Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 18

Chương 18 : Người Đẹp Hơn Hoa

Ba ngày sau, trời sáng sủa, trời trong nắng ấm. Sáng sớm, hậu viện mộc phủ nhiều thanh âm ầm ỹ, một giọng nói cao thanh âm vang vọng, đang ngủ say Mộc Thanh Dao tức giận kêu rên, hôm nay nàng muốn lười một chút, không muốn quản chuyện những người đó đang làm, thế nhưng ông trời đúng là không muốn cho người ta an nhàn mà, làm cho nàng cố gắng cỡ nào cũng ngủ không ngon, thuận tay nắm lấy một cái gối đầu bằng tơ lụa tự che đầu mình, đáng tiếc thanh âm kia vẫn cuồn cuộn không ngừng truyền vào tai, Mộc Thanh Dao tức giận xoay người ngồi xuống, lạnh lùng trừng mắt ngoài cửa. "Mai Tâm, bên ngoài thế nào ầm ĩ như vậy?"

Mai Tâm vừa nghe tiểu thư thanh âm hàm ẩn tức giận, sớm rất nhanh chạy vào, cẩn thận mở miệng: "Tiểu thư, hôm nay là ngày đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư tiến cung, sáng sớm, đại phu nhân cùng Nhị phu nhân liền dẫn một đám người ở sát vách trong viện thu xếp, vì thế có chút ồn ào." Trong Mộc phủ, viện của ba vị tiểu thư song song cùng một chỗ, vì thế bên kia có tiếng động sẽ truyền tới hai viện khác. "Không phải chỉ là tiến cung sao? Có cần gióng trống khua chiêng tới như vậy sao? Nếu quả thật tiến cung làm được phi tử hãy làm."

Mộc Thanh Dao đưa tay tự mình sữa mấy lọn tóc lộn xộn, thân thể nhất dời xuống giường, chuẩn bị đi tìm người tính toán sổ sách, Mai Tâm cả kinh, vội vàng vươn tay ngăn trở lối đi của nàng: "Tiểu thư, ngươi làm gì?" "Ta nhanh chân đến xem các nàng muốn làm gì, dĩ nhiên quấy rầy giấc ngủ của ta." Nàng thần sắc lãnh đạm như băng, giữa mày có quyét một chút lệ khí, đầu ngón tay nắm chặt, đã định đi ra cửa, Mai Tâm đâu dám cho nàng đi ra ngoài, chỉ vào y phục trên người của nàng: "Tiểu thư, ngươi sẽ mặc thế này ra cửa sao?"

"Làm sao vậy?" Mộc Thanh Dao cúi đầu tự nhìn y phục trên người mình, không thành vấn đề a, chỉ bất quá y phục này cánh tay bị nàng xoắn lên, quần cũng bị kéo qua bên, như thế này cũng rất được trên thân là áo tay ngắn, hạ thân là quần soóc, lúc ngủ thoải mái không ít, nhưng là Mai Tâm vẫn nhìn chằm chằm vào nàng, chỉ cho nàng mặc ở trong phòng, không cho phép mặc đi ra ngoài. "Tiểu thư, sáng sớm hôm nay nghê vân phường mang y phục đưa tới, chúng ta đổi một bộ rồi hãy đi ra ngoài." "Nha, y phục tới, vậy đổi một bộ đi, " nếu y phục đã đưa tới, vậy đổi một bộ thôi, bất quá muốn cho nàng mặc mấy thứ y phục hoa lệ nặng nề, đánh chết nàng cũng sẽ không mặc.

"Tốt " Mai Tâm xoay người đi tới tủ quần áo, mở ra cánh cửa tủ, đem y phục đang treo lấy ra, một bộ cẩm váy màu hồng phấn mỏng, kiểu dáng đơn giản nhất, sư phụ của Nghê Vân phường đã dựa theo lời phân phó của Mộc Thanh Dao, ở cổ áo chỉ thêu độc một cành hàn mai nở rộ, phìa dưới thêm một bức tranh long điểm, khiến cho cả bộ y phục thoáng cái không giống với bất cứ bộ nào của người khác, nó lộ ra cao nhã và đại khí. "Tiểu thư, cái này thế nào?" "Ừ, không tệ, Nghê Vân phường này quả nhiên có năng lực làm được theo ý muốn của người khác, lấy cái này đi."

