tốt với nàng, quyết không phụ lòng nàng."

"Hoàng thượng?" Mộc Thanh Dao muốn nói gì đó, nhưng còn không có nói ra miệng, thì Mộ Dung Lưu Tôn đã vươn tay che miệng của nàng lại, kiên định mệnh lệnh nàng: "Kêu trẫm Lưu Tôn, lúc không có người, cứ gọi tên của trẫm, không nên gọi hoàng thượng, kêu như thế cảm thấy rất xa lạ." Mộc Thanh Dao nhìn mâu quang ôn nhu của hắn, lúc này đang sủng nịch nhìn nàng, làm cho nàng lời nói đã đến cửa miệng vẫn phải thu trở về, nàng vốn muốn nói với hắn, chuyện tối hôm qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, xin hoàng thượng không nên để ở trong lòng, trước đây như thế nào, thì sau này cứ tiếp tục như vậy, nhưng bây giờ khi đối mặt với người nam nhân đang hưng phấn mãnh liệt này, mâu quang đầy thâm tình chân thành, nàng lại một phen nói không nên lời như vậy, điều này có phải chứng tỏ trong lòng của nàng cũng rất lưu ý đến hắn, nên mới không đành lòng..