Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 182

Chương 88.4

"Ta làm sao biết chuyện của ngươi cùng Lý hoàng hậu sao? Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, ngươi dám nói ngươi không có hại Lý hoàng hậu sao?" Mộc Thanh Dao đột ngột xoay người, âm trầm trừng mắt nhìn thái hậu, thái hậu bị nàng lên mặt hù dọa đến nhảy dựng, khống chế không được hét rầm lên: "Ai gia không phải cố ý, là nàng ép ta, là nàng ép ta, ta không phải cố ý hại nàng." Tiếng nói của nàng vừa dứt, bên trong tẩm cung, Mộc Thanh Dao thở phào nhẹ nhõm, mà khuôn mặt của Lý công công thì cứng lại, thái hậu sao lại nói ra chứ, hiện tại đầu óc của nàng bị đã kích nhiều quá, nên mới bị hoàng hậu đánh trúng một kích, thậm chí ngay cả loại chuyện này cũng nói ra.

"Nương nương?" Lý công công kêu một tiếng, thái hậu phục hồi tinh thần lại, liên tục lắc đầu: "Ta chưa nói, ta không có nói gì." Một đạo thân ảnh cao to màu vàng từ sau tấm bình phong đi tới, trên ngũ quan tuấn mỹ, lúc này bao phủ sự âm trầm bi thống, trong đôi mắt đen kia đang dâng lên cơn sóng hủy thiên diệt địa, khóe môi nhếch lên, ánh sáng khiếp người bắn thẳng đến người thái hậu, thái hậu sắc mặt tái nhợt, thân thể khống chế không được run rẩy, vươn tay lôi kéo Lý công công: "Ta không nói gì, ta không nói gì."

Lúc này, Lý công công nào dám nhiều lời nữa, cẩn thận cúi thấp đầu. Bên trong tẩm cung, bị bao phủ bởi bầu không khí tử vong, nó len lỏi đến từng góc nhỏ, mỗi một người đều bị áp lực hít thở không thông, hàn khí lạnh lẻo đang từng đợt di chuyển, thái hậu hai tay ôm lấy thân thể, ra sức lắc đầu, trên mặt tràn đầy nước mắt. "Ta không nói gì, ta chưa nói."

Mộ Dung Lưu Tôn đau lòng không gì sánh được mở miệng: "Nói cho trẫm biết, ngươi làm như thế nào hại chết mẫu hậu? Vì sao phải hại nàng?" Mộc Thanh Dao đứng ở một bên, đang cố tìm một chỗ cho mình để ngồi xuống, kế tiếp chính là chuyện của hoàng thượng cùng thái hậu, nàng đã làm cho thái hậu cung khai, bất quá nói thật lòng, nàng cũng hiếu kỳ thái hậu tại sao lại hạ thủ với Lý hoàng hậu, cho nên nàng lấy hai tay chống cằm, khí định thần nhàn chờ, nàng tin, thái hậu nhất định sẽ nói, đã đi đến nước này, thì có nói hay không cũng không có khác biệt gì? Quả nhiên, thái hậu cuối cùng cũng chịu không được, cắn răng một cái, nói ra tất cả.

"Phải, là ta lệnh cho thái giám độc chết tỷ tỷ, sau đó để người ta đem nàng ném ở hồ nhân tạo mà tiên hoàng đã xây cho nàng." Lời vừa nói ra, Mộ Dung Lưu Tôn cũng không còn vẻ lãnh tĩnh tự cao như bình thường nữa, trên mặt tuấn mỹ một mảnh băng hàn, đôi mắt âm ngao, nổi giận cắn răng thở mạnh. Bàn tay to nắm chặt, gân xanh trải rộng, dáng vẻ lúc này của hắn tựa như dã thú thị máu trong rừng rậm, hận không thể một ngụm cắn chết nữ nhân kia, thanh âm lạnh buốt quỷ mị như từ trong địa ngục nhô ra: "Ngươi tại sao phải làm như vậy, nàng đã xem ngươi như muội muội ruột, ngươi có thể làm được việc như thế sao?"

Thái hậu thân thể run run không ngừng, tuyệt vọng nhìn hoàn cảnh hết thảy trước mắt, thống khổ co lại thân thể, tóc xỏa xuống mất trật tự, nàng không ngừng lấy tay nhéo đầu mình, giờ phút này khi nàng thừa nhận cũng chịu rất nhiều thống khổ. "Tiên hoàng phi thường sủng ái nàng, nàng là hoàng hậu, mà ta chỉ là một lục phẩm quý nhân nho nhỏ, khi được tiên hoàng sủng hạnh, không lâu sau thì sinh ra mạch nhi, thế nhưng một lục phẩm quý nhân mặc dù sinh con trai, thì cũng chỉ liên lụy nhi tử theo ta chịu khổ, vì thế ta đến cầu xin nàng, nói nàng hãy cầu hoàng thượng phong ta làm phi, ta tin, chỉ cần nàng lên tiếng, hoàng thượng nhất định sẽ cho hai mẹ con chúng ta một vị trí tốt, chỉ cần có thể làm phi, ta liền mãn nguyện, thế nhưng không ngờ nàng ta cái gì cũng không làm, để ta liên tiếp sinh hai người con, cũng không nói hoàng thượng đem ta thăng phi vị, vì thế ta hận nàng, ta hận nàng?" Thái hậu nói xong lời cuối cùng, không chỉ kéo tóc của mình, mà còn liên tục thét chói tai, toàn bộ ý thức lâm vào mê loạn, thê thảm không gì sánh được.