Mộc Thanh Dao thanh âm vừa rơi xuống, Mai Tâm sớm đã cầm y phục đi tới cho nàng thay, y phục hoàn mỹ phù hợp ở trên người nàng, làm nổi bật được nàng vóc người nhu mì xinh đẹp, khúc nhiễu lả lướt, lại hợp hoàn mỹ với hai má hồng hồng, tóc đen trên đầu oản thành búi, dùng một cành ngọc bích trâm kết lại, hai bên tóc mai hai sợi tóc mềm mại tự nhiên được thả xuống, cả người là tiêu điểm được đập vào mắt người khác khiến họ dời không ra tầm mắt. "Tiểu thư, thực sự là đẹp quá." Mộc Thanh Dao nhìn vào gương đồng thoả mãn gật đầu: "Ừ, vẫn là Mai Tâm khéo tay a, người nhờ ăn mặc, phật nhờ vát vàng, quả nhiên không giả."

"Là do tiểu thư lớn lên đẹp, " Mai Tâm mím môi cười rộ lên, tiểu thư vẫn như cũ lãnh lãnh đạm đạm, nhưng khi quen thuộc cá tính của nàng, Mai Tâm tựa hồ không còn sợ nàng như trước, hơn nữa lại đặc biệt thích nàng, nàng tuy rằng lãnh, nhưng cho tới bây giờ cũng không đánh chửi nô tỳ các nàng, nói chuyện cũng không ỷ thế, cũng sẽ không động một chút là răn dạy các nàng, vì thế mấy tiểu nha đầu hiện tại thích ở trong Thanh viện vô cùng, trước đây đều mong ngóng sang hầu hạ các viện khác, hiện tại thì ai cũng không muốn đi. "Đi, chúng ta đi nhìn sát vách muốn lăn qua lăn lại tới khi nào?" Mộc Thanh Dao nghe được sát vách lần thứ hai truyền đến tiếng thét chói tai, nhè nhẹ lãnh khí bị lây đến đuôi lông mày, nàng vừa mới thiếu chút nữa đã quên rồi, không nghĩ tới bên kia còn lăn qua lăn lại một chút cũng không để yên, không phải thu thập từ sáng sớm rồi sao? Còn muốn nháo đến thời gian nào.

"Dạ, tiểu thư." Chủ tớ hai người ra khỏi phòng môn, trước mặt nhìn thấy Lục nhi cùng Tiểu Liên, ngẩng đầu lên nhìn bản thân tiểu thư, ngơ ngác thật lâu cũng không có phản ứng, đợi tiểu thư đi tới, mới hồi phục tinh thần lại. "Tiểu Liên, bấm bấm ta, bấm bấm ta, mới vừa rồi, người kia là tiểu thư sao?"

Tiểu Liên bấm Lục nhi một cái, đau đến nàng cắn răng nhếch miệng: "Nha đầu chết tiệt kia, đau quá a." Lục nhi đưa tay lên gõ đầu Tiểu Liên một cái, Tiểu Liên ủy khuất chu miệng lên tiếng: "Không phải ngươi kêu người ta bấm hay sao, hiện tại lại ngại đau." "Trời ạ, vừa đó là tiểu thư sao? Tựa như thiên tiên vậy, đừng nói là mộc phủ, liền là cả kinh thành, cũng không ai có khuôn mặt đẹp như tiểu thư, trước đây vì sao không ai phát hiện thế? Còn nói đại tiểu thư là cái gì là kinh thành mỹ nữ, thực sự là mắt bị mù."

Lục nhi nóng giận căm hờn mắng, nàng hoàn toàn đã quên, tiểu thư của mình trước đây có bao nhiêu là kinh khủng, căn bản cho tới bây giờ không ai từng gặp qua chân diện mục của nàng, nàng vẫn là một dạng trang điểm xinh đẹp bôi lên mặt những mỹ phẩm đậm lòe loẹt. "Đúng vậy, những người đó ánh mắt ở phía sau lỗ tai, thế nhưng nói tiểu thư của chúng ta là háo sắc nữ, tiểu thư của chúng ta không biết có bao nhiêu đẹp đâu, đáng giá háo sắc sao?" Tiểu Liên phối hợp Lục nhi nói, hai nha đầu to nhỏ, sớm đã đem chuyện trước kia toàn bộ quên sạch, hiện tại các nàng thích tiểu thư, vì thế nhìn nàng cái gì cũng đều là tốt...

Nguyệt Nha hiên, chính là nơi ở của đại tiểu thư, ngay sát vách, không xa viện của Mộc Thanh Dao, tên này cũng là do đại tiểu thư tự đặt, mộc đại tiểu thư nàng là nữ nhân tài ba kiêm mỹ nữ của kinh thành, chỗ ở, sao có thể tùy tùy tiện tiện dùng một cái tên đâu, đương nhiên là muốn vừa nhã lại cao sang, cho nên liền có Nguyệt Nha hiên, tên này. Lúc này, trước cửa viện, tiến tiến xuất xuất một phen cảnh tượng bận rộn, mà đi qua không xa nơi ấy, là Thư Hương viện của nhị tiểu, cũng người đến người đi vô cùng náo nhiệt... Mộc Thanh Dao đứng ở trước cửa Nguyệt Nha hiên, thờ ơ lạnh nhạt nhìn những người đó bận rộn, thật không biết các nàng hưng phấn như thế để làm gì?

Không phải là vào cung sao? Hoàng đế còn không có cho các nàng làm phi tử đâu, dù cho làm phi tử lại có gì đặc biệt hơn người, cần hưng sư động chúng thành như vầy không? Nếu để cho nàng làm hoàng hậu, này mộc phủ còn có thể sống yên ổn sao? Bất quá lúc này nàng có làm phi tử hay không cùng Mộc Thanh Dao không quan hệ, trọng điểm là bọn họ ầm ĩ đến nàng, Mộc Thanh Dao nghĩ đến đây, sắc mặt âm ngao, ánh mắt gần như lãnh đạm, dẫn Mai Tâm trực tiếp đi vào Nguyệt nha hiên, người ở bên trong vừa ngẩng đầu đã gặp nàng, ngây dại, tam tiểu thư thật xinh đẹp a, nhìn nữa, tam tiểu thư sắc mặt lạnh quá, cặp mắt đen xinh đẹp kia như một đôi bảo kiếm lợi hại rút ra khỏi vỏ, tiểu nha đầu run run một chút, nhỏ giọng mở miệng. "Tam tiểu thư?"

"Ừ " Mộc Thanh Dao dẫn Mai Tâm vẫn đi vào trong, căn bản không để ý tới tiểu nha đầu, dọc theo đường đi rất nhiều người kinh ngạc nhìn sang, trời ạ, tam tiểu thư tùy ý chỈnh trang một chút, thật xinh đẹp a, thực sự là người so với hoa đẹp hơn a. Nguyệt Nha hiên kiến trúc bên trong đại khái cùng Thanh viện không sai biệt lắm, duy nhất không cùng chính là trong viện trồng rất nhiều hoa cỏ quý báu, trong không khí nổi lơ lửng hương vị nồng nặc... Mộc Thanh Dao dẫn Mai Tâm đi thẳng đến chủ phòng ở của đại tiểu thư, trong Tây Sương phòng, thỉnh thoảng truyền đến giọng nói khẩn trương của đại tiểu thư : "Nương, ngươi xem trên mặt ta thấy sao? Còn có tóc ta có loạn không? Y phục đâu? Mau nhìn xem y phục loạn không loạn?"

Đại tiểu thư tiếng nói vừa dứt, đại phu nhân thanh âm từ ái vang lên. "Châu nhi, ngươi đừng hoảng, hiện tại ngươi là nữ nhân xinh đẹp nhất, đúng, nữ nhi của ta là nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ, hoàng thượng liếc mắt một cái liền sẽ thích ngươi, đến lúc đó nhất định sẽ phong ngươi làm hoàng hậu, chớ khẩn trương, đến, thả lỏng một ít." Mộc Thanh Châu lập tức mừng rỡ kêu lên: "Thật vậy chăng? Nương, cái này có thật không?"