Mộc Thanh Dao ánh mắt lạnh lùng nhìn hết thảy, đáy lòng nói không nên lời, có lẽ nữ nhân này lúc ban đầu cũng là một người tốt, bởi vì tiến nhập vào thâm cung, mới đem nàng biến thành một người thủ đoạn độc ác, đã nhiều năm như thế này, lòng nàng thực sự trãi qua ngày tháng tốt đẹp sao? Nếu quả thật hạnh phúc, vì sao lúc biết Tô Trảm bị nhốt vào đại lao, lại thống khổ như vậy, chỉ một đêm tóc đã bạc đầu? Mộc Thanh Dao đáy lòng nặng nề, đây là hoàng cung, nàng thực sự muốn ở tại chỗ này sao? Lòng nàng lúc này không khỏi thật sâu nổi lên nghi ngờ... "Là ngươi, là ngươi hại nàng, vì sao ngươi biết nàng không nói gì, khi đó mặc dù trẫm còn nhỏ, nhưng trẫm biết nàng vì ngươi cầu xin, nhưng bởi vì phụ hoàng sợ người khác uy hiếp đến nàng, vì thế đã không đồng ý, nhưng không ngờ một muội muội như ngươi lại hoài nghi nàng?" Hoàng thượng rống lên, lúc này hắn đã khống chế không được cảm xúc của mình nữa, hoàn toàn mất đi bình tĩnh, lửa giận ở bên trong tẩm cung ngút trời, rất nhiều thứ bị đập nát, thái hậu không biết bởi vì sợ, hay chịu không nổi kích thích, cuối cùng đã ngất đi...

Hoàng thượng thờ ơ lạnh nhạt nhìn thái hậu vẫn không nhúc nhích, ngọn lửa phẫn nộ cuối cùng cũng hạ xuống một ít, bất quá sắc mặt vẫn tàn bạo đến dọa người, trong đôi mắt đen lóe lên những mũi nhọn sâu không lường được, khóe môi là băng hàn thị máu, lạnh lùng nhìn lướt qua người Lý công công. "Người đến." Hắn ra lệnh một tiếng, A Cửu dẫn mấy người tiểu thái giám đi tới, kinh hãi đảm chiến nhìn một điện bừa bãi, thở cũng không dám thở mạnh, vừa rồi nghe tiếng rống giận dữ của hoàng thượng như lâm vào điên cuồng, đã sớm truyền tới lỗ tai của bọn họ, bọn họ ai dám nói tiếng nào chứ.

"Hoàng thượng." "Kể từ hôm nay, phong tỏa Quảng Dương cung, bất luận kẻ nào không được tiến vào Quảng Dương cung một bước, trái lệnh trảm." Tiếng nói thị máu cuồng bạo vang lên, cả một điện không người nào dám lên tiếng hay thở mạnh.

"Dạ, hoàng thượng." A Cửu lĩnh chỉ. Bên trong tẩm cung, thái hậu vẫn mê man như cũ, gương mặt tái nhợt, không có chút huyết sắc nào, đang ngủ ở trên giường lớn, lúc này ai mà dám đề nghị mời ngự y cho nàng chứ. Mộc Thanh Dao đứng lên, hoàng thượng xử trí thái hậu như thế nào là chuyện của hoàng thượng, việc nàng nên làm đã làm.

"Đi thôi, hoàng thượng." Mộ Dung Lưu Tôn quay đầu nhìn Mộc Thanh Dao, mâu quang của nàng sáng tỏ như nước. Làm cho lòng cuồng loạn thị máu của hắn cũng nhận được an ủi, chậm rãi bình phục, trầm ổn mở miệng: "Đi thôi, trẫm còn nhiều chính sự phải xử lý nữa?" "Ừ, ta đói bụng, sáng sớm đến giờ còn không có ăn đâu?"

Mộc Thanh Dao chu miệng lên, chỉ lo xử lý chuyện của hắn, kết quả là ngay cả cơm nàng còn không có ăn đâu? Bụng thật đói a "Đi thôi." Hoàng không thèm nhìn thái hậu nương nương, vươn bàn tay ra nắm lấy nàng, đi ra ngoài, ngoài cửa tẩm cung đứng thẳng một đám người lớn nhỏ, cuối cùng họ cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm, chỉ có thái hậu từ nay về sau hậu không được rời khỏi Quảng Dương cung một bước, hơn nữa còn không biết hoàng thượng sẽ trừng phạt nàng như thế nào? Vốn dĩ Mộc Thanh Dao chuẩn bị trở về Phượng Loan cung dùng bữa, ai ngờ hoàng thượng lại phân phó người đem đồ ăn sáng truyền vào Lưu Ly cung, nguyên nhân là hắn cũng chưa có ăn gì. Hai người đúng lúc cùng nhau dùng bữa.

Mộc Thanh Dao nhìn hắn lúc nãy bị dằn vặt rất nhiều, bây giờ tuy rằng đã khôi phục bình tĩnh, thế nhưng đáy lòng nhất định vẫn còn rất đau, cho nên cứ tùy ý hắn..