Mộc Thanh Dao không nói gì nhìn trời, hai mẹ con ngu ngốc này, ý nghĩ quá kỳ lạ đi, chẳng lẽ không biết Huyền đế là người có bao nhiêu khôn khéo sao? Một người khôn khéo cực độ, tâm cơ thâm trầm sẽ phong một nữ nhân đơn giản làm hoàng hậu sao? Chỉ sợ vị trí kia không phải là chỗ ngồi tốt. Hành lang hạ đứng mấy tiểu nha đầu ngốc sửng sốt một hồi qua đi, cung kính mở miệng: "Tam tiểu thư?" Chương19 : Tiến Cung

Mộc Thanh Dao không nhanh không chậm tiêu sái bước lên thềm đá, tiểu nha đầu gác ở trước cửa không dám chậm trễ, rất nhanh vén rèm lên, mời tam tiểu thư đi vào. Trong phòng ngủ, mộc đại tiểu thư một thân y phục hoa lệ xoay đầu lại, bình tĩnh nhìn nữ nhân lành lạnh bức người trước cửa, quần áo giản đơn, trang sức không cầu kỳ, đem những gì tốt đẹp của nữ nhân một mặt bộc lộ ra ngoài, hấp dẫn tầm mắt của tất cả mọi người. Tương phản hoàn toàn với trang phục của mộc đại tiểu, nếu hai người ở trong một bức tranh một người là sương mai buổi sáng long lanh thanh khiết, một người như là cây cà, cây dưa điểm tô trong làn sương mờ ảo (TT : ta nhận cái này ta chém theo ý hiểu của ta, cách so sánh trong convert ta...pó tay ko edit nổi -_-), cảm nhận được đều đó nên sắc mặt của Mộc đại tiểu thư khó chịu, thật lâu cũng không có lên tiếng. Đại phu nhân vừa nhìn thấy bộ dạng đả kích lớn của nữ nhi, thì rất là yêu thương, ánh mắt giữa có chút không vui, ngước mắt nhìn chằm chằm Mộc Thanh Dao.

"Ngươi tới đây làm gì?" Không phải là cố ý đả kích tự tin của tỷ tỷ mình sao, đại phu nhân hoài nghi nhìn chằm chằm Mộc Thanh Dao, nữ nhân này gần đây động tác càng ngày càng làm cho người ta đoán không ra, hơn nữa lành lạnh tàn nhẫn, tuyệt đối không phải dễ khi dễ. "Các ngươi quá ồn, ảnh hưởng đến giấc ngủ của ta, lần sau nếu như có chuyện như vậy nữa, thì đừng trách ta không khách khí."

Mộc Thanh Dao lạnh lùng cảnh cáo, mâu quang lướt qua đại phu nhân cùng đại tiểu thư, quét mắt khắp phòng ngủ, phòng ngủ nội xa xỉ phú quý, hoa lệ đến cực điểm, trước cửa bày bình phong đá cẩm thạch khảm hồng ngọc thạch anh tím trên đó điêu khắc đồ án phượng hoàng tung cánh, các đồ vật quý báu trong nhà đều có đầy đủ, được bố trí ở các góc gian phòng, trên giường lớn khắc hoa, hé ra sa trướng bách điệp hí hoa, trên đỉnh lư đồng khói xanh lượn lờ, đang được đốt xạ hương, toàn bộ trong phòng mùi thơm phản phất xông vào mũi. Mộc Thanh Dao vừa đánh giá xong, thì đại phu nhân tức giận mở miệng. "Ngươi nói cái gì, ta là đại nương ngươi là quản sự của mộc phủ, ngươi dùng thái độ như vậy nói chuyện với ta."

Mộc Thanh Dao thu hồi tầm mắt, nhìn đại phu nhân, hôm nay đại phu nhân cũng là một thân rực rỡ, vui sướng, một thân y phục tơ lụa đỏ thẫm bọc lấy thân thể tròn trịa của nàng, khí thế khinh người, giận dữ trừng mắt với nàng, một bộ dạng quyết không thể bỏ qua, Mộc Thanh Dao thấy vậy không nhanh không chậm mở miệng. "Nếu như đại nương mệt mỏi, có thể đổi qua cho Nhị nương chưởng quản." Lời nói của nàng tuy rằng nhẹ nhàng, tuy nhiên lại làm cho người ta không khỏi thấy nó táo bạo, hơn nữa không chút nghi ngờ năng lực của nàng, mộc đại phu nhân gương mặt xấu xí đến cực điểm, từ xanh sang đỏ từ đỏ thành trắng, cuối cùng cắn răng chịu đựng nhịn xuống, hôm nay một là ngày vui lớn, nàng không muốn cùng nha đầu này tính toán, nếu như nữ nhi tiến cung thực sự được sủng ái, nàng nhất định sẽ hảo hảo giáo huấn một chút nha đầu kia, đến lúc đó đừng nói mộc tam tiểu thư, chính là trong kinh quan to hiển quý, ai cũg không dám đối với nàng bất kính, đại phu nhân vừa nghĩ thông suốt điều này, sắc mặt cuối cùng cũng chậm lại.

"Thanh Dao, đại nương đã biết, lần sau sẽ cẩn thận một tí, ngươi đi về trước đi, tỷ tỷ ngươi phải tiến cung." "Ừ " nếu nhân gia đều đã nói như vậy, Mộc Thanh Dao cũng không muốn mang tiếng buông tha người, gật đầu một cái, xoay người chuẩn bị ly khai, vừa lúc đi ngang liếc nhìn Mộc Thanh Châu một chút. Nói thật Mộc Thanh Châu hôm nay xác thực rất đẹp, quần áo xanh biếc yên vực la, thêu một đại đóa mẫu đơn đẹp đẽ quý giá và cánh hoa cùng màu rơi thì xuống làn váy, trên thân khoác một kiện yên sa mỏng màu trắng thêu kim tuyến, tóc mây buông xuống, cài thêm một cây trâm vàng sáng loáng đung đưa theo từng bước đi, ánh sáng vàng làm nổi bật dung mạo như hoa sen mới nở của nàng, lại giống như đóa mẫu đơn phú quý, đúng là một tuyệt sắc giai nhân.

Chỉ bất quá ánh mắt nàng không đủ tự tin đã làm giảm đi dùng dung mạo của nàng, chỉ có người tự tin mới là đẹp nhất, đáng tiếc mộc đại tiểu thư không hiểu rõ đạo lý này. Nàng cũng không muốn xen vào việc của người khác, việc này cùng nàng có quan hệ gì đâu? Mộc Thanh Dao dẫn Mai Tâm ra khỏi phòng, ngoài cửa tiểu nha đầu cung kính tiễn nàng: "Tam tiểu thư đi thong thả."

Trong phòng, Mộc Thanh Châu sắc mặt khó coi vô cùng, nhìn qua mẫu thân: "Nương, ngươi xem cái nha đầu kia khinh người quá đáng?" Đại phu nhân lập tức đi tới dỗ giành nữ nhi: "Chúng ta không để ý tới nàng, ngày hôm nay không cùng nàng đấu, sau này mới thu thập nàng, nhất định phải bảo trì tâm tình tốt, hôm nay là ngày lành, Châu nhi phải vui vẻ lên mới đúng." "Đúng vậy, nương" Mộc Thanh Châu vừa nghe đến lời của mẹ, liền nhớ đến chuyện trọng yếu hơn, vừa nghĩ tới một chút nữa là vào cung, cả người lại khẩn trương lên: "Nương, nhìn xem ta có vấn đề gì nữa không?"

"Không có, nữ nhi của ta rất đẹp, so với bất luận kẻ nào ở trong phủ này đều đẹp hơn." Đại phu nhân lời vừa dứt, thiếp thân nha đầu của nàng là Phượng Kiều ở ngoài cửa, mở miệng: "Phu nhân, trong cung liễn xa đã tới, lão gia cho gọi tiểu thư đi ra ngoài, nhị tiểu thư cũng đã đi ra." "Đã biết, " đại phu nhân lập tức gật đầu, vươn tay kéo nữ nhi: "Đi thôi, nhất định phải tin nương, hôm nay hoàng thượng nhất định sẽ nhìn trúng Thanh Châu của nhà ta."

"Đến lúc đó ta sẽ hiếu thuận với mẹ " Mộc Thanh Châu mỉm cười ngọt ngào đứng lên, hai mẹ con ra khỏi phòng, ngoài cửa các tiểu nha đầu rất phối hợp, phát ra kinh hô: "Đại tiểu thư đẹp quá a." "Đúng vậy, thật xinh đẹp." Mộc Thanh Châu được cực đại cổ vũ, nàng thoáng cái cao hứng lên, đoàn người hướng trước cửa mộc phủ mà đi...

Trước cửa Mộc phủ, một chiếc liễn xe xa hoa, phu xe chính là tiểu thái giám trong cung, lúc này đang cung kính đứng ở bên cạnh xe ngựa, Mộc Ngân xoay người lại nhìn xung quanh, liếc mắt một cái, cuối cùng cũng nhìn thấy đại nữ nhi đã đi tới, xác thực kiều diễm động lòng người, hoa lệ bất phàm. "Phụ thân?" Mộc Thanh Châu thấy phụ thân đang nhìn nàng mâu quang kinh diễm, trong lòng thoả mãn cực kỳ, kêu lên một tiếng, tầm mắt ngước nhìn Nhị muội Mộc Thanh Hương, hôm nay Mộc Thanh Hương cũng có trang phục đặc biệt, bất quá so với nàng, vẫn kém hơn một bậc, nghĩ như vậy nên lòng tin của nàng tăng thêm không ít, chỉ bằng xấu nữ nhân này còn muốn cùng mình tranh sao, nằm mơ đi, Mộc Thanh Châu hung hăng nghĩ.

Mộc thừa tướng quét mắt liếc nhìn hai nữ nhi, đại nữ nhi có diện mạo, nhị nữ nhi thì có tài, mỗi người một vẻ, bây giờ nghĩ đến, một mình Tam nha đầu thật ra tài tình có nhiều mặt, nhưng trước đây nàng vì sao làm xằng làm bậy như vậy? Mộc thừa tướng không nghĩ ra được điều này, thời gian cũng không cho phép hắn nghĩ nhiều, vội dẫn nữ nhi đến trước cửa liễn xa. "Làm phiền công công." Mộc phủ quản sự Trung thúc vốn là nhân vật nhanh nhẹn hoạt bát đến cực điểm, sáng sớm đã chuẩn bị xong tất cả, cẩn thận tỉ mỉ phân phó cho hai tiểu thái giám, hai tiểu thái giám vẻ mặt tươi cười gật đầu, nhảy lên xe ngựa, hướng hoàng cung mà đi.

Bên trong xe ngựa, Mộc Ngân thoáng nhìn qua nữ nhi, cẩn thận tỉ mỉ dặn dò hai người các nàng. "Đợi lát nữa đến thời điểm tiến cung, ăn nói phải cẩn thận, không nên tùy tiện nói lung tung, trong cung không thể so với mộc phủ, có thể làm xằng làm bậy, không cẩn thận sẽ chọc giận thánh giá, biết không?" Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương theo chưa từng thấy phụ thân nghiêm túc như vậy, lập tức không dám khinh thường, liền vội vàng gật đầu: "Con biết, cha."

Mộc Ngân thở dài một tiếng, hắn chưa bao giờ trông cậy nữ nhi tiến cung vì phi, nơi đó không thể so với gia đình bình thường, nhưng ai biết cuối cùng cục diện lại như thế, là phúc hay họa, chỉ nghe theo mệnh trời. Xanh vàng rực rỡ hoàng cung... Trong thượng thư phòng hoa lệ, trên giá sách làm bằng gỗ, bày đầy các bộ sách được đóng tinh xảo, sắp xếp chỉnh tề có thứ tự, các món đồ cổ quý báu được đặt ở các góc trong phòng, dưới ánh sáng màu vàng xa hoa của long án, phía sau nó hé ra một trường kỷ trên nó trải gấm bông mềm mại, trên long án bày một cái kim đỉnh nhỏ tinh xảo lung linh, lúc này đang đốt thượng đẳng long đản hương, khắp nơi trong thư phòng lộ ra xa hoa có khí thế hoàng gia cao quý bất phàm.

Lúc này trên trường kỷ mềm mại, một người tử y nam tử đang tà tà dựa vào, đầu tóc dùng kim quan long cố định lại, khí phách mười phần, màu tím cùng màu vàng tạo thành một sự đối lập mãnh liệt, khí phách cùng quý khí thành nhất thể, hai màu ánh sáng cường liệt, càng làm nổi bật thêm ngũ quan lập thể của hắn, giống như được xuất ra từ tay danh gia điêu khắc, da thịt trong suốt thắng tuyết, mày hẹp dài kéo dài tới tóc mai, một đôi mắt đen sâu sắc ẩn mũi nhọn, ba quyệt quỷ dị